Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 5: Ảnh Đế Gặp Quỷ

Chương 17: Hoàn quyển 5

Trước Tiếp
Tôi cảm thấy tên này rất khó nghe.

Nhưng tôi không nói ra.

Vì từ trong bài vị, những con mắt đỏ bắt đầu nhìn về phía chúng tôi. Mỗi con mắt đều nối với một bài vị Tống gia, mà dưới bài vị lại có vô số sợi chỉ đen kéo tới xác trẻ con, hồn oan và vận của người sống từng bị Thanh Hà nuốt.

Vô Sinh Tử nói không sai.

Ông ta không chỉ là một con quỷ.

Ông ta là tổ trận của Thanh Hà.

Muốn đóng cửa thứ tư, phải đánh sập từ đường này.

Tôi lắc chuông đồng.

Tiếng chuông vang lên, bài vị rung mạnh nhưng không vỡ.

Vô Sinh Tử cười.

“Tiểu tổ tông, đừng phí sức. Bài vị Tống gia được nuôi bằng huyết thân. Trừ khi Đường Đường và An An tự tay đoạn thân, nếu không ai phá được.”

Tống Đường ôm em trai, thân thể run rẩy.

Dù cha nó xấu đến mức này, nhưng bảo một đứa trẻ tự tay đoạn tuyệt huyết thân vẫn rất tàn nhẫn.

Vô Sinh Tử biết điều đó.

Ông ta nhìn Tống Đường bằng ánh mắt như nhìn công cụ.

“Đường Đường, con nỡ sao? Cha là cha con. Mẹ con đã chết, Tống gia cũng chỉ còn cha. Nếu con phá bài vị, con chính là đứa con bất hiếu.”

Tống Đường run lên.

Tống An ôm cổ chị, sợ đến không dám nói.

Tôi đi tới trước mặt Tống Đường.

“Em nhìn ta.”

Nó ngẩng đầu.

Tôi nói: “Người dùng con mình làm mắt trận, không xứng làm cha.”

Vô Sinh Tử lạnh mặt.

Tôi nói tiếp: “Hiếu thuận là dành cho người nuôi em, thương em, bảo vệ em. Không phải dành cho người khóa cửa để em chết trong lửa.”

Tống Đường nhìn tôi.

Nước mắt đen chảy xuống.

Tôi nắm tay nó.

“Em không phải bất hiếu. Em là tự cứu mình.”

Tống An nhỏ giọng nói: “Chị, em đau quá. Em không muốn làm khóa nữa.”

Câu nói này khiến Tống Đường hoàn toàn sụp đổ.

Nó ôm em trai, khóc rất lâu.

Sau đó nó ngẩng đầu nhìn Vô Sinh Tử.

“Cha.”

Vô Sinh Tử mỉm cười.

“Ngoan, Đường Đường, tới đây.”

Tống Đường lắc đầu.

“Đây là lần cuối con gọi ông là cha.”

Nụ cười của Vô Sinh Tử cứng lại.

Tống Đường nắm tay Tống An, chậm rãi đi tới bàn thờ.

Nó giơ tay, đặt lên bài vị chính giữa.

Tống An cũng đặt tay lên.

Hai chị em cùng nói:

“Tống Đường, Tống An, hôm nay đoạn tuyệt huyết thân với Tống Hoài Lễ.”

“Ân không nhận.”

“Oán tự trả.”

“Đời đời kiếp kiếp, không còn liên quan.”

Ầm!

Bài vị chính giữa nứt toác.

Vô Sinh Tử hét thảm.

Tất cả con mắt đỏ trong từ đường đồng loạt chảy máu.

Tôi lập tức ném kéo đồng ra.

Bạch hổ gầm lên, lao thẳng tới bàn thờ.

Anh hai kéo Bạch Vi và Tô Mạn lùi ra ngoài, còn mình vẫn đứng chắn trước cửa, không cho những sợi chỉ đen bò tới tôi.

Tôi lắc chuông đồng liên tục.

Từng bài vị vỡ nát.

Từng sợi vận bị nuốt bay ra.

Từ đường Tống gia bốc cháy, nhưng lần này không phải lửa hại người.

Là lửa nghiệp báo.

Vô Sinh Tử bị lửa quấn lấy, gương mặt trẻ trung bắt đầu già đi nhanh chóng. Tóc ông ta bạc trắng, da khô héo, xương cốt kêu răng rắc.

Ông ta gào lên: “Vô Sinh Môn sẽ không tha cho các ngươi! Hắc Uyên sẽ không tha cho các ngươi!”

Tôi nhìn ông ta.

“Xếp hàng đi.”

Ông ta khựng lại.

Lửa nghiệp báo nuốt chửng ông ta.

Khoảnh khắc cuối cùng, từ trong tro tàn của ông ta rơi ra tấm thẻ gỗ thứ ba.

Tôi nhặt lên.

Ba tấm thẻ ghép lại với nhau.

Ánh sáng đen hiện ra, tạo thành một tấm bản đồ hoàn chỉnh.

Trên đó có rất nhiều điểm đỏ.

Một điểm ở Thanh Hà đã tắt.

Một điểm khác sáng lên.

Bên cạnh điểm đó viết hai chữ:

Tần thị.

Tôi khựng lại.

Tần thị?

Cùng lúc đó, điện thoại của anh hai cuối cùng có tín hiệu.

Anh nhận cuộc gọi, sắc mặt lập tức thay đổi.

Là anh cả gọi tới.

Giọng anh cả rất trầm.

“Tần Dạ, lập tức đưa Noãn Noãn về.”

“Công ty xảy ra chuyện.”

“Anh bị người ta mượn vận.”

Tôi nhìn bản đồ trong tay.

Cửa thứ năm.

Mở rồi.

Quyển 5 hoàn.

Trước Tiếp