Tinh Tinh Giăng Đầy Trời - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 82

Trước Tiếp

Chương 82

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

“Anh đang ở dưới lầu rồi,” Giọng Chung Viễn Hàng nghe có vẻ hổn hển như đang chạy gấp, “Đừng cúp máy, đợi anh một phút.”

Trương Diệp dần dần tìm lại được nhịp thở trong giọng nói của Chung Viễn Hàng, từng chút một sống lại.

Trương Viễn sợ phát khiếp, túm chặt lấy áo Trương Diệp, vùi mặt vào lưng cậu, Trương Diệp cảm nhận rõ sự run rẩy của cậu bé.

“Con… Con gọi ai đến thế?” Mẹ trợn tròn mắt, rõ ràng cũng đang giận dữ, “Sao con dám đưa nó về đây? Sao dám đưa về nhà!”

Trương Diệp chỉ vào người phụ nữ trong nhà, “Vậy còn cô ta? Bà ở nhà sướng quá nhỉ, sau lưng tôi cái gì cũng dám làm, sao bà lại tìm cô ta về?”

“Tìm về thì sao chứ? Con bé là của Tiểu Bồ Đào…” Mẹ vẫn còn cứng họng.

“Câm miệng!” Trương Diệp đỏ mắt gầm khẽ, tay bịt chặt tai Trương Viễn, “Năm đó có thể vứt đứa nhỏ cho người khác rồi phủi mông đi luôn, giờ quay lại bà bảo Tiểu Bồ Đào làm sao mà chấp nhận được?”

Lời này là nói cho mẹ nghe, cũng là nói cho người phụ nữ trong nhà nghe.

Chung Viễn Hàng vừa bước ra khỏi cầu thang cũng nghe thấy rồi.

Anh rất nhanh đã hiểu ra là chuyện gì, không chút do dự, Chung Viễn Hàng bước hai ba bước tới bên cạnh Trương Diệp, đón lấy Trương Viễn từ tay cậu, bế vào ngực mình.

“Ồ, náo nhiệt gớm nhỉ?” Chung Viễn Hàng mang vẻ mặt châm biếm, đứng bên cạnh Trương Diệp, vai khẽ chắn trước vai cậu.

Mẹ Trương Diệp có thể vô pháp vô thiên làm loạn với Trương Diệp, nhưng lại không dám làm loạn với “công tử nhà giàu” trước mặt này. Chung Viễn Hàng bất kể là cách ăn mặc hay khí chất đều quá khác biệt so với những người mà bà quen biết, bản năng mách bảo bà rằng người đàn ông này mình không đụng vào được.

Giống như khi đối diện với Chung Minh Quang năm đó, bà tiếp nhận sự thật này rất nhanh chóng, thu mình lại nép vào bên tường, mắt đảo dáo dác không định được chỗ.

“Đây là, đây là chuyện của nhà chúng tôi, cậu… cậu đến đây làm gì?” Bà mẹ thậm chí không dám nhìn vào mắt Chung Viễn Hàng.

“Trương Diệp,” Người phụ nữ trong phòng vừa sợ hãi vừa sốt sắng, trước mặt bao nhiêu người thế này, chẳng màng gì nữa mà quỳ sụp xuống đất, “Em sai rồi, em thực sự sai rồi, anh tha thứ cho em đi, chỉ cần anh bằng lòng em sẽ…”

“Cậu ấy không bằng lòng,” Chung Viễn Hàng dùng một tay bế chắc Trương Viễn, tay kia ngăn Trương Diệp đang định lao lên, “Sao thế, cậu ấy thể hiện chưa đủ rõ ràng à?”

Người phụ nữ bị ngắt lời, đột ngột ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Chung Viễn Hàng một cái đầy độc địa, rồi lập tức cúi đầu xuống.

Chỉ một cái liếc mắt đó, Chung Viễn Hàng đã nhìn thấu rồi, người đàn bà này không hề yếu đuối đáng thương như cô ta thể hiện ra bên ngoài.

“Anh là ai chứ? Anh dựa vào cái gì mà nói thay cho Trương Diệp, anh để tự anh ấy nói với tôi! Tôi… tôi dù sao cũng sinh cho cái nhà này một đứa con, chẳng lẽ tôi còn không xứng được nói chuyện với anh ấy sao?”

Nhà cũ căn bản không cách âm, động tĩnh lớn như vậy, đã có vài người hàng xóm mở cửa ra nhòm ngó, cách một hành lang, cách một tòa nhà, ló đầu ra hóng hớt, thậm chí có mấy bà bác quen biết với nhà Trương Diệp đang do dự muốn đi về phía này.

“Cô im đi cho tôi nhờ!” Mẹ sốt sắng đến phát điên, cái chuyện “xấu mặt” này mà bị lộ ra ngoài thì bà thật sự không sống nổi trong cái ngõ nhỏ ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy nhau này nữa. Bà lườm Trương Diệp một cái, hạ thấp giọng gấp gáp gọi cậu: “Vào đây! Có chuyện gì thì vào trong nhà rồi nói.”

Có Chung Viễn Hàng đến, Trương Diệp không còn sợ hãi như vậy nữa.

Đúng thế, chính là sợ hãi.

Trương Diệp đã dùng hết sức lực để bò ra khỏi căn nhà này, khỏi cái vũng bùn lầy này, cậu quá sợ hãi việc phải quay lại những tháng ngày sa lầy không tiến nổi một bước, bò cũng bò không xong đó.

Cậu nhìn Chung Viễn Hàng một cái, gật đầu.

“Con không vào… con không vào đâu…” Trương Viễn lại hốt hoảng lên, cậu bé ôm chặt lấy cổ Chung Viễn Hàng, cả khuôn mặt vùi vào hõm cổ anh, run cầm cập như cầy sấy.

“Chú Chung, cầu xin chú, cháu không muốn vào trong đó đâu.”

“Không sao đâu,” Trương Diệp đưa tay xoa nhẹ cái cổ gầy và lưng Trương Viễn, “Nếu con không muốn vào, thì cứ ở ngoài đợi ba và chú Chung.”

Chung Viễn Hàng muốn đặt Trương Viễn xuống, nhưng cậu bé vẫn không buông tay, cậu bé ấp úng hỏi: “Nhất định phải vào ạ?”

“Nhất định phải vào,” Giọng Chung Viễn Hàng trầm xuống, mang một khí chất kiên định, đáng tin cậy và dịu dàng, “Chú Chung hứa với Tiểu Bồ Đào, nhất định sẽ đưa cháu và ba ba rời khỏi đây một cách bình an, sau này chúng ta không bao giờ phải quay lại đây nữa.”

Bà mẹ nghe Chung Viễn Hàng nói như vậy, theo phản xạ ngẩng đầu định phản bác, lại bị ánh mắt sắc lẹm như dao cắt thịt của Chung Viễn Hàng dọa cho thụt lui lại phía sau.

“Vậy…” Trương Viễn chỉ do dự một lát, “Vậy cháu không muốn ở ngoài một mình đâu, cháu sợ lắm.”

“Được, lát nữa đừng nghe gì cả.” Chung Viễn Hàng ngắn gọn đồng ý, mắt nhìn xuống đầy vẻ coi thường hai người đàn bà trong và ngoài cửa.

“Hừ…” Bà mẹ hụt hơi hừ một tiếng, cuối cùng cũng nghiêng người né khỏi cửa, “Thật là quá mất mặt mà, vào đi, vào hết cả đi…”

Người phụ nữ trong nhà thấy tất cả mọi người đều vào cả rồi, cửa cũng đã đóng, bèn không quỳ dưới đất nữa, vịn vào bàn đứng dậy, mặt vẫn còn vương nước mắt, ghé lại gần muốn ôm Trương Viễn.

Trương Diệp một tay gạt cô ta ra, “Đứng yên đó mà nói chuyện cho hẳn hoi, đừng có chạm vào thằng bé.”

Mặc kệ vẻ mặt đáng thương tội nghiệp của người đàn bà, mặt Trương Diệp lúc nào cũng lạnh lùng vô cảm, “Cô nói đi, năm đó chẳng phải đã nói là đi theo người đàn ông của cô xuống miền Nam làm thuê rồi à? Cơn gió nào lại thổi cô quay về đây thế?”

“Em sai rồi, em thực sự sai rồi, Trương Diệp anh đừng như vậy,” Người phụ nữ run rẩy đôi vai khóc nấc lên, cái vẻ đó đúng là vô cùng hối hận, “Em đi theo hắn xuống miền Nam, mới được hai năm, hắn đã cặp bồ với người đàn bà khác ở đó, lúc đó em mới biết hóa ra ở nhà vẫn là tốt nhất…”

“Không cần phải biết, đây không phải nhà của cô, ở đây cũng không tốt,” Trương Diệp lạnh lùng đâm thọc cô ta, rồi hít sâu một hơi, “Tôi không thích cô, từ trước đến nay cũng chẳng có tình cảm gì với cô, điều này cô đã biết rõ từ lâu, giờ không cần phải làm bộ làm tịch như thế này nữa, cô lừa được mẹ tôi, chứ không lừa được tôi đâu.”

“Trương Diệp, anh…” Người phụ nữ cuống quá hóa liều, thế mà lại đi hỏi Chung Viễn Hàng: “Anh xem thử xem có lý nào không, làm gì có một gia đình bình thường nào mà lại không có phụ nữ cơ chứ?”

“Cô hỏi tôi ấy à?” Chung Viễn Hàng cười lạnh, “Thế thì cô hỏi nhầm người rồi, tôi không biết một gia đình bình thường là như thế nào, tôi cũng không thấy trong nhà mình nhất định phải có đàn bà.”

Người phụ nữ ngạc nhiên trợn mắt nhìn Chung Viễn Hàng, mắt nhìn qua nhìn lại giữa Trương Diệp và Chung Viễn Hàng, cuối cùng dừng lại ở bờ vai đang kề sát nhau của bọn họ, dường như hiểu ra điều gì đó, kinh ngạc đến mức miệng không khép lại được.

Chung Viễn Hàng bịt tai Trương Viễn lại, tung ra đòn chí mạng cuối cùng làm sụp đổ hoàn toàn hy vọng của bọn họ: “Khỏi cần đoán mò nữa, tôi với Trương Diệp chính là cái kiểu quan hệ mà cô đang nghĩ đấy, đồng tính luyến ái.”

Người phụ nữ sững sờ, mẹ Trương Diệp cũng sững sờ, trong một căn phòng có năm người mà lại im phăng phắc đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Mất mấy phút trôi qua, hoặc có lẽ cũng chỉ là mấy giây.

Người phụ nữ đột nhiên ngồi bệt xuống đất, bắt đầu cười một cách điên dại, vẻ đáng thương và yếu đuối trên mặt cô ta biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là sự điên cuồng do thất vọng đến cực độ.

“Tôi đã bảo mà, ha ha ha ha ha ha, tôi đã bảo mà!”

Tiếng cười này quá điên cuồng, những người khác trong phòng đều vô thức lùi lại một chút.

“Trương Diệp, anh giỏi thật đấy! Tôi đã bảo tại sao anh chưa từng chạm vào tôi cơ chứ, tôi đã trói anh lên giường, cưỡi lên người anh rồi, thế mà cái thứ của nợ nhà anh cũng không cứng nổi, tôi còn tưởng anh bị liệt dương nữa chứ, hóa ra anh là đồ b**n th**! Ha ha ha ha ha ha!”

Sắc mặt Trương Diệp biến đổi hẳn, khuôn mặt cùng với đôi môi đều trở nên xanh mét, nắm đấm siết chặt lại, cậu muốn xông lên bịt miệng người đàn bà điên kia lại, nhưng đã không kịp nữa rồi.

“Mụ già kia, bà tưởng cái thằng ranh con kia là cháu đích tôn của bà hả? Con trai bà đối với đàn bà căn bản không cứng nổi đâu! Ha ha ha ha ha ha…”

“Cô nói cái gì cơ?” Bà mẹ lao lên, một tay túm tóc người phụ nữ, giật mạnh đầu cô ta, không tin nổi mà hỏi: “Cô nói cho rõ ràng cho tôi! Nói rõ ràng ra!”

Người phụ nữ cũng chẳng thèm chống trả sự giằng xé, giờ đây vũ khí sát thương của cô ta chính là cái miệng, chỉ cần nói tiếp, cô ta có thể trả thù, có thể khiến gia đình đang lung lay sắp đổ của Trương Diệp tan nát hoàn toàn: “Bà tưởng nhà bà có người nối dõi tông đường rồi chắc? Thật ra các người đã nuôi không con trai cho kẻ khác suốt năm năm trời đấy, nuôi cháu nội cho kẻ khác năm năm trời! Ha ha ha ha ha!”

“Bà tưởng tôi muốn quay về chắc? Nếu không phải bà bảo sắp dỡ bỏ đền bù rồi thì tôi thèm vào đây! Tôi đi đâu chẳng tìm được đàn ông? Còn thèm quay lại tìm thằng con trai liệt dương của bà chắc? Đừng nằm mơ nữa!”

“Đi thôi,” Trương Diệp nhìn người đàn bà đang giằng co thành một đống dưới đất, thất vọng lại thản nhiên thở dài, kéo cánh tay Chung Viễn Hàng, “Chúng ta đi thôi.”

Tất cả đã sáng tỏ rồi, Trương Diệp chẳng còn chút tự trọng, chẳng còn chút bí mật riêng tư nào nữa.

“Đi? Anh muốn đi?” Người phụ nữ vùng vẫy định bò dậy khỏi đất, bò về phía Trương Diệp một cách lảo đảo, “Anh trả con trai lại cho tôi! Anh còn muốn không công mà có được đứa con trai chắc? Anh nằm mơ đi! Trả lại đây!”

“Tôi khuyên cô đừng có phát điên,” Chung Viễn Hàng chắn trước mặt Trương Diệp, một tay ôm ngang hông Trương Diệp đang định lao lên, “Cô tưởng đòi con mà dễ thế à? Đã học luật bao giờ chưa? À, đúng rồi, người như cô chắc chẳng có chút kiến thức phổ thông nào đâu nhỉ.”

Tóc tai người phụ nữ rối bời, hung dữ lườm Chung Viễn Hàng, đến bước cuối cùng này, cô ta nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của Chung Viễn Hàng, thế mà lại không dám xông lên giằng xé.

Lời nói của Chung Viễn Hàng quá chắc chắn, cái lý lẽ mà người phụ nữ tin tưởng bắt đầu lung lay.

“Anh… anh nói láo! Tôi không tin, miếng thịt rớt ra từ bụng tôi, mà lại có thể xử cho các người sao? Các người là lũ tồi tệ! b**n th**!”

“Được thôi, không tin cô cứ việc đi kiểm tra, con cái đã hình thành quan hệ nuôi dưỡng giáo dục, cho dù không có quan hệ huyết thống, pháp luật vẫn ủng hộ người giám hộ giành quyền nuôi dưỡng,” Chung Viễn Hàng nói một cách trôi chảy, không hề vấp váp một lời nào, “Nếu bây giờ cô muốn đưa Tiểu Bồ Đào đi, vậy chúng ta tính toán một chút, tiền nuôi dưỡng từ lúc nó sinh ra đến giờ, tiền học phí, ồ đúng rồi, còn có tiền phẫu thuật mấy tháng trước nữa, tiền là tôi ứng ra đấy, tổng cộng là 47.324 tệ 7 hào, tôi bớt cho cô số lẻ, trả lại tôi 47,000 thôi, thế nào, có móc ra nổi không?”

Người phụ nữ đương nhiên không lấy ra nổi, cô ta nói đòi lại con cũng chỉ là lời nói lẫy để đe dọa và làm nhục Trương Diệp cùng mẹ cậu mà thôi, dựa vào cái gì mà mình sống không tốt, Trương Diệp lại có thể thoát ra được, lại còn sống ngày càng tốt hơn?

“Nói cho cùng cô cũng chỉ là muốn một cuộc sống nhàn hạ hơn chút thôi, nếu không thì chẳng đến mức đứa trẻ vừa sinh ra, cô đã vứt nó cho Trương Diệp, giờ thì đừng có đến đây giả nhân giả nghĩa mà nói mấy lời như vậy nữa,” Chung Viễn Hàng đứng từ trên cao nhìn xuống, trong ánh mắt đúng lúc mang theo một chút ý tứ xót thương, “Trương Diệp không thể lại có bất cứ dây dưa gì với cô nữa, đứa trẻ cũng không thể đưa cho cô, tôi khuyên cô quậy đủ rồi thì mau mau tìm lối thoát cho mình đi, đừng có làm lỡ dở cuộc đời thêm nữa.”

“Không trả cho tôi?” Người phụ nữ vuốt lại mái tóc, lau mặt một cái, đứng dậy từ dưới đất, vươn cổ ngẩng đầu, xòe tay trước mặt Trương Diệp và Chung Viễn Hàng, “Không trả cho tôi cũng được, anh đưa cho tôi 100.000 tệ, tôi sẽ giao con trai cho các người, tôi hứa sẽ không bao giờ tìm đến nữa.”

“Nằm mơ đấy à?” Trương Diệp cười khẩy, “Cô đây là muốn bán con à? Được thôi, chúng ta đi đồn cảnh sát, tôi cũng muốn xem xem, tội bán con thì phải ngồi tù bao nhiêu năm!”

“Trên năm năm, dưới mười năm tù có thời hạn, và bị phạt tiền.” Chung Viễn Hàng bổ sung đúng lúc ở bên cạnh.

Lần này người phụ nữ cuối cùng cũng câm miệng không nói được lời nào nữa, cô ta nhìn hai người đàn ông đang đứng cạnh nhau, lại nhìn mẹ Trương Diệp bên cạnh đang sẵn sàng xông lên xé xác mình, tức tối giật phăng chiếc tạp dề trên người ra, cầm lấy túi xách trên sofa định bỏ đi.

Chung Viễn Hàng và Trương Diệp dĩ nhiên là mừng khi thấy cô ta rời đi, nhưng mẹ Trương Diệp lúc này lại không chịu để yên, lao lên giằng co.

Trương Diệp mệt mỏi thở dài, không muốn nhìn thêm hay nghe thêm nữa, quay người rời khỏi căn nhà cũ kỹ, tăm tối ngay cả khi đã bật đèn này.

Phía sau, tiếng cãi vã của những người đàn bà nhỏ dần, nhỏ dần rồi cuối cùng không còn nghe thấy nữa.

Trương Diệp cứ thế đi mãi, đi mãi, đi xuống cầu thang xi măng, đi ra khỏi cánh cửa sắt rỉ sét xiêu vẹo, đi qua con ngõ hẹp và tù túng, đi mãi đến tận lề đường lớn mới dừng lại, chậm rãi ngồi xuống bồn hoa mà cậu đã từng ngồi không biết bao nhiêu lần.

Cậu đã trưởng thành rồi, sẽ không còn giống như hồi nhỏ, chân không chạm đất, đôi chân thiếu niên gầy yếu chỉ có thể treo lơ lửng đung đưa bên mép bồn hoa nữa.

Bây giờ, chân cậu đã đặt vững chãi trên mặt đất rồi.

Hết chương 82

Trước Tiếp