Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 125: Minh Tích Nguyệt đang tranh thủ kiếm lợi cho bản thân

Trước Tiếp

Cấm địa của Thanh Nguyên Tông lại một lần nữa xảy ra dị tượng, vì an nguy của tu chân giới, Tiên Minh không thể không tạm dừng thi đấu, đợi giải quyết xong chuyện rồi mới tổ chức tiếp.

Sau khi Sở Tinh Lan xuống khỏi võ đài, cậu nấp vào trong phòng nghỉ, bày ra trận pháp, rồi bảo Vượng Tài nhổ ra thứ kỳ lạ ấy, cầm lên nghiên cứu.

Sợi dây này trông như không hề có lực sát thương, nhưng lại khiến người ta cảm thấy bất an, không biết rốt cuộc là có tác dụng gì, đầu cuối lại còn nối liền vào hư không.

Nhưng dù cho cậu có xoay chuyển thế nào, đầu dây ấy vẫn luôn chỉ về phía cấm địa của Thanh Nguyên Tông.

Chắc chắn đồ vật này có mối liên kết lớn với cấm địa của Thanh Nguyên Tông.

Cấm địa của Thanh Nguyên Tông nghiêm cấm đệ tử tiến vào, sao Ôn Viễn Sơn lại có thể bị thứ này quấn thân?

Có lẽ Ôn Viễn Sơn vẫn chưa bị cậu đạp chết.

Lát muộn cậu có thể mượn cớ thăm bệnh, đi hỏi thử xem rốt cuộc Ôn Viễn Sơn đụng phải thứ này kiểu gì.

Không nói thì cậu cho hắn uống thuốc nói thật.

Dây tơ hồng này giống như một con sâu kí sinh, vừa rời khỏi cơ thể người đã thoi thóp, khắp nơi tìm kiếm thân thể kí sinh mới.

Nó ngửi được mùi máu của Sở Tinh Lan, lập tức lao về phía cậu, khiến cậu ảo giác như quay lại quãng thời gian bị hệ thống ký sinh ép buộc mình.

Sở Tinh Lan lạnh mặt không chút do dự b*p ch*t nó, cũng giống như khi đó cậu b*p ch*t hệ thống.

"Không yên phận, vậy thì chết đi."

Sợi dây đỏ hóa thành bụi trong tay Sở Tinh Lan, rất nhanh sau đó đã biến mất giữa đất trời.

Sở Tinh Lan nhìn căn phòng trống không, đột nhiên cảm thấy thiếu gì đó.

Tôm hùm đất của cậu đi đâu rồi?

Từ lúc xuống khỏi võ đài đến giờ đã không thấy Minh Tích Nguyệt đâu, lại bị bắt đi lịch luyện rồi sao?

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến.

Cửa phòng đột nhiên mở ra, gió lạnh bay vào trong phòng, thiếu niên áo đỏ cầm đống chai lọ từ ngoài bước vào, trên y phục còn vương một chút tuyết.

"Tinh Lan, ta về rồi. Một ngày không gặp như cách ba thu, nửa ngày không gặp có nhớ ta không?"

Minh Tích Nguyệt mới chỉ rời đi một lúc đã mang về không biết bao nhiêu là thứ tốt.

"Tích Nguyệt, trông ngươi vội vội vàng vàng, ngươi đi đâu vậy?"

"Ban nãy gặp được đệ tử của Dược Vương Cốc, bọn họ đến rất đúng lúc, ta nói chuyện vài câu với bọn họ, tiện thể hốt về một chút đồ tốt." Minh Tích Nguyệt móc ra đủ các loại thuốc mà y lấy được ở chỗ đệ tử Dược Vương Cốc, hai mắt sáng lấp lánh nhìn Sở Tinh Lan, bàn tính trong lòng bắt đầu bay cao, "Ta thấy lúc ngươi tỉ thí đã bị thương ở sau lưng, không tiện bôi thuốc, để ta giúp ngươi bôi cho."

Cho ta xem xem!

Ta rành bôi thuốc cho đạo lữ lắm!

Sở Tinh Lan nhìn bình thuốc, mí mắt giật giật, trong lòng đột nhiên xuất hiện dự cảm không lành, liều chết không cho Minh Tích Nguyệt qua đây: "Vết thương ngoài da cỏn con mà thôi, đưa thuốc cho ta, ta tự làm được."

Cậu đã là tu sĩ phân thần kỳ, chút vết thương ngoài da ấy Minh Tích Nguyệt mà đến trễ chút nữa là nó tự lành luôn rồi.

Sở Tinh Lan nghi ngờ Minh Tích Nguyệt chỉ đang tranh thủ kiếm lợi cho bản thân.

Nhưng cậu không có chứng cứ.

"Tinh Lan, thân thể tu sĩ có mạnh đến đâu cũng phải chú trọng đến thân thể của mình." Minh Tích Nguyệt nói rất hợp lý, chắn cửa không chịu cho cậu ra ngoài, "Bệnh nhẹ mà không để ý, rất dễ dẫn đến bệnh nặng. Ta bôi thuốc cho ngươi, đây là thuốc trị thương tốt nhất của Dược Vương Cốc, dùng rồi sẽ mau khỏi thôi."

Lúc Minh Tích Nguyệt ở Dược Vương Cốc thì rất vui vẻ nhặt đồ về, giờ vừa hay có dịp đem ra dùng, hôm nay thuốc này của y nhất định phải được bôi!

Sở Tinh Lan từ chối liên tục: "Không! Không được! Tránh xa ta ra!"

Lần trước Minh Tích Nguyệt bôi thuốc cho cậu ở Hợp Hoan Tông, eo của cậu rất nhạy cảm, có thể làm cậu cười đến chết.

Còn khiến người ta hiểu lầm bọn họ đang cưỡng chế yêu play gì đó.

Sở Tinh Lan co giò chạy, chưa được mấy bước đã bị tôm hùm đất có ý đồ xấu xa bắt một phát ném lên giường, bắt đầu c** q**n áo của cậu.

"Đừng chạy, ta phải bôi thuốc cho ngươi! Sau lưng ngươi toàn là máu đây này, tự thương bản thân mình đi có được không?"

Sau lưng Sở Tinh Lan chợt lạnh, lộ ra vết thương nghiêm trọng do kiếm gây nên.

Minh Tích Nguyệt cau mày, vừa đụng đến eo, Sở Tinh Lan đã lại bắt đầu muốn chạy trốn.

"Đừng động đậy."

Sở Tinh Lan: "Ngươi không cho động đậy thì ta không động chắc? Mơ đẹp lắm, ngươi phi lễ!"

"Vậy thì đừng trách ta không khách khí! Khốn tiên tác! Trói!"

Sợi dây thừng dài bằng người lại một lần nữa lên sàn.

Sở Tinh Lan hơi giãy giụa, nhưng lại bị khốn tiên tác của Minh Tích Nguyệt trói chặt cổ tay, khiến cậu bị giữ chặt trên giường.

Thấy mình bị trói chặt, không thể vùng vẫy khỏi dây thừng, cậu đành nằm yên trên giường.

"Vậy ngươi nhanh lên."

Sở Tinh Lan nhìn khốn tiên tác, trong lòng đã bắt đầu tưởng tượng đến những hình ảnh không thích hợp.

Thật đúng là khiến cho người ta vàng ra mặt, trong lòng cũng vàng, vàng càng thêm vàng.

(Màu vàng = Hot/hentai)

Trong đầu Sở Tinh Lan lúc này chỉ toàn là phế liệu màu vàng.

Tại sao trông người ta dùng khốn tiên tác s*c t*nh thế kia, còn Minh Tích Nguyệt thì lại không biết nhân cơ hội làm chuyện gì đó, cứ chỉ chăm chăm bôi thuốc cho cậu!

Sở Tinh Lan tuyệt đối sẽ không giãy giụa.

Minh Tích Nguyệt, ngươi là thiếu tông chủ của Hợp Hoan Tông, hợp hoan hợp hoan đó, chứ đâu phải tu vô tình đạo như Tang Tịnh Viễn!

Sở Tinh Lan phàn nàn trong lòng nãy giờ.

Những lời cậu nghĩ trong đầu lại chẳng dám nói ra, cậu cảm thấy mình mà mở miệng là sẽ biến thành Khoa Phụ đuổi theo mặt trời.**

Không thể để Minh Tích Nguyệt âm thầm sung sướng quá lâu.

"Tinh Lan, không nhanh được, ta phải làm từ từ."

Hai người bọn họ oang oang khắp phòng, nói chuyện câu sau còn gây hiểu lầm hơn câu trước, không ít tu sĩ đang tính qua đây tìm bọn họ thì đúng lúc nghe được đoạn đối thoại này, mặt đỏ tai hồng vội vã quay đầu bỏ đi.

Ban ngày ban mặt thế này, lẽ nào đây chính là 'ban ngày tuyên dâm' trong truyền thuyết ư?

Người đó ngồi xổm đợi nấm mọc ở phía xa, không dám đến gần quầy rầy bọn họ nữa.

Vết thương trên lưng Sở Tinh Lan toát ra luồng khí tức quái dị không lành, như có thứ gì đó đang quấn lấy trong máu thịt, hút máu của cậu, kèm theo một luồng khí đen bất thường, lạnh lẽo như mang sát ý.

"Vết thương này sao lại quái lạ thế này? Rõ ràng là nhắm lấy mạng của ngươi đây mà." Minh Tích Nguyệt cau mày nhìn vết kiếm dữ tợn sau lưng Sở Tinh Lan, "Đau lòng chết mất, có kẻ muốn nhân cơ hội động tay động chân, vậy thì phải qua được cửa của ta đã."

Vừa nãy y lén cho Ôn Viễn Sơn đang nằm trên giường bệnh một trận đòn, quả là một quyết định đúng đắn.

Vết thương này nằm ở ví trí rất khó lường, khiến cho người ta rất dễ xem nhẹ sự tồn tại của nó.

Vết thương tuy nhỏ, không để ý là bỏ qua luôn rồi, rất dễ bị thứ quái vật ăn máu thịt này nhân lúc sơ hở mà đột nhập vào.

"Tinh Lan, ngươi chịu đựng một chút, ta giúp ngươi giải quyết, có lẽ sẽ hơi đau."

Sở Tinh Lan: "Đừng lải nhải nữa, chỉ là một vết thương nhỏ nhoi, tốc chiến tốc thắng đi."

Cậu sống sót trong cảnh đầu rơi máu chảy, bước ra từ cuộc sống l**m máu trên lưỡi dao, chẳng lẽ giờ chỉ xử lý vết thương nhỏ mà lại gào ầm lên sao?

Thứ này đã xâm nhập vào da thịt, hơi động một chút thôi đã kéo theo da thịt, Minh Tích Nguyệt nắm chặt lấy nó, dứt khoát bứt ra, suýt nữa cậu đã bị y bứt ra cả mồ hôi lạnh.

Thứ gì vậy? Sao lại đau thế?

Minh Tích Nguyệt: "Lại là cổ thuật, hình như ngươi đã bị bọn họ nhắm vào rồi, chỉ bám theo hại mỗi ngươi."

Lúc nào cũng có người muốn hại người trong lòng của y.

"Từ lúc ta mới đến thế giới này đã luôn bị người khắc nhắm trúng hãm hại, quen rồi."

Minh Tích Nguyệt giúp Sở Tinh Lan xử lý vết thương, thoa thuốc băng bó, cởi trói xong xuôi, lại bắt đầu được đà lấn tới đòi thù lao.

"Đại công cáo thành rồi! Tinh Lan, nể tình ta đã cố gắng hết sức, cho một cái hôn đi!"


Truyền thuyết Khoa Phụ đuổi theo mặt trời tôi có nhắc đến trước đó rồi, nhưng hôm trước vừa đọc lại chương này, tiện thể xem bình luận, không hiểu sao mấy bà bên đó nhắc nhiều thế, cho đến khi thấy cmt 楚星澜逐日 (STL đuổi theo mặt trời)..... lúc đó tôi mới chợt nhận ra, 日( mặt trời) còn có nghĩa bóng là đ*, đó, có thể hiểu là STL muốn xxx, chứ không chỉ đơn giản là theo đuổi một thứ gì đó xa vời như ý nghĩa ban đầu.

Trước Tiếp