Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 85
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Trương Viễn đã ngủ cả buổi chiều, nên buổi tối chẳng thấy buồn ngủ chút nào. Sau khi về khách sạn, cậu bé bật TV xem hết một nửa bộ phim, đến gần mười hai giờ vẫn chưa ngáp lấy một cái.
Trương Diệp và Chung Viễn Hàng thong thả thu dọn hành lý. Mỗi lần đi ngang qua sofa, Trương Diệp lại đưa tay sờ trán Trương Viễn như kiểu mò trăng dưới đáy biển. Cảm giác sờ vào thì thấy đã không còn nóng như lúc chiều nữa, xem ra là không bị sốt.
Trương Diệp sợ nhất là Trương Viễn bị ốm, ở cái tuổi nhỏ như thế này mà phải chịu cú sốc lớn như vậy, Trương Diệp không biết Trương Viễn cần bao nhiêu thời gian mới có thể thực sự không để tâm đến những lời lẽ khó nghe kia, thực sự tin tưởng vào tổ hợp gia đình khác biệt này của mình và Chung Viễn Hàng.
Cứ thong thả thôi, ít nhất họ và cha mẹ của mình đã không còn giống nhau nữa rồi.
Trương Diệp nghĩ như vậy, một tay vẫn sờ trán Trương Viễn, một tay chống cằm nhìn chằm chằm vào TV với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Sáng mai ngủ dậy lại đo nhiệt độ lần nữa,” Chung Viễn Hàng cầm bộ đồ mặc nhà vừa lôi từ trong vali ra đi tới, cũng chìa một tay áp vào má Trương Viễn, “Sờ thế này thì thấy không sao đâu, đừng lo lắng quá.”
“Ồ…” Trương Diệp vẫn còn đang thẫn thờ, trong đầu đã nghĩ từ tâm lý học trẻ em đến chuyện sau khi lên tiểu học thì ai đi họp phụ huynh là thích hợp nhất, cũng như bắt đầu lo lắng liệu đến tuổi dậy thì xu hướng tính dục của Trương Viễn có bị ảnh hưởng bởi hai người phụ huynh hay không.
“Em…” Chung Viễn Hàng nhìn vẻ mặt nghiêm túc lại tập trung của Trương Diệp khi nhìn chằm chằm vào màn hình TV, rồi lại nhìn vào nội dung phim trên TV.
Xem cái bản chiếu rạp của [Digimon] mà có đến mức thâm thù đại hận như thế không?
“Nếu em thực sự muốn xem phim thì ngồi xuống mà xem.” Chung Viễn Hàng từ phía sau lén lút đưa tay ra, tìm chính xác vị trí ở cuối xương cụt của Trương Diệp, nhấn mạnh một cái đầy kỹ thuật.
“Ha ha…” Trương Diệp lập tức rướn cổ ưỡn người về phía trước, đầu gối đập vào lưng ghế sofa, suýt chút nữa thì đứng không vững. Cậu xoa xoa đầu gối lườm Chung Viễn Hàng: “Ài… Làm gì thế hả?”
“Phim này… có cái gì mà hay đến thế hả?” Chung Viễn Hàng hỏi với vẻ khó hiểu, “Em muốn xem thì ngồi xuống mà xem, đồ đạc lát nữa anh dọn là được, đứng thế kia không thấy mỏi eo à?”
“Cùng thằng bé xem mấy lần rồi, nhắm mắt cũng biết tiếp theo diễn cái gì, Agumon của Taichi sắp tiến hóa thành Greymon rồi,” Trương Diệp cười nói, “Em có xem đâu, đang nghĩ ngợi linh tinh thôi, thẫn thờ ấy mà.”
“Nghĩ gì thế?” Ánh mắt Chung Viễn Hàng liếc xuống đỉnh đầu Trương Viễn một cái, rồi ra hiệu bằng mắt với Trương Diệp: “Nói được không?”
Trương Diệp mỉm cười không thành tiếng, lắc đầu: “Cũng chẳng nghĩ gì thực tế cả, chỉ đang nghĩ Tiểu Bồ Đào đến giờ đi ngủ rồi.”
“Đúng là đến giờ đi ngủ rồi đấy,” Chung Viễn Hàng vòng tay ôm lấy eo Trương Diệp, cúi đầu thổi một luồng khí vào lỗ tai cậu, “Sắp mười hai giờ rồi.”
Một sợi gân sau gáy Trương Diệp liên tục tê rần lên, tê rần từng đợt lan xuống tận bụng dưới, hơi thở đột nhiên trở nên nặng nề.
“Anh… anh đừng có gây ra cái động tĩnh kiểu này,” Trương Diệp nhắm mắt lại, quay đầu đối diện với Chung Viễn Hàng bằng ánh mắt hung dữ, hạ thấp giọng, “Chịu không nổi đâu.”
Trương Diệp đột nhiên cảm thấy có chút hối hận vì đã nói rõ hết mối quan hệ của hai người cho Trương Viễn sớm quá. Cái trò táy máy tay chân của Chung Viễn Hàng so với hồi nhỏ đúng là ngày càng quá quắt, bây giờ còn chẳng thèm tránh mặt Trương Viễn nữa, đúng là tùy lúc tùy chỗ tùy tay mà làm tới luôn.
Chung Viễn Hàng quá hiểu Trương Diệp, lần nào cũng có thể nhắm trúng hồng tâm một cách chuẩn xác nhất, mỗi động tác đều có thể dễ dàng khơi gợi sự hưng phấn của Trương Diệp.
Trương Diệp há miệng th* d*c, cúi người siết chặt nắm đấm nhẫn nhịn, thế mà Chung Viễn Hàng vẫn như người không có việc gì, còn có thể nhếch một bên khóe miệng cười một cách đầy đắc ý và ung dung.
“Ơ, sao đã vội thế rồi?” Chung Viễn Hàng liếc nhìn xuống dưới một cái, lùi lại nửa bước, giơ tay làm bộ giả vờ đầu hàng, cười một cách đầy tự tin không chút sợ hãi.
Không ổn rồi, Chung Viễn Hàng sắp leo lên mái nhà dỡ ngói rồi.
“Anh đứng lại đó cho em…” Trương Diệp làm bộ định đuổi vào trong phòng.
Nhưng chiếc điện thoại trong túi quần lại rất không biết điều mà reo lên. Trương Diệp vừa móc điện thoại ra, vừa định đuổi theo Chung Viễn Hàng, phân tâm cúi đầu nhìn, là một chuông báo nhắc nhở mười hai giờ.
Trương Diệp đột nhiên đứng khựng lại, không đuổi nữa.
Cái nhắc nhở này đã được đặt từ rất lâu về trước rồi, từ trước cả khi chuẩn bị mừng sinh nhật cho Chung Viễn Hàng, từ trước cả khi Trương Diệp gặp lại Chung Viễn Hàng, từ lần đầu tiên Trương Diệp phát hiện ra điện thoại thông minh có chức năng nhắc nhở.
Vào đúng mười hai giờ đêm ngày 28 tháng 12 bước sang ngày 29 hàng năm, điện thoại của Trương Diệp đều sẽ reo lên đúng giờ, nhắc nhở Trương Diệp rằng, ở một nơi nào đó trên thế giới mà cậu không biết, Chung Viễn Hàng lại lớn thêm một tuổi.
Trương Diệp đứng yên tại chỗ, khẽ chạm một cái để tắt chuông báo.
“Ngày 29 rồi,” Trương Diệp ngẩng đầu nhìn Chung Viễn Hàng, “Viễn Hàng, sinh nhật tuổi 28 vui vẻ nhé.”
Nụ cười khiêu khích của Chung Viễn Hàng bỗng chốc sững lại. Anh đoán lúc này biểu cảm trên mặt mình chắc là khá phức tạp khó tả, sự chuyển đổi trạng thái từ giở trò lưu manh sang cảm động diễn ra quá nhanh, khiến sống mũi anh đột nhiên thấy hơi cay cay.
“À… ừm,” Chung Viễn Hàng đưa tay lên dụi mạnh vào mũi, “Cảm ơn em, Diệp Tử, cảm ơn em…”
Nhưng cũng không có quá nhiều thời gian để anh chậm rãi nhấm nháp câu “sinh nhật vui vẻ” đã xa cách mười năm này. Trương Viễn vừa nghe thấy hai chữ sinh nhật, tai đã thính như tai thỏ, bật dậy khỏi sofa như cá chép nhảy vọt, phim hoạt hình cũng chẳng thèm xem nữa, hướng về phía Chung Viễn Hàng hét lớn.
“Chú Chung! Sinh nhật vui vẻ!” Trương Viễn chớp mắt cười tươi đến mức không thấy mặt trời đâu, “Chúc chú sức khỏe dồi dào vạn sự như ý thọ tỷ nam sơn cung hỷ phát tài sớm sinh quý tử…”
“Được rồi được rồi, không sinh sớm được đâu,” Chung Viễn Hàng bật cười, cái cảm giác cay mũi cũng bay sạch, “Có một mình đứa con như con là đủ rồi.”
“Thật ạ?” Trương Viễn lạch bạch chạy tới, vì chiều cao có hạn nên chỉ có thể ôm chặt lấy chân Chung Viễn Hàng, “Vậy… chú Chung, chúng ta có thể ăn bánh kem được chưa ạ?”
“Chú cứ tưởng con thật lòng chúc chú sinh nhật vui vẻ chứ, hóa ra là chỉ muốn ăn bánh kem thôi à?” Chung Viễn Hàng xoa cái đầu bù xù của Trương Viễn trêu chọc cậu bé, “Có phải mong ngóng cả ngày rồi không?”
Trương Viễn lắc đầu, rồi lại gật đầu.
“Ý là sao đây? Chú không hiểu.” Chung Viễn Hàng nghiêng đầu giả vờ không hiểu.
“Ý là thật lòng chúc chú sinh nhật vui vẻ đó ạ!” Trương Viễn nghiêm mặt chỉnh lại một cách nghiêm túc, rồi lại nheo mắt cười ngượng ngùng, “Nhưng mà cũng mong bánh kem cả ngày rồi ạ.”
“Thật lòng à? Vậy được rồi, đi lấy bánh kem đi, ở ngăn dưới cùng của tủ lạnh ấy.” Chung Viễn Hàng mỉm cười đồng ý với cậu bé.
“Dạ!” Trương Viễn lại lạch bạch chạy về phía tủ lạnh.
“Thật sự ăn bây giờ à?” Trương Diệp hỏi, “Mười hai giờ rồi, ăn xong có tiêu hóa được không?”
“Thôi cứ tùy thằng bé đi, giờ mà không cho ăn thì nằm mơ nó cũng mong được ăn mất,” Chung Viễn Hàng nói, “Cũng chẳng phải chuyện gì to tát, cứ thuận theo nó đi.”
“Xong rồi,” Trương Diệp cười nói, “Con trai chắc bị anh chiều hư mất thôi?”
“Em quản làm gì? Con trai anh, anh muốn chiều thế nào thì chiều.”
Trương Diệp chậc chậc cảm thán.
Chỉ trong chớp mắt, Trương Viễn đã hớt hải bê chiếc bánh kem quay lại.
Chung Viễn Hàng đi tới giúp cậu bé nhấc bánh kem lên bàn trà. Hộp bánh và dây ruy băng đều mang theo hơi lạnh tỏa ra từ tủ lạnh, vừa mở ra đã lộ ra chiếc bánh bên dưới.
Bánh kem rất đơn giản, lớp kem màu vàng nhạt, xung quanh là những vòng hoa trang trí đơn giản, trên mặt phẳng ở giữa vẽ ba cái đầu hoạt hình hai lớn một nhỏ, bên cạnh cắm một miếng socola có ghi chữ “Sinh nhật vui vẻ, mãi mãi bên nhau”.
Chữ được nặn ra từ túi bắt kem, có thể thấy là tay người làm không được vững cho lắm.
“Thế nào?” Trương Diệp có chút lo lắng hỏi, “Đây là lần đầu tiên em tự mình làm hoàn chỉnh một chiếc bánh kem đấy, phải ép mãi Triệu Bình mới chịu dạy em.”
“Lần đầu tiên à? Tốt lắm…” Chung Viễn Hàng mỉm cười ấn ấn khóe mắt, “Phong cách tối giản đấy.”
“Này, có phải anh đang mỉa mai em không đấy?” Trương Diệp nghe thế nào cũng thấy không đúng vị cho lắm.
“Không có mà,” Chung Viễn Hàng chạm vào miếng socola trên bánh, “Lần đầu tiên có người làm bánh kem cho anh, anh cảm thán một chút thôi.”
“Thắp nến thắp nến đi ạ!” Trương Viễn đã không đợi nổi hai người lớn cảm thán nữa rồi, vỗ tay giục giã, “Hát thôi hát thôi!”
Chung Viễn Hàng vốn dĩ tưởng chỉ cần mở bánh ra nếm thử một miếng, không ngờ Trương Viễn nhất định phải thực hiện trọn vẹn quy trình, từ thắp nến, hát bài chúc mừng sinh nhật lạc tông cho đến ước nguyện, không được thiếu bước nào, làm xong hết mới cho phép cắt bánh.
Vì đã ăn tối rồi nên Chung Viễn Hàng và Trương Diệp chỉ cắt một miếng thật mỏng cho Trương Viễn ăn cho đỡ thèm, ăn xong là giục cậu bé đi đánh răng rồi lên giường đi ngủ.
Trương Diệp định ở lại chờ Trương Viễn ngủ say rồi mới quay lại phòng của Chung Viễn Hàng, nhưng nhóc con lại tỏ ra rất rộng lượng mà nói không cần.
“Ba qua đó ngủ đi ạ, con tự ngủ được mà.” Trương Viễn nằm trên giường đắp chăn cẩn thận, nghiêm túc nói với Trương Diệp.
“Thật không?” Trương Diệp nửa tin nửa ngờ, “Không cần ba ba nói chuyện với con một lát à?”
“Thật mà, hôm nay là sinh nhật chú Chung, con phải làm một đứa trẻ biết nhường nhịn chứ,” Trương Viễn nhắm nghiền mắt lại, “Con ngủ rồi đây này!”
Trương Diệp mỉm cười hôn lên trán Trương Viễn, chỉnh đèn trong phòng tối xuống: “Chúc Tiểu Bồ Đào ngủ ngon, ba mãi mãi yêu con.”
Quay lại phòng, Chung Viễn Hàng mới thay quần áo được một nửa, chỉ mặc mỗi cái quần, đang cầm áo định tròng vào người.
Trương Diệp nhìn làn da trắng lạnh của Chung Viễn Hàng, từ cổ đến bả vai, từ tấm lưng đến cái eo thon thả thu vào trong cạp quần. Cậu xoay người đóng cửa phòng lại, tiện tay chốt luôn khóa.
“Nhanh thế à? Anh cứ tưởng…” Chung Viễn Hàng ngạc nhiên tạm dừng động tác, lời còn chưa hỏi xong, Trương Diệp đã lấy đà lao tới.
Cũng giống như Chung Viễn Hàng hiểu Trương Diệp, Trương Diệp cũng hiểu Chung Viễn Hàng.
Ví dụ như eo anh rất sợ nhột, nhưng nếu dùng một bàn tay bóp mạnh dọc theo đường eo xuống dưới, thì có thể nghe thấy…
“A…” Chung Viễn Hàng nhíu mày ôm chặt lấy vai Trương Diệp, cắn một cái lên cạnh cổ cậu.
“Hôm nay em khá quá nhỉ? Còn dám đến khiêu khích cơ à?” Hơi thở của Chung Viễn Hàng cũng không còn ổn định nữa, môi và răng nghiến ngấu qua lại trên xương quai xanh và bờ vai của Trương Diệp.
“Em khiêu khích trước à?” Trương Diệp không chịu yếu thế, nghiêng đầu khẽ cắn một cái thật khéo lên vành tai Chung Viễn Hàng: “Vừa nãy ở ngoài kia là ai táy máy tay chân trước hả? Hửm?”
Chung Viễn Hàng khẽ cười một tiếng, ôm lấy lưng Trương Diệp mà hôn.
“Lòng báo thù cũng nặng gớm nhỉ?” Chung Viễn Hàng làm bộ húc vào người Trương Diệp một cái, “Muốn làm thêm mấy lần nữa?”
“Thôi thôi thôi,” Trương Diệp vừa trêu xong là đã cầu xin tha thứ, “Làm nữa là ngày mai không dậy nổi đâu.”
Chung Viễn Hàng lại ôm thêm một lúc nữa mới buông Trương Diệp ra.
Sự mệt mỏi trên người Trương Diệp cuối cùng cũng bắt đầu có dấu hiệu đánh bại cậu. Vừa nằm xuống vươn vai thoải mái một cái, cơn buồn ngủ đã bắt đầu ập tới.
Cậu thỉnh thoảng lại góp thêm đôi câu chuyện với Chung Viễn Hàng.
“Này, em hỏi anh nhé, vừa nãy anh ước cái gì thế?” Trương Diệp gác một chân lên chân Chung Viễn Hàng, cứ phải chạm vào như thế này mới thấy thoải mái.
“Nói ra rồi liệu còn linh nữa không?” Chung Viễn Hàng cũng nhắm mắt, giọng nói có chút lười biếng.
“Thế anh không nói thì làm sao em thực hiện cho anh được đây?” Trương Diệp hề hề cười ngốc một tiếng, “Nói thử xem nào?”
“À, để anh nghĩ xem,” Tay Chung Viễn Hàng vỗ nhẹ từng cái lên chân Trương Diệp, “Anh muốn em dọn đến nhà anh ở.”
“Anh đây là đang ước cho mình hay ước cho em thế hả? Anh thà ước là em có nhà lầu xe hơi cho rồi đi?”
“Chậc,” Chung Viễn Hàng vỗ mạnh một cái, “bốp” một tiếng vang giòn, “Đừng có ngắt lời, anh chưa nói xong mà.”
“Được rồi được rồi, anh nói đi.”
“Anh còn muốn sau này năm nào cũng có thể đi du lịch một chuyến, đi đâu cũng được, với em và Tiểu Bồ Đào,” Chung Viễn Hàng thoải mái thở dài một hơi, “Đi đâu cũng được, ngôi chùa trên núi kia, biển, leo núi, vùng nhiệt đới, đâu cũng được, cứ chơi hết trong nước đã, đợi Tiểu Bồ Đào lớn thêm chút nữa thì đi nước ngoài.”
“Được, đi đi đi, ngôi chùa trên núi kia ngày mai là có thể đi rồi…” Giọng Trương Diệp nhỏ dần đi, cậu mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi bên cạnh Chung Viễn Hàng.
Một cơn buồn ngủ kỳ lạ ập đến thần kinh của Chung Viễn Hàng, như thể cả người đang được ngâm trong nước ấm vậy.
Trương Diệp chìm vào giấc ngủ quá nhanh, nên đã phạm phải một sai lầm chết người, cậu quên không đi vệ sinh trước khi ngủ.
Sáng sớm hôm sau cậu bị buồn tiểu làm cho tỉnh giấc. Khi Trương Diệp mở mắt ra thì trời vẫn chưa sáng, chân tay mình mẩy eo lưng, cả cái cổ đều thấy mỏi nhừ, cộng thêm một bụng đầy nước, Trương Diệp cảm thấy vô cùng không thoải mái.
Tay Chung Viễn Hàng vẫn đang vắt ngang bụng Trương Diệp. Dường như nhận thấy Trương Diệp cử động, cánh tay anh vô thức siết lại, vừa vặn ép đúng vào bụng, suýt chút nữa khiến Trương Diệp hét lên thành tiếng.
“Cái đệch…” Trương Diệp khẽ nghiến răng, kéo tay Chung Viễn Hàng định dời đi.
“Hửm? Sớm thế này em định đi đâu?” Chung Viễn Hàng rất dễ dàng thức giấc.
“Nín chết em rồi, em đi vệ sinh.” Trương Diệp cau mày ngồi dậy.
“Hửm? Buồn tiểu à?” Mắt Chung Viễn Hàng mở choàng ra, “Vừa khéo đấy.”
“Vừa khéo cái gì?” Trương Diệp nảy sinh một dự cảm không mấy tốt lành.
Chung Viễn Hàng rất nhanh đã kéo mạnh Trương Diệp nằm xuống, từ phía sau đẩy cậu vào một tư thế ép sát vào tường.
“Anh làm cái gì đấy?!” Trương Diệp tỉnh ngủ hẳn, chân tay cậu đang mỏi nhừ, không biết Chung Viễn Hàng lại dở chứng gì, sức lực thì thô bạo.
Trong phút chốc, phía trước Trương Diệp áp sát vào tường, phía sau áp sát vào người, bị vây khốn một cách chặt chẽ: “Anh… anh đừng có làm loạn đấy nhé? Chẳng phải anh bảo hôm nay đi leo núi à, anh…”
Chung Viễn Hàng dùng một tông giọng đáng thương vô cùng mâu thuẫn với tư thế áp chế lúc này mà nói: “Hôm nay là sinh nhật của anh mà.”
Trương Diệp cuống lên, bộ não vừa mới khởi động cuống cuồng tìm lý do.
“Đừng hoảng,” Chung Viễn Hàng lấn tới, “Bác sĩ Chung dạy em một chút kiến thức y khoa nhé.”
CẢNH BÁO 18+ | CLICK ĐỂ ĐỌC“Anh đúng là có bệnh…” Trương Diệp nghiến răng nghiến lợi ngửa cổ ra phía sau.
“Có bệnh hay không thì em cũng vướng vào rồi,” Chung Viễn Hàng cười khẽ, lòng bàn tay bóp mạnh lên cặp mông săn chắc của Trương Diệp hai cái, rồi ngón giữa và ngón áp út chụm lại, men theo khe mông lần xuống dưới, “Biết làm sao được? Chỉ đành xin em bao dung thôi.”
Hông bị chân Chung Viễn Hàng đè chặt, Trương Diệp không cách nào vùng ra được, cậu chỉ có thể khép chặt hai chân, ép lấy bàn tay của Chung Viễn Hàng không cho anh cử động.
“Hử?” Chung Viễn Hàng l**m vành tai Trương Diệp, “Diệp Tử, tin anh, không sao đâu, đừng kẹp.”
“Anh…” Trương Diệp rùng mình, bất lực thừa nhận mình chính là kẻ mềm lòng, “Đừng có mà quá đáng quá đấy…”
Miệng nói vậy nhưng chân cậu đã nới lỏng ra.
Chung Viễn Hàng vừa cảm thấy sức ép giảm bớt liền lập tức đưa đầu gối chân kia chen vào g*** h** ch*n cậu. Anh chen quá gấp, va vào tường phát ra tiếng “đùng”, vậy mà chẳng thấy đau.
Chân Trương Diệp không thể khép lại được nữa.
Tay Chung Viễn Hàng v**t v* nơi lối vào, chỗ đó hôm qua bị mở rộng quá mức nên vẫn còn mềm mại, chỉ cần đẩy nhẹ là vào được nửa đốt ngón tay.
Trương Diệp rên hừ hừ trong cổ họng.
“Đau không?” Chung Viễn Hàng rút ngón tay ra, dọc theo đường hội âm hướng về phía trước, x** n*n túi tinh nóng mềm của cậu, chạm vào d**ng v*t đang c**ng c*ng đứng thẳng, trêu đùa gẩy một cái.
Trương Diệp lập tức kêu lên, có chút hoảng loạn nói: “Không đau! Không đau, anh đừng động vào phía trước, trướng khó chịu lắm…”
“Ồ,” Chung Viễn Hàng lột q**n l*t của Trương Diệp xuống, để nó vướng vào chân, hằn lên những vết đỏ trên đùi, “Vậy anh không động vào phía trước.”
Ngón tay Chung Viễn Hàng quay lại lối vào phía sau, xoa vài cái rồi thọc vào trong, không mấy trở ngại đã tìm thấy tuyến tiền liệt.
“Hôm qua lúc chọc vào đây chắc là sướng lắm nhỉ?” Chung Viễn Hàng khéo léo dẫn dắt, “Biết đây là đâu không?”
kh*** c*m tê dại nhanh chóng ập tới, Trương Diệp th* d*c dồn dập: “Biết… tuyến… tuyến tiền liệt…”
“Ừm,” Chung Viễn Hàng rút ngón tay ra, thay vào đó là d**ng v*t đang cứng ngắc của mình, “Diệp Tử, anh muốn vào.”
“Đừng… đừng vào,” Trương Diệp vội vàng từ chối, “Trướng quá, thật sự trướng quá rồi…”
“À, phía trước không cho chạm, phía sau cũng không cho vào… được thôi,” Chung Viễn Hàng miệng thì nói được nhưng động tác kìm kẹp không đổi. Vật nóng hổi cứ thế cọ sát trong khe mông cậu, bắt đầu từ khe mông, qua hậu huyệt, dọc theo hội âm đến túi t*nh h**n, cứ dập dìu trượt đi trượt lại, nhanh chóng khiến vùng giữa đùi Trương Diệp trở nên ẩm ướt nóng bỏng. Có mấy lần suýt thì đâm thẳng vào trong, vào được nửa cái q** đ** lại bị đẩy ra, rồi đột ngột th*c m*nh vào dưới túi t*nh h**n.
Trương Diệp gần như sụp đổ, cái này khác gì làm thật cơ chứ?
“Em không cho anh vào thì thôi vậy.” Chung Viễn Hàng miệng thì ra vẻ đáng thương mà đồng ý, nhưng hông thì chẳng nể nang gì mà thúc đẩy, răng nghiến trên vai Trương Diệp, m*t cắn ra từng vết đỏ thẫm.
“Đệch mẹ…” Trương Diệp nhịn hết nổi rồi, đưa tay ra sau túm lấy tóc Chung Viễn Hàng, cào anh một cái thật mạnh, “Vào đi…”
“Thật à?” Chung Viễn Hàng cười đắc ý, giọng nói khàn đặc nghe đầy gợi cảm và nguy hiểm, “Đây là em nói đấy nhé?”
“Em nói.” Trương Diệp nghiến chặt răng hàm.
Chân Chung Viễn Hàng tạm thời rút ra khỏi g*** h** ch*n cậu, nhanh tay lột phăng chiếc q**n l*t của Trương Diệp ra, giữ vai cậu để cậu áp sát tường trong tư thế nửa quỳ.
Chung Viễn Hàng nhanh chóng chen cả hai đầu gối vào giữa chân Trương Diệp, ép cậu nằm sấp trên tường. Hai chân cậu có muốn khép lại cũng không được, mở rộng ra, quỳ ngồi trên hông Chung Viễn Hàng, hung khí cứng như sắt đè ngay dưới mông.
Tư thế này quá nguy hiểm, bức tường lạnh lẽo phía trước khiến đùi cậu nổi da gà, Chung Viễn Hàng đầy mồ hôi phía sau, cứ thế không cách nào tránh khỏi mà đâm thẳng vào hậu huyệt.
“Ưm…” Trương Diệp nắm lấy cánh tay Chung Viễn Hàng r*n r*.
“Diệp Tử, anh đâm trúng tuyến tiền liệt của em rồi,” Chung Viễn Hàng đi vào rất chậm, như dùng dao cùn cứa vào thịt, từ từ xâm nhập, “Cảm giác có giống ngón tay không?”
“Trướng, to quá…” Đầu óc Trương Diệp choáng váng, hỏi gì đáp nấy.
Chung Viễn Hàng ừm một tiếng, d**ng v*t cọ xát dữ dội qua tuyến tiền liệt, chậm rãi hướng lên trên, nhanh chóng thúc trúng vị trí bàng quang đang căng đầy, toàn thân Trương Diệp bắt đầu run rẩy.
“Diệp Tử, cảm thấy không?” Chung Viễn Hàng cắn vành tai cậu nói, “Đây chính là bàng quang.”
“Đừng… đừng chọc vào đó!” Lúc này Trương Diệp mới thực sự hoảng sợ, cảm giác c*ng tr**ng cực độ và kh*** c*m lạ lẫm ập đến dồn dập, cậu gần như không thể áp chế được thôi thúc đạt c*c kh*** ngay lập tức.
Trời mới biết trong tình cảnh này thứ cậu b*n r* sẽ là cái gì.
“Diệp Tử, đừng sợ,” Chung Viễn Hàng rút hết phân thân to dài ra, rồi lại nhanh chóng, không chút lưu tình đâm lút cán vào, trong cơn suy sụp của Trương Diệp, anh nói: “Em thế nào cũng đều đẹp cả…”
Nước mắt trào ra từ khóe mắt Trương Diệp, chảy xuống bên mặt, bị Chung Viễn Hàng l**m sạch. Giọng nói trầm thấp liên tục dỗ dành “đừng sợ”, nhưng phía dưới thì càng lúc càng hung hãn đâm xuyên lên trên.
Tư thế này quá đáng sợ, phía trước Trương Diệp là bức tường đẩy không nhúc nhích, cậu chỉ có thể hết lần này đến lần khác nuốt trọn d**ng v*t của Chung Viễn Hàng vào tận đáy, một độ sâu chưa từng có.
Trướng quá, trướng quá, trướng quá…
Trương Diệp thất thần gào lên, phóng túng mà sụp đổ, vừa hưởng thụ vừa sợ hãi.
Tiếng da thịt va chạm chát chúa mà trầm đục, nhịp thúc càng lúc càng nhanh, cái q** đ** to lớn đáng sợ kia hết lần này đến lần khác đâm qua điểm nhạy cảm, đâm mạnh vào bàng quang.
Chung Viễn Hàng cảm nhận được sự run rẩy liên tục của Trương Diệp, tay anh vòng về phía trước, tóm lấy d**ng v*t đỏ ửng của cậu, vuốt từ đ** kh*c xuống đến tận gốc, rồi lại nắm chặt lấy đỉnh q** đ** đang mấp máy.
Phòng tuyến của Trương Diệp hoàn toàn tan vỡ.
d**ng v*t đang đứng thẳng trước người cậu căng tức đến phát đau, cuối cùng cậu hét lên và b*n r*. t*nh d*ch loãng bắn đầy trong lòng bàn tay Chung Viễn Hàng, rồi lại bị anh bôi lên bụng, ngực, và n*m v* của cậu.
Những cú va chạm vẫn tiếp tục diễn ra, t*nh d*c sau khi b*n t*nh biến Trương Diệp thành một con rối không thể tự chủ, cậu không thể chạy thoát, đành mặc kệ tất cả, dựa ra phía sau, tựa vào lồng ngực Chung Viễn Hàng, ngồi trên hông và đùi của anh, khàn giọng mắng nhiếc.
Lúc không tỉnh táo cũng chẳng biết mình mắng cái gì, hơi sức yếu ớt lả lơi cũng chẳng có chút uy h**p nào. v*ch th*t trong đường hầm nhạy cảm siết chặt lấy Chung Viễn Hàng, gần như có thể cảm nhận được những mạch máu nổi lên trên d**ng v*t của anh.
c*c kh*** chồng chất lại ùa tới, tiếng kêu của Trương Diệp trở nên vô cùng thảm thiết: “Viễn Hàng, ưm… a… Viễn Hàng, em… em muốn bắn…”
Chung Viễn Hàng hiểu ý, vớ lấy chiếc áo choàng tắm cởi ra tối qua lót dưới thân Trương Diệp, anh hôn lên gáy cậu, hôn lên vành tai cậu, dịu dàng dỗ dành: “Bắn đi.”
Trong những cú thúc cọ sát liên hồi, trước mắt Trương Diệp nổ ra những tia sáng trắng, cậu không tài nào nhịn được nữa, b*n r*.
Lần c*c kh*** này rất lạ, dòng nước tuôn ra không dứt, như thể không bao giờ hết, Trương Diệp kinh hãi nhìn xuống dưới, dòng nước trong suốt phun ra, nhanh chóng thấm vào lớp vải dày của áo choàng tắm. Sự xung kích về thị giác và chấn động tâm lý hòa cùng kh*** c*m giải phóng khiến đường hầm của Trương Diệp siết chặt dữ dội.
Chung Viễn Hàng r*n r* một tiếng, siết chặt vòng tay đang khóa quanh ngực và vai Trương Diệp. Sau một loạt cú thúc hung hãn và dồn dập, anh nhíu mày, bắn toàn bộ vào sâu trong cơ thể cậu.
Hết chương 85