Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
Xem xong tân nhà, Dương Đại Đầu lưu luyến chẳng muốn rời nhưng vẫn phải ra khỏi cửa.
Trong thôn vốn chẳng có chuyện gì lớn, nay Giang Ninh lại đưa về bốn lao động khỏe mạnh, tin này lập tức thành đề tài nóng. Tiền thị còn cố ý rỉ tai, thêm mắm dặm muối khiến nhiều người tưởng rằng Dương Đại Đầu đi theo con đường mờ ám năm xưa, không ít kẻ kéo nhau tới tìm Lý thị, vừa nói vừa ngụ ý bảo bà quản Giang Ninh cho chặt.
Nghe xong, Lý thị biết ngay ai đứng sau lời đồn. Không nói không rằng, bà xách ngay gậy ra đồng, nhắm thẳng Tiền thị mà quất.
Tiền thị đau đến kêu ngao ngao, vừa nhảy vừa tránh, tình cảnh náo nhiệt đến mức người làm ruộng xung quanh đều dừng tay đứng xem.
Dương lão nhị mồ hôi ướt đẫm, mệt lả vẫn phải chạy lại chắn cho vợ: “Nương! Sao lại đánh nữa? Nàng lại gây chuyện gì?”
“Ngươi tự hỏi nàng đi!”
Lý thị trừng mắt, nhổ một bãi xuống đất, lớn tiếng mắng: “Chính mình chẳng ra gì mà không chịu thấy người khác tốt đẹp hơn à? Chuyện của Đại Đầu là ai bịa, đừng tưởng ta không biết!
Tiền thị! Ta đã cảnh cáo ngươi đừng có ý xấu với tôn tử ta. Xem ra ngươi hoàn toàn không coi lời ta ra gì!”
Dương lão nhị vừa định lên tiếng bênh vực, Tiền thị đã hét toáng: “Vốn dĩ là thế! Việc gì đứng đắn mà chủ nhân lại chịu bỏ tiền thuê liền bốn người giúp? Rõ ràng là làm việc chẳng ra gì mới được như thế!”
Lý thị tức đến run người: “Mọi người nghe thấy chưa! Mụ già thúi này không bằng chứng mà chỉ dùng cái miệng bẩn để bôi nhọ cháu ta. Nói năng chẳng bằng loài cầm thú! Các ngươi nghe xong mà vẫn tin à?”
Đám dân làng đứng xem lắc đầu liên tục: “Đại nương, chúng ta đâu có nói bừa, chỉ là tò mò hỏi vài câu thôi. Không phải thật thì thôi, nhưng mà Dương Đẩu, bà nương nhà ngươi đúng là quá quắt! Làm thì lười, lại còn bôi nhọ cháu trai trưởng. Còn dám lừa cả bọn ta! Thật không ra gì!”
Bao nhiêu bực bội bị Lý thị mắng xối giờ đổ hết sang Dương lão nhị.
Dương lão nhị đỏ bừng mặt, lần đầu quát thẳng vào vợ: “Làm việc thì làm việc! Sao ngươi lắm chuyện thế?”
Tiền thị bị quát sững sờ, sau đó lại lăn ra gào khóc: “Được lắm Dương lão nhị! Ta vì ngươi sinh con đẻ cái, vất vả lo toan, ngươi lại đối xử thế này với ta? Ta không sống nữa!”
Lý thị hừ lạnh, vung gậy đánh thêm mấy cái: “Muốn chết thì cứ đi! Xem ngươi chạy được tới đâu!”
Tiền thị đau quá, kêu ầm lên rồi bò dậy bỏ chạy.
Lý thị đi một vòng quanh sân, miệng vẫn không ngừng mắng, nhân tiện lên tiếng bảo vệ thanh danh cho Dương Đại Đầu.
Chuyện ầm ĩ nhanh chóng truyền đến tai Giang Ninh.
Dương lão đầu cười ha hả: “Lão bà tử ta tuyệt đối không để ai hại tôn tử. Chỉ lạ là lão nhị sao lần nào cũng không nhớ lâu!”
Giang Ninh nghĩ đến bộ dạng Tiền thị thì chỉ thấy bực trong ngực. Nàng lắc đầu: “A cha, thôi bỏ qua, để con làm ít món ngon, lát cha về tiện mang cho nương.”
“Được!” Dương lão đầu đáp sảng khoái.
Lần này Giang Ninh thực lòng muốn cảm ơn Lý thị nên càng để tâm hơn trong việc nấu nướng.
Biết Lý thị tuổi cao, răng yếu, nàng quyết định làm ngàn tầng hàm quả. Cách làm là xay gạo nếp thành bột nhão, đồ thành từng lớp, xen kẽ thêm nhân, lặp lại nhiều lần, lớp trên cùng rắc đủ loại gia vị thơm.
Xay bột cần cối đá, mà đang vụ mùa nên trong thôn cối bỏ không rất nhiều. Sáng sớm hôm sau, Giang Ninh và Liễu Diệp cùng nhau đi xay, chỉ mất nửa canh giờ là bột đã xong.
Mẹ chồng nàng dâu hai người xách theo hai thùng gỗ về nhà. Trên đường, gặp Trương thị đang mang cơm, Giang Ninh cười nói: “Ta chuẩn bị làm chút điểm tâm cho bà bà, lát nữa sẽ gửi cho ngươi một phần nếm thử.”
Trương thị xua tay lia lịa: “Thôi thôi! Ngươi mau về làm việc của mình đi.”
Về tới nhà, Giang Ninh lập tức lấy từ hệ thống ra ít mè cùng đậu phộng. Nàng rang đậu phộng, giã vụn, lại phi thơm hành với dầu. Rồi từng lớp bánh lại rắc một lớp hành dầu, thêm một chút đậu phộng giã; cứ thế chưng đủ tám tầng, ngàn tầng hàm quả liền hoàn thành.
Hương thơm nhanh chóng lan khắp sân, khiến Dương lão đầu và Dương Nhị Đản đang làm việc cũng phân tâm.
Giang Ninh cắt ngay hai miếng cho bọn họ nếm thử, nhận được lời khen đồng thanh. Nàng lại gói một miếng bằng lá chuối, sai Lá Liễu đem sang nhà Trương thị.
Buổi tối, khi nấu mì sợi cho cả nhà, Giang Ninh cẩn thận đặt một miếng ngàn tầng hàm quả lớn và một tô mì sợi đầy đặn để Dương lão đầu mang về cho Lý thị.
Lý thị hôm qua cãi nhau với Tiền thị, phí tâm hao sức nên cả ngày nay tinh thần uể oải, chẳng buồn ăn uống. Thấy Dương lão đầu mang về mì sợi và ngàn tầng hàm quả, bà ngạc nhiên hỏi:“Cái này ở đâu ra?”
Biết là con dâu cả cố ý làm riêng cho mình, Lý thị sững người một thoáng, rồi mạnh miệng quay đi: “Ta đâu có nhờ nó ra mặt hộ!”
Nói vậy nhưng tay bà vẫn nhanh nhẹn gắp mì, ăn thử một miếng rồi tấm tắc: “Lão đại gia càng ngày tay nghề càng khá. Trong mì bỏ những gì mà thơm thế?”
Dương lão đầu lắc đầu: “Không thấy nó mua thịt đâu, chỉ thêm một quả trứng, toàn rau với bột thôi.”
“Vậy sao lại đậm đà thế?” Lý thị chau mày nghĩ, nhưng rồi tự nhủ — thôi, không so nữa, mình nấu không bằng nó rồi.
Cả ngày chưa ăn gì tử tế, Lý thị một mạch ăn sạch tô mì, còn ngàn tầng hàm quả thì thoạt đầu nói no nhưng sau khi Dương lão đầu mời, bà ăn thử hai miếng liền mê, không ngừng gắp đến khi hết nửa miếng mới chịu buông đũa.
Thu hoạch vụ thu kéo dài hơn nửa tháng. Bốn người đàn ông được thuê về giúp vốn tưởng sẽ gầy đi, ai ngờ lại béo lên, thành ra lúc về còn ngượng ngùng không dám xin thêm tiền công.
Một số dân làng xung quanh thấy họ sắp rời đi, liền hỏi: “Ai thuê các ngươi tới làm việc?”
Một người thật thà đáp: “Là Hoa chưởng quầy của Lâm Giang khách sạn.”
Người hỏi ngẩn ra: “Lâm Giang khách sạn nào? Chưa nghe bao giờ!”
Thấy đối phương mơ hồ, gã giải thích tỉ mỉ: “Chính là khách sạn ở trấn Tùng Khê, cửa hiệu lâu năm đấy. Hoa chưởng quầy nói đầu bếp sư phó của nhà ông muốn xin nghỉ về quê gặt lúa, nhưng quán không thể thiếu hắn, nên mới thuê chúng tôi về giúp.”
Dân làng sững sờ, nhìn nhau: “Đại Đầu biết nấu ăn từ khi nào vậy?”
Người kia lắc đầu: “Chuyện đó chúng tôi không rõ, chỉ biết vì có vị đầu bếp này mà quán đông khách hẳn, đến mức giành mất khách của Minh Giang khách đ**m.”
Nghe vậy, dân làng vừa kinh ngạc vừa cảm thán, lại mắng Tiền thị một trận, suýt nữa thì bị mụ lừa cho thành trò cười.
Đàn ông nghe xong thì im, nhưng đám phụ nữ thì không chịu nhịn. Cả nhóm kéo nhau đến tận nhà cũ tìm Tiền thị tính sổ. Trong sân nhà, một đám đàn bà vừa mắng chửi, vừa nhổ nước bọt, ồn ào đến mức thôn trưởng cũng phải chạy tới can.