Tinh Tinh Giăng Đầy Trời - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 72

Trước Tiếp

Chương 72

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

Triển Vũ ra khỏi phòng bệnh, chuồn nhanh như đi lánh nạn vậy, Chung Viễn Hàng ra khỏi phòng là không thấy bóng dáng anh ta đâu nữa.

“Thầy Triển của mấy đứa đâu rồi?” Chung Viễn Hàng hỏi mấy sinh viên thực tập.

“Không thấy thầy ấy đâu ạ…” Một nam sinh rõ ràng vẫn còn chưa hoàn hồn trả lời, “Thầy Chung, nhà này không làm loạn bệnh viện chứ?”

“Sao thế? Sợ à?” Chung Viễn Hàng lúc làm việc luôn điềm tĩnh nghiêm nghị, lúc này lại hiếm hoi mỉm cười ôn hòa với mấy sinh viên trẻ tuổi.

Có lẽ nụ cười hiếm thấy của Chung Viễn Hàng đã trấn an được các sinh viên, họ thở phào nhẹ nhõm, sau khi hết sợ hãi lại bắt đầu cảm thấy phẫn nộ.

“Bà cụ vẫn còn đó mà cả nhà hình như chẳng có lấy một người thực sự quan tâm xem bà có khó chịu hay không, cảm giác bà cụ mà có chuyện gì không hay là lập tức có thể xông vào cấu xé nhau ngay, không lẽ họ thực sự sẽ đến tìm bệnh viện và thầy Triển gây rắc rối chứ?”

“Gây hay không gây thì bổn phận của chúng ta cũng chỉ là chữa bệnh,” Chung Viễn Hàng nhìn sinh viên vừa đặt câu hỏi, “Lời khuyên của tôi là hãy tinh mắt một chút, thấy bệnh nhân hoặc người nhà nào cảm xúc không ổn định thì tránh xa ra.”

“Dạ?”

Chung Viễn Hàng dặn dò họ thêm vài câu về những điều cần chú ý khi viết bệnh án, rồi mới từ khu nội trú đi về phía tòa nhà khám bệnh.

Dọc đường gặp phải bệnh nhân thực sự nhiều hơn các mùa khác, Chung Viễn Hàng đột nhiên nhớ đến ba của Trương Diệp, ông ấy chắc cũng ra đi vào mùa đông. Nghĩ đến đây, Chung Viễn Hàng bỗng nảy sinh sự phỏng đoán và trắc ẩn đối với những thiếu niên đang hối hả trên đường kia.

Mùa đông năm đó, Trương Diệp người đã mất đi tất cả, lúc bôn ba trong bệnh viện có dáng vẻ như thế nào?

Trong một khoảnh khắc Chung Viễn Hàng cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu xuống, hóa ra cảm giác đau lòng thực sự là có hình hài cụ thể.

Trương Diệp rất ít khi xao nhãng lúc làm việc.

Mỗi công việc của cậu đều đến không dễ dàng, nếu không làm được việc luôn để tâm và làm tốt hơn người khác thì một người không có kỹ năng chuyên môn như cậu rất dễ bị thay thế.

Nhưng hôm nay thỉnh thoảng những lúc rảnh rỗi cậu lại xao nhãng nghĩ đến Chung Viễn Hàng, lo lắng anh làm việc liên tục như vậy cơ thể không chịu nổi.

Đến mức Triển Vũ đã đi đến trước mặt Trương Diệp rồi mà cậu vẫn chưa nhận ra.

“Xin chào quý khách, hoan nghênh quý khách đến với cửa tiệm, quý khách cần gì ạ…” Trương Diệp chào hỏi theo phản xạ, nhìn kỹ lại mới nhận ra người đứng ngoài quầy là Triển Vũ.

Trương Diệp giật nảy mình, Triển Vũ trông cứ như sinh viên vừa từ quán nét thức thâu đêm đi ra vậy, mí mắt sụp xuống, đứng đó mà như sắp ngủ gật đến nơi.

“Bác sĩ Triển?” Trương Diệp biết anh ta vừa tan ca đêm, tan làm không về nhà ngủ cho đàng hoàng, chạy đến cửa tiệm làm gì?

“À, Trương Diệp à,” Triển Vũ dụi mắt ngáp dài cười một cái, “Đói chết tôi rồi, có gì ăn không, cho tôi món gì cũng được.”

Trương Diệp nhớ lại khẩu vị bánh mì Triển Vũ hay mua lần trước, hỏi cậu ta, “Cacao nóng và sandwich trứng chảy phô mai được không?”

Triển Vũ cả đêm không ngủ, trứng chảy phô mai và cacao nóng có thể bổ sung năng lượng một cách nhẹ nhàng nhất vào buổi sáng, cũng không đến mức ảnh hưởng đến giấc ngủ bù của anh ta vào ban ngày như cà phê.

Nếu Chung Viễn Hàng cũng được ăn thì tốt rồi, Trương Diệp thay Chung Viễn Hàng ghen tị với Triển Vũ được ăn bữa sáng, không biết anh ở bệnh viện có được miếng gì nóng vào bụng không.

“Được.” Triển Vũ lấy ví tiền, loay hoay mãi mới lấy được chiếc thẻ nạp tiền lần trước ra đưa cho Trương Diệp, “Quẹt xong thì cứ để chỗ cậu đi, đỡ cho tôi hay quên mang theo.”

“Không sợ tôi quẹt hết tiền của anh à?” Trương Diệp cười đùa với Triển Vũ.

Triển Vũ có tìm rắc rối cho Trương Diệp là thật, nhưng xuất phát điểm của anh ta không xấu, chỉ cần là vì tốt cho Chung Viễn Hàng thì Trương Diệp không thể thực sự có ý kiến gì với Triển Vũ được.

Cộng thêm việc Triển Vũ nói năng hành xử luôn thong dong dễ mến, nụ cười cà lơ phất phơ không nghiêm túc trên mặt như được hàn chết vậy, khiến người đối diện vô thức buông lỏng cảnh giác. Trương Diệp cơ bản có thể dựa vào kinh nghiệm bôn ba nhiều năm để phán đoán tính cách của anh ta, đại khái cũng là yêu ai yêu cả đường đi đối với Chung Viễn Hàng.

“Quẹt đi, dù sao cũng là tiền của Triệu Bình mà.” Triển Vũ cười hề hề, tìm một chiếc bàn trống trong khu ngồi ăn mà gục xuống chợp mắt.

Trương Diệp cạn lời cười cười, xoay người bắt đầu chuẩn bị đồ ăn.

Cứ thế chuẩn bị đồ rồi bưng đồ lên, còn chưa đầy hai mươi phút đồng hồ, đợi đến lúc Trương Diệp bưng khay thức ăn đến trước mặt Triển Vũ thì anh ta đã gục xuống bàn ngủ mất tiêu rồi.

Trương Diệp nhất thời không biết nên gọi anh ta dậy hay để anh ta ngủ thêm một lát nữa.

“Chuyện gì thế?” Triệu Bình không biết đã ra sảnh trước từ lúc nào, nhìn Trương Diệp đứng trước mặt một vị khách cung kính bưng khay thức ăn và đồ uống, tò mò ghé sát lại xem, “Gã lang thang nào đây?”

Trương Diệp bất lực nhìn Triệu Bình một cái, “Anh Bình, anh không nhận ra à? Lần trước còn tát người ta một cái đó?”

“Triển Vũ?” Triệu Bình dường như có chút không được tự nhiên, đưa tay sờ mũi, “Sao lại ngủ ở đây?”

“Em nghe… bác sĩ Chung nói, bệnh viện dường như có một bệnh nhân khá rắc rối, bác sĩ Triển là bác sĩ chủ trị, hôm qua lại trực đêm, chắc là mệt quá.”

Triệu Bình nâng mũi chân đá đá vào cái chân hơi duỗi ra của Triển Vũ.

“Ây! Đừng…” Trương Diệp cả hai tay đều đang bận, cản cũng không kịp.

“Hửm? Giường nào gọi tôi thế?” Triển Vũ mơ mơ màng màng ngẩng đầu, trên trán in rõ vết hằn của nếp áo, tóc tai đều bị ép dựng đứng cả lên, đôi mắt mở không ra nhìn qua nhìn lại giữa khuôn mặt Trương Diệp và Triệu Bình, mất một lúc lâu mới hiểu ra mình đang ở đâu, “Hê, sao tôi lại ở đây nhỉ?”

“Tỉnh táo lại đi, có muốn ngủ cũng không được ngủ ở sảnh của chúng tôi được, ảnh hưởng đến việc kinh doanh.” Triệu Bình lạnh lùng.

Trương Diệp cảm thấy không đành lòng, lời này của Triệu Bình nói ra quá thiếu tình người, cũng quá nhẫn tâm. Cậu đặt ly ca cao nóng trước mặt Triển Vũ, “Bác sĩ Triển, uống chút đồ nóng lót dạ đi.”

“Thực sự muốn ngủ cũng được, ăn xong thì vào phòng nghỉ bên trong mà ngủ, ở ngoài này trông ra thể thống gì nữa?” Triệu Bình vẫn lạnh lùng nhìn Triển Vũ, kể từ lúc đá chân Triển Vũ xong, anh cứ khoanh tay đứng cách Triển Vũ một mét, tư thế phòng thủ tâm lý điển hình.

Trương Diệp bưng khay thức ăn mà không khỏi ngạc nhiên trong lòng.

Triệu Bình hơi lạ, phải nói là vô cùng lạ mới đúng.

Trương Diệp gần như có thể khẳng định hai người này có những cuộc gặp gỡ riêng tư mà mình không biết. Thái độ của Triển Vũ đối với Triệu Bình đã chuyển từ sự tò mò lần trước sang sự quen thuộc sau khi thăm dò, còn Triệu Bình thì đối với Triển Vũ có một thái độ kỳ quặc, vừa đề phòng vừa dung túng.

“Vậy tôi vào chỗ cậu ngủ một lát,” Triển Vũ bưng cacao nóng đứng dậy, rồi đón lấy khay thức ăn từ tay Trương Diệp, còn vô cùng nghênh ngang làm tư thế nâng ly với Triệu Bình, “Cảm ơn thầy Triệu đã chiêu đãi.”

Triệu Bình lười chấp nhặt sự khiêu khích của Triển Vũ, xoay người đi về phía bếp sau, Triển Vũ cứ thế bưng đồ ăn đi theo sau.

Trương Diệp nhìn hai người biến mất sau tấm rèm cửa dẫn từ sảnh trước vào bếp sau, không kịp suy nghĩ nhiều phút đã phải quay lại làm việc.

Cứ thế bận rộn cho đến trưa, không biết có phải vì trong lòng có chuyện không mà Trương Diệp cảm thấy khách hôm nay sao mà nhiều thế, nườm nượp đổ vào cửa tiệm, chẳng có lấy một chút thời gian rảnh rỗi.

Mãi cho đến trưa, Trương Diệp mới tranh thủ lúc ăn cơm gọi một cuộc điện thoại cho Chung Viễn Hàng.

Điện thoại reo rất lâu, Trương Diệp đều cảm thấy chắc sắp tự động cúp máy rồi, phía Chung Viễn Hàng cuối cùng cũng bắt máy.

“Alo? Ăn trưa rồi à?” Giọng Chung Viễn Hàng nghe có vẻ đang hơi dốc, hình như vừa mới chạy vài trăm mét.

“Đang ăn đây, anh đang bận à?” Trương Diệp hỏi.

“Vừa bận xong rồi, lát nữa em đừng đến nhé, đông người quá.” Đầu dây bên kia của Chung Viễn Hàng ồn ào, nghe mà khiến người ta lờ mờ thấy bất an.

“Muốn đến cũng không đến được, hôm nay không biết chuyện gì mà cửa tiệm cũng hết đợt khách này đến đợt khách khác.” Trương Diệp than thở một cách chân thành.

Đầu dây bên kia Chung Viễn Hàng bật cười, đại khái là vì thực sự thiếu ngủ nên tiếng cười của anh hơi trầm đục, lọt vào tai Trương Diệp như dòng điện xèo xèo, “Sao nào, làm ăn tốt mà em còn không vui à?”

“Triển Vũ đang ở cửa tiệm của chúng em.” Trương Diệp đổi tai nghe điện thoại, cái tai đang để trống nóng bừng lên.

“Sao lại đến chỗ em nữa rồi?” Tiếng cười của Chung Viễn Hàng thu lại, “Anh ta trạng thái thế nào?”

“Không phải đến tìm rắc rối cho em đâu,” Trương Diệp giải thích, “Anh ta… hiện tại đang ngủ ở cửa tiệm chúng em, cụ thể tối em nói với anh sau nhé.”

Trương Diệp có vài phán đoán, lại có vài điều không nghĩ thông suốt, trong điện thoại thời gian ngắn nói không rõ ràng được.

“Ngủ?” Chung Viễn Hàng cũng kinh ngạc, sau đó lại thấy hợp lý, “Triển Vũ cũng thật là.”

Ăn cơm xong, Trương Diệp đi vào bếp sau một chuyến.

“Ơ, anh Diệp!” Một phụ tá của Triệu Bình thấy Trương Diệp trước, vẫy vẫy bàn tay dính đầy bột mì trắng xóa chào cậu.

“Anh Bình đâu?” Trương Diệp chỉ chỉ cửa bếp sau, “Hút thuốc à?”

“Vâng, vừa ra ngoài xong, anh tìm anh ấy à?” Phụ tá hỏi.

“Ừm, hút điếu thuốc.” Trương Diệp xuyên qua bếp sau, đẩy cửa ra con hẻm nhỏ phía sau.

Triệu Bình quả nhiên đang hút thuốc ở chỗ cũ, thấy Trương Diệp đến cũng không ngạc nhiên, lấy bao thuốc ra, cách vài mét đã ném chính xác vào tay Trương Diệp.

“Hút thuốc đi, những chuyện khác đừng hỏi.” Triệu Bình cau mày cười, một khuôn mặt đầy vẻ rối rắm.

“Em có hỏi gì đâu?” Trương Diệp đón lấy bao thuốc, rút ra một điếu, châm lửa rồi cũng chẳng buồn hút mấy.

**

Chan: 4 thằng đang nghiện thuốc chơi bê đê xong cai hết 1 loạt :v

Hết chương 72

Trước Tiếp