Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 90: Mã thị nổi điên ở y quán

Trước Tiếp

Edit: Trứng ốp la

Trương thị mắt sáng rực: “A Ninh, đại phu đâu?”

Giang Ninh chỉ về phía hậu viện, vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm Mã thị: “Đang khám cho Phú Quý. Mấy người bọn họ rốt cuộc làm sao vậy?”

An Cao Lâm vội đỡ Mã thị dậy, nhưng bà ta lại nhào về phía Lưu Thúy Hoa như muốn liều mạng.

Lưu Thúy Hoa giận sôi: “Họ An! Quản cho tốt bà nương nhà ngươi đi! Nếu không quản nổi, ta không ngại thay ngươi quản!”

An Cao Lâm vẻ mặt áy náy, cố làm ra dáng người hiền hòa: “Được, được… Ta về nhà sẽ quản chặt, nhất định không để nàng gây chuyện nữa.”

“Ai mới là bà nương của ngươi hả, An Cao Lâm? Khuỷu tay ngươi lại quẹo ra ngoài rồi! Còn dám nói giữa các ngươi trong sạch à? Phi! Lừa quỷ cũng không tin!” Mã thị tức đến đỏ bừng mặt, vùng vẫy muốn lao lên.

An Cao Lâm giữ chặt: “Đừng náo loạn nữa! Chẳng lẽ phải khiến ta mang tiếng suốt thì ngươi mới vừa lòng?”

Nghe vậy, Mã thị mới chịu đứng yên, nhưng miệng vẫn không ngừng gào, nước miếng bắn tung tóe.

Lúc này, lão đại phu cuối cùng cũng từ hậu viện bước ra, đi thẳng đến chỗ Giang Ninh: “Trước đây, đứa nhỏ đó có gặp phải biến cố gì lớn không?”

Giang Ninh hơi giật mình, gật đầu: “Hắn từng bị kẻ bắt cóc, suýt bị b*p ch*t.”

Người xung quanh nghe vậy đều hít một hơi lạnh.

Lão đại phu thở dài: “Khó trách… Thằng bé bị kích động mạnh nên tính tình thay đổi. Bình thường không sao, nhưng gặp tình huống tương tự sẽ tái phát, giống như vừa rồi. Chỉ cần kịp thời đưa đi trấn an, đợi cảm xúc ổn định thì không nguy hiểm.

Nhưng hôm nay bị dọa quá nặng, ta lo nó sẽ sốt. Ta sẽ kê mấy thang an thần, về sắc cho uống. Tốt nhất luôn có người ở bên, đừng để nó chịu k*ch th*ch thêm. Có khi ba bốn năm sau sẽ tự thuyên giảm.”

Lời lão đại phu rất rõ ràng, Dương Phú Quý chính là bị Mã thị dọa thành như vậy. Giang Ninh lập tức liếc sang Mã thị, ánh mắt lạnh như băng.

Sắc mặt Mã thị hơi biến, ngoài mạnh trong yếu quát: “Nhìn cái gì mà nhìn? Đen đủi! Mỗi lần gặp ngươi là chẳng có chuyện gì tốt!”

Giang Ninh khoanh tay, thong thả bước tới, chìa bàn tay trắng nõn ra: “Đền tiền.”

Mã thị trợn mắt, cười khẩy: “Ngươi bị bệnh à?!”

Giang Ninh nhếch môi, ánh mắt lạnh như băng: “Không đền cũng được. Ta lập tức tới nha môn gõ trống, kêu quan xử, dù sao cháu ta cũng không thể bị dọa cho ngơ ngẩn rồi coi như không.”

“Ngươi…”

Mã thị còn định phun thêm mấy câu, nhưng An Cao Lâm đã nhanh như chớp bịt miệng nàng lại, vừa khúm núm vừa lặp đi lặp lại: “Đền! Đền! Đền! Chúng ta đền!”

Giang Ninh bắt đầu đếm từng ngón tay, giọng vừa bình thản vừa sắc như dao: “Tiền thuốc men cho hài tử… Tiền bồi thường tinh thần… Và cả chuyện hôm nay bà điên này suýt bổ dao trúng ta… Tất tần tật đều phải trả.”

Câu nói trắng trợn ấy khiến Trương thị và mấy người xung quanh tròn mắt há hốc. Mã thị tức đến đỏ mặt tía tai, giãy giụa như cá mắc cạn, nhưng An Cao Lâm sức trâu giữ chặt không buông.

Cuối cùng, Giang Ninh thu tiền một cách thỏa mãn, hất cằm: “Xong. Ta không rảnh lãng phí thêm thời gian với loại người này.”

An Cao Lâm vội kéo Mã thị ra ngoài, để lại y quán bỗng chốc yên ắng đến lạ.

Lão đại phu loay hoay xử lý vết thương trên trán cho Lưu Thúy Hoa. Trương thị định đưa bà về, Giang Ninh cũng muốn tiện thể sang xem tình trạng Dương Phú Quý, nên cả hai cùng đi Lưu Thúy Hoa gia.

Bọn họ còn chưa bước vào cửa Ngô gia thì đối diện, cửa phòng đã mở ra.

Hồ thị vốn không ngờ sẽ chạm mặt Giang Ninh và mấy người, sững sờ một thoáng rồi mới vội vàng hỏi Lưu Thúy Hoa: “Đại nương, ngươi không sao chứ?”

Lưu Thúy Hoa xua tay, hừ một tiếng: “May mà ngươi nhanh trí chạy đi tìm An Cao Lâm. Nếu đổi thành người khác… thật đúng là không ai trị nổi cái bà điên ấy!”

Hồ thị nghiêng người mời mọi người vào. Lưu Thúy Hoa nhớ trong nhà còn có tiểu nãi oa, không tiện tiếp khách, nên cũng theo họ cùng vào.

Nhân cơ hội, Hồ thị giải thích: “Hôm nay Vĩnh Lương đi Triệu viên ngoại giao hàng, vừa khéo không ở nhà. Đại bá nương sang nháo sự, ta kéo không lại, chỉ còn cách chạy đi tìm đại bá.”

Trương thị cau mày: “Mã thị có phải đầu óc có vấn đề không? Vô duyên vô cớ xông tới cửa, kêu đánh kêu giết, còn cầm luôn dao phay nhà Ngô gia? Ai cho nàng cái gan thế?”

Hồ thị liếc về phía Lưu Thúy Hoa.

Lưu Thúy Hoa “hừ” một tiếng, đập bàn cái rầm: “Không điên mới là lạ! Ta góa chồng, chứ đâu phải không đàn ông là chết! Cái ông chồng nhát như thỏ của nàng ta, lão nương liếc một cái cũng chán, vậy mà nàng ta giữ như bảo bối.

Trước đây, vì tôn tử mới sinh không lâu, ta bảo An Cao Lâm đổi giờ sang nhà ta thu dạ hương. Ai ngờ Mã thị nghe được lời đồn, nói ta với hắn không trong sạch. Hôm nay còn vác mặt tới nháo, đúng là bệnh nặng!”

Hồ thị gật đầu xác nhận: “Đại nương nhà ta trẻ con khó chăm, toàn khóc đêm, nên mới đổi giờ thu hương. Cửa mở cửa đóng đều nghe rõ, mỗi lần An đại bá chỉ thu hương rồi về, tuyệt không có mấy chuyện lung tung rối ren.”

Lưu Thúy Hoa càng tức: “Ta thấy nàng là cố tình kiếm chuyện!”

Nói rồi bà quay sang Trương thị: “Thông gia, để ta kể thật cho ngươi nghe. Trước đây, Mã thị muốn giới thiệu con gái ta cho một đồng sinh ở Tiền gia trang tên Tiền Văn. Người ta cũng đọc sách, chuyện tốt thế thì ai mà từ chối.

Ban đầu hai bên nói chuyện rất ổn, không ngờ mẹ Tiền Văn lại lén tìm ta, bóng gió nói hai nhà không môn đăng hộ đối, con trai bà ta sẽ cưới tiểu thư nhà dòng thư hương.

Nếu Mã thị không làm mai, ta cũng chẳng đến nhà nàng ta. Không đồng ý thì nói thẳng, chứ lại lôi nương nhà trai tới, định đẩy ta làm ác nhân. Ta lập tức mắng cho một trận rồi đuổi về.

Ai dè mẹ Tiền Văn vừa ra khỏi cửa liền chạy đi méc Mã thị, thêm mắm dặm muối nói ta công phu sư tử ngoạm, khinh thường Tiền gia, khiến hôn sự đổ bể.

Cái Mã thị ấy ngu ngốc, nghe lời một phía là lao sang nhà ta náo loạn. Từ đó thành thù. Hôm nay thấy ngươi ở đây, nghe ngóng vài câu biết ngay chúng ta có quen biết, liền cố tình chọn lúc này tới gây chuyện cho bõ ghét!”

Trương thị nghe xong, mặt tối sầm, nghiến răng kể lại chuyện Dương Hiếu từng bị Mã thị dọa bỏ chạy, không dám đến xem mắt con gái nhà nàng ta.

“Không ngờ vòng vo thế nào lại chạm mặt với nhà này. Đúng là nghiệt duyên!”

Lưu Thúy Hoa trợn mắt: “May mà ngươi chưa đi xem. Chứ thật đi, muốn rút chân cũng khó, khác gì bôi thuốc cao lên da chó!”

Trương thị ngẩn ra: “Ý gì?”

Lưu Thúy Hoa cười mỉa, liếc Hồ thị: “Có chuyện khó nói, để ngươi tự đi hỏi thăm.”

Hồ thị thở dài: “Đại nương, đã mở miệng thì đừng úp mở nửa chừng, làm người ta sốt ruột.”

Lưu Thúy Hoa bèn cất giọng: “An phương phương nhà đó, lần đầu xem mắt chính là Tiền gia trang. Vừa mở miệng đã đòi sau khi gả sẽ không làm việc, chỉ sinh con, nhà trai phải cơm ngon áo đẹp hầu hạ, không để nàng chịu ấm ức. Sính lễ sáu lượng bạc, thêm một gian tân phòng. Ngươi bảo, ai chịu nổi?”

Trương thị lập tức buột miệng: “Không đời nào! Nàng dựa vào cái gì? Cùng lắm là béo hơn người ta chút thôi!”

Lưu Thúy Hoa phá lên cười: “Người thường còn biết vậy, nhưng An phương phương với Mã thị thì lại nghĩ yêu cầu ấy đã là chịu thiệt rồi! Nhà trai lỡ buông lời châm chọc một câu, thế là nàng khóc sống khóc chết, bảo người ta khi dễ, phải chịu trách nhiệm. Thử hỏi, còn ra thể thống gì nữa?”

Trước Tiếp