Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Chương 113

Trước Tiếp

Tôi cau mày, nhìn Cheon Sa-yeon chằm chằm.

“...Anh lại định giở trò gì nữa đây?”

“Ý cậu là gì?”

Cheon Sa-yeon khẽ nghiêng đầu, nhẹ nhàng vuốt tóc mái lộn xộn của tôi bằng bàn tay mát lạnh.

“Nghĩ lại, lần trước cậu cũng làm một điều gì đó khá dễ thương.”

Dễ thương? Tôi khó hiểu trước lời nói của Cheon Sa-yeon.

“Vì cậu đã nhận ra rằng vật phẩm này có thể sử dụng được.”

“Thật sự… anh định nói cho tôi biết sao?”

“Đúng vậy.”

Tôi không biết hắn bỗng dưng thay đổi thái độ vì lý do gì, nhưng nếu hắn muốn nói, tôi cũng không có lý do gì để từ chối. Thấy tôi gật đầu, Cheon Sa-yeon thả vòng tay đang giữ chặt eo tôi ra.

“Trước tiên, hãy nói về vị khách mà cậu sẽ gặp.”

Tôi vội vàng đứng dậy khỏi người hắn, trong khi Cheon Sa-yeon chậm rãi nhổm dậy, đưa mắt nhìn vào tài liệu.

“Chloe Asner. Cô ấy là Phó hội trưởng của Hội Athena và nổi tiếng với vai trò người phân biệt năng lượng hạng SS.”

Cheon Sa-yeon vuốt lại mái tóc rối bù. Chiếc cổ áo sơ mi mở hé lộ xương quai xanh của hắn.

“Chà, tôi nghĩ cậu đã biết điều này rồi. Thư ký Woo Seo-hyuk hẳn đã chuẩn bị đầy đủ tài liệu.”

Đúng là hắn nhanh nhạy thật. Tôi gật đầu vì không có gì phải giấu.

“Quan hệ gia đình là điều quan trọng… Sau một thời gian dài yêu đương, cô ấy đã kết hôn với hội trưởng của Hội Athena vào năm ngoái và hiện đang tận hưởng tuần trăng mật.”

“Khoan đã. Quan hệ gia đình quan trọng ư?”

Không phải địa vị hay năng lực sao? Trong tài liệu có mô tả chi tiết về khả năng và thành tựu của Chloe Asner, nhưng không nhắc gì đến quan hệ gia đình.

Việc hội trưởng và phó hội trưởng của Hội Athena là vợ chồng thật đáng ngạc nhiên, nhưng chuyện đó liên quan gì đến vật phẩm thay thế?

Cheon Sa-yeon nhìn tôi, người đang ngồi cạnh hắn, với ánh mắt như thương hại trước phản ứng đầy bối rối của tôi.

“Như tôi đoán, cậu không nhớ gì cả. Cũng phải thôi, vì cậu quá ngốc mà.”

“……”

Đồ khốn… Tôi nuốt lời chửi thề, cố nén cơn giận. Phải bình tĩnh. Nếu nổi nóng vô cớ, có khi lại mất luôn thông tin về vật phẩm.

“Em trai của Chloe là một nhà chế tạo vật phẩm tài năng. Nhờ đó, cô ấy sở hữu rất nhiều vật phẩm khá hữu ích.”

À, ra là vậy. Thì ra lý do cô ấy đề cập đến vật phẩm là vì điều này. Tôi gật đầu đồng ý, Cheon Sa-yeon mỉm cười hỏi:

“Cậu vẫn chưa biết sao? Cậu từng gặp em trai cô ấy rồi mà.”

“Tôi từng gặp à?”

Những nhà chế tạo vật phẩm mà tôi từng gặp… Hồi tưởng lại, tôi bỗng nhớ ra.

“Ý anh là người đã đến trong buổi tái thức tỉnh của Kim Woo-jin?”

“Đúng vậy.”

“À.”

Nhớ lại, hình như khi đó Cheon Sa-yeon đã giới thiệu tên hắn. Edward Asner. Đó là một cậu nhóc nhỏ nhắn với mái tóc xoăn vàng.

“Haa…”

Tôi không tin được là giờ mới nhận ra. Đúng là tôi xứng đáng bị gọi là ngốc. Cheon Sa-yeon, người đang im lặng nhìn tôi, bỗng mở miệng với vẻ mặt hả hê khi tôi thở dài.

“Nếu Eddy biết điều này, chắc sẽ buồn lắm. Nó còn nhớ cậu đấy.”

“Không, tôi có quá nhiều việc phải làm nên không thể nhớ hết được… Tôi chỉ gặp cậu ta một lần, làm sao mà biết ngay được chứ?”

Vừa nói lời bào chữa theo phản xạ, tôi vừa nhăn mặt. Đúng là tôi đã phạm sai lầm, nhưng Cheon Sa-yeon thực sự rất khó chịu. Sau một lúc nhìn chằm chằm vào Cheon Sa-yeon, tôi đứng dậy.

“Tôi đi đây.”

“Hử?”

Tôi vẫn chưa nghe về vật phẩm mà tôi sẽ nhận, nhưng việc biết được Chloe và Edward Asner là anh em đã đủ để tôi tin tưởng và chấp nhận hợp đồng.

“Cậu đi đâu? Chúng ta vẫn chưa nói về vật phẩm.”

“Không cần nữa. Anh chỉ đang đoán thôi, cũng không chắc chắn. Thông tin về nhà chế tạo và gia đình giúp Kim Woo-jin là đủ rồi.”

Thật lòng mà nói, tôi cũng không muốn ở cùng Cheon Sa-yeon thêm chút nào nữa. Khi tôi chuẩn bị rời đi sau câu trả lời đầy dứt khoát, Cheon Sa-yeon kéo eo tôi lại.

Tôi ngồi xuống g*** h** ch*n hắn, nhìn lại với vẻ khó tin.

“Anh đang làm gì vậy?”

“Nghe về vật phẩm xong rồi hãy đi.”

“Không, tôi không cần nghe.”

Cheon Sa-yeon dụi mặt vào gáy tôi, phớt lờ lời tôi. Thái độ này là gì chứ? Tôi vặn người để thoát khỏi vòng tay hắn đang giữ chặt mình.

“Bỏ ra.”

“Ngồi yên.”

Giọng nói dứt khoát khiến tôi hơi khó chịu. Cái tên này, giờ còn giận ngược lại sao?

“……”

Khác với đôi tay lạnh lẽo, gương mặt hắn áp vào gáy tôi lại ấm áp. Hắn ta bị ốm sao?

"Liệu một năng lực giả hạng SS cũng có thể bị ốm sao?"

Về lý thuyết, cảm lạnh không phân biệt cấp bậc, nhưng việc Cheon Sa-yeon bị cảm thì thật khó tin. Có thể hắn vừa thức dậy và cư xử lạ lùng như thế.

‘…Thôi kệ. Dù anh ta có ốm hay không, đó cũng không phải chuyện của tôi.’

Tôi đẩy suy nghĩ đó ra khỏi đầu và hỏi:

“Được rồi, nếu định nói thì nói nhanh lên. Vật phẩm đó là gì?”

Trong tình huống này, tốt nhất là làm theo ý của Cheon Sa-yeon để nhanh chóng thoát khỏi đây. Hắn ta trả lời bằng giọng uể oải:

“Cậu chắc cũng nhớ vụ ở Gangnam… Tôi nghĩ sẽ đưa cậu một vật phẩm có khả năng bảo vệ khỏi các năng lực tâm trí.”

“Thật sự có thứ như vậy sao?”

“Có thể. Tuy nhiên, rất có khả năng chỉ sử dụng được một lần.”

Chỉ sử dụng một lần, không thể tái sử dụng.

“Dù vậy, sở hữu nó cũng tiện hơn đôi chút.”

“Đúng vậy.”

Câu chuyện về vật phẩm kết thúc trong sự im lặng. Dù cuộc trò chuyện đã xong, tôi vẫn thấy khó chịu vì Cheon Sa-yeon không chịu buông tay. Hắn ta muốn gì từ tôi đây?

Tôi đã cảm thấy từ trước rằng Cheon Sa-yeon thích tiếp xúc cơ thể hơn vẻ bề ngoài của hắn. Vấn đề là hắn làm điều đó mà không cần xin phép đối phương. Cách hành xử hôm nay gợi tôi nhớ đến hành vi của phân thân Kim Woo-jin.

‘Không phải kiểu người như vậy, nhưng sao lại thích chọc ghẹo người khác.’

Dù hắn có chọc ghẹo hay không, tôi chỉ mong hắn để tôi yên. Tôi không còn việc gì để làm ở đây nữa.

“…Ở sân bay.”

Trong lúc tôi im lặng chịu đựng, Cheon Sa-yeon lên tiếng trước.

“Cậu sẽ đưa ai đi cùng?”

“Tôi chưa nghĩ đến ai cả.”

“Cậu phải đưa vệ sĩ đi cùng. Đó là lý do tôi thuê họ. Dù sao cũng không nguy hiểm vì tôi sẽ ở bên cạnh cậu.”

“Liệu tôi thực sự có thể đi không? Sân bay rất đông người. Nếu xảy ra chuyện, nó còn tệ hơn cả ở Gangnam…”

“Không sao đâu.”

“……”

Sao hắn có thể nói chắc chắn như vậy? Tôi có thể tin được không? Dù nghi ngờ, tôi cũng sắp xếp lịch trình trong đầu. Chloe Asner sẽ đến Hàn Quốc trong một tuần nữa. Hy vọng rằng mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ, như Cheon Sa-yeon đã nói.

“Cậu cần tỏ ra lịch sự, nên tôi sẽ gửi quần áo mới cho cậu.”

“Gửi gì thì gửi.”

Dù tôi có từ chối, hắn cũng sẽ gửi tới một cách cố chấp, nên tôi chấp nhận. Có vẻ như Cheon Sa-yeon rất hài lòng, tựa cằm lên vai tôi và cười.

“Tại sao cậu không từ chối?”

“Chính anh bảo tôi nhận bất cứ thứ gì anh đưa mà.”

“Haha, tôi không ngờ cậu lại nghe lời vậy đấy.”

Dù tôi nói với giọng mỉa mai, nhưng Cheon Sa-yeon không hề tỏ vẻ khó chịu. Cuối cùng, hắn buông tôi ra và nhẹ nhàng nói:

“Đi đi. Quần áo sẽ được gửi tới ngày mai.”

Khi chắc chắn sẽ nhận được quần áo, tôi bật cười. Không thể nào hắn giữ tôi lại mà không có lý do. Lắc đầu, tôi vội

vàng rời khỏi văn phòng đại diện mà không ngoảnh lại.

****

Bộ quần áo Cheon Sa-yeon gửi là một bộ semi-suit với áo len cổ lọ đen thay vì áo sơ mi. Tôi bước ra khỏi phòng ngủ, khoác áo vest hai khuy màu xanh navy.

“Trông anh rất hợp, năng lực giả Han Yi-gyeol.”

“Kwon Jeong-han-ssi cũng vậy.”

Trong phòng khách, Kwon Jeong-han và Kim Woo-jin, đều ăn mặc chỉnh tề giống tôi, đang đứng chờ. Kwon Jeong-han mặc vest đen và thắt cà vạt đen phù hợp với vị trí vệ sĩ của cậu ấy, còn Kim Woo-jin mặc bộ vest màu rượu vang đậm kết hợp với áo sơ mi trắng.

Ban đầu, tôi chỉ định đưa Kwon Jeong-han đi cùng, nhưng Kim Woo-jin, không có lịch trình gì, lại khăng khăng muốn đi. Cheon Sa-yeon, như đã đoán trước, cũng chuẩn bị sẵn quần áo cho Kim Woo-jin. Vì vậy, chúng tôi xuất hiện bên nhau trong bộ dạng chỉn chu.

“Đi thôi.”

Tôi kiểm tra thời gian trên chiếc đồng hồ Cheon Sa-yeon gửi, rồi cùng Kwon Jeong-han và Kim Woo-jin rời khỏi phòng. Khi xuống sảnh chính của hội, tôi thấy Cheon Sa-yeon và Woo Seo-hyuk đứng giữa một nhóm phụ tá, và Park Geon-ho trong bộ vest chỉnh tề.

“……?”

Sao Park Geon-ho lại ở đây? Với vẻ mặt không mấy thiện cảm, tôi thấy Park Geon-ho cười tươi và vẫy tay chào.

“Chào buổi sang, Han Yi-gyeol.”

“Han Yi-gyeol-ssi.”

Woo Seo-hyuk quay sang nhìn Park Geon-ho, gật đầu nhẹ và chào tôi.

“Chào buổi sáng.”

“Vâng, chào buổi sáng, Woo Seo-hyuk-ssi.”

“Còn tôi thì sao? Không chào à?”

Park Geon-ho, với vẻ mặt buồn bã, khoác vai tôi. Tôi thở dài trước sự thân quen quá mức của anh ta và đẩy tay anh ta ra.

“Đội trưởng Park Geon-ho, anh làm gì ở đây vậy?”

“Tôi không có việc gì làm nên đi cùng các cậu.”

Đi cùng sao? Hèn chi anh ta mặc vest. Nhớ lại lời Park Geon-ho từng nói, tôi hỏi:

“Nhân tiện, anh nói từng biết Phó hội trưởng Chloe đúng không?”

“Phải. Lâu rồi chưa gặp cô ấy, tôi phải ra ngoài chào hỏi.”

Nếu nói vậy, có vẻ họ thực sự khá thân thiết. Thật khó tin rằng cô ấy có mối quan hệ tốt với cả Cheon Sa-yeon và Park Geon-ho. Điều này càng khiến tôi tò mò hơn về Chloe Asner.

“Han Yi-gyeol.”

Cheon Sa-yeon, nhận tài liệu và báo cáo từ một phụ tá, gọi tôi. Khi tôi cùng Kwon Jeong-han và Kim Woo-jin tiến lại gần, hắn đưa tài liệu cho tôi và nói:

“Đọc khi đi. Đây là bản đồ nội thất sân bay, lộ trình di chuyển, và thông tin về nhân viên sân bay sẽ được bố trí xung quanh.”

Nghe lời giải thích của Cheon Sa-yeon, tôi mở tài liệu. Bản đồ nội thất sân bay ở trang đầu tiên được trình bày rất rõ ràng.

“Han Yi-gyeol, sẽ không ai ngoài thành viên hội tiếp cận cậu. Nếu có ai đó, Kwon Jeong-han và Kim Woo-jin sẽ ngăn lại. Hiểu chưa?”

Dù có chuyện gì xảy ra, những người xung quanh tôi sẽ lo liệu, nên tôi không cần lo lắng. Không muốn gây thêm rắc rối, tôi gật đầu.

“Tôi hiểu.”

Cheon Sa-yeon mỉm cười và quay người.

“Đi thôi.”

Ở lối ra của hội, những chiếc xe màu đen xếp hàng dài. Một phụ tá chờ Cheon Sa-yeon xuất hiện liền mở cửa xe.

Cheon Sa-yeon và tôi lên cùng một xe, còn Kim Woo-jin và Kwon Jeong-han ngồi ở chiếc xe ngay phía sau. Khi thắt dây an toàn, một ý nghĩ chợt đến khiến tôi quay sang hỏi Cheon Sa-yeon.

“Woo Seo-hyuk-ssi và Đội trưởng Park Geon-ho ở đâu?”

“Họ ở chiếc xe thứ ba.”

“Chỉ hai người họ?”

“Chỉ hai người.”

“……”

Dù chắc chắn sẽ có tài xế, nhưng tình huống này đúng là khó hiểu. Tôi thành thật cầu nguyện rằng Woo Seo-hyuk sẽ đến sân bay mà không gặp bất kỳ rắc rối nào.

Trước Tiếp