Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 86
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Trời dần sáng hẳn, Chung Viễn Hàng bế Trương Diệp từ chiếc giường đã không còn nằm được nữa sang sofa, rồi tìm một chiếc chăn sạch đắp lên cho cậu.
Trương Diệp vẫn còn đang choáng váng sau cơn k*ch th*ch cực đại, lúc Chung Viễn Hàng bế cậu theo kiểu bế công chúa, cậu đến cả cái tay cũng không thèm nhấc lên để quàng qua vai anh.
Cứ để mặc cho anh bế, đáng đời nhà anh.
“Nặng không?” Trương Diệp hỏi với vẻ không vui vẻ gì.
“Cũng ổn,” hơi thở của Chung Viễn Hàng vẫn còn hơi gấp, chưa hoàn toàn bình lặng sau cơn thỏa mãn quá mức vừa rồi, “Em gầy đến mức sắp chỉ còn một nắm xương thôi đấy.”
“Không đời nào, kiểu gì cũng vẫn là lao động khỏe mạnh nhé,” Trương Diệp khó nhọc vỗ vỗ cổ mình, định sờ vào cơ bụng ẩn hiện, nhưng vừa thấy cái bụng dính nhớp hỗn độn, bàn tay vừa nhấc lên đã ghét bỏ hạ xuống, “Aiz… em bị đả kích rồi, cho em một điếu…”
“Thuốc lá sau khi l*m t*nh à?” Chung Viễn Hàng lấy khăn ướt, lau bụng qua loa cho Trương Diệp, “Em học hút thuốc từ bao giờ thế?”
Khăn ướt lau trên cái bụng vẫn còn nóng ran có chút k*ch th*ch, bụng Trương Diệp phập phồng dữ dội: “Hộc… nói ra sợ anh nghe sẽ thấy không thoải mái, hay hôm nay thôi không nói nữa nhé?”
“Em cứ nói đi.” Chung Viễn Hàng lau xong liền lập tức lấy chăn đắp lên bụng cho cậu, bàn tay phủ lên trên chậm rãi x** n*n, “Giờ anh đang rất thoải mái, có thể nghe chút chuyện không thoải mái để bình tĩnh lại.”
“Đệch…” Đúng là quá mặt dày, Trương Diệp không nhịn được bật cười, tạm thời cậu không muốn hồi tưởng lại cơn mất kiểm soát nhục nhã vừa rồi, chắc là trong một thời gian dài sắp tới cũng sẽ chẳng muốn nhớ lại đâu.
“Để em nhớ lại xem nào,” Trương Diệp quay đầu nhìn ra cửa sổ, ngắm ánh mặt trời đang từ từ rò rỉ ra từ dãy núi xanh xám xa xa, “Lần đầu em hút thuốc là hút thuốc của ba em, nói chính xác thì đó là một bao thuốc lá di vật ông ấy để lại.”
Chung Viễn Hàng nhìn chằm chằm vào góc nghiêng và vành tai của Trương Diệp được ánh bình minh le lói chiếu rọi, đưa tay nhẹ nhàng v**t v* lớp lông tơ trên vành tai đó.
“Lúc đó em tuyệt vọng lắm, chẳng còn gì cả. Trong nhà chỗ nào cũng nợ tiền, không chỉ tiền của ông nội anh, mà còn của cả họ hàng nữa. Học hành cũng chẳng xong, ngay cả…” Trương Diệp khựng lại một chút, cố ý cười nhẹ tênh, “Ngay cả anh cũng chẳng còn nữa.”
Chung Viễn Hàng không nói gì, bàn tay đặt trên bụng Trương Diệp khẽ co lại, gãi nhẹ một cái.
“Lo xong đám tang về nhà dọn dẹp di vật, mẹ em chẳng muốn giữ lại gì, bà nói nhìn vào lại cảm thấy đau lòng, chỉ giữ lại bộ sofa cuối cùng mà ba em sửa trước khi mất,” Trương Diệp nói, “Bao thuốc đó là tìm thấy lúc vứt đồ, loại Hongtashan rẻ tiền nhất, em cứ nghĩ, cái thứ này thì có vị gì nhỉ? Hút đến chết vẫn còn muốn hút. Lúc đó… thật ra em đã làm khá nhiều chuyện ngớ ngẩn, cứ thấy sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Giọng Trương Diệp càng nói càng nhẹ đi, như thể nếu nói nặng lời, những vết thương cũ kia sẽ lại đau nhức trở lại.
Chung Viễn Hàng ôm chặt lấy Trương Diệp từ phía sau, hơi thở nóng hổi hòa cùng tiếng thở dài phả lên đốt sống cổ của cậu.
“Còn anh?” Trương Diệp hỏi, “Anh bắt đầu hút thuốc từ khi nào?”
“Không nhớ rõ nữa,” Chung Viễn Hàng hôn lên gáy Trương Diệp, “Cũng chẳng có lý do gì to tát cả. Ban đầu thấy bạn cùng phòng hút nên hút thử theo, sau này tự mình thấy vô vị thì làm một điếu. Tính thời gian chắc cũng bắt đầu tầm cùng đợt với em đấy. Ha.”
“Anh mà cũng có lúc thấy vô vị à?” Trương Diệp ngạc nhiên, “Chẳng phải sinh viên y các anh bận lắm ư? Nghe nói phải thi cử suốt cho đến lúc nghỉ hưu cơ mà.”
“Đúng vậy, đợi em thành thầy làm bánh rồi thì anh chắc vẫn còn phải đi thi đó,” Chung Viễn Hàng thở dài, “Nhưng vô vị và bận rộn chẳng liên quan gì đến nhau cả. Có một thời gian dài anh cứ ngỡ mình sắp biến thành một linh kiện chỉ có chức năng máy móc, hoặc là một con súc vật kéo cối xay cho đến chết. Chẳng có việc gì muốn làm ngay lập tức, nên đi nhanh hay đi chậm cũng chẳng quan trọng. Cảm giác đó…”
“Không sao, giờ có mục tiêu rồi là được. Giờ em cảm thấy chỗ nào cũng thú vị, ngày nào cũng có cái để mong đợi,” Trương Diệp nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không nhịn được mà mắng thêm một câu, “Này, anh cũng đừng nghĩ có thú vị hay không thú vị nữa, em thấy vừa rồi anh cũng chẳng khác gì con súc vật đâu.”
Chung Viễn Hàng vùi đầu vào vai Trương Diệp cười một hồi mới đứng dậy.
“Vẫn còn sớm, em nằm thêm lát nữa đi, anh vào xả nước bồn tắm cho em ngâm mình.”
“Ừm,” Trương Diệp uể oải đồng ý, quay đầu thấy chiếc giường nãy giờ vẫn cố tình không nhìn tới, liền tiện tay vớ cái gối nhỏ ném về phía Chung Viễn Hàng, “Tự mình tháo ga giường vỏ gối rồi đi tìm chỗ giặt là đi, đúng là… không còn mặt mũi nào nữa rồi.”
Chung Viễn Hàng đưa tay bắt gọn lấy cái gối, vừa đi vào phòng tắm vừa không quên trêu chọc: “Sao thế, sợ người ta bảo em đến chừng này tuổi rồi mà còn…”
“Cút cút cút!” Trương Diệp đỏ mặt quát anh.
Thật ra Trương Diệp chẳng hiểu nổi tại sao trên TV với phim ảnh cứ hay diễn cảnh nhân vật chính nằm lười biếng trong bồn tắm mà trông sướng thế.
Cậu nằm trong bồn chẳng thấy sướng chút nào, gốm sứ cứng ngắc, lưng với mông đều đau, tay chân vừa chống một cái là lại thấy mỏi nhừ không nhấc lên nổi. Ngâm một lúc thấy nước cũng chẳng còn ấm như ban đầu, mà cứ nghĩ đến chuyện đứng dậy là sẽ lạnh đến nổi da gà, thật là nản mà.
Trương Diệp nhìn lên trần nhà với vẻ mặt sống không bằng chết, cậu chỉ muốn linh hồn được xuất hồn đi đâu đó một lát cho xong.
Ngoài phòng ngủ, Chung Viễn Hàng đang tháo ga giường, thu dọn quần áo, gọi điện thoại cho dịch vụ giặt là và dọn phòng.
Căn phòng họ ở được coi là phòng hạng sang nhất khách sạn cái huyện lỵ này. Điện thoại vừa gọi đi chưa đầy vài phút đã có nhân viên lên thu dọn. Đợi đến lúc Trương Diệp lề mề từ phòng tắm bước ra, căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm.
“Cần ngủ thêm chút nữa không?” Chung Viễn Hàng hỏi.
“Không ngủ nữa,” Trương Diệp đã mặc quần áo chỉnh tề, kéo cổ áo len che đi những vết hôn tầng tầng lớp lớp trên cổ, “Hôm nay đã bảo là đi leo núi rồi cơ mà? Hôm qua anh nói muốn tìm ngôi chùa đó mà.”
“Hôm nay em vẫn leo núi được à?” Chung Viễn Hàng trưng ra vẻ mặt không tin tưởng, nhìn Trương Diệp từ đầu đến chân một lượt.
“Đi chứ, sinh nhật mà cứ rú rú trong khách sạn thì ra thể thống gì?” Trương Diệp lườm anh một cái, “Hơn nữa em kiểm tra rồi, bên đó phát triển thành khu du lịch rồi, xe có thể lái thẳng từ chân núi lên tận cổng chùa.”
“Được thôi.” Chung Viễn Hàng đồng ý.
Nói thì nói vậy, nhưng lúc Chung Viễn Hàng quyết định lao vào người Trương Diệp sáng sớm nay, đúng là anh không định để cậu ra ngoài leo núi thật. Thế nên trước khi đi, anh tìm trong khách sạn hai chiếc gối mềm mang theo.
“Chú Chung, chúng ta đi ngủ trên núi ạ?” Trương Viễn nhìn chiếc gối trên tay Chung Viễn Hàng, tò mò hỏi.
“Không phải,” Chung Viễn Hàng cân nhắc dùng từ, “Ba của con đêm qua lúc ngủ… bị trẹo lưng một chút. Chú sợ ba con ngồi xe không thoải mái nên mang gối theo để kê.”
“Ồ,” Trương Viễn gật đầu, “Ba ba ngủ mơ đi dạo ạ? Sao mà lại trẹo lưng được thế?”
Trương Diệp sắp xếp bình nước của Trương Viễn, lại lấy ít hoa quả mang theo, mắt không dám nhìn vào đôi mắt ngây thơ của con trai, “Ồ, là ngủ mơ đấy, ngủ mơ bị chú Chung của con đấm cho một trận nên mới trẹo lưng.”
“Hả? Hai người đánh nhau ạ?” Trương Viễn chấn động.
“Đừng nghe ba con nói linh tinh đấy?” Chung Viễn Hàng cười lớn, đỡ lấy eo Trương Diệp, nhẹ nhàng đẩy cậu ra cửa.
“Dạ?” Trương Viễn càng mịt mờ hơn, cậu bé không hiểu chuyện này bắt đầu là nói linh tinh từ chỗ nào, nhưng hai người lớn chẳng có ý định giải thích thêm, cậu bé đành ngơ ngác đi theo.
Càng gần Tết Dương lịch, đường phố càng náo nhiệt. Không khí Tết ở cái huyện này bắt đầu từ Tết Dương cho đến tận rằm tháng Giêng đều rất náo nhiệt. Ngay cả bên ngoài khu phố đi bộ thương mại mới xây cũng có rất nhiều sạp hàng bán đồ ăn vặt và pháo hoa.
Chung Viễn Hàng vừa lái xe vừa ngắm nhìn, đã lâu lắm rồi anh không thấy cảnh náo nhiệt đời thường thế này. “Ở đây còn bày bán pháo hoa công khai thế này à, không cấm đốt ư?”
“Huyện nhỏ thì cấm đoán gì mấy cái này,” Trương Diệp cười, “Trong nội thành chắc chắn là không được, ở huyện chỉ có vài nơi không cho đốt thôi, thường đến tầm 29, 30 Tết là chẳng ai quản nữa.”
“Tết Nguyên đán năm nay em định đón thế nào?” Chung Viễn Hàng thuận miệng hỏi.
“Tết à…” Trương Diệp tựa lưng vào chiếc gối Chung Viễn Hàng đưa cho, nhích người tìm tư thế thoải mái hơn, quay đầu hỏi Trương Viễn ở hàng ghế sau, “Tiểu Bồ Đào, năm nay con muốn đón Tết thế nào?”
“Đón Tết ạ?” Trương Viễn ngẫm nghĩ, “Ừm… con muốn đón Tết cùng với cả hai người.”
“Vậy chúng ta không về huyện ăn Tết nữa nhé?” Chung Viễn Hàng hỏi, “Chúng ta ở lại thành phố, hoặc tìm nơi nào đó đi du lịch ăn Tết?”
Sự náo nhiệt ở đây đều ở bên ngoài cửa kính xe, không thuộc về những người ngồi trong xe. Ngoài những ký ức ra, nơi đây cũng chẳng còn chỗ để Chung Viễn Hàng và Trương Diệp dừng chân nữa.
“Vâng!” Trương Viễn phấn khởi đồng ý.
Xe chạy qua cầu Bắc Hà, tiến vào con đường dẫn tới khu nhà xưởng cũ.
Con đường này cũng không còn giống với con đường họ từng đi bộ năm xưa nữa. Có lẽ vì phát triển khu du lịch nên dọc đường mọc lên rất nhiều nhà nghỉ kiểu vườn, khi sắp lái tới khu nhà xưởng, xuất hiện biển chỉ dẫn màu nâu ghi chùa Từ Vân nhà máy nồi hơi.
Đường đã được trải nhựa, nhưng khu nhà xưởng vẫn giữ nguyên dáng vẻ cũ. Cửa rào sắt cũ kỹ vẫn còn đó, bức tượng mã đáo thành công chắc là đã được sơn lại, từ xa đã thấy trắng đến lóa mắt.
“Chà, sửa sang cũng ra dáng phết đấy,” Trương Diệp nhìn con đường đã được chỉnh trang toàn bộ, chỉ vào một trạm xe buýt ven đường, “Anh nhìn xem, là em đã cãi nhau với anh ở cái trạm xe buýt đó đấy. Sửa lại hết rồi, nhưng cái cây chắc vẫn là cây cũ, cao hơn bao nhiêu.”
Chung Viễn Hàng mỉm cười gật đầu, “Cây đa lớn nhanh mà,” anh lại hất cằm bảo Trương Diệp nhìn sang phía bên kia đường, “Đằng kia, chỗ em bắt nạt Hồ Vân Xuyên đấy.”
“Hề…” Trương Diệp cũng cười theo.
Nghĩ lại thì năm xưa Chung Viễn Hàng ít nhiều còn vào xưởng tìm nước, còn Trương Diệp thì đúng là lần đầu tiên mới bước chân vào khu nhà xưởng cũ để lại từ thế kỷ trước này.
Khu nhà xưởng về cơ bản vẫn giữ lại tất cả kiến trúc cũ, Trương Diệp kinh ngạc nhận ra chỉ trong một khu xưởng này mà có đủ từ trường tiểu học, trung học đến trung cấp nghề, thậm chí còn có cả trạm y tế và câu lạc bộ của xưởng.
“Ơ? Có cả đồn công an nhà máy nồi hơi nữa này?” Trương Diệp thán phục, “Cái xưởng này hồi còn mở cửa đúng là dịch vụ khép kín từ lúc chào đời, đi học, làm việc cho đến tận lúc dưỡng già luôn!”
“Nhà máy thời đó dường như đều như vậy cả,” Chung Viễn Hàng lái xe chậm rãi đi qua những dãy nhà xưởng đã biến thành khu sáng tạo nghệ thuật, “Có muốn xuống đi dạo chút không? Tiện thể ăn sáng luôn?”
“Được,” Trương Diệp quay đầu dặn dò Trương Viễn đang phấn khích, “Tiểu Bồ Đào, trước khi xuống xe chúng ta thỏa thuận nhé, đồ ở khu du lịch đắt lắm, thích cái gì thì cứ nhớ kỹ, về nhà mình mua trên mạng sau.”
“Vâng! Con nhớ rồi ạ!” Lúc này nói gì Trương Viễn cũng nghe theo, đôi chân nhỏ không ngừng giậm trên thảm xe như được lên dây cót.
Trương Diệp vẫn tính sai rồi, lời dặn dò mất linh ngay từ lúc xuống xe, chỉ trong vài bước chân tìm quán ăn, Chung Viễn Hàng đã dẫn Trương Viễn đi mua đủ thứ đồ chơi lặt vặt như chong chóng tre, máy thổi bong bóng, Trương Diệp lườm anh, anh vẫn hùng hồn tìm lý lẽ.
“Cái chong chóng tre này làm thủ công, qua chỗ này là không còn chỗ nào bán nữa đâu,” Chung Viễn Hàng nói, “Máy thổi bong bóng này cũng không đắt, qua lúc này là trẻ con chẳng muốn chơi nữa.”
“Đúng ạ!” Trương Viễn nắm tay Chung Viễn Hàng đầy tự tin, trẻ con cậy thế người lớn, “Đồ thủ công đấy ạ! Qua rồi là không có chỗ nào mua đâu!”
“Sớm muộn gì con cũng bị anh dạy hư thành đứa phá gia chi tử cho xem.” Trương Diệp trợn mắt.
“Để em dạy? Sớm muộn gì cũng dạy thành cái dây xâu tiền thôi.” Chung Viễn Hàng cười.
“Dây xâu tiền! Dây xâu tiền!” Trương Viễn nhặt những từ mình không hiểu, chẳng cần biết tốt xấu cứ thế lẩm bẩm theo.
(*người coi trọng đồng tiền)
“Thôi được rồi,” Chung Viễn Hàng vui vẻ, ghé sát Trương Diệp dỗ dành, “Hôm nay mua đến đây thôi. Có cái máy thổi bong bóng này là chơi được một lúc lâu rồi, không thì vào chùa con lại thấy chán.”
“Anh giỏi thật đấy…” Trương Diệp bất lực mỉm cười, “Sao ngày xưa em không nhận ra anh giỏi tìm lý do thế nhỉ?”
Trong khu nhà xưởng có không ít nhà hàng nhỏ trông khá tinh tế, Trương Diệp tìm một quán trông có vẻ đông khách ăn đại chút gì đó rồi tiếp tục lái xe lên núi.
Đường núi có sương mù mùa đông, bao phủ lên những rừng cây lá kim ven đường trông như một bức tranh thủy mặc. Cảnh tượng thế này lên ảnh thường rất bình thường, nhưng khi thực sự đứng trước mắt, đắm mình vào không gian đó, vẫn thấy một sự choáng ngợp về thị giác. Trương Diệp gần như không rời mắt nổi, chốc chốc lại gọi Chung Viễn Hàng nhìn xem.
“Anh đang lái xe đấy, đường núi có sương khó đi, em đừng làm anh phân tâm,” Chung Viễn Hàng mỉm cười nhéo tai Trương Diệp, “Em xem cùng với Tiểu Bồ Đào đi, lát nữa lên đến đỉnh núi anh sẽ cùng em ngắm toàn cảnh sau.”
“Thế thì tiếc quá,” Trương Diệp không bám cửa sổ nữa, tựa lưng vào chiếc gối nhỏ ngồi ngay ngắn lại, “Nhìn từ góc độ khác là thấy khác ngay.”
“Vậy em mau đi học lấy cái bằng lái đi, lần sau em lái, anh sẽ được ngắm cảnh.” Chung Viễn Hàng nói.
“Học chứ học chứ,” Trương Diệp gật đầu, “Qua Tết em sẽ đi học.”
Ngọn núi này cũng không cao lắm, lái không bao lâu đã tới bãi đỗ xe của chùa. Chưa tới Tết Dương lịch mà bãi đỗ đã gần như kín chỗ. Họ lượn lờ một hồi lâu mới chớp được chỗ của một chiếc xe vừa rời đi, vội vàng vào lấp chỗ trống.
“Sao nhiều người đi chùa thế nhỉ?” Chung Viễn Hàng không hiểu nổi.
“Năm nào Tết Dương với Tết Nguyên đán chẳng thế,” Trương Diệp xuống xe, dắt Trương Viễn lách người ra khỏi khe xe hẹp, “Lúc giao thừa đốt nén nhang đầu năm mà. Nhiều xe ở đây tối nay không xuống núi đâu, là để chờ vào tranh nén nhang đầu đấy. Tết Dương còn đỡ, Tết Nguyên đán người còn đông hơn.”
“Mê tín.” Chung Viễn Hàng rút điện thoại ra, không chút biểu cảm, nhanh tay chụp một kiểu cổng chùa.
“Thôi đi, đến cũng đến rồi,” Trương Diệp cười anh, “Sao lại mang cả khoa học ra nói trước mặt Phật tổ thế hả? Thành tâm lễ bái là để cầu bình an thôi, vào xem chút đi.”
Hết chương 86