Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 89: Dẫn Dương Phú Quý Đi Khám Bệnh

Trước Tiếp

Edit: Trứng ốp la

Giang Ninh nhìn theo ánh mắt Chu thị, nói: “Phú Quý chắc đã hồi phục gần như bình thường rồi chứ?”

Chu thị thở dài, do dự một lúc mới ghé sát tai nàng nói khẽ: “Ta thấy đứa nhỏ này sau trận ốm nặng hình như không còn lanh lợi như trước. Tới Quý trêu ghẹo, nó chỉ cười ngây ngô, không biết tránh, còn tự đi lại gần nữa.”

Giang Ninh kinh ngạc, nhìn kỹ lại Dương Phú Quý, quả thật phát hiện có chút khác lạ. Nhưng sự thay đổi này rất nhỏ, người ngoài khó nhận ra, trừ khi là người tiếp xúc hàng ngày mới thấy được. “Chuyện này đã bao lâu rồi? Có đưa đi khám đại phu chưa?”

Chu thị lắc đầu, cười khổ: “Nhà mình ngươi cũng rõ. Lương thực vụ thu chỉ đủ ăn, dư chút ít bán lấy tiền, mà nhị phòng bên kia lại xảy ra chuyện, không có tiền, cha mẹ với lão tam chắc cũng phải gánh vác.

Giờ nhà ta còn lại chẳng mấy đồng. Dù có đưa Phú Quý đi khám thì cũng chẳng có tiền mua thuốc. Hơn nữa lão tam không ở nhà, ta là đàn bà con gái cũng không dám tự quyết.”

“Nương biết chuyện này không?”

Chu thị gật đầu: “Ta lén đưa Phú Quý sang cho nương và nhị bá ca xem. Hai người chỉ rơi lệ, không nói gì khác, chắc cũng thật sự không xoay được tiền.”

Sắc mặt Giang Ninh nghiêm lại, cắn răng nói: “Ngày mai sáng sớm ngươi đưa Phú Quý ra cổng thôn chờ ta, ta dẫn đi trấn trên khám.”

“Đại tẩu…” Chu thị ngẩn người, không ngờ nàng lại nói vậy.

Giang Ninh khẽ cười nhạt: “Ta tuy chán ghét vợ chồng nhị phòng, nhưng không đến mức thấy một đứa nhỏ gặp nguy mà không cứu. Huống hồ cha nương đối ta cũng tốt. Nếu Phú Quý có chuyện gì, hai ông bà già ấy chắc không chịu nổi.”

Chu thị cảm động ra mặt.

Trương thị ở bên cạnh cũng cảm thán: “Muốn nói thì ngươi với nhị phòng cãi nhau, nhưng đối với Phú Quý còn tốt hơn nương ruột nó. Ngày mai các ngươi lên trấn, ta đi cùng, tiện thể ghé nhà thông gia tương lai một chuyến.”

Mắt Giang Ninh sáng lên: “Ồ! Chuyện này đã bàn xong rồi à?”

Chu thị mừng rỡ gật đầu: “Ngươi gặp rồi đó, nhà ấy ở đối diện quán của An người bán hàng rong.”

Giang Ninh bất ngờ: “Trùng hợp thế?”

“Không hẳn là trùng hợp. Lần trước bị lừa, ta rút kinh nghiệm, chỉ nhờ người đáng tin làm mối. Trong thôn, thôn trưởng bà nương là đáng tin nhất, mà đúng lúc muội muội bà có cô con gái thích hợp. Thế là để bà ấy giới thiệu cho A Hiếu nhà ta. Ban đầu tưởng họ ở trấn sẽ chê nhà quê, ai ngờ vừa gặp là hai đứa ưng nhau ngay. Thế là thành chuyện.”

Trương thị rõ ràng rất hài lòng với mối nhân duyên này, nói chuyện mà khóe mắt, đuôi mày đều ẩn ý cười.

Giang Ninh và Chu thị cùng chúc mừng nàng.

Sáng hôm sau, Chu thị dẫn Dương Phú Quý ra cổng thôn chờ Giang Ninh.

Hiện tại đang lúc nông nhàn, lão nhân lão thái trong thôn ngủ ít, sáng sớm đã tụ tập dưới gốc đa lớn.

Một bà tử tò mò hỏi:

“Dương gia, hôm qua mới thấy đại tẩu ngươi ra khỏi thôn, sao hôm nay ngươi cũng dẫn con đi? Ơ! Đây chẳng phải Phú Quý sao? Sao không thấy dẫn con trai mình?”

Mọi người đồng loạt đưa ánh mắt bát quái nhìn Chu thị.

Chu thị vốn ăn nói vụng về, lại hướng nội, bị nhiều người nhìn chằm chằm liền đỏ mặt, lỡ lời nói thật.

Cả đám lão nhân nghe xong, biết Giang Ninh định dẫn Dương Phú Quý đi trấn trên khám bệnh thì đều sửng sốt.

“Thật đúng là mặt trời mọc đằng tây! Giang thị đổi tính rồi sao?” Một lão nhân nghi ngờ.

Mọi người râm ran phụ họa.

Lúc này Lưu thị – vợ thôn trưởng – vừa xách đồ đi qua, nghe được liền nhìn Dương Phú Quý, ánh mắt thoáng lộ thương cảm: “Giang thị hai con trai đều có tiền đồ, ngày tháng so nhị phòng tam phòng tốt hơn nhiều. Nàng chịu giúp là chuyện tốt, nên khen nhiều, đừng nói mấy câu chẳng hay.”

Lưu thị là người có tiếng trong thôn, lời bà nói lập tức khiến mọi người đổi giọng, thi nhau khen Giang Ninh đến mức Chu thị nghe mà nổi da gà.

Chẳng bao lâu, Trương thị cũng tới. Lưu thị biết nàng định đi Ngô gia, liền giữ lại: “Đợi chút, tiện thể giúp ta mang ít đồ cho muội tử.”

Bà hấp tấp chạy về lấy một tay nải đưa cho Trương thị. Vừa lúc Giang Ninh đến, cả nhóm liền cùng nhau lên đường.

Đến trấn trên, đoàn người chia ra: Trương thị đến Ngô gia, còn Giang Ninh dẫn Chu thị và Dương Phú Quý tới Hồng An Đường.

Nàng trình bày tình hình cho lão đại phu. Ông bắt mạch cho Dương Phú Quý, mày nhíu càng lúc càng chặt. Hồi lâu mới hỏi:

“Hài tử, mấy tuổi?”

“Bảy tuổi.”

“Nhà ở đâu?”

“Dung Thụ thôn.”

“Trong nhà có những ai?”

“Tiểu thẩm và đệ đệ.”

Lão đại phu nhìn sang Giang Ninh và Chu thị, hai người vội gật đầu.

“Trước mắt, chưa thấy cháy hỏng đầu óc, mạch cũng không vấn đề…” Ông còn chưa nói xong thì ngoài tiệm vang lên tiếng ồn ào.

“Lưu thị, ngươi cái đồ tiện nhân! Ta chém chết ngươi!” Giọng phẫn nộ của Mã thị vang lên, kèm tiếng dao phay loảng xoảng.

Lưu Thúy Hoa ôm trán chảy máu xông vào tiệm, sau lưng là Mã thị vung dao đuổi theo.

Cảnh tượng này khiến Dương Phú Quý sợ đến trố mắt, toàn thân run bần bật, miệng ú ớ không ra tiếng. Chu thị hoảng hốt kêu: “Đại phu! Cứu mạng!”

Trong khi đó Mã thị vẫn điên cuồng đuổi giết Lưu Thúy Hoa, khiến tiệm thuốc loạn thành một đoàn.

Lão đại phu vội bảo dược đồng ôm Dương Phú Quý vào hậu viện cứu chữa, còn các dược đồng khác thì cố chặn Mã thị, nhưng ai cũng ngại dao phay, không dám lao vào.

Giang Ninh tức giận, chạy ra ngoài mượn lưỡi hái, quay lại quát lớn: “Mã thị! Bỏ dao xuống!”

Nhưng Mã thị đã đỏ mắt, mất hết lý trí. Thấy Giang Ninh cầm lưỡi hái, bà ta lập tức lao tới.

Mọi người hét lên sợ hãi. Ngay khi Mã thị sắp áp sát, Giang Ninh nhanh chân né sang một bên, khiến Mã thị bổ nhào vào tủ thuốc, đầu đập mạnh vào cạnh bàn.

Không để bà ta kịp phản ứng, Giang Ninh lập tức giật dao phay. Lúc này các dược đồng mới hoàn hồn, xông vào khống chế Mã thị.

Bị đè xuống đất, Mã thị vẫn giãy giụa, mồm mắng không ngớt: “Con đ* già không biết xấu hổ! Dám quyến rũ chồng tao! Tao chết cũng kéo mày xuống địa ngục!”, rồi liên tục nhổ nước bọt.

Lưu Thúy Hoa tức điên, lao tới đá Mã thị mấy phát: “Đồ đàn bà chanh chua! Nghĩ tao không chồng là để mày bôi nhọ hả? Không xé toạc cái miệng thúi của mày thì tao không mang tên Lưu Thúy Hoa nữa!”

“Bớt giận! Bớt giận! Đây là tiệm thuốc, đừng đánh nữa, không thì khỏi buôn bán gì!” Dược đồng cuống quýt can.

Lúc này An Cao Lâm và Trương thị hớt hải chạy vào. Một người nhào tới cứu Mã thị, người kia lại chạy về phía Lưu Thúy Hoa.

“Thông gia, vết thương của ngươi nặng thế này! Đại phu đâu?” Trương thị vừa lo vừa tìm kiếm, chợt trông thấy Giang Ninh vẫn đang th* d*c, tay còn cầm lưỡi hái.

Trước Tiếp