Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Chương 256

Trước Tiếp

Tối hôm đó, khi tôi bước vào văn phòng, Kwon Se-hyun nhìn tôi với biểu cảm hơi ngạc nhiên và hỏi.

“Có chuyện gì với mặt anh vậy?”

“Mặt tôi sao?”

“Vết thương hết rồi.”

“À. Min Ah-rin-ssi… Ý tôi là, tôi được trị liệu bởi một trị liệu sư.”

Nghe đến tên Min Ah-rin, Kwon Se-hyun liền đảo mắt và gật đầu một cách muộn màng.

“À, đúng rồi, đã có một trị liệu sư tên Min Ah-rin.”

“Đúng vậy. Thật ra, cậu đã gặp cô ấy vài lần. Nhưng cậu chưa nói chuyện với cô ấy.”

Lần đầu tôi rơi vào không gian này và lần đầu Yoo Shi-hyuk đến quán bar. Đó không phải là tình huống mà tôi có thể giới thiệu Min Ah-rin.

“Thật tuyệt vời. Không thể tin là có thể chữa lành hoàn hảo như vậy.”

“Cô ấy không thể chữa những bệnh như cảm cúm, nhưng cô ấy biết cách chữa lành vết thương bên ngoài.”

“Vết thương bên ngoài…”

“Nếu cậu bị thương nặng, bác sĩ sẽ phải kiểm tra tình trạng trước khi cô ấy có thể sử dụng khả năng chữa lành… nhưng nói chung, đó là một khả năng tuyệt vời.”

Kwon Se-hyun, người lắng nghe giải thích của tôi, mỉm cười khổ sở.

“… Đúng vậy. Đúng là một khả năng tuyệt vời.”

“……”

Sau đó, một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm văn phòng. Kwon Se-hyun, người đã chăm chú nhìn ra cửa sổ như một thói quen, rồi quay lại nhìn tôi.

“Tôi đã suy nghĩ về điều này từ khi nghe thông tin từ anh hôm qua.”

cộc, cộc

Kwon Se-hyun nhẹ nhàng gõ đầu ngón tay lên mặt bàn, nơi đặt đống tài liệu.

“Chắc chắn là việc chúng ta ra tay trước trông khá ổn đấy.”

“Tôi đã đoán cậu sẽ kết luận như vậy.”

“Thực ra, cũng không còn cách nào khác đâu.”

Điều đó đúng. Vào thời điểm này, tôi nói vào phần quan trọng nhất.

“Cậu định làm gì với Park Seok-jae?”

“Chúng ta phải từ chối. Chúng ta đã đủ mạnh rồi.”

“Không.”

Tôi nhớ lại Park Seok-jae mà tôi gặp lại khi đến đây. Khuôn mặt tôi đã từng thấy ngay trước khi chết chồng lên khuôn mặt đó, với nụ cười thân thiện.

“Đừng từ chối mà gọi Park Seok-jae đi.”

“Gì cơ?”

“Bỏ qua những người dưới trướng hắn, chỉ gọi Park Seok-jae thôi. Nếu chúng ta nói dối rằng có thông tin, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.”

“Ừm… khoan đã, để tôi nghĩ kỹ đã.”

Kwon Se-hyun, người đang suy nghĩ một lát khi tay chạm lên môi, cuối cùng mở miệng.

“Han Yi-gyeol, anh đã biết rõ kẻ phản bội mà tôi nghĩ đến là ai. Vậy thì anh chắc chắn cũng biết tôi nghĩ gì về Park Seok-jae”

“Dĩ nhiên, tôi đã nhận ra.”

“Anh thật sự muốn tôi gọi Park Seok-jae tới đây à?”

“Đúng vậy. Chỉ cần gọi riêng Park Seok-jae thôi.”

“Giờ thì khá an toàn rồi. Nhưng nếu chúng ta gọi Park Seok-jae, kế hoạch của chúng ta có thể bị lộ.”

'Thông tin của chúng ta', nghĩa là thông tin của tôi và những người trong nhóm. Số lượng kẻ thù đã vượt quá 60, Kwon Se-hyun sẽ không thể thắng nếu không có sự hỗ trợ của chúng tôi.

‘Dù sao, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này khi cửa ra mở, nên việc thông tin bị rò rỉ cũng không sao...’

(ý là nếu thoát ra rồi thế giới giả này cũng sẽ biến mất, chứ không phải mặc kệ đâu.)

Tôi không thể giải thích điều này cho Kwon Se-hyun ngay lúc này.

“Tôi hiểu rằng cậu nghĩ đây là nguy hiểm. Nhưng nếu làm tốt, chúng ta sẽ biết được liệu Park Seok-jae có thực sự là kẻ phản bội hay không qua trận đấu này.”

“……”

“Park Seok-jae không phải là người làm cậu khó chịu nhất trong tình huống này sao? Tin tôi đi và gọi hắn. Tôi sẽ đảm bảo Park Seok-jae sẽ không còn quanh quẩn cậu nữa.”

Cách gọi Park Seok-jae thật đơn giản. Tất cả những gì Kwon Se-hyun cần làm là liên lạc với Park Seok-jae trước và hỏi hắn, trong khi cố ý rò rỉ thông tin khác để nhử.

Ví dụ, “Năm ngày nữa, tôi nhận được tin về khoảng 30 người từ Gyeongseong và thế lực Tứ Xuyên đang tập trung tại công trường. Nếu có nhiều người như vậy, đáng để đánh, nên tôi sẽ ra tay trước, nhưng mong cậu ở lại bên cạnh tôi.” Nếu hắn nghe vậy, Park Seok-jae sẽ mắc câu.

Tôi để việc này cho Kwon Se-hyun, cậu cũng sẽ làm rất tốt. Sau một hồi suy nghĩ, Kwon Se-hyun cuối cùng cũng gật đầu.

“Được rồi. Ngay từ đầu, anh cũng đã có thông tin về việc họ sẽ tập trung trong năm ngày nữa, nên chúng ta có thể nhận lời đề nghị kiểu như vậy. Nếu chỉ gọi riêng Park Seok-jae, tôi nghĩ không có gì phải lo lắng.”

“Cậu đã đưa ra một quyết định sáng suốt.”

Kwon Se-hyun, người cười nhẹ theo tôi, mở ngăn kéo bàn và lấy ra một thứ gì đó.

“Cầm lấy.”

“Cái gì vậy?”

Đó là một chiếc hộp đen hình chữ nhật. Nhìn theo ánh mắt của Kwon Se-hyun, tôi cẩn thận mở nắp hộp, bên trong là một chiếc điện thoại nằm gọn trong không gian nhỏ đó.

“Cái này... là điện thoại à?”

“Là Go Dong-ju đã mua nó. Cậu ấy mở dưới tên của mình, nên cứ sử dụng thoải mái đi.”

“À.”

Không tệ lắm? Số của Kwon Se-hyun và Go Dong-ju đã được lưu trong danh bạ. Nhìn vào số điện thoại quen thuộc của Kwon Se-hyun, tôi bỏ điện thoại vào túi.

“Cậu chắc đã rất khó chịu vì không thể liên lạc với tôi.”

“Thời buổi này ai mà không có điện thoại cơ chứ?”

“Chúng tôi thì không có.”

Đúng ra là có nhưng không sử dụng được. Dù sao thì tôi cũng gặp bất tiện vì không thể sử dụng thiết bị điện tử.

“Cảm ơn. Tôi sẽ sử dụng nó tốt.”

Khi tôi cảm ơn cậu ấy một cách chân thành, Kwon Se-hyun ngả người ra sau ghế và nhếch miệng.

“Được rồi, nếu tôi gọi, phải nghe máy đúng giờ đấy.”

“Khó mà nói chắc chắn. Tôi cũng là người bận rộn mà.”

“Đừng nói mấy lời vớ vẩn nữa, đi gọi Go Dong-ju đi. Lên kế hoạch cùng nhau đi.”

“Tuân lệnh.”

Khi tôi bị đuổi ra khỏi văn phòng, tôi bước xuống cầu thang và khẽ mỉm cười.

****

Năm ngày sau, năm chiếc xe 8 chỗ xếp hàng tại cửa sau của quán. Chúng là xe của Park Seok-jae và hắn đã cho mượn trước.

“Nhờ có cậu, chúng ta có thể di chuyển thoải mái cùng nhau. Cảm ơn cậu, Park Seok-jae.”

“Aigo, Hyung-nim. Anh cảm ơn em vì mấy chuyện này làm gì? em đi cùng anh, thế nên cũng là chuyện đương nhiên thôi.”

Cả một giờ đi xe mới đến được địa điểm, công trường xây dựng. Vì vậy, có xe là tốt, nhưng lại hơi phiền phức vì cả bốn tài xế đều là thuộc hạ của Park Seok-jae.

Tôi không ngờ hắn lại chơi trò như vậy. Dù chết đi, hắn cũng không muốn đi một mình.

Tôi đi đến nơi mọi người đang tụ tập và nói nhỏ để Park Seok-jae và những người khác không thể nghe thấy.

“Trước tiên, chúng ta lên xe và đi đến công trường. Tôi sẽ đi cùng Kwon Se-hyun.”

“Anh ổn chứ?”

Kim Woo-jin lo lắng hỏi.

“Nếu có chuyện gì xảy ra trong lúc hai người đang trên xe…”

“Chuyện đó rất khó xảy ra. Park Seok-jae cũng đang chờ chúng ta để đánh Gyeongseong.”

Ha Tae-heon, người lặng lẽ nghe tôi giải thích, hơi nghiêng đầu.

“Vậy thì tên Park Seok-jae này tham gia vào cuộc chiến này để thu được lợi ích gì sao?”

Mới chỉ vài giờ trước, Park Seok-jae, người đã trì hoãn việc trả lời bằng cách viện lý do phải suy nghĩ, cuối cùng đã chấp nhận lời đề nghị của Kwon Se-hyun. Vì vậy, tôi không thể giải thích cho mọi người về con người Park Seok-jae là như thế nào.

“Cũng gần như vậy. Park Seok-jae biết rằng chúng ta yếu thế hơn so với đối thủ, vì vậy hắn đã tham gia. Hắn tin chắc chúng ta sẽ thua.”

“Hm…”

Ha Tae-heon liếc nhìn Park Seok-jae, người đang vui vẻ trò chuyện bên cạnh Kwon Se-hyun. Quả thật, nhìn hắn thật ngu ngốc ở nhiều phương diện.

Tôi kiểm tra thời gian trên chiếc điện thoại mà tôi nhận từ Kwon Se-hyun vài ngày trước. Đã quá nửa đêm thứ Ba, và bây giờ là 1:00 sáng thứ Tư.

“Dự đoán của tôi là sau khi đến công trường, mọi thứ sẽ xong xuôi trong chưa đầy một giờ. Họ đều là những người bình thường.”

Tôi không thể ở lâu vì đã để Min Ah-rin, Edward và Cáo ở lại với Kwon Jeong-han. Park Geon-ho, người vừa huýt sáo một cái ngắn trước lời tôi nói, mỉm cười.

“Tôi đã rất mong chờ phải chiến đấu để can thiệp vào các tranh chấp lãnh thổ của bọn côn đồ.”

“Đúng rồi, đúng rồi. Giờ thì lên xe thôi.”

Sau khi xác nhận mọi người đã lên xe, tôi quay lại với Kwon Se-hyun. Trong lúc tôi đi một chút, Park Seok-jae đã chăm chỉ thuyết phục Kwon Se-hyun.

“Vì có nhiều xe, đừng đi với mấy người trẻ tuổi, chỉ đi với em thôi, Hyung-nim. Đi với nhiều người chẳng phải phức tạp lắm sao?”

“Ồ? Se-hyun nim đã quyết định đi với tôi rồi.”

Dĩ nhiên, tôi không có ý định để Park Seok-jae làm vậy. Tôi khoác tay Kwon Se-hyun và đi vào với nụ cười tươi, khiến lông mày dày của Park Seok-jae nhíu lại khó chịu một chút.

“Chắc là vì tôi hơi ngại, tôi chưa thân thiết với ai ngoài Se-hyun nim. Đúng không, Se-hyun?”

Khi tôi hỏi với nụ cười rạng rỡ, Kwon Se-hyun đặt tay lên vai tôi và gật đầu.

“Ừ, đúng rồi. Người này hơi nhạy cảm, nên tôi phải ở cạnh.”

Cánh tay của Kwon Se-hyun nặng thật sự. Khi Kwon Se-hyun đồng ý một cách ngoan ngoãn, khóe môi của Park Seok-jae run lên.

“Ahem... vậy sao?”

“Ba người chúng ta có thể đi riêng. Nếu là Seok-jae nim thì tôi không cảm thấy khó chịu đâu.”

“Nghe cũng được đấy.”

Khi tôi ngang nhiên gọi “Seok-jae nim,” trán của Park Seok-jae nhăn lại một cách ghê tởm. Tôi không dừng lại ở đó mà còn hỏi với vẻ mặt đáng thương một cách cố ý.

“Chúng ta có thể đi cùng nhau không?”

“Tsk… cậu muốn làm gì thì làm.”

Cuối cùng, Park Seok-jae, không thể từ chối, quay lưng đi với vẻ mặt chán nản. Quả đúng như tôi dự đoán, không gì hữu ích hơn khuôn mặt của Han Yi-gyeol. Kwon Se-hyun nhìn tôi với ánh mắt lạ lẫm, tôi tự thấy mình rất tự hào trong lòng.

Cái gì? Sao lại nhìn tôi như vậy?

“Nếu cậu có gì muốn nói thì nói đi.”

“Là lần đầu tiên tôi thấy một người hành xử như thế với Park Seok-jae.”

“Tại sao chỉ làm vậy với tôi trong khi sếp cũng làm giống thế?”

Kwon Se-hyun nhẹ nhàng nhún vai khi tôi hỏi và buông một câu.

“Hai người chúng ta là giống nhau à?”

Sau đó, cậu ấy đi vào xe trước khi tôi kịp trả lời. Tôi đứng lại một mình, ngơ ngác rồi bật cười.

‘Giống nhau mà, đồ ngốc.’

Trước Tiếp