Tinh Tinh Giăng Đầy Trời - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 83

Trước Tiếp

Chương 83

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

Trương Diệp còn chưa ở lại trong phòng suite của khách sạn được mấy phút đã dắt Trương Viễn rời đi.

Chung Viễn Hàng quay lưng về phía cửa, nhìn ra ngoài ô cửa sổ lớn bao trọn tầm nhìn, chẳng có gì lọt vào mắt anh cả.

Cánh cửa “cạch” một tiếng đóng lại, vành tai Chung Viễn Hàng không kìm được mà giật nhẹ một cái.

Giỏi thật đấy, một câu nói thôi mà có thể đuổi Trương Diệp đến nơi cậu không muốn đến nhất, gặp người mà cậu không muốn gặp nhất.

Chung Viễn Hàng bấm mạnh vào phần thịt mềm nhất trong lòng bàn tay, cơn đau âm ỉ lan tỏa, một giây, hai giây, ba giây…

Cơn đau trong lòng bàn tay và nỗi lo âu trong lòng tỷ lệ nghịch với nhau, Chung Viễn Hàng vớ lấy chiếc chìa khóa xe trơ trọi trên bàn trà, đuổi theo ra ngoài.

Lẽ ra anh không chậm hơn Trương Diệp bao lâu, nhưng suốt quãng đường vẫn không đuổi kịp bóng dáng Trương Diệp và Trương Viễn. Xe cứ theo ký ức mà lái đến đầu con ngõ nhỏ tù túng đó, Chung Viễn Hàng vẫn không thấy bóng người đâu. Anh không biết Trương Diệp đã thực sự đến nơi chưa, hay “về nhà” chỉ là cái cớ để Trương Diệp tránh mặt mình.

Chung Viễn Hàng bước vào con ngõ đó, con ngõ này cũ hơn mười năm trước nhiều, những cái cây to lớn rụng sạch lá, vươn những cành khẳng khiu ra sau những bức tường xám ngoằn ngoèo, khiến những ngôi nhà trông như bị teo tóp lại, thấp bé chật hẹp. Những ô cửa cầu thang thấp đến mức quá đáng, khiến những người sống bên trong đều phải lom khom, giống như khu nhà cũ này vậy, từ từ nhăn nhúm lại, rồi từ từ biến mất.

Trong ký ức, dáng vẻ tòa nhà của Trương Diệp rất mờ nhạt. Chung Viễn Hàng đi lòng vòng trong ngõ mấy vòng mới đứng trước một tòa nhà trông có vẻ giống nhất. Anh đang do dự không biết có nên gọi điện cho Trương Diệp không thì điện thoại của Trương Diệp đã gọi tới.

“Alo, Viễn Hàng, anh đến đây đi, anh mau đến đây đi,” Trương Diệp nghẹn ngào một tiếng, hít một hơi thật sâu vào trong, Chung Viễn Hàng không mảy may nghi ngờ đây là dấu hiệu của việc tăng thông khí do quá xúc động, “Anh đến giúp em đưa Tiểu Bồ Đào đi đi, em xin anh, mau đến đi.”

Giọng của cậu vô cùng hoảng loạn, truyền đến rõ ràng từ loa điện thoại, và cũng thấp thoáng truyền đến từ một nơi cao nào đó gần đây, chắc chắn cậu đang ở quanh đây, chắc chắn đang ở trong tòa nhà trước mặt mình.

“Anh đang ở dưới lầu rồi,” Chung Viễn Hàng lập tức lao vào cái cầu thang tối om trước mặt, một bước nhảy ba bậc thang lao lên lầu, “Đừng cúp máy, đợi anh một phút.”

Khi lên lầu, Chung Viễn Hàng đã nghĩ đến hàng vạn khả năng, nghĩ rằng mẹ Trương Diệp muốn giữ Trương Viễn lại, nghĩ rằng bà lại gây rắc rối cho Trương Diệp, cùng lắm thì lại nợ tiền, nhưng anh không ngờ rằng, mẹ Trương Diệp lại có thể hoang đường đến mức tìm mẹ ruột của Trương Viễn quay về.

Ngay cả khi biết Trương Viễn không phải con ruột của Trương Diệp, Chung Viễn Hàng cũng không dám nói thẳng với cậu. Anh đã phỏng đoán một cách nực cười rằng, liệu rằng chính bản thân Trương Diệp có biết điều này hay không?

Chung Viễn Hàng không thể thuyết phục bản thân đừng để tâm, trái tim Trương Diệp trong mười năm qua rốt cuộc có từng xao nhãng hay không? Cậu có từng tìm kiếm sự an ủi từ người khác trong lúc tuyệt vọng và cô đơn hay không?

Chung Viễn Hàng chỉ có thể ép bản thân không được nghĩ đến, ép bản thân chỉ nhìn vào hiện tại, chỉ nhìn vào Trương Diệp của lúc này.

Cho đến khi người đàn bà kia bắt đầu phát điên.

Trương Diệp cái gì cũng biết, hóa ra Trương Diệp luôn luôn biết rõ.

Chỉ là Trương Diệp chưa từng nói với bất kỳ ai, kể cả Chung Viễn Hàng.

Sau khi ra khỏi căn phòng đó, Trương Diệp chưa từng ngoảnh đầu lại lần nào. Chung Viễn Hàng bế Trương Viễn đi theo sau lưng Trương Diệp, nhìn cái cổ bướng bỉnh của cậu, nhìn tấm lưng im lặng thẳng tắp của cậu, lúc này mới hiểu ra, hóa ra Trương Diệp chưa bao giờ thay đổi.

Trương Diệp từ mười năm trước, vẫn luôn bị nhốt trong cái đêm 29℃, độ ẩm 97% đầy nước mắt đó.

Trương Diệp đi mãi ra khỏi ngõ, ngồi bệt xuống bồn hoa bám đầy bụi bên lề đường, cậu ngẩn người nhìn ra đường cái, như một chú chó lạc mất nhà.

Chung Viễn Hàng đứng bên cạnh cậu, không nói lời nào, lặng lẽ bầu bạn với cậu, để cậu dịu lại từ những cảm xúc thái quá.

Trương Viễn vẫn ôm chặt lấy cổ Chung Viễn Hàng, không nhúc nhích một chút nào. Nếu không phải nhịp thở gấp gáp và sợ hãi của cậu bé cứ phả vào cổ, Chung Viễn Hàng đã tưởng cậu bé ngủ thiếp đi rồi.

Những chiếc xe trên đường phía trước từng chiếc một chạy qua, trên mấy chiếc xe đều vang lên bài hát “Chúc mừng phát tài” muôn thuở của Lưu Đức Hoa rất đúng lúc. Chung Viễn Hàng đếm thầm, đếm đến khoảng chiếc thứ ba mươi thì Trương Diệp mới mở miệng nói chuyện.

“Nặng không?” Trương Diệp vẫn dán mắt vào đường cái, hỏi Chung Viễn Hàng một câu không đầu không đuôi.

“Cái gì?”

“Tiểu Bồ Đào, bế lâu thế rồi, nặng không?” Trương Diệp thở dài một hơi, đứng dậy từ bồn hoa, tùy ý phủi phủi lớp bụi dính trên mông.

“Cũng thường thôi, Tiểu Bồ Đào nhà chúng ta làm gì có mấy lạng thịt đâu chứ.” Chung Viễn Hàng xoa xoa gáy Trương Viễn, nhìn chằm chằm vào sự phập phồng nơi lồng ngực Trương Diệp.

May quá, nhịp thở đã ổn định lại rồi.

“Đưa cho em đi.” Trương Diệp dang rộng vòng tay, đón lấy Trương Viễn từ lòng Chung Viễn Hàng.

“Ba ba…” Trương Viễn chảy mồ hôi đầm đìa, kinh hãi trợn tròn hai mắt to, thế mà lại không khóc, “Chúng ta đi đâu ạ?”

“Chúng ta…” Trương Diệp nhìn Chung Viễn Hàng một cái, “Chúng ta đi theo chú Chung nhé, được không?”

“Vâng!” Trương Viễn gật đầu cái rụp, “Ba ba chúng ta mau đi thôi, con sợ lắm.”

“Đừng sợ, Tiểu Bồ Đào của chúng ta là đứa trẻ dũng cảm nhất mà.” Trương Diệp đau lòng khen ngợi cậu bé.

Chung Viễn Hàng lái xe về khách sạn, anh đi vội quá, ngay cả thẻ phòng cũng không mang theo, đành phải tìm lễ tân lấy thẻ phụ mới về được phòng.

Trương Diệp lúc này cảm thấy vô cùng may mắn vì Chung Viễn Hàng đã đặt phòng suite, cậu có thể ở riêng trong phòng nói chuyện với Trương Viễn một lát, mà Chung Viễn Hàng chỉ cách một cánh cửa, ở nơi cậu không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được, nơi mà chỉ cần đẩy cửa ra là cậu có thể nhìn thấy.

Trương Viễn trở nên rất bám người, Trương Diệp cởi áo khoác quần dài cho cậu bé, đắp chăn lên, cậu bé vẫn túm chặt lấy góc áo Trương Diệp, mắt không chớp lấy một cái nhìn theo hướng Trương Diệp xoay người.

“Ngủ một lát đi, có mệt không nào?” Trương Diệp ngồi xổm bên giường, sờ trán Trương Viễn, hơi nóng một chút.

“Ba ba, ba có… không cần con nữa không?” Trương Viễn mếu máo, cố nén nước mắt, không dám khóc, “Ba ba, con thực sự không phải con trai của ba ạ?”

“Nói bậy gì thế,” Trương Diệp đau lòng hôn lên mặt Trương Viễn, “Ba ba mãi mãi là ba của con, không liên quan gì đến chuyện ruột thịt hay không, cũng không liên quan gì đến bất cứ chuyện gì họ nói hôm nay cả.”

Trương Viễn dường như hiểu mà như không, gật gật đầu, một lát sau lại hỏi: “Ba ba, ‘đồng tính luyến ái’ là gì ạ? Ba với chú Chung là đồng tính luyến ái ạ?”

Trương Diệp sững người một lát, nhưng vẫn gật đầu: “Đúng thế, ba và chú Chung là người yêu của nhau, cũng giống như các ba mẹ khác thôi, sẽ luôn ở bên nhau, sẽ yêu thương nhau.”

“Yêu thương nhau ạ?” Trương Viễn dường như không hiểu lắm, “Có phải như chú Triệu nói, có con trai ở với con trai, có con trai ở với con gái, cũng có con gái ở với con gái như vậy không ạ? Giống kiểu hai người ba ấy ạ?”

“Đúng, chính là như vậy,” Trương Diệp mỉm cười, “Sau này con sẽ có hai người ba, ba và chú Chung đều sẽ chỉ có một mình con là con thôi, chúng ta cũng chỉ yêu một mình con thôi, mãi mãi sẽ ở bên cạnh con.”

“Tại sao ạ?” Trương Viễn thực sự mệt rồi, mí mắt cứ sụp dần xuống trong cuộc đối đáp qua lại.

“Tại sao ư? Chuyện này thì có gì mà tại sao chứ…” Trương Diệp suy nghĩ một chút, “Vì chú Chung không biết sinh con, ba ba cũng không biết sinh con?”

“Ồ…” Trương Viễn sắp nhắm mắt rồi, cuối cùng cũng mỉm cười một cái, “Hình như là không biết sinh con thật…”

“Ngủ đi, ba ba và chú Chung ở ngay đây với con, không đi đâu cả.”

Ngồi thêm một lúc lâu nữa, xác định Trương Viễn đã thực sự ngủ say, Trương Diệp mới nhón chân, nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng.

Chung Viễn Hàng đang ngồi trên sofa ở phòng khách, đối diện với cửa kính sát đất. Khi Trương Diệp đi ra, anh quay mặt lại, ánh mắt dò xét dán chặt lên mặt Trương Diệp.

À, đúng rồi, ở đây còn một người khó “dỗ” nhất nữa, Trương Diệp thở phào một hơi, mệt mỏi mỉm cười, đi về phía Chung Viễn Hàng, cách một chiếc bàn trà, ngồi xuống đối diện anh.

“Ngủ rồi à? Vậy qua đây ngồi đi,” Chung Viễn Hàng ngả người ra sau sofa, khoanh tay trước ngực, “Khai đi, thành thật khai hết đi.”

“À, bắt đầu nói từ đâu nhỉ,” Trương Diệp suy nghĩ một lát, rút chiếc thẻ cũ trong túi quần ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn trà, đẩy tới trước mặt Chung Viễn Hàng, “Mật mã là 941229, còn nhớ không?”

“Viễn Hàng, sinh nhật vui vẻ.”

Chung Viễn Hàng ngồi dậy khỏi sofa, khuỷu tay chống lên đầu gối, dán mắt vào chiếc thẻ này, rất lâu không nói gì.

“Thẻ này, em đã gửi vào 50.000, là số tiền em phải trả lại cho anh,” Trương Diệp nhìn thẳng vào mắt Chung Viễn Hàng, “Bây giờ, em không nợ tiền anh nữa rồi, cho nên em muốn hỏi anh, nếu em quay lại, anh có còn cần em nữa không?”

“Trương Diệp, em có bệnh đấy à?” Chung Viễn Hàng xoa mạnh lên mặt một cái, rồi nhấn mạnh vào mắt mình, “Đệch mẹ, em đúng là có bệnh mà!”

“À,” Trương Diệp bật cười, “Chắc là có bệnh thật rồi, nếu có bệnh thì bác sĩ Chung chữa cho em đi.”

Chung Viễn Hàng nhanh chóng thu chiếc thẻ từ bàn trà vào túi của mình, đứng vụt dậy khỏi sofa, dữ dằn nói với Trương Diệp: “Vào đây.”

“Vào đâu?” Trương Diệp có chút không hiểu, cổ tay đã bị Chung Viễn Hàng nắm lấy, anh nắm quá chặt, trong phút chốc đã ép vào tận kẽ xương, Trương Diệp đau điếng, “Hỉt… Em còn chưa nói xong…”

“Vào trong rồi nói,” Chung Viễn Hàng lôi Trương Diệp vào phòng ngủ chính ở đầu kia, “Em tưởng là anh sẽ không quậy chắc?”

Phòng ngủ chính lớn hơn phòng ngủ dành cho khách mà Trương Viễn đang ngủ nhiều, cũng giống như phòng khách bên ngoài, có cả một bức tường kính sát đất, tấm thảm mềm mại, bên cửa sổ đặt một chiếc ghế sofa kiểu tatami.

Trương Diệp cứ ngỡ Chung Viễn Hàng định quậy phá thế nào đó, nhưng anh lại đi thẳng đến sofa ngồi xếp bằng xuống, kéo Trương Diệp xuống ngồi cùng.

“Nói đi, nói từ hồi thi đại học ấy.” Chung Viễn Hàng ra lệnh.

“Em… em thi trượt đại học,” Trương Diệp cười khổ, “Lúc đó nhiều chuyện xảy ra quá, bệnh của ba em, số tiền nhà em mắc nợ… Em vào phòng thi, rồi nộp giấy trắng.”

“Tất cả đều nộp giấy trắng?” Chung Viễn Hàng sửng sốt.

“Tất cả.” Trương Diệp gật đầu.

Chung Viễn Hàng hít sâu một hơi, anh không kìm được mà nghĩ đến cảnh Trương Diệp đối diện với một tờ giấy thi vốn dĩ có thể dễ dàng làm được bảy tám phần, thế mà lại không thể viết nổi một chữ nào lên đó, cảm giác đó sẽ như thế nào.

Anh nhớ hồi lớp 11, Trương Diệp có thi thế nào đi nữa cũng đều có thể đỗ trên sáu trăm điểm.

“Vậy tại sao sau này em không thi lại?” Chung Viễn Hàng hỏi.

Trương Diệp mỉm cười lắc đầu: “Lúc đó nhà không còn ba nữa, mọi gánh nặng đều đổ dồn lên vai em, trạng thái cũng không tốt, còn phải trả nợ nữa, em liền… từ bỏ.”

“Đều trả lại cho Chung Minh Quang hết rồi à? Mất bao nhiêu năm?” Chung Viễn Hàng nghiến răng hỏi.

“Anh biết rồi à?” Trương Diệp chỉ ngạc nhiên một lát rồi hiểu ra, “Trả mất năm năm thì phải, cửa tiệm của nhà cũng đem cầm cố, vẫn còn thiếu một ít, em đi làm thuê khắp nơi, chậm rãi tích cóp năm năm, cuối cùng cũng trả xong.”

Chung Viễn Hàng cảm thấy những lời nói nhẹ bẫng của Trương Diệp như nặng nghìn cân, đè nén trong lòng khiến anh nghẹt thở. Một lúc lâu sau, anh mới hỏi tiếp.

“Vậy đứa trẻ đó là thế nào?”

Về chuyện này, Trương Diệp nói rất chậm, vài lần đều phải dừng lại một chút để lấy lại bình tĩnh.

“Người đàn bà đó tên là Vương Đình, hay Ngô Đình gì đó, em cũng không nhớ rõ nữa, cứ coi như cô ta tên là Ngô Đình đi,” Trương Diệp cười tự giễu không ngớt, “Lúc đó vừa trả nợ xong không lâu, em cuối cùng cũng cảm thấy ngày tháng sau này có lẽ sẽ dễ thở hơn một chút, mẹ em… liền bắt đầu muốn bế cháu, em lúc nào cũng thoái thác bà, bà liền không biết từ đâu, chắc là người trong ngõ giới thiệu chăng… Em không bằng lòng, bà liền tìm đủ mọi cách đưa Ngô Đình về nhà.”

“Tùy tiện thế ư?” Chung Viễn Hàng chau mày, trực giác thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

“Phải không? Lúc đó em cũng cảm thấy không bình thường cho lắm, nhưng cũng không chú ý đến. Hồi đó em cứ tưởng rằng chỉ cần em lạnh nhạt với cô ta, sớm muộn gì cô ta cũng biết ý mà tự rời đi… Sau này em mới biết, lúc cô ta đến nhà em thì đã có con với người khác rồi.”

“Cho nên cô ta muốn đổ thừa đứa trẻ lên đầu em?” Chung Viễn Hàng cảm thấy một cơn buồn nôn cuộn trào lên cuống họng.

“Đúng, ban đầu cô ta muốn… muốn cùng em… như vậy là có thể lừa được cả em luôn…” Trương Diệp che miệng, thử vài lần mới có thể nói hết câu, “Nhưng em không được, hồi đó có một thời gian dài em không sao ngủ được, có một lần thực sự không chịu nổi nữa, uống thuốc an thần rồi ngủ thiếp đi, tỉnh dậy liền phát hiện mẹ em và Ngô Đình cùng nhau, đem em… trói lại như trói gia súc vậy… Cô ta… cô ta muốn gạo nấu thành cơm, nhưng em… em thực sự… em không cách nào làm được…”

“Anh biết rồi, anh biết rồi,” Chung Viễn Hàng nghẹn ngào khó chịu, giọng nói cũng khàn đi theo, “Vậy tại sao em không nói sớm với anh?”

“Em… lúc đó em không biết, em cũng thực sự không có lòng tin nữa,” Trương Diệp thành thật với Chung Viễn Hàng, “Bây giờ anh tốt như vậy, mọi thứ đều đã đi vào quỹ đạo… Em không dám nghĩ chúng ta còn có thể có tương lai sau này, nói ra mấy chuyện này cứ như là đang muốn biện hộ gì đó với anh vậy, hồi đó em đã làm phiền anh đủ lắm rồi…”

“Nếu anh mà sợ phiền phức như vậy thì ngay từ đầu đã chẳng nhận em rồi.” Chung Viễn Hàng nhìn mặt Trương Diệp, một giọt nước mắt mà Trương Diệp chưa từng thấy bao giờ trào ra từ hốc mắt Chung Viễn Hàng.

“Diệp Tử, em nói em nợ anh, muốn bù đắp cho anh, nhưng em có biết không, thật ra người có lỗi lầm nhất chính là anh đây này,” Chung Viễn Hàng không lau nước mắt trên mặt, anh nhắm mắt lại, ép những giọt nước mắt tuôn ra một cách thành thật, như muốn trả lại hết nước mắt cho Trương Diệp.

“Em muốn nghe sự thật không? Năm đó thật ra anh đã từ bỏ em rồi, từ khoảnh khắc rời khỏi huyện lỵ anh hận tất cả mọi người này, người anh hận nhất chính là em, anh chưa bao giờ… chưa bao giờ hy vọng em rời xa anh mà có thể hạnh phúc cả, anh chính là một kẻ tiểu nhân ích kỷ hèn hạ như thế đấy, nhưng em… sao em lại lỳ lợm như vậy chứ hả? Em là đồ ngốc đyaas à? Tại sao em lại trả tiền chứ? Tại sao em không từ bỏ anh? Em cầm tiền đó mà ôn thi lại chứ! Anh là cái thá gì? Đáng để em dùng tương lai để đánh đổi như thế? Anh xin em đấy…”

Giọng Chung Viễn Hàng ngày càng run rẩy, mang theo tiếng mũi nồng đậm, một mặt nói lời hận thù, một mặt mổ xẻ sự hèn hạ của chính mình, phơi bày cho Trương Diệp thấy một cách rõ mồn một. Anh có rất nhiều điều hối hận, thay cho chính mình, và cũng thay cho Trương Diệp.

Trương Diệp thở dài tiến lại gần, hôn lên đôi môi không thốt nên lời của Chung Viễn Hàng.

“Viễn Hàng, em yêu anh. Những chuyện em hối hận thì quá nhiều rồi, nhưng em chưa bao giờ hối hận vì đã yêu anh. Nhưng mà nếu anh còn mắng em là đồ ngốc một lần nữa, tin hay không em vả cho anh một cái nổ đom đóm mắt bây giờ?”

Hết chương 83

Trước Tiếp