Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 76: Hòa li

Trước Tiếp

Edit: Trứng ốp la

Đồng tử Tiền thị rung mạnh, sắc mặt thoáng điên cuồng: “Ngươi nói bậy! Dương lão nhị tuyệt đối sẽ không rời ta! Sao có thể tự tay điểm dấu vào hòa li thư? Chắc chắn là các ngươi ép buộc hắn!”

Dương lão tam liền chỉ về phía Cao Dũng: “Nhị ca là tự nguyện. Cao bộ đầu lúc đó cũng ở, cả đám thôn dân đều chứng kiến. Ai cũng có thể làm chứng.”

Tiền thị biết tính tình Dương lão tam vốn thật thà, không hay nói dối. Ngay cả hắn ta đã nói vậy, thì chứng tỏ Dương lão nhị quả thực là tự nguyện.

Tiền Đa Vượng thấy muội mình vẫn ấp úng liền nổi nóng, giọng thô lỗ thúc giục: “Tiểu muội, người ta vốn chẳng coi ngươi ra gì, còn lưỡng lự gì nữa? Cái nhà đó toàn là hạng không phúc khí, đoản mệnh quỷ! Dương lão nhị đã phế, nghe nói thằng Phú Quý giờ còn đau ốm triền miên, e là cũng chẳng sống lâu. Ngươi còn thủ bọn họ làm gì?”

Nghe vậy, Dương lão đầu lập tức định lao vào liều mạng với Tiền Đa Vượng.

Cao Dũng vội tiến lên cản: “Dương thúc, đừng nóng! Đây là nhà giam!”

Dương lão đầu đành thu nắm tay, nhưng vẫn gườm gườm nhìn chằm chằm Tiền Đa Vượng, giận dữ gào: “Ta phải sống thật lâu để nhìn xem cái bọn vô liêm sỉ, thiếu đạo đức như các ngươi sẽ có kết cục gì!”

Tiền Đa Vượng cười hả hê: “Vậy ngươi nhớ đừng để bị tức chết sớm, không thì chẳng kịp thấy cảnh vui đâu, ha ha ha…”

Lời vừa dứt, ngay cả Dương Nhị Đản là một đứa nhỏ cũng đỏ bừng mặt vì tức, huống chi là những người khác.

Dương lão tam chẳng buồn nhìn Tiền Đa Vượng thêm, quay đầu nói thẳng với Tiền thị: “Nhị tẩu, ngươi rốt cuộc định thế nào? Nói một lời cho rõ!”

“Tiểu muội, ngươi phải nghĩ cho kỹ… Ai mới là người thật sự quan tâm ngươi?” Tiền Đa Vượng nhìn chằm chằm Tiền thị, giọng mang theo uy h**p.

Tiền thị biết rõ, Tiền – Dương hai nhà lần này đã hoàn toàn nháo đến mức không thể quay đầu. Nàng ta nhắm mắt, nghiến răng: “Hòa li thư… đưa cho ta!”

Quyết định của Tiền thị vốn nằm trong dự liệu của Dương lão đầu, nhưng ông vẫn lộ vẻ thất vọng: “Nếu đã chọn, thì thế này. Năm đó ngươi gả vào Dương gia, chỉ mang theo hai bộ quần áo mới, một cây trâm đồng, một bộ chăn, một đồng xu cũng không.

Bộ chăn đó sau này ngươi cũng tìm cớ đem trả về nhà mẹ đẻ. Đồ còn lại hôm nay ta cũng cho ngươi mang đi hết, để cao bộ đầu tại chỗ kiểm kê. Từ nay về sau, ngươi không còn là người Dương gia, cũng không liên quan gì tới Dung Thụ thôn nữa.”

Tiền Đa Vượng thấy Dương gia dứt khoát đến mức này mới tin họ quyết tâm cho Dương Đấu và Tiền thị ly hôn. Trong lòng ông ta thoáng hối hận, lẽ ra phải moi thêm chút lợi rồi mới để muội ly!

Dương lão đầu đưa bản hòa li thư đã điểm chỉ cho Cao Dũng: “Tiếp theo… liền phiền cao bộ đầu.”

“Được. Đợi ta xử lý xong hộ tịch sẽ đưa một bản cho Tiền thị. Dương thúc không cần tới nữa.” Cao Dũng đáp, rồi dẫn mọi người rời đi, không thèm liếc Tiền Đa Vượng một cái.

Tiền Đa Vượng tức sôi, ghé sát song sắt dặn: “Cha mẹ nói, chờ ngươi ra sẽ tìm nhà tốt cho ngươi, tuyệt đối không để ngươi gả vào nhà nghèo chịu khổ. Cứ yên tâm!”

Tiền thị lau nước mắt, gật mạnh: “Đại ca, bây giờ ta chỉ còn các ngươi! Nhớ thường tới thăm ta, mang ít quần áo, chút đồ ăn. Đồ trong nhà lao căn bản không nuốt nổi, nửa đêm còn bị lạnh tỉnh.”

Tiền Đa Vượng mặt thoáng cứng, rồi làm bộ sầu khổ: “Tiểu muội, đại ca cũng muốn lắm chứ… nhưng mỗi lần vào là mất năm văn. Nhà ta vì lo cho A Văn ăn học đã gần như trắng tay. Nếu Dương Đấu chịu đưa ra hai lượng bạc, chúng ta đã chẳng khổ thế này. Giờ đừng nói thường xuyên thăm, một năm vào được một lần đã là gắng hết sức.”

Tiền thị nghiến răng: “Dương Đấu sao có thể tuyệt tình thế! Ta sinh con cho hắn, hầu hạ hắn mười mấy năm! Sao hắn lại đối xử với ta… với nhà mẹ đẻ ta như vậy?”

Tiền Đa Vượng thở dài: “Ai… Sớm biết đã gả ngươi cho người đàn ông goá ở trấn trên. Tuy là goá, nhưng điều kiện hơn Dương gia trăm lần, ngươi đã có thể hưởng phúc thái thái. Nhưng thôi, nói giờ cũng vô ích. Nhớ kỹ – Dương gia không có ai là thứ tốt, sau này đừng qua lại! Đại ca nếu có tiền nhất định sẽ vào thăm.”

Nói xong, ông ta ra sức tẩy não, đợi chắc chắn Tiền thị nghe lọt mới rời đi.

Cao gia trang

Rời nhà lao, Dương lão đầu và mọi người theo Cao Dũng đi thẳng sang Cao gia trang.

Cao gia trang cách Tiền gia trang không xa. Nhờ trong thôn có một tú tài mở tư thục, trẻ con làng trên xóm dưới có điều kiện đều gửi tới học, nên dân trong thôn dựa vào đó bày quán, buôn bán.

Cuộc sống khá hơn hẳn Tiền gia trang. Nhà cửa ở đây tuy cũng là nhà gạch mộc, nhưng cao ráo, khí phái, khác hẳn kiểu thấp bé ở quê nghèo.

Suốt dọc đường, ánh mắt hâm mộ của Dương lão đầu không rời những căn nhà. Cao Dũng cười nói: “Mấy loại nhà này có gì đâu. Muốn ta nói, vẫn là nhà Giang nương tử đẹp nhất!

Trong thôn vừa không quá nổi bật, lại rộng rãi thoáng mát, mưa gió lớn cũng chẳng lo tốc mái. Mười mấy năm nữa vẫn như mới. Đặc biệt là tường quét vôi trắng… chậc chậc… nhìn mà thèm chết ta!”

Dương lão đầu nghe vậy cũng thấy đúng, nghĩ bụng nhà mình nếu xây được hai gian như vậy thì cũng chẳng cần hâm mộ ai.

Tới nơi, ông bắt đầu bình tâm nhìn kỹ nhà Cao Dũng.

Cao Dũng làm bộ đầu ở huyện nha mười mấy năm, của cải tất nhiên hơn hẳn dân thường. Đại môn bước vào là bốn gian nhà lớn, hai bên là sương phòng, phía sau hình như còn một dãy nhà nữa.

Quan trọng nhất – nhà họ có trâu! Cả Dung Thụ thôn không có nổi một con, cày vụ xuân đều phải dùng sức người, muốn đi xe bò còn phải sang thôn Cây Tùng mượn.

Dương Nhị Đản thấy cha mê mẩn nhìn con trâu, âm thầm hạ quyết tâm: sau này kiếm được tiền nhất định phải mua một con!

Cao Dũng theo ánh mắt của Dương lão đầu nhìn chuồng trâu, khẽ thở dài: “Trước kia chưa thấy nhà Giang nương tử thì còn nghĩ nhà mình ổn, giờ mới biết thế nào là sạch sẽ. Nhà ta bố cục chẳng hợp lý chút nào.”

“Không hợp lý thế nào?” Dương lão đầu hỏi.

Cao Dũng chỉ ra sân: “Gió thổi là mùi phân trâu bay khắp. Nghe lâu thì quen, nhưng khách tới thì xấu hổ. Ta định lần này sửa luôn, phá chỗ chuồng trâu này, xây thêm một dãy nhà ở đây, rồi dời chuồng ra sau.

Hậu viện là dãy nhà cũ do ông nội ta xây, sau cha cưới nương mới xây viện lớn này. Hai dãy sương phòng là ta làm khi cưới vợ. Nói cho cùng, cái viện này là tâm huyết ba đời nhà ta, giờ tới lượt con trai ta rồi!”

Trước Tiếp