Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
Khi mọi người đang nói chuyện, một lão nhân chạc tuổi Dương lão đầu chống quải trượng từ nhà chính đi ra. Nhìn thấy đoàn người của Dương lão đầu, ông tỏ ra rất vui, nhưng lời nói lại chẳng ăn nhập gì với câu chuyện.
“Lại là đồng liêu trong nha môn phải không?”
Cao Dũng đáp: “Không phải, là ta mời đến để bàn chuyện xây nhà.”
Cao lão nhân gật gù tỏ vẻ đã hiểu: “Nếu là đồng liêu thì nhất định phải ở lại ăn cơm mới được. Con dâu…”
Theo tiếng gọi của ông, từ hậu viện chạy ra một phụ nhân chừng hơn ba mươi tuổi. “A cha, có chuyện gì vậy?”
Vừa dứt lời, nàng đã nhìn thấy ba người Dương lão đầu, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Cao lão nhân run run chỉ họ rồi nói: “Là đồng liêu của A Dũng, mau đi nấu cơm đãi khách!”
Mễ thị quay sang nhìn Cao Dũng.
Cao Dũng bất đắc dĩ cười: “A cha nghe nhầm rồi, đây là thợ mà ta mời đến sửa nhà.”
Mễ thị bấy giờ mới hiểu ra, vội cười áy náy: “Cha chồng ta lỗ tai không tốt, nghe chẳng rõ gì cả.”
Cách xưng hô “tuổi này” cùng tình trạng của ông khiến Dương lão đầu khá bất ngờ.
Cao Dũng giải thích: “A cha ta trước kia làm việc ở xưởng khai thác đá mấy chục năm. Công việc ảnh hưởng đến thính lực nhưng ông vẫn cắn răng chịu đựng, tới khi chúng ta phát hiện thì đã muộn. Muốn ông nghe rõ thì phải nói thật lớn.”
Nói rồi, Cao Dũng thực sự cất giọng to, giải thích lai lịch của ba người Dương lão đầu cho Cao lão nhân nghe.
Lúc này, ông mới hiểu rõ, lập tức nhiệt tình kéo Dương lão đầu ra hậu viện, chỉ vào một dãy sáu gian nhà cũ mà nói: “Đừng xem thường mấy gian nhà này. Nền móng của chúng còn chắc hơn nhiều nhà xây sau này. Năm xưa ta còn trẻ, từng khối từng khối đá đều do chính tay ta khai thác và xếp lên.”
Dương lão đầu khom người nhìn kỹ, lập tức hít một hơi: “Quả nhiên chắc chắn! Ở chỗ ta, đá làm nền nhà thế này không nhiều đâu.”
Cao lão nhân đoán được ý tứ của ông, lập tức ra vẻ đắc ý.
Dương lão đầu lại đi một vòng quanh nhà, vuốt cằm tấm tắc: “Nền thì tốt thật, nhưng gạch mộc lại chẳng ra gì. Ngươi xem mấy khe nứt kìa, gió Tây Bắc thổi vào phòng một hơi là đủ làm nửa đêm đang ngủ cũng bị lạnh tỉnh.”
Nghe vậy, Mễ thị gật đầu lia lịa: “Quả đúng như ngài nói! Mấy gian này là tâm huyết của cha chồng ta, ông luyến tiếc phá bỏ, cũng chẳng muốn dọn đi. Mùa hè ở còn đỡ, chứ mùa đông thì dù đắp mười cái chăn cũng không đủ ấm. Chúng ta khuyên thế nào ông cũng không chịu nghe.”
Dương lão đầu nhớ tới lúc nãy Cao lão nhân còn khoe, trong đầu lóe lên ý nghĩ, liền lớn tiếng hỏi: “Ngươi có phải luyến tiếc cái nền này không?”
“Không chỉ là luyến tiếc! Ai dám phá nền của ta, ta liều mạng với hắn!” Cao lão nhân lập tức trừng mắt, ra vẻ hung hăng.
Dương lão đầu tiếp lời: “Vậy thế này nhé, ta giữ nguyên nền, chỉ thay lớp gạch mộc phía trên. Cam đoan nền không sứt mẻ, ngươi thấy sao?”
Cao lão nhân vẫn còn ngờ vực. Dương lão đầu gật mạnh, trong bụng than thầm, nói chuyện với ông cụ này đúng là hao cổ họng, rống thêm mấy câu nữa chắc khản giọng mất.
Cao Dũng vợ chồng thấy cha mình đã động tâm thì lập tức hùa vào khuyên. Cuối cùng, Cao lão nhân cũng chịu gật đầu. Thế là ngoài việc cải tạo chuồng bò, cả dãy nhà cũ này cũng được đưa vào kế hoạch sửa.
Bàn xong chuyện nhà cửa, Dương lão đầu còn ra sau xem mảnh đất hoang phía sau. Thấy chỉ cần dọn sạch rồi xây tường gạch vây kín là có thể làm chuồng bò riêng, vừa chống trộm vừa tách biệt khỏi khu sinh hoạt, cải thiện hẳn môi trường sân.
Vì tin tưởng Dương lão đầu, Cao Dũng đồng ý ngay, chẳng chút do dự.
Khi mọi việc đã bàn xong, Mễ thị cũng vừa nấu xong cơm. Nhưng Dương gia ba người không muốn ăn ở nhà người ta, liền khéo léo từ chối.
Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc trường bào bước vào, trông không giống nông dân chút nào.
Mễ thị tươi cười: “Cao tú tài đến! Vừa hay ta mới nấu xong cơm, ở lại ăn luôn nhé.”
Cao Minh Hãn xua tay: “Không cần, ta đã ăn ở nhà rồi. Hôm nay tới là để bàn chuyện học đường.”
“Học đường chuyện gì?” Cao Dũng ngạc nhiên.
Cao Minh Hãn không trả lời ngay, mà nhìn sang ba người Dương gia. Cao Dũng bèn giải thích sơ qua thân phận họ.
Ngồi xuống, Cao Minh Hãn trầm ngâm: “Ta nghe nói Tiền Văn có cô cô phạm tội bị giam. Chuyện này ở Dung Thụ thôn có thật không?”
Cao Dũng khẽ gật: “Có một phụ nhân họ Tiền, bị huyện thái gia phạt giam ba năm. Sao vậy?”
Cao Minh Hãn thở dài: “Tiền Văn năm nay mười sáu, vừa qua huyện thí và phủ thí, lấy được tư cách đồng sinh. Chỉ cần đỗ viện thí nữa là thành tú tài. Viện thí cần sáu người trong thôn và hai tú tài bảo lãnh. Trước ta đã thuyết phục được một tú tài khác cùng bảo lãnh.
Nhưng hôm nay ông ta đột nhiên rút lui, trả lại tiền bảo phí. Hỏi mãi mới biết lý do là vì cô cô Tiền Văn phạm tội. Theo quy định, tam đại nội có trọng phạm thì không được dự khoa cử. Ta muốn hỏi rõ rốt cuộc cô cô của hắn phạm tội gì.”
Cao Dũng hỏi: “Cao tú tài rất coi trọng Tiền Văn?”
“Đúng vậy,”
Cao Minh Hãn gật đầu: “Trong đám học trò ta, Tiền Văn thông tuệ nhất, cơ hội đỗ viện thí rất lớn. Nếu hắn còn không qua được, những người khác càng không hy vọng.”
Dương Nhị Đản bức xúc: “Quá vô lý! Nhà Tiền gia xấu xa như thế, sao lại gặp may hết lần này tới lần khác!”
Cao Minh Hãn ngạc nhiên: “Ngươi và Tiền Văn có hiềm khích?”
Dương Nhị Đản nghiến răng: “Hắn là con của nhị thẩm ta, cả nhà đều không phải người tốt! Dựa vào đâu bọn họ có thể ra một tú tài? Ông trời thật không công bằng!”
Cao Dũng đành xen vào, kể sơ mâu thuẫn giữa Dương gia và Tiền gia.
Nghe xong, Cao Minh Hãn nhíu chặt mày: “Tiền Văn học ở ta tám năm, vẫn là đứa lễ phép, cung kính. Cha hắn ta cũng từng gặp vài lần, thấy là người biết ăn nói, chẳng giống những gì các ngươi nói.”
Dương Nhị Đản định nói thêm, nhưng Cao Dũng đã ngăn lại: “Cao tú tài, ân oán giữa Dương gia và Tiền gia khá lớn, ai cũng có thể nghe ngóng được. Những việc này không liên quan đến ngài. Chuyện Tiền Văn thế nào, chúng ta không tiện đánh giá, chỉ nói rõ tình hình để ngài nắm.
Còn về Tiền thị, nàng không phạm trọng tội, sẽ không ảnh hưởng tới khoa cử của Tiền Văn. Ngài chỉ cần giải thích rõ với đường tú tài, còn việc ông ấy có đồng ý bảo lãnh lại hay không thì phải tùy.”
Nghe vậy, Cao Minh Hãn lẽ ra nên yên tâm, nhưng không hiểu sao vẫn thấy trong lòng nặng trĩu, mơ hồ bất an.
Mễ thị bưng cơm đặt trước mặt ông ta, nhưng ông ta cũng chẳng nhìn, chỉ nói còn việc phải làm rồi vội vã rời đi.