Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
“Nháo nháo nháo, sảo sảo sảo! Gặt hái chưa đủ mệt sao? Mỗi người một cái rảnh rỗi thì về mà hầu hạ chồng con!”
Thôn trưởng vừa bước vào sân liền mắng thẳng đám đàn bà đang cãi nhau, rồi ngẩng cổ quát lớn: “Dương Đấu!”
Dương lão nhị nghe gọi, bất đắc dĩ bước ra khỏi nhà.
Vừa thấy hắn ta, thôn trưởng liền nổi giận: “Ngươi sao lại thế này? Bà nương ngươi ngày nào cũng gây chuyện, không quản nổi hay sao? Ngươi còn là đàn ông không? Cả cái thôn này chưa từng thấy nhà nào nhiều chuyện như nhà ngươi!
Trước kia nói Tiền thị với Giang thị không ưa nhau, lão nhân còn nhịn được. Giờ Giang thị đã dọn ra ngoài, sống yên ổn rồi, vậy mà bà nương ngươi vẫn không chịu thôi, còn gây thêm rắc rối.
Rốt cuộc ngươi có quản nổi không? Nếu Tiền thị còn tái phạm, chọc tức cả đám người trong thôn, thì nhà ngươi sau này sống ở đây cũng chẳng ngẩng nổi mặt!”
Lời thôn trưởng nặng trịch, khiến Dương lão nhị đỏ mặt xấu hổ. Hắn ta muốn nói mấy câu với Tiền thị, nhưng lại nhớ tới lần trước — mới chỉ quát nàng ta một tiếng, nàng ta đã bỏ bê mọi việc, cơm không nấu, quần áo không giặt, nằm lì trên giường giả chết.
Đánh không được, mắng không xong, mà nàng ta còn giở trò ăn vạ, hắn ta thật sự bó tay.
Thấy bộ dạng yếu đuối này, thôn trưởng tức đến suýt nghẹn, liền hỏi: “Ngươi đấy! Ta cũng chẳng biết nói sao cho vừa. À, chẳng phải nói sau vụ thu hoạch sẽ xây nhà, dọn ra ở riêng sao? Khi nào mới bắt đầu?”
Dương lão nhị càng thêm chột dạ, ấp úng: “Vừa mới gặt xong, trong nhà cũng tích góp được chút gạch ngói… nhưng chưa đủ.”
“Được bao nhiêu, đưa ta xem.”
Thôn trưởng vốn không dễ bị qua mặt. Đợi nhìn thấy chỉ có hai ba khối gạch, ông lập tức nổi cáu: “Đây là các ngươi ‘tích góp mấy tháng’ ư? Còn chẳng bằng một ngày ta tích góp! Dương Đấu à, ngươi đừng quên là đã ký khế ước với Giang thị!
Trước kia, bà nương ngươi làm việc chẳng để lại đường lui, Giang thị chắc chắn sẽ không nể tình. Nếu mùa đông này mà các ngươi không dọn ra được, tin không, Giang thị sẽ làm ầm lên đấy! Đến lúc đó đừng trách không ai bênh.”
“Thôn trưởng, ta biết, ta biết! Giờ vừa xong vụ mùa, ta cũng định tranh thủ làm. Nếu không đủ thì ta sẽ đi mượn gạch trong thôn, rồi sau này trả dần.” Dương lão nhị biết rõ mình đuối lý, vừa đỏ mặt vừa giải thích.
Thôn trưởng nghe vậy mới dịu giọng: “Vậy mau lên. Giờ đi hỏi xem nhà nào còn gạch ngói, tích đủ hôm nay, ngày mai bắt tay làm ngay. Trong vòng một tháng phải dọn đi cho xong.”
Tiền thị vốn chẳng muốn dọn, hừ một tiếng đầy miễn cưỡng rồi lắc mông bỏ vào phòng.
Dương lão nhị cũng chẳng thật lòng muốn chuyển sang nhà mới, nhưng nghe thôn trưởng nói như đòi mạng, sắc mặt hắn ta lập tức sụp xuống, ấp úng: “Đại phòng chẳng phải còn đang xây nhà sao? A cha với lão tam đều ở bên đó làm việc, đâu thể qua đây giúp ta được!”
“Ha! Giang thị trả cho bọn họ ngày công hẳn hoi — một ngày mười văn, một đồng cũng không thiếu. Ngươi mà bỏ ra mười văn một ngày, khối người chịu qua làm cho nhà ngươi!” Thôn trưởng chống nạnh, trừng mắt quát.
Dương lão nhị ngượng ngùng: “Đều là người trong nhà, còn tính công làm gì…”
“Di! Dương Đấu! Thì ra ngươi là loại không biết xấu hổ thế này! A cha, đệ đệ của ngươi là người một nhà, thì Giang thị lại không phải? Giang thị tuy cắt đứt với vợ chồng ngươi nhưng có cắt đứt với bọn họ đâu.
Một nữ nhân mà còn trả công đàng hoàng, còn ngươi — đàn ông trai tráng — lại muốn người ta làm không công? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”
Dương Quân đứng xem náo nhiệt nghe tới đó thì xen vào châm chọc, khiến Dương lão nhị cúi gằm mặt, lí nhí: “Nhà ta thật sự không có tiền, ta tự làm dần, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
Thôn trưởng không muốn dây dưa, kéo dài thêm ngày nào thì Tiền thị lại có thêm cơ hội gây chuyện trong thôn. Ông liền quay sang:
“Dương Quân, các ngươi nếu rảnh thì qua phụ giúp. Để Dương Đấu lo cơm nước, làm nửa ngày thôi. Giúp họ dựng tạm một gian cho người nhà ở trước, còn lại thì để họ tự làm.”
Dương Quân vốn chẳng mặn mà, nhưng nghe chỉ làm nửa ngày, lại được ăn cơm thì gật đầu ngay. Một gian nhà ở, vài ba người làm dăm bữa nửa tháng là xong, còn tiết kiệm được ít lương thực cho nhà mình.
Tiền thị bị thôn trưởng ép đến tức sôi máu, bắt đầu hùng hổ trong sân. Không dám chửi thẳng thôn trưởng, nàng ta quay sang mắng xối xả đám dân làng đang đứng xem.
Mắng Giang Ninh, tiện miệng châm chọc Dương lão đầu với Lý thị thiên vị, rồi móc mỉa vợ chồng Dương Lão Tam ham danh lợi, coi thường nhị phòng. Tóm lại cái gì cũng lôi ra mắng.
Lý thị vốn định dạy cho Tiền thị một trận, nhưng nghĩ lại, mai nhà lão nhị phải qua Thôn Tây xây nhà, chắc mấy bữa nữa là dọn đi, nên nhịn.
Giang Ninh nghe tin thôn trưởng thúc ép nhị phòng xây nhà thì bật cười, còn sai Dương Nhị Đản mang ít quả dại sang biếu nhà thôn trưởng.
Dương lão đầu nhìn mà cười khoái chí: lão đại gia cuối cùng cũng biết đối nhân xử thế.
Hết mùa gặt, trong núi bắt đầu đông người. Ngay cả bên Thanh Phong sơn cũng có không ít người vào nhặt củi, hái quả dại, hoặc giăng bẫy bắt gà rừng, thỏ hoang.
Dương Tứ Trang suýt bị thương vì vô ý bước vào bẫy của người khác.
Giang Ninh thấy vậy liền cấm bọn nhỏ lên núi. Giờ trong núi đâu còn dưa lâu, quả dại thì nhiều người tranh hái, phần còn lại chẳng còn mấy, chưa chắc tới lượt bọn trẻ. Thà ở nhà phụ giúp chuẩn bị dọn vào nhà mới còn hơn.
Bọn nhỏ nghe vậy lại mừng, vì chúng cũng mong sớm dọn sang chỗ ở mới.
Có Dương Lão Tam và Dương lão đầu làm chủ lực, thêm mấy đứa nhỏ phụ việc, cuối cùng tòa tiểu viện nhà nông cũng hoàn thành sau một tháng kể từ vụ gặt.
Cổng lớn của sân quay về hướng đông. Phía đông là một dãy sáu gian nhà ở, phía bắc cũng có một dãy sáu gian liền nhau, nối thông với nhau. Giữa sân là hai dãy nhà ngói bốn gian. Phía tây xây tường cao, chừa một cửa nhỏ dẫn ra khu chuồng gà và lều tranh, vây kín bao nhiêu đất có được, còn chừa một khoảnh để trồng rau.
Phía bắc quay ra đường làng, ngay dưới bóng một cây đa lớn, tường bao dựng sát gốc cây. Nơi này sẽ là sân sinh hoạt chính của cả nhà.
Một sân nhà như vậy ở Dung Thụ thôn đúng là hiếm thấy. Dân làng kéo tới xem đông lắm, nhưng thấy vật liệu đều do họ tự tích cóp, tự làm, tốn công chứ không tốn tiền, thì cũng chỉ khen ngợi chứ chẳng ai dèm pha.
Những ai tới xem nhà mới của Giang Ninh đều thay đổi cách nhìn về nàng, thậm chí còn khen nàng hiền lành, đảm đang.
Giang Ninh chẳng hay biết mấy chuyện này, cho tới khi Trương thị tới chơi mới kể.
Thấy nàng ngạc nhiên, Trương thị che miệng cười: “Ngươi không biết đâu, giờ trong thôn khối người bảo Dương Hổ là không có phúc khí. Ta thì nghĩ cũng phải, không có hắn, ngươi lại sống càng ngày càng khá.”
Biết Giang thị và Dương Hổ chẳng ưa gì nhau, đấu nhau như gà chọi, nên Trương thị nói không hề kiêng nể.
Giang Ninh chỉ cười, không bình luận.
Trương thị ghé sát, hạ giọng đầy thần bí: “Ngươi biết nhà Dương Đấu sắp dọn vào phòng mới chưa?”