Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 20

Trước Tiếp

Seojun hoàn toàn không có cách nào hiểu nổi rốt cuộc cậu ta cảm thấy xấu hổ ở điểm nào, nhưng dù sao thì mục tiêu cũng đã đạt được nên cậu bám sát vào mạng sườn Johan hệt như một con rắn và nâng chiếc đèn bão lên.

Nhìn tình trạng lờ mờ bên trong cánh cửa, có thể chắc chắn rằng tay nắm cửa ở phía đối diện cũng đã bị hỏng. Chẳng qua là nó chưa rơi xuống đất mà thôi. Không phải vì một cái tay nắm cửa bé tẻo teo lại học được tài năng bay lơ lửng giữa không trung, mà đơn giản là do bên trong cánh cửa có chất những chiếc hộp.

Seojun nhặt cây chổi lau nhà lăn lóc dưới đất lên và chọc qua lỗ hổng. Một cảm giác nặng nề truyền đến đầu ngón tay nhưng lại bị đẩy lùi khá dễ dàng, ngoảnh mặt lại mới thấy Johan đang góp sức.

Chạm mắt với Seojun, Johan nhe răng cười. Seojun hoàn toàn không hiểu nổi cái tâm hồn bẽn lẽn của cậu ta rốt cuộc lại được phát huy vào lúc nào.

Dù sao thì, nhờ sức mạnh yếu ớt của một người và sức mạnh vững chãi của người kia, một trong số những chiếc hộp chất đống đã lăn xuống. Một âm thanh nặng nề vang lên trên mặt đất. Seojun rụt vai lại vì sợ nhỡ đâu có ai đó nghe thấy. Tuy nhiên, có lẽ vì tiếng động đó chưa đủ lớn để vang vọng khắp khu cắm trại rộng lớn nên đã không xảy ra chuyện quái vật hay kẻ giết người hàng loạt ập tới.

“Jun à, đợi một lát.”

Johan v**t v* bờ vai Seojun và đổi chỗ với cậu. Sau đó, cậu ta bất thình lình đạp vào cánh cửa. Đổ sập, va đập, kéo lê…. Đủ mọi loại âm thanh ồn ào va vào nhau.

Trong số đó, có một âm thanh kỳ lạ đặc biệt thu hút sự chú ý. Một âm thanh trong trẻo lóc róc vang lên giống như thứ nước chứa đầy bên trong đang đổ ụp xuống. Như để chứng minh đây không phải là ảo giác của Seojun, một thứ gì đó bắt đầu chảy ra qua khe cửa.

Sắc mặt của Seojun và Johan trắng bệch đi khi tránh thứ chất lỏng đang chực chạm vào mũi giày. Nhìn biểu cảm của đối phương, bọn họ nhận ra một sự thật khó chịu rằng khứu giác của mình đã hoạt động một cách quá đỗi trung thực.

Trước mùi xăng xộc thẳng vào mũi, Seojun không còn ngần ngại gì nữa mà giật tung cánh cửa ra. Cậu vô thức ôm chặt lấy chiếc đèn bão, chính xác hơn là chiếc đèn pin có hình dáng đèn bão một cách cẩn trọng và đưa mắt quét một vòng bên trong căn phòng.

Đúng như dự đoán, đó là một không gian chật hẹp. Một nơi giống như nhà kho có kích thước nhỏ bé đến mức gọi là phòng cũng khiên cưỡng. Thế nhưng, nơi những can xăng mở nắp nằm chỏng chơ bừa bãi này lại khiến sống lưng người ta phải ớn lạnh.

Hoàn toàn không tồn tại thứ vũ khí lợi hại nào như kỳ vọng ban đầu của Seojun. Thứ lấp đầy căn phòng này không phải là những hung khí như súng săn hay cưa máy để đưa cho Christina, mà là những mảnh báo dán kín các mặt tường.

Những tờ giấy in báo ố vàng liên quan đến nữ sinh mất tích tóc vàng bị cắt xén nham nhở ở phần mép, ảnh của nam sinh mất tích tóc đen, những tờ rơi tìm người, những dòng chữ được nắn nót viết ra bằng sự bi thương và đau buồn. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nơi vốn tưởng chừng chẳng có gì hóa ra lại là một tòa lâu đài riêng của gã mặt nạ phòng độc, chất đầy những chiến lợi phẩm của gã.

Ánh sáng từ chiếc đèn bão soi rõ khuôn cằm thon gọn. Những chiếc răng nghiến chặt cọ xát vào nhau phát ra thứ âm thanh chói tai. Trong bóng tối đen kịt, Seojun không hay biết biểu cảm của chính mình. Chỉ là, càng tưởng tượng đến cái sinh vật đã tận hưởng niềm vui sướng một mình tại nơi này, cậu càng thấy buồn nôn.

Đúng lúc đó, một bàn tay ấm áp xoa lên lưng cậu. Ngoảnh lại nhìn, Johan đã lấy chiếc đèn bão khỏi tay Seojun. Cậu ta giơ cao chiếc đèn bão lên soi rọi xung quanh rồi cất lời bằng một giọng điệu dửng dưng.

“Có vẻ như chẳng có thứ gì chúng ta có thể mang theo được. Đúng không, Jun?”

“Ờ, có vẻ vậy. Ừm… Tớ buồn nôn quá.”

Cơn buồn nôn tựa như đang bước vào trong nội tạng của gã mặt nạ phòng độc khiến ruột gan cậu cồn cào. Và một linh cảm không thể tránh khỏi chấn động trong não bộ. Việc chuẩn bị sẵn xăng trong một không gian được bài trí tỉ mỉ nhường này, chẳng khác nào đồng nghĩa với việc gã định thiêu rụi tất cả.

Thấy sắc mặt Seojun xanh mét, Johan vừa xoa bụng cậu vừa nói.

“Vì mùi xăng nồng quá đấy… Ra ngoài hít thở không khí lạnh sẽ đỡ hơn thôi.”

Khó có thể nói rằng dạ dày cậu khó chịu là do mùi xăng, nhưng cậu cũng chẳng có tâm trạng nào để nán lại nơi này thêm nữa. Seojun gật đầu.

“Ừ. Ra ngoài thôi. Ở lại đây thêm nữa cũng chỉ làm lãng phí thời gian mà thôi.”

Cậu tự nhủ lại với bản thân rằng nơi này không phải là nơi sản xuất Hamong. Đương nhiên, những thứ chứa bên trong trạm gác quả thực vô cùng kinh khủng. Tuy nhiên, nơi sản xuất Hamong là một địa điểm quan trọng trong tác phẩm, là hiện trường tội ác kinh hoàng do gã mặt nạ phòng độc gây ra.

Nơi này đúng như lời Johan nói, chẳng có việc gì bọn họ có thể làm được. Seojun biết sơ qua về hình dáng và một vài đặc điểm của nơi sản xuất Hamong. Phần lớn là thông tin cậu biết được thông qua những lời thoại của Christina trong 《Sát Nhân Hồ Máu》. Lấy ví dụ, ‘Christina’ đã từng nói thế này:

-Ôi, mùi kinh tởm quá!

Cũng phải thôi, nơi sản xuất Hamong là không gian dùng để gia công xác chết con người, nên cái mùi tanh tưởi đó chắc chắn phải vô cùng khủng khiếp. Nhưng trạm gác này diện tích vừa nhỏ, lại chẳng có mùi gì đáng kể ngoài mùi xăng. Tức là không cần phải nấn ná ở đây thêm nữa.

Vừa bước ra khỏi trạm gác, bọn họ nhận ra thêm một sự thật mới. Cuộc tranh cãi giữa Johan và Seojun về việc cậu bỏ trốn đi, tớ bỏ trốn đi quả thực vô cùng thừa thãi. Khu D, nơi có trạm gác và nhà ăn, là nơi gần lối vào của khu cắm trại Hamong nhất. Seojun nhìn về phía trước rồi buông một tiếng thở hắt ra vì cạn lời.

Ngay tại lối vào chính của khu cắm trại vốn dĩ chỉ có một tấm biển hiệu dựng cao. Thế nhưng giờ nhìn lại, lối vào đã bị chặn đứng bằng một hàng rào song sắt mà trước đó cậu thậm chí còn chẳng biết đến sự tồn tại của nó. Thứ vốn thường ngày bị vứt chỏng chơ trong bụi rậm nay lại phô bày những mũi nhọn hoắt. Nếu đi đường vòng qua khu rừng thì vẫn có thể thoát khỏi khu cắm trại Hamong, nhưng đi ra bằng cổng chính là điều không tưởng.

Đưa mắt nhìn quanh, Seojun thấy một chiếc xe hơi đỗ trơ trọi ở bãi đậu xe. Cậu nhớ mình đã nhìn thấy nó qua ô cửa kính mờ sương của cửa hàng tiện lợi. Cậu dùng khuỷu tay huých nhẹ vào mạng sườn Johan.

“Chìa khóa xe đâu rồi?”

“Billy, Christina, hoặc Airy, nếu không phải ai trong số họ thì chắc là nằm trong chiếc túi vứt ở túp lều trên núi. Và nếu thực sự xui xẻo thì là Bobby….”

“…….”

Liệu có nên coi việc Bobby nằm ở vị trí cuối cùng trong danh sách ứng cử viên là một điều may mắn không? Trong lúc Seojun đang chìm vào những suy nghĩ sâu xa, Johan cũng phát hiện ra một thứ lạ lẫm.

Thực ra thì cũng chẳng xa lạ gì. Bình thường cậu ta cũng đã để mắt tới nó rồi. Johan sải bước đi về phía hàng rào song sắt. Seojun lẽo đẽo bước theo Johan đang đột nhiên di chuyển. Và cậu cũng đã tìm thấy nó. Tuy nhiên, Seojun nhận ra nó chậm hơn Johan. Có phải vì đó là một món đồ quá đỗi quen thuộc không? Cũng có thể vì đó là một thứ không thể nào xuất hiện ở nơi này.

Seojun trân trân cúi nhìn thứ đang nằm sõng soài phía bên kia hàng song sắt. Là chiếc xe đạp của cậu. Chiếc xe đạp lẽ ra phải được khóa ở cửa hàng tiện lợi nay lại nát bươm. Sợi cáp chống trộm cũng chẳng thấy tăm hơi đâu.

Seojun đột nhiên thấy đầu óc trống rỗng và choáng váng khiến đôi chân lảo đảo. Nửa thân trên đổ gục về phía trước như một cành cây gãy.

“Jun à!”

“Không sao.”

Seojun gạt sự dìu đỡ của Johan ra, thô bạo vò hai hốc mắt rồi nhìn về phía trước. Dẫu có xác nhận bao nhiêu lần đi chăng nữa, cảnh tượng trước mắt cũng không hề thay đổi. Khung xe và bánh xe đầy vết xước, chiếc giỏ trống không, nhìn đâu cũng thấy đây chính là chiếc xe đạp thấm đẫm mồ hôi công sức của cậu.

Nhìn chiếc xe đạp lăn lóc tàn tạ, vết thương trên vai vốn đã cầm máu nay lại nhức nhối trở lại. Ký ức về những chuỗi ngày còng lưng trả góp đều đặn ùa về dữ dội như một cơn sóng thần.

‘Thằng ch* đ*….’

Cậu bắt đầu lờ mờ đoán ra được rồi. Lý do tại sao gã mặt nạ phòng độc đáng lẽ phải đến muộn hơn cậu lại có thể đến trước và thong dong như vậy, vật chứng đang nằm ngay trước mũi cậu đây. Trừ phi gã có thuật phân thân, còn không thì chắc chắn gã đã nhởn nhơ đạp trộm chiếc xe đạp của cậu mà đi.

“Thảo nào cái thằng khốn nạn ấy không hề biết mệt là gì….”

Giọng nói thô ráp và cay xè như thể vừa bị nhét đầy lưu huỳnh từ địa ngục vào cổ họng. Một sự ví von to tát, nhưng tâm trạng của Seojun thực sự là như vậy.

Cho đến tận bây giờ, gã mặt nạ phòng độc đối với cậu vẫn luôn là nỗi khiếp sợ. Dù có lẫn lộn sự căm phẫn, nhưng nếu có thể, cậu vẫn ưu tiên việc tránh đối đầu và bỏ trốn. Đúng như lời Johan nói, cảm giác thất bại đã đóng băng cả bàn chân và cẳng chân cậu.

Nhưng lúc này đây, toàn thân Seojun đang sục sôi dữ dội. Cậu cảm thấy chỉ có cách chẻ đôi đầu của cái gã mặt nạ phòng độc chết tiệt kia ra thì cơn tức này mới dịu xuống được.

Seojun nghiến răng và lắc mạnh hàng rào song sắt. Dù vẫn không thể mở ra nhưng tiếng loảng xoảng vang lên lại càng khiến cậu thêm ngứa mắt. Nếu không có bàn tay nóng hổi kia giữ lại, có lẽ cậu đã tiếp tục dồn sức vào một chỗ vô dụng như vậy thêm một lúc lâu nữa.

Khi Seojun nhìn Johan, cậu ta đang mang một vẻ mặt đầy nghi hoặc. Sau khi ngăn cản sự vùng vẫy vô ích của Seojun, Johan hít ngửi bầu không khí.

“Cái này, giống mùi c*n s* thì phải?”

“c*n s*? Cỏ ấy hả?”

Trước cái tên m* t** đột ngột thốt ra, Seojun ngơ ngác nghiêng đầu. Cậu buông tay khỏi hàng song sắt và nhắm mắt lại. Vừa chậm rãi hít vào, vô số mùi hương liền tràn vào cơ thể. Mùi rỉ sét của hàng song sắt cũ kỹ từa tựa như mùi máu tanh, mùi lá cỏ ẩm ướt, mùi mồ hôi nóng hổi, và….

Mí mắt nâng lên, đôi con ngươi đen láy nhìn về phía Johan. Đúng như lời Johan nói. Từ phía bên kia hàng song sắt tỏa ra mùi khai nồng.

“Johan, cậu chơi m* t** à? Sao cậu biết mùi đó?”

Dù Seojun đã tái sinh trên đất Mỹ, nhưng linh hồn cậu vẫn là một người Hàn Quốc luôn gào thét đòi ăn mì tôm với kim chi. Nhắc đến m* t** thì dù là thuốc giảm đau có chứa chất gây nghiện cũng khiến cậu phải rùng mình kinh hãi. Trước ánh mắt đầy nghi ngờ của Seojun, Johan nhảy dựng lên.

“Không phải, gì chứ! Cậu coi tớ là loại người vô đạo đức như vậy sao?”

Sự phủ nhận chớp nhoáng đó lại càng thêm phần đáng ngờ. Nhanh nhạy nhận ra ánh mắt của Seojun sắc lẹm hơn hẳn ngày thường, Johan càng ra sức biện bạch mạnh mẽ hơn.

“Nghe cho kỹ đây. Tớ thức dậy lúc bốn giờ sáng, chạy bộ hai tiếng và ăn sáng bằng trứng, rau xanh, nước khoáng, cà chua, đậu phụ và ức gà. Bữa trưa, tớ mang theo hộp cơm đã được tính toán kỹ lưỡng lượng carbohydrate, protein và chất béo, và sau bảy giờ tối tớ không nạp bất cứ thứ gì ngoài nước lọc. Tớ tắm ngày hai lần, quản lý huyết áp và lượng đường trong máu bằng trái cây và rau củ. Thức ăn nhanh một năm tớ cũng chỉ ăn đúng ba lần thôi đấy! m* t**? Thuốc lá? Những thứ đó không hề tồn tại trong thành phần cấu tạo nên cơ thể tớ đâu!”

Trước Tiếp