Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tôi vội nói: “Đừng chạm!”
Tống Đường lui lại, gương mặt không có ngũ quan nhưng tôi vẫn cảm thấy nó đang khóc.
“Chị, xin lỗi.”
“Không sao.” Tôi nhìn ông lão, “Đánh người đặt quy tắc là được.”
Ông lão bật cười.
“Trẻ con đúng là đáng yêu. Cô tưởng nơi này là bên ngoài sao? Đây là lớp học oán đồng. Tên cô đã viết lên bảng, cô chính là học sinh của lớp này. Học sinh phải nghe lời thầy.”
Tôi hỏi: “Ông là thầy?”
Ông lão vuốt cây kẹo hồ lô trong tay.
“Từng là.”
Tống Đường run lên.
Tôi quay sang nó: “Ông ta từng dạy các em?”
Tống Đường gật đầu rất nhẹ.
“Ông ấy dạy tụi em viết tên. Ai viết tên lên giấy đỏ thì sẽ có kẹo ăn. Nhưng sau khi viết xong, tụi em không ra được nữa.”
Tôi hiểu rồi.
Ông lão dùng tên để giữ hồn.
Trẻ con tự tay viết tên, chính là tự đặt một sợi dây vào tay ông ta.
Tôi nhìn bảng đen.
Tên tôi vừa xuất hiện trên đó không phải do tôi viết.
Cho nên khế chưa hoàn chỉnh.
Chỉ cần tôi không đáp lại quy tắc, nó không giữ được tôi lâu.
Ông lão hình như cũng biết điều này. Nụ cười của ông ta nhạt đi một chút.
“Tiểu tổ tông thông minh hơn ta nghĩ.”
Tôi nói: “Ông kém hơn ta nghĩ.”
Ông lão khựng lại.
Bạch hổ bỗng gầm lên, lại lao tới.
Lần này nó không tấn công mặt ông lão nữa, mà cào thẳng xuống sàn nhà dưới chân ông ta.
Ầm!
Nền gạch nứt ra.
Dưới lớp gạch là từng tờ giấy đỏ cũ.
Trên giấy viết tên trẻ con.
Mỗi cái tên đều bị đóng bằng đinh sắt nhỏ.
Ông lão sắc mặt thay đổi rõ ràng.
Tôi lập tức biết bạch hổ tìm đúng chỗ.
“Tiểu Bạch, đào tiếp!”
Bạch hổ không cần tôi nói lần thứ hai.
Nó dùng móng vuốt xé nát nền gạch. Từng tờ giấy đỏ bị lôi ra, tiếng khóc trẻ con lập tức vang khắp phòng học.
Ông lão giận dữ.
“Dừng tay!”
Ông ta vung cây kẹo hồ lô trong tay.
Những quả kẹo đỏ tươi bỗng rơi xuống đất, hóa thành từng cái đầu trẻ con cháy đen. Chúng mở mắt, há miệng cắn về phía bạch hổ.
Tống Đường thét lên.
“Đừng ăn! Kẹo đó ăn hồn!”
Tôi lấy một nắm gạo nếp an hồn ném ra.
Gạo nếp chạm vào những cái đầu cháy đen, lập tức bốc lên ánh sáng vàng nhạt. Những cái đầu không cắn nữa, mà run rẩy co lại thành từng đốm khói.
Tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc.
“Đau…”
“Con muốn về nhà…”
“Con không muốn làm kẹo…”
Cơn giận trong lòng tôi bốc lên.
Ông ta không chỉ giết bọn trẻ.
Ông ta còn luyện hồn của chúng thành kẹo hồ lô.
Tôi nắm chặt kéo đồng.
“Ông xấu hơn ta tưởng.”
Ông lão lạnh mặt.
“Người lớn làm việc, trẻ con không hiểu.”
Tôi nói: “Vậy ta không hiểu.”
Tôi ném kéo đồng ra.
Kéo bay về phía cây kẹo hồ lô trong tay ông ta.
Ông lão lập tức lùi lại.
Nhưng ngay khoảnh khắc ông ta lùi, Tống Đường bỗng lao tới, ôm chặt lấy chân ông.
“Chị!”
Tôi hiểu ý nó.
Kéo đồng cắt xuống.
Rắc.
Cây kẹo hồ lô gãy đôi.
Tiếng hét của ông lão vang khắp phòng học.
Những quả kẹo đỏ rơi xuống đất, vỡ thành từng đốm sáng nhỏ. Hàng chục bóng trẻ con mờ mờ hiện ra, khóc lóc chạy về phía Tống Đường.
Tống Đường đứng giữa phòng, giang tay ôm chúng.
Tôi thừa dịp chạy tới bảng đen.
Tên tôi trên đó đang càng lúc càng đậm.
Nếu để nó hoàn chỉnh, tôi thật sự sẽ bị kéo vào lớp học này.
Tôi giơ kéo đồng, cắt xuống sợi dây đỏ trên cổ tay.
Lần đầu tiên.
Không đứt.
Sợi dây chỉ rung lên.
Ông lão che bàn tay bị cháy, cười dữ tợn.
“Không cắt được đâu. Tên đã lên bảng, người đã vào lớp. Cô muốn cứu bọn chúng, phải ở lại thay bọn chúng.”
Tôi nhìn sợi dây đỏ.
Sau đó nhìn tên mình trên bảng.
“Vậy xóa bảng là được.”
Ông lão sắc mặt đổi hẳn.
Tôi lấy từ trong túi ra một thứ.
Một cục tẩy nhỏ.
Đây là đồ anh ba nhét cho tôi trước khi đi, nói nếu gặp bảng đen trong trường học cũ thì có thể dùng cho đúng không khí.
Lúc đó tôi còn thấy anh ba kỳ lạ.
Bây giờ tôi thấy anh ba thật thông minh.
Tôi cầm cục tẩy, lau thẳng lên tên mình.
Xoẹt.
Tên Tần Noãn Noãn trên bảng mờ đi một nét.
Ông lão hét lên.
“Không được!”
Tôi tiếp tục lau.
Xoẹt.
Xoẹt.
Tên tôi càng lúc càng nhạt.
Sợi dây đỏ trên tay cũng bắt đầu lỏng ra.
Ông lão điên cuồng lao tới, nhưng bạch hổ chắn trước mặt ông ta.
Tống Đường cũng kéo những đứa trẻ khác lùi ra sau, tránh để ông ta dùng chúng làm khiên.
Tôi lau đến nét cuối cùng.
Ngay khi tên tôi biến mất khỏi bảng đen, sợi dây đỏ trên cổ tay đứt phựt.
Tôi quay đầu nhìn ông lão.
“Đến lượt tên các em ấy.”
14
Xóa tên trẻ con trên bảng không dễ như xóa tên tôi.
Tên tôi bị ông lão cưỡng ép viết lên, không có khế thật, nên chỉ cần lau đi là được.