Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Gần đây tôi lại bắt đầu thích nghe nhạc của F.I.R, cứ tưởng bài nào của họ tôi cũng đã nghe rồi, nhưng mấy ngày trước mới phát hiện vẫn còn bài chưa nghe. Vẫn là giai điệu đặc trưng và phong cách hát đầy cuốn hút làm nên thành công đó, dù lời bài hát đã không còn quá nổi bật so với nhiều ban nhạc mới. Nhớ lại chuyện năm ngoái họ đổi ca sĩ chính, ít nhiều vẫn có chút tiếc nuối, như một cư dân mạng từng nói: "Không phải cô không đủ tốt, mà là tôi vẫn chưa quên được cô ấy."
Thật ra bây giờ có rất nhiều ban nhạc mới xuất sắc, trong đó không thiếu những nhóm tôi thích, chỉ là cho tới giờ, có lẽ đám người như chúng tôi nghe nhạc chủ yếu vẫn là vì còn ôm ấp những hoài niệm xưa cũ.
Tối qua tôi cầm điện thoại chơi bắn trứng khủng long, không để ý mà chơi đến hơn ba giờ sáng. Vợ tôi từng là cao thủ của trò chơi ngớ ngẩn này, ban đầu là tôi rảnh rỗi chơi trước, nhờ may mắn nên lập được kỷ lục cao nhất, sau đó có chơi thế nào cũng không vượt qua được. Một lần tôi đi tắm, tiện tay đưa cho em nhờ chơi hộ một lúc, kết quả chỉ trong một tiếng em đã phá được kỷ lục, còn lập kỷ lục mới mà đến giờ tôi vẫn chưa vượt qua nổi...
Sau đó cái điện thoại cũ của tôi bị ngấm nước hỏng, hai đứa cũng không chơi trò đó nữa.
Bây giờ em đã hạ sốt, không nói linh tinh nữa, ngoan ngoãn cuộn tròn bên cạnh tôi, ngủ như một đứa trẻ.
Gần đây xảy ra rất nhiều chuyện, tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều, dù chưa hiểu rõ là việc gì nhưng dường như trong lòng đã lờ mờ có đáp án.
Kể từ mấy ngày trước nhé, mấy ngày trước em bị bệnh, cũng không phải bệnh gì nghiêm trọng, chỉ là sốt thôi, nhưng sốt rất cao.
Có lẽ vì dạo trước có hôm tôi đa sầu đa cảm, không đâu tự dưng nhớ về người cũ, giờ thì báo ứng đến rồi. Nhưng sao báo ứng này lại rơi lên người em chứ? Tôi nghĩ có lẽ vì ông trời biết rõ, chỉ khi em không thoải mái, tôi mới càng đau khổ hơn.
Dạo này vợ cứ cách vài ngày lại hẹn tôi ra ngoài một lần, hoặc là ăn cơm, hoặc ngồi ngẩn người, hoặc cùng em đi dạo trung tâm thương mại, lần nào trả tiền cho tôi cũng dùng tiền mặt, tôi nói mấy lần mà em không nghe.
Tôi tự cho rằng trên đời này không có ai hiểu em hơn tôi, sao tôi có thể không nhìn ra em đang nghĩ gì. Nhưng tôi giả vờ không biết, cũng không nhắc đến chuyện làm lành. Như em từng nói, tôi rất tệ, cũng rất ích kỷ, chắc lúc trước đầu óc em có vấn đề nên mới không tỉnh táo mà đồng ý ở bên tôi.
Tôi hỏi em giờ nước trong đầu đã rút hết chưa, tỉnh táo chưa.
Em nói chưa, không tỉnh táo được.
Mấy ngày trước chúng tôi gặp nhau, lúc em mới đến mặt đã hơi đỏ, ban đầu tôi tưởng quán ăn nóng quá, sau đó em ăn được vài miếng cơm nhỏ như đếm hạt gạo thì nói buồn nôn, không động đũa nữa. Tôi sờ trán em, mới phát hiện nóng đến bỏng tay.
Lúc đó tâm trạng rất bất đắc dĩ, tôi nói: "Em sốt rồi em biết không."
Em còn ngốc nghếch tự sờ thử, vẻ mặt vô tư không suy nghĩ nói: "Vậy à? Em có thấy gì đâu."
Tôi hỏi em: "Đau đầu không."
Em nói: "Đau."
"Chóng mặt không."
"Chóng mặt."
"Lạnh không."
"Lạnh."
Tôi nói: "Được rồi, đi thôi, đến bệnh viện tiêm một mũi."
Vừa nói xong em đã hoảng, suýt nữa nằm lăn ra sàn quán ăn, nói không tiêm, uống chút thuốc là được.
Em hay bị bệnh lắm, gần như năm nào cũng phải cảm cúm hai ba lần, nhất là những lúc giao mùa. Sốt thì không thường xuyên lắm, nhưng hễ cứ sốt là hạ sốt rất chậm, không tiêm thì hầu như không khỏi. Bác sĩ cũng bó tay, nói sức đề kháng của em vốn đã yếu, bình thường lại không thích vận động nên mới vậy.
Tôi nói: "Không được, em không biết mỗi lần em sốt sẽ tệ thế nào à?"
Hôm đó em định cãi tôi đến cùng, ôm cánh tay ngồi lì ra đó, cáu kỉnh nói: "Dù sao em cũng không đi, muốn đi thì anh tự đi đi."
Nhìn mặt em đỏ bừng vì sốt, tôi vừa tức vừa lo, sắc mặt không tốt lắm, tôi nói: "Lưu Tử Kỳ, tôi không thương lượng với em đâu nhé, mau tự đứng dậy đi với tôi, đừng tưởng em không nhúc nhích là tôi không làm gì được em."
Tôi hiếm khi gọi thẳng tên đầy đủ của em, mỗi khi tôi gọi cả họ cả tên thì cũng có nghĩa là chuyện này rất nghiêm túc, bình thường em sẽ không dám đùa với tôi nữa.
Chắc hôm đó em sốt đến mụ mị, lại đang bệnh nên khó chịu, tôi vừa nói vài câu em đã khóc, làm người xung quanh cứ nhìn về phía chúng tôi.
Ban đầu em còn kiềm chế, cắn môi không lên tiếng, mắt long lanh nước mở to trừng tôi, sau đó cứ thế há miệng vừa khóc vừa mắng tôi là đồ khốn, sao cứ thích đưa em vào bệnh viện, không biết bác sĩ trong viện hung dữ thế nào à? Tiêm không đau à? Không phải tiêm vào người anh nên anh cứ oai phong nói đi là đi...
Cô phục vụ đứng cạnh nghe mà cố nhịn cười, chắc nghĩ tôi còn trẻ thế mà con trai đã lớn vậy rồi.
Cuối cùng em nhất quyết không chịu đi viện, tôi rất bất đắc dĩ, cực kỳ bất đắc dĩ, đành đi mua ít thuốc hạ sốt ở tiệm thuốc rồi về nhà.
Hình như em bắt đầu sốt từ sáng sớm, đến khi về nhà thì người đã gần như kiệt sức. Về đến nhà tôi bảo em đo nhiệt độ, 39 độ 2. Tôi bảo em đắp chăn nằm trên giường, rồi pha ít nước ấm để lát nữa cho em uống thuốc, tiện thể vắt một cái khăn lạnh.
Khi tôi quay lại phòng ngủ, mắt em vẫn còn ướt, nửa khuôn mặt hé ra từ trong chăn, nói với tôi: "Lúc ở quán ăn em không cố ý nổi cáu đâu, là tại cô phục vụ cứ cười nhạo em...."
Tôi nói: "Không ai cười nhạo em, từ đầu đến cuối cô phục vụ còn không nói câu nào mà..."
Em buộc tội: "Cô ấy cười nhạo rồi! Em nhìn ra được mà! Cô ấy bắt nạt em vì chồng em không quan tâm em..." Nói rồi lại khóc tiếp.
Tôi lau nước mắt trên mặt em, nói: "Vậy à, đợi em khỏi bệnh chúng ta đi khiếu nại cô ấy, được chưa? Ngủ đi, đừng nói nữa, tốn sức."
Tuy không hiểu nổi logic của em, nhưng nhìn em vừa nói mấy câu chọc cười này vừa buồn đến mức khóc nấc lên, tôi chỉ thấy vừa buồn cười vừa xót xa.
Tôi biết đầu óc em đã hơi mơ màng vì sốt nên mới bắt đầu nói nhảm, bình thường em chẳng bao giờ gọi tôi là chồng, chỉ khi ở cùng Lão Phú mới thỉnh thoảng gọi như vậy, vì trước mặt em, Lão Phú nhắc đến tôi luôn là kiểu chồng cậu thế này chống cậu thế kia..., ban đầu em còn phản kháng, không chịu, nói: "Đều là đàn ông, sao anh ấy lại là chồng mình? Mình có thiếu cái chân nào đâu."
Nhưng Lão Phú cứ gọi mãi không sửa, cuối cùng em cũng xuôi theo gọi bừa.
Uống thuốc xong em nhắm mắt ngoan ngoãn nằm một lúc, cánh mũi khẽ phập phồng, quả nhiên chưa đầy ba phút lại nhìn tôi đầy mong chờ, khẽ nói: "Hôm anh nằm viện không phải em cố ý không đến với anh đâu, em không biết anh bị bệnh." Vừa mở mắt, nước mắt đã lăn dài xuống gối.
Tôi nói: "Em sao thế này? Mấy ngày không gặp mà đã biến thành làm bằng nước rồi à?"
Em ngượng ngùng kéo góc chăn che mắt, thò một tay ra khẽ kéo tay áo tôi, nói xin lỗi, bảo tôi đừng giận em.
Tôi xoa đầu em, nói tôi không giận, em mau ngủ đi.
Mắt em đỏ hoe, giọng khàn khàn hỏi: "Anh có định đợi em ngủ rồi lén đi không."
Tôi nói tôi không đi.
Em lắc đầu nói tôi lừa em.
Tôi nói không đi thật.
Em giọng nghèn nghẹn nói: "Vậy anh ngủ với em một lúc đi."
Tôi nói được, rồi nằm xuống, để em gối lên cánh tay tôi, ôm cả người lẫn chăn vào lòng.
Em áp đầu vào ngực tôi ngủ một hồi, lại ngẩng lên khẽ hỏi tôi lạnh không, có muốn đắp chăn không.
Tôi nói trong lòng ôm cái lò sưởi lớn thế này mà lạnh được à, rồi ép tay che mắt em bắt em ngủ, dọa nếu em không ngủ thì đi viện tiêm.
Lúc này em mới chịu ngoan, chẳng mấy chốc đã ngủ say trong lòng tôi. Trong mơ thỉnh thoảng vẫn nói mê, lúc thì: "Lão Chiến, em đang mua quần áo ở Tân Thiên Địa, anh đến đón em đi...", lúc lại: "Đừng lấy quả táo vàng đó... lấy quả đỏ kia..."
Ôm em nằm trên giường, nhìn người ngủ trong lòng tôi như một đứa trẻ, lòng tôi nặng trĩu, không biết phải làm gì, mờ mịt, nhưng lại có một cảm giác thật vững vàng.
Mà có lẽ em rất để tâm chuyện lần trước tôi nằm viện lại không có em bên cạnh, trong giấc ngủ vẫn không yên, lúc mê lúc tỉnh lẩm bẩm: "Lão Phú, cậu lái nhanh lên, chồng mình bị bệnh rồi...", mấy câu ngốc nghếch như vậy.
Tôi hết lần này đến lần khác lau đi nước mắt ứa ra từ khóe mắt em, sờ khuôn mặt nóng ran vì sốt của em, trong lòng muốn tự chém mình cả ngàn lần. Tôi khẽ nói với em, chồng em khỏe lắm, là em bị bệnh đấy.
Tôi nghĩ tôi đúng là người như em nói, trẻ con, ngang ngược lại ích kỷ. Khi nhìn em, tôi vẫn thấy hạnh phúc, chỉ là niềm hạnh phúc ấy sẽ luôn trộn lẫn với nỗi áy náy. Yêu đến nghiến răng nghiến lợi, hận đến bất đắc dĩ không biết phải làm sao.
Tôi biết em không rời xa tôi được. Mấy ngày nay tôi đã nghĩ rất nhiều, cân nhắc rất nhiều, đắn đo rất nhiều. Về việc tôi có thể gánh vác tương lai chăm sóc tốt cho em không, có thể giữ được lời hứa lúc trước, sẽ mãi mang đến hạnh phúc cho em không. Lần trước chia tay, em đã khóc tuyệt vọng thế nào, cả đời này tôi cũng không quên được, tôi có thể đảm bảo sau này sẽ không để chuyện đó xảy ra nữa không?
Hồi mới bên nhau, tôi chưa từng nghĩ đến những chuyện này, cũng chưa biết sợ là gì. Tôi cứ đinh ninh mình chắc chắn sẽ không để những điều đó xảy ra, càng không bao giờ khiến em buồn lòng. Vậy mà sau này, mọi thứ lại lần lượt xảy ra không sót chuyện nào. Mẹ vợ tôi từng không dưới một lần bảo rằng, hai đứa tôi dù có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa thì cách sống vẫn cứ như hai đứa trẻ con chơi đồ hàng.
Chúng tôi vốn chẳng phải người trưởng thành chín chắn điềm đạm gì, chưa kể còn cực kỳ ẩm ương khó chiều. Bao năm qua, mỗi bài học rút ra từ đối phương đều khiến chúng tôi trưởng thành hơn, ngày trước chỉ biết nói bừa không màng đến hậu quả, giờ mới thấm thía được rằng, "không biết sợ" là đặc quyền của trẻ con, còn người lớn càng sống lại càng nhát gan.