Tinh Tinh Giăng Đầy Trời - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 73

Trước Tiếp

Chương 73

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

Mùa đông trở lạnh rất nhanh, nhiệt độ tụt dốc không phanh, một trận mưa, một trận tuyết đều có thể khiến nhiệt độ trở nên khắc nghiệt hơn.

Bàn tay cầm điếu thuốc của Trương Diệp để trần trong không khí chẳng mấy chốc đã lạnh đến khó chịu, cậu đành phải thỉnh thoảng đổi tay cầm thuốc, hai tay luân phiên đút vào túi áo để sưởi ấm. Trương Diệp nghi ngờ thời tiết này có phải đã bắt đầu có sương muối rồi hay không.

“Bác sĩ Triển vẫn còn đang ngủ hả?” Trương Diệp cân nhắc một lát, chọn một cách hỏi khéo léo với Triệu Bình.

“Ừm.” Triệu Bình cầm điếu thuốc, cau mày nhìn chằm chằm vào làn khói chậm rãi trôi trong không khí mà thẫn thờ.

Trương Diệp gật đầu, nếu Triệu Bình đã không muốn nói thì cậu cũng không vội hỏi, nói cho cùng cũng là duyên nợ tình nghĩa của người khác, mỗi người mỗi duyên phận.

Điếu thuốc trên tay Triệu Bình dần dần cháy hết, anh im lặng rất lâu, hút xong một điếu lại châm thêm điếu nữa.

Cuối cùng, anh hỏi Trương Diệp, “Triển Vũ, là đồng nghiệp của bạn trai cậu à?”

“Đúng vậy, chắc còn là bạn học đại học nữa, em nghe Viễn Hàng nhắc đến anh ấy, có nói Triển Vũ là đàn anh của mình,” Trương Diệp mỉm cười, “Bạn trai em… trong giao tiếp không phải là một người quá nhiệt tình, có thể có quan hệ tốt thì Triển Vũ đại khái là một người khá… khá là bao dung và tốt tính nhỉ? Coi như không chấp nhận nổi việc Viễn Hàng thích đàn ông, nhưng phản ứng đầu tiên của anh ấy lại là sợ bạn trai em bị tổn thương.”

Triệu Bình cứ cau mày nhìn chằm chằm Trương Diệp khi cậu mô tả về Triển Vũ, nhưng sau khi Trương Diệp phỏng đoán xong tính cách của Triển Vũ thì anh lại không tự nhiên mà quay mặt đi.

“Anh ta là người thế nào cậu nói cho tôi nghe làm gì?” Vành tai Triệu Bình đỏ ửng vì lạnh, anh hít hít cái mũi.

“Không làm gì cả,” Trương Diệp cười cười, “Thì chỉ là tán gẫu thôi mà, bàn ra tán vào chút cho vui.”

Giữa những người trưởng thành với nhau, có những lời không cần nói quá rõ ràng, Trương Diệp đã nhắc, Triệu Bình đã hiểu, thế là được rồi.

“Nghe anh ta nói chuyện là biết rồi, chỉ số thông minh cao, EQ thì mê muội, cái mồm thì rộng, ăn mặc thì xấu,” Triệu Bình hừ lạnh một tiếng, nghe ra lại có vẻ tự giễu, anh rít thêm một hơi thuốc, khói thuốc tràn qua phổi, cùng với làn hơi trắng phả ra trong mùa đông mà thở dài, “Tôi hiểu rồi, cảm ơn.”

“Cảm ơn gì chứ, dù sao em cũng đứng về phía anh vô điều kiện mà,” Trương Diệp búng tàn thuốc đã tắt vào thùng rác cách đó không xa, “Nhưng mà kết giao được với một người bạn bác sĩ như bác sĩ Triển cũng không tồi, hai người cũng coi như là không đánh không quen nhỉ.”

Dường như nhớ lại cái tát đầy kịch tính mà Triển Vũ phải nhận, Triệu Bình không nhịn được mà bật cười, “Đi bước nào tính bước ấy thôi, bạn bè cũng được, cái gì khác cũng được, nhiều khi đều là do mệnh chứ không phải do người.”

Cũng đúng là cái đạo lý đó, Trương Diệp gật đầu, theo chân Triệu Bình quay lại cửa tiệm.

Triển Vũ ngủ đến nửa chiều mới tỉnh, Trương Diệp không biết anh ta có chào hỏi gì Triệu Bình không, chỉ thấy anh ta lảng vảng ở sảnh trước một chút, chào Trương Diệp một tiếng, rồi chọn vài chiếc bánh mì sau đó rời đi.

“Người này lạ thật đấy,” Điền Ngữ nhìn theo bóng lưng Triển Vũ rời đi mà bĩu môi, “Anh ta rốt cuộc là ai thế?”

“Không quan trọng đâu,” Trương Diệp mỉm cười tiếp tục làm việc, “Em cứ coi anh ấy là một vị khách bình thường là được rồi.”

Điền Ngữ lại bĩu môi, “Xì, thần thần bí bí.”

Hoàng hôn ngày hôm nay đến rất sớm, mới qua bốn giờ chiều mà mây đen dày đặc đã che khuất mặt trời kín mít, Trương Diệp nhìn sắc trời ngoài cửa tiệm, ước chừng thời tiết những ngày tới sẽ không mấy tốt đẹp.

Quả nhiên, khi Trương Diệp đứng đợi Tiểu Bồ Đào ngoài cổng trường mẫu giáo thì trên trời bắt đầu lác đác rơi những hạt mưa tuyết.

Trương Diệp tựa vào gốc cây mà mình từng đá một cái, dường như nấp sau gốc cây thì không còn thấy lạnh đến thế nữa, cậu nhìn chằm chằm vào những đoàn trẻ nhỏ đi ra từ tòa nhà dạy học rực rỡ sắc màu của trường mẫu giáo, chưa bao giờ cảm thấy chúng đi chậm như vậy.

“Ba của Tiểu Bồ Đào này, mấy hôm nay nhiệt độ lại giảm sâu, trong lớp có không ít bé bị cảm đâu, anh đưa Tiểu Bồ Đào về có thể cho cháu uống chút thuốc giải cảm dự phòng nhé,” Cô giáo đưa Trương Viễn cho Trương Diệp, không quản ngại phiền hà mà dặn dò Trương Diệp, “Nếu cháu có triệu chứng cảm thì cũng có thể nghỉ ngơi ở nhà, chỉ cần báo cho chúng tôi biết là được.”

Trương Diệp cảm ơn cô giáo, cậu nhìn sang những đứa trẻ khác trong cùng lớp, quả nhiên không đông như mấy ngày trước, còn có thể thấy rõ vài đứa trẻ đã bị cảm rồi, dưới mũi đỏ ửng, xem chừng là lau nước mũi đến xước cả da.

Trời này lạnh quá mức rồi.

“Lạnh không?” Trương Diệp bế Trương Viễn lên, dùng mặt mình áp vào mặt cậu bé, hơi lạnh, cũng không còn mềm mại như thường ngày nữa, bị gió thổi có chút nẻ rồi.

“Không lạnh ạ!” Trương Viễn cười hì hì trả lời, tay chui tọt vào cổ Trương Diệp.

“Ui!” Trương Diệp bị bàn tay nhỏ của Trương Viễn làm cho giật mình vì lạnh, “Định quấy ba ba đấy à? Còn bảo không lạnh, tay lạnh ngắt đây này cơ mà.”

“Tay lạnh là bình thường mà ba! Mạch máu của con người ở trên ngón tay rất nhỏ, không giữ ấm được.” Trương Viễn nói một cách nghiêm túc.

“Ai giảng cho con mấy cái này thế?” Trương Diệp xốc mông Trương Viễn đang trượt xuống, thằng nhóc này dạo này tăng cân rồi, bế một lát là mỏi tay.

“Chú Chung đó~” Trương Viễn đắc ý cười, “Chú ấy nói xong còn tưởng con không nhớ được, con liền bảo chắc chắn là nhớ được!”

“Phải phải phải, con thông minh nhất,” Trương Diệp trêu chọc, “Có phải cố sức mà nhớ, vì sợ quên không?”

Trương Viễn đầu tiên là lắc đầu nguầy nguậy.

Trương Diệp vẫn mỉm cười nhìn cậu bé không nói gì.

Trương Viễn đắn đo một lát mới gật đầu thừa nhận, cười một cách ngượng ngùng.

“Nhớ được là tốt, khá là lòe được người khác đấy, tối nay chúng ta đi bệnh viện tìm chú Chung, con lại qua đó mà lòe chú ấy nhé.”

“Thật ạ!?” Mắt Trương Viễn sáng rực lên, nâng mặt Trương Diệp hỏi xác nhận, “Hôm nay chúng ta đi tìm chú Chung thật ạ?”

“Thật mà, lừa con là làm cún con luôn.”

Trương Viễn phấn khích hẳn lên, miệng ngân nga những giai điệu hỗn độn, hai cái chân nhỏ lủng lẳng trong không trung cứ thế vung vẩy qua lại.

Buổi tối Trương Diệp không qua nhà Chung Viễn Hàng nấu cơm, trước khi tan làm cậu tận dụng những nguyên liệu còn lại trong bếp, làm cho Chung Viễn Hàng một chiếc sandwich trứng chảy phô mai phiên bản cao cấp. Gọi là cao cấp chứ thực ra cũng chỉ là thêm vài lát thịt xông khói, cộng thêm những chiếc Muffin mà Trương Diệp làm lúc tập luyện buổi tối, không chỉ đủ cho Chung Viễn Hàng mà ước chừng còn có thể chia cho mọi người trong khoa nữa.

Trương Diệp bắt một chiếc taxi đi thẳng đến bệnh viện, Trương Viễn càng lúc càng phấn khích, hát theo nhạc bác tài bật, suốt quãng đường đi cứ gào thét, chẳng có câu nào đúng nhịp cả, khiến bác tài cũng bật cười.

“Xin lỗi bác tài nhé, thằng bé có chút phấn khích quá.” Chính Trương Diệp cũng thấy ồn, trẻ con một khi đã sổng chuồng là không sao kìm lại được.

“Không sao không sao, đứa nhỏ này sau này e là không học được thanh nhạc rồi nhỉ?” Bác tài nhìn qua gương chiếu hậu thấy đứa trẻ đang lắc lư say sưa, nhịn không được cười, “Sao đi bệnh viện mà lại vui thế cậu bé?”

“Chúng cháu đi đưa cơm ở bệnh viện ạ!” Trương Viễn tạm dừng một lát, tranh trả lời.

“Ồ, hèn gì, đứa nhỏ này sao đi bệnh viện mà vui thế,” Bác tài quay đầu nhìn Trương Viễn một cái, “Đi đưa cơm cho mẹ à?”

Bàn tay nhỏ của Trương Viễn đang nắm ngón tay Trương Diệp bất giác bóp nhẹ một cái, Trương Diệp cảm nhận được.

“Vâng ạ.” Trương Viễn ậm ừ trả lời một tiếng, rồi lại tiếp tục ngân nga theo nhạc trên xe.

May mà bác tài không hỏi thêm gì nữa, Trương Diệp nghe con trai ngân nga càng không thành điệu, nhẹ nhàng xoa xoa bàn tay nhỏ bé của cậu bé.

Xuống xe, Trương Viễn lập tức không ngân nga nữa, suốt quãng đường đi có chút im lặng.

“Lúc nãy sao lại nói dối bác tài thế?” Trương Diệp dắt tay Trương Viễn, nhìn ánh đèn tòa nhà phía xa, hỏi Trương Viễn.

“Không có tại sao ạ…” Trương Viễn cũng không thèm nhìn ba, nhìn chằm chằm vào con đường phía trước, vừa đi vừa đá những hòn đá nhỏ trên đường.

“Thực ra nói linh tinh với bác tài cũng không có sai,” Trương Diệp lắc lắc tay Trương Viễn, “Ra ngoài gặp người lạ không cần thiết chuyện gì cũng phải nói thật, đôi khi không nói thật cũng là một cách để bảo vệ bản thân.”

Trương Viễn vốn tưởng ba sẽ phê bình mình, nghe ba nói thế liền không còn buồn bã nữa, ngẩng đầu nhìn Trương Diệp, “Thật ạ?”

“Đương nhiên là thật rồi,” Trương Diệp gật đầu, “Nhưng mà không được nói dối ba.”

Đầu Trương Viễn lại cúi xuống.

“Lúc nãy con không vui đúng không?” Trương Diệp cũng không trách phạt, giọng điệu như đang kể chuyện trước khi ngủ, “Lúc sau hát hoàn toàn chẳng đúng nhịp gì cả, hoàn toàn là ngân nga loạn xạ, tiếng cũng nhỏ đi, có phải đang suy nghĩ gì không?”

Trương Viễn im lặng một lát, “vâng” một tiếng.

“Tiểu Bồ Đào, sau này gặp phải chuyện như vậy không cần phải suy nghĩ nhiều, chúng ta đi thăm ai, đối với người khác mà nói đều không quan trọng, bác tài có khi vị khách sau lên xe cũng lại nói chuyện kiểu đó thôi, bác ấy không phải thực sự quan tâm con đến bệnh viện làm gì đâu,” Trương Diệp dẫn Trương Viễn vào tòa nhà khám bệnh, “Con chỉ cần bản thân mình biết mình đang làm gì, có vui hay không là được rồi.”

Trương Viễn suy nghĩ một chút, lại “vâng” thật mạnh một tiếng, giống như đã bị thuyết phục.

Chung Viễn Hàng tối nay trực ở phòng cấp cứu, lúc Trương Diệp đến, anh đang cấp cứu cho một cụ già vừa mới được xe cứu thương đưa tới.

Trương Diệp ngồi trên hàng ghế dài ngoài phòng cấp cứu, nghe người nhà và bảo vệ trò chuyện, cụ già lúc đi vệ sinh không cẩn thận bị cái quần bông vướng vào chân ngã một cái, ngã xong là không đứng dậy được nữa, mới đưa đến bệnh viện.

Mùa đông giá rét, cụ già còn bị ngã một cú, người nhà lo lắng cụ không qua khỏi cái đông lạnh lẽo này.

Trương Diệp cũng ngồi một bên nghe mà rầu rĩ mặt mày, đang lo lắng cho người khác thì cửa phòng cấp cứu mở ra.

Chung Viễn Hàng đeo khẩu trang đi ra, liếc mắt một cái là thấy ngay Trương Diệp, cách đám người nhà đang ùa tới, anh gật đầu với Trương Diệp, rồi cúi đầu nói chuyện với người nhà trước.

Trương Diệp nhìn dáng vẻ Chung Viễn Hàng đang nói chuyện, giữa một đám đầu đen nhúc nhích, anh mặc bộ đồ trắng, da trắng, trắng đến mức như đang tỏa sáng vậy.

Đại khái là tình trạng của cụ già không tốt, chẳng bao lâu sau, trong đám đông người nhà truyền đến những tiếng khóc nức nở và bàn tán mờ nhạt đầy kìm nén, Chung Viễn Hàng dường như lại an ủi thêm vài câu, rời khỏi đám đông, đi về phía Trương Diệp.

Trương Viễn chạy lại trước, ôm lấy chân Chung Viễn Hàng gọi anh.

“Tan làm được chưa?” Trương Diệp cũng đi tới, hỏi Chung Viễn Hàng.

“Được rồi, nhưng anh phải vào phòng nghỉ tắm một cái đã.” Chung Viễn Hàng nắm lấy bàn tay nhỏ của Trương Viễn, xoa xoa cho cậu bé.

Lúc này Trương Diệp mới phát hiện trên trán Chung Viễn Hàng đầy mồ hôi, hơi thở cũng có chút dốc.

Phòng khám tim mạch tầng trên buổi tối đã không còn ai, hành lang chỉ có ánh đèn ứng cứu sáng mờ nhạt, Trương Viễn có chút sợ hãi, đi giữa Trương Diệp và Chung Viễn Hàng, bám chặt lấy hai người lớn.

“Ở đây trông cứ như phim kinh dị ấy ạ…” Trương Viễn run rẩy nói.

“Ai cho cháu xem phim kinh dị thế?” Chung Viễn Hàng nhíu mày hỏi, mắt liếc sang trách móc Trương Diệp.

“Em…” Trương Diệp chột dạ thú nhận, lại thanh minh, “Không phải, cái bộ phim đó em nhìn chẳng ra phim kinh dị chút nào, trên áp phích còn rạng rỡ ánh nắng cơ mà, em cứ ngỡ là phim cứu người giúp đời gì đó chứ.”

“Kết quả là sau đó ông bác sĩ bắt đầu giết người ạ! Có mấy con ma đi theo ông ta nữa!” Trương Viễn tiếp tục run rẩy.

“Tiểu Bồ Đào, sau này đừng có theo ba con xem linh tinh nhé.” Chung Viễn Hàng nói với Trương Viễn.

“Dạ! Sau này cháu không theo ba xem linh tinh nữa ạ!” Trương Viễn lặp lại.

“Hử?” Trương Diệp giả vờ giận, “Cái thằng nhóc này phản bội nhanh thế à?”

“Phản bội thì phản bội, sau này cháu cứ gọi chú là ba ba luôn đi.” Chung Viễn Hàng đùa với Trương Viễn.

Trương Diệp giật mình một cái, ngẩng đầu lườm Chung Viễn Hàng một cái.

Chung Viễn Hàng không biết Trương Viễn vừa bị câu “thăm mẹ” của bác tài làm cho tủi thân, lúc này lại nhắc đến chuyện này, Trương Diệp cảm thấy thời điểm thật quá trớn.

Trương Viễn hừ hừ đắn đo một hồi lâu, Trương Diệp căng thẳng nuốt một ngụm nước miếng không hề tồn tại, cảm thấy hơi khát khô cổ.

“Hay là thôi đi ạ?” Trương Viễn cuối cùng cũng nghiêm túc đưa ra quyết định, “Nếu thay ba ba, ba ba sẽ buồn lắm.”

Chung Viễn Hàng mỉm cười với Trương Diệp, trấn an sự căng thẳng của cậu.

Có lẽ thực sự là Trương Diệp đã quá căng thẳng rồi.

Chung Viễn Hàng về đến phòng nghỉ liền cởi áo blouse trắng ra trước, tìm khăn mặt rồi vào phòng tắm.

Trương Diệp lấy đồ ăn khuya mang theo ra, mở túi giữ nhiệt sờ thử, may quá, vẫn còn nóng.

Trương Viễn thì ngồi trên sofa, cầm một mô hình trái tim bằng thủy tinh của Chung Viễn Hàng lên chơi.

“Trương Diệp!” Chung Viễn Hàng gọi trong phòng tắm.

“Sao thế?” Trương Diệp cũng gọi với hỏi, “Quên lấy cái gì à?”

“Em vào đây giúp anh kỳ lưng một chút.” Chung Viễn Hàng lại gọi.

Trương Diệp có chút thắc mắc, nghe tiếng Chung Viễn Hàng ngay cả nước trong phòng tắm còn chưa bật, sao lúc này lại gọi mình vào kỳ lưng? Trương Diệp liếc nhìn Trương Viễn, cậu bé đang chơi hăng hái, không chú ý xem người lớn đang làm gì, nói gì.

Trương Diệp đi tới gõ gõ cửa.

“Em vào đây…”

Tiếng Trương Diệp vừa dứt, cánh cửa kính mờ mở ra một cách im lặng và nhanh chóng, một cánh tay trắng đến lóa mắt vươn ra, chộp lấy vai Trương Diệp, lại im lặng và nhanh chóng kéo Trương Diệp vào phòng tắm.

Hết chương 73

Trước Tiếp