Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 126: Hôn yết hầu

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sở Tinh Lan: "?"

Màn dạo đầu lần này dài như vậy mà Minh Tích Nguyệt ngươi lại chỉ muốn xin một cái hôn?

Sở Tinh Lan không vui rồi.

Cứ hễ không vui là lại bắt đầu làm mình làm mẩy: "Không cho."

Minh Tích Nguyệt định thuận đà hôn xuống: "Không cho? Vậy ta cưỡng hôn. Bây giờ chỉ có hai chúng ta, hôm nay ngươi chạy không thoát đâu, không cho cũng phải hôn."

Kỹ năng diễn xuất của Minh Tích Nguyệt bùng nổ, lại bắt đầu nhập vai, lại bắt đầu ngứa đòn.

Nếu không phải đang trong phòng nghỉ, Minh Tích Nguyệt mà nói ra câu này ở ngoài thì kiểu gì cũng bị tu sĩ chính nghĩa trừng trị.

Sở Tinh Lan khó chịu, một phát đẩy Minh Tích Nguyệt ra, bắt đầu một màn ngươi đuổi ta chạy mọc cánh khó bay.

"Ngươi đuổi được đã rồi nói!"

Sở Tinh Lan mặc y phục xong, vèo một cái đã chạy ra ngoài, chạy được một lúc lại đứng trong tuyết đợi Minh Tích Nguyệt đuổi đến.

Sở Tinh Lan đứng giữa trời tuyết, nhìn về phía cấm địa đang bốc lên sát khí, cậu đứng trầm ngâm như đang suy nghĩ gì đó.

Phải làm sao mới có thể lén lút trà trộn vào đó mà không ai hay biết nhỉ?

Sở Tinh Lan dừng bước, Minh Tích Nguyệt đã nhanh chóng đuổi kịp, ôm chặt cậu từ phía sau, Sở Tinh Lan đang đứng trong tuyết lạnh thì bỗng rơi vào một cái ôm ấm áp.

"Ta bắt được ngươi rồi, hết đường chạy rồi nhé."

Minh Tích Nguyệt nhìn Sở Tinh Lan đang thất thần nhìn cấm địa, phút chốc đã hiểu rõ ý nghĩ của cậu.

"Tinh Lan, sao ta cảm giác như ngươi đang tính làm chuyện gì đó nguy hiểm vậy? Cấm địa đó của Thanh Nguyên Tông, vào một người thì chết một người. Nước ở đó quá sâu, chúng ta không nắm chắc được."

Minh Tích Nguyệt không muốn để Sở Tinh Lan mạo hiểm.

"Ta khá thích mạo hiểm, không cản được ta đâu, thứ ta theo đuổi là cảm giác k*ch th*ch này." Sở Tinh Lan đập bàn tay đang không yên phận của Minh Tích Nguyệt, "Ta suy nghĩ một chuyện, ví dụ như, ta vô ý đi đến gần rìa, sau đó không cẩn thận trượt chân rớt vực lao xuống cấm địa, cái lý do này tin được không?"

Nếu người của Thanh Nguyên Tông thật sự ngu ngốc, chắc cũng tin đấy.

"Ngươi có thể ngự kiếm phi hành, sao mà trượt chân rơi xuống vực được? Hay là nói chúng ta ở đó vụng trộm, trong lúc * l**n t*nh m* không cẩn thận rơi xuống vực."

Minh Tích Nguyệt lại bắt đầu xúi bậy.

"Thực ra lý do này cũng rất hợp tình hợp lý, tu sĩ trẻ tuổi không kìm lòng được, ta không cần mặt mũi đâu."

Nếu là vì Sở Tinh Lan, y không ngần ngại vứt luôn mặt mũi.

"Ngươi không cần mặt mũi, nhưng ta cần." Sở Tinh Lan lập tức phản bác cái lý do dở hơi này, cảm thấy hỏi Minh Tích Nguyệt thà hỏi đầu gối còn hơn, "Miễn đi, chuyện mất mặt đừng kéo ta theo, người sống ở trên đời vẫn cần phải có thể diện, ta không muốn tu chân giới mấy trăm năm sau vẫn còn đang bàn luận về mấy tin đồn kỳ lạ của chúng ta."

Đến lúc đó chẳng biết có vào được cấm địa hay không, nhưng cái lý do rách nát này mà truyền ra ngoài, cậu sẽ phải xấu hổ đến chết.

Nếu chẳng may chết trong cấm địa, thì nguyên nhân cái chết mà đồng môn ghi lại cũng chẳng vẻ vang gì cho cam.

Với tốc độ truyền tin trên linh võng của tu chân giới bây giờ, truyền ra tin gì Sở Tinh Lan cũng đã biết trước rồi.

#Bóc phốt hai đồng môn của ta bị lộ tẩy trong lúc vụng trộm ở tông môn người ta#

#Một đôi đạo lữ của tông ta giả vờ không quen biết, chết thảm trong lúc vụng trộm ở tông môn người ta#

#Những chuyện tu sĩ vì sắc dục mà tự hại chết bản thân#

Nghe cái nào cũng kỳ quặc không chịu nổi!

Ban đầu cậu tạo ra linh võng cho tu chân giới, đúng là bê đá tự đập chân mình mà.

Minh Tích Nguyệt lại một lần nữa nhắc tới hôn môi, di chuyển sự chú ý của Sở Tinh Lan đang nghĩ đến chuyện nguy hiểm.

"Chuyện vừa nguy hiểm vừa mất mặt thế này khoan hãy nghĩ đã, ta bắt được ngươi rồi, cái hôn vừa này có thể cho ta rồi chứ?"

Sở Tinh Lan gật đầu: "Vậy đến đi."

Dù sao bọn họ cũng đã hôn nhiều lần rồi, thêm một lần bớt một lần có gì khác nhau, cùng lắm thì cong hơn hương muỗi một chút thôi mà.

Lần này Minh Tích Nguyệt không hôn xuống môi cậu, trong lúc Sở Tinh Lan lơ là, y hôn lên yếu hầu, khiến cậu kinh ngạc trừng mắt nhìn.

Đôi môi ẩm ướt đặt lên yết hầu khiến Sở Tinh Lan dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Y thuận thế hôn dọc xuống cần cổ, để lại từng dấu hôn rõ rệt, như đang khắc lên đó dấu ấn của riêng mình, tuyên bố với tất cả rằng đây là người yêu của y.

Chiếc cổ thon dài của Sở Tinh Lan ngửa lên, bất giác ôm chặt lấy đối phương, trông như một con thiên nga hoang dã bị cáo đỏ cắn chặt lấy yết hầu, hấp hối giữa tuyết trắng, .

Minh Tích Nguyệt như đang cắn chặt lấy con mồi mà y vất vả săn được, chậm rãi nhấm nháp, muốn cắn nát cậu nuốt vào trong bụng mình.

Trên nền tuyết trắng chỉ có bóng dáng một đỏ một trắng của bọn họ, tựa như trên thế gian này chỉ còn lại hai người.

Lý trí của Sở Tinh Lan gần như nổ tung.

Minh Tích Nguyệt đã học mấy thứ này ở đâu vậy, từ hôn lòng bàn tay, giờ lại đến cổ, sau này y muốn hôn chỗ nào cậu cũng không dám tưởng tượng.

Kế hoạch nước ấm nấu ếch của tôm hùm đất.

Bỗng dưng, bọn họ nghe thấy một tiếng sột soạt phát ra gần đó, hai người đang * l**n t*nh m* lập tức tỉnh táo, dừng lại hành động to gan đang làm, vội vàng đẩy đối phương ra.

Trên cổ Sở Tinh Lan vẫn còn in vài vết hôn, y phục kín đáo cũng chẳng thể che nổi dấu vết như bị đánh dấu trên người cậu.

Hai người quay ngoắt qua, thì nhìn thấy Ôn Viễn Sơn đang ngồi xổm đợi nấm mọc bên cạnh bọn họ, trên người hắn quấn băng vải trông gần như hòa nhập vào với băng tuyết.

Chẳng trách Minh Tích Nguyệt và Sở Tinh Lan không nhìn thấy hắn.

Hắn có vẻ hơi ngượng ngùng, đi không được, mà ở cũng không xong.

"Tinh Lan, người này đã có ý tìm đường chết. Hôm nay dù có thế nào ta cũng phải để hắn lặng lẽ chết ngay trong tông môn của mình." Minh Tích Nguyệt lại đen mặt vì bị người khác làm phiền, trong phút chốc, trong đầu đã nghĩ ra vô số cách giết Ôn Viễn Sơn, "Hóa thi thủy không thể lãng phí được, phải rải hết lên người hắn."

Minh Tích Nguyệt hoài nghi bản thân mình đã bị nguyền rủa.

Chỉ cần y và Sở Tinh Lan thân mật, thì chắc chắn sẽ có kẻ không biết điều đi ngang qua làm phiền bọn họ!

Kế hoạch xây dựng động phủ của Minh Tích Nguyệt đang được tiến hành trong âm thầm, y nhất định sẽ tạo ra một cái động phủ, không ai có thể làm phiền bọn họ vào lúc quan trọng.

"Ở Thanh Nguyên Tông không thích hợp ra tay, đổi chỗ khác ám sát đi."

Hai người lại lớn tiếng bàn bạc.

"Ôn Viễn Sơn, nếu ngươi đến để báo thù thì cứ mạnh dạn mà bước ra. Chứ ngươi nấp ở đó, ta thật sự sợ ngươi giở trò ám toán bọn ta."

Sao người này lại kỳ lạ thế nhỉ.

Ôn Viễn Sơn hơi trốn tránh ánh mắt của bọn họ, giống như đã hiểu nhầm chuyện gì đó.

"Không phải báo thù, là một chuyện gấp khác. Hồi nãy ta có đến tìm các ngươi, thấy các ngươi ở trong phòng có vẻ đang rất vội, ta không dám vào, chỉ dám đứng đợi ở bên cạnh."

Sau trận tỷ thí, cuối cùng Ôn Viễn Sơn cũng đã làm rõ được chuyện khiến lòng hắn dậy sóng. Trong lòng sốt ruột không thôi, hắn nóng lòng muốn tìm Sở Tinh Lan để nói rõ mọi chuyện.

Nhưng vừa đến gần phòng nghỉ, hắn nghe thấy động tĩnh trong đó, một người đã trưởng thành như hắn bắt đầu liên tưởng đến những cảnh tượng làm người ta suy nghĩ xa xôi.

Hắn không dám vào, sợ vào rồi hai người sẽ sinh ra bóng ma tâm lí, cho hắn vào danh sách truy sát.

Sở Tinh Lan: "...."

Cậu biết ngay mà, lúc nào bôi thuốc cũng bị người khác hiểu lầm!

Ôn Viễn Sơn, ngươi có thể coi như không biết mà, thật đó.

Con người đâu nhất thiết phải có nhu cầu chia sẻ mãnh liệt đến thế, lại còn nói thẳng trước mặt bọn ta.

Ngươi thế này sẽ khiến bọn ta rất xấu hổ đấy.

Sở Tinh Lan đã có ý muốn ám sát Ôn Viễn Sơn rồi.

Ôn Viễn Sơn thấy Sở Tinh Lan đỏ mặt, chuẩn bị giết người diệt khẩu, lúc này hắn mới chợt nhận ra mình đã lắm lời, lập tức di chuyển chủ đề nói đến chính sự.

"Sở đạo hữu, việc này rất quan trọng, không biết có thể cùng hạ nhân bàn luận một chuyện kỳ lạ đã xảy ra với ta được không? Nó có liên quan đến ngươi và những người bên cạnh ngươi."

Trước Tiếp