Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 5: Ảnh Đế Gặp Quỷ

Chương 16

Trước Tiếp
Tống Đường nói: “Ông ấy không ở Thanh Hà. Ông ấy đổi tên, đổi mặt, sống ở bên ngoài. Hai ông lão bán kẹo giúp ông ấy giữ vận Tống gia. Mỗi năm ông ấy đều gửi người tới cúng giếng.”

Anh hai nghe đến đây tức đến bật cười.

“Ông ta hiến tế con ruột rồi vẫn sống tốt bên ngoài?”

Tống Đường cúi đầu.

“Ông ấy sống rất tốt.”

Tôi hỏi: “Ông ta tên gì bây giờ?”

Tống Đường nhìn tấm thẻ gỗ trong tay tôi.

“Ghép đủ ba tấm thẻ, chị sẽ biết.”

Ba tấm.

Hiện tại tôi có hai tấm.

Tôi hỏi: “Tấm thứ ba ở đâu?”

Tống Đường nhìn về phía tòa nhà lớn nhất giữa thị trấn.

“Từ đường Tống gia.”

Trưởng thôn bị đưa tới sau đó nghe thấy bốn chữ này, sắc mặt lại trắng bệch.

“Từ đường không thể vào.”

Anh hai lạnh giọng: “Vì sao?”

Trưởng thôn run rẩy nói: “Nơi đó thờ bài vị Tống gia. Sau vụ cháy, tất cả bài vị đều bị khóa lại. Người trong trấn nói, ai mở cửa từ đường sau khi trời tối sẽ bị tổ tiên Tống gia gọi tên. Gọi một tiếng mất một năm tuổi thọ. Gọi ba tiếng thì chết.”

Tôi nghe xong, gật đầu.

“Vậy càng phải vào.”

Trưởng thôn hoảng sợ: “Cô bé!”

Tôi nhìn ông ta.

“Ông sợ thì ở ngoài.”

Ông ta lập tức im lặng.

Đạo diễn vốn muốn kết thúc ghi hình, nhưng livestream vẫn bị khóa. Tín hiệu quay theo chúng tôi, không cắt được, không tắt được. Lúc này khán giả đã không còn xem đây là chương trình giải trí nữa. Bình luận toàn là yêu cầu báo cảnh sát, yêu cầu điều tra Tống gia, yêu cầu bảo vệ Noãn Noãn.

Nhưng cảnh sát ngoài thị trấn vẫn chưa vào được.

Anh hai gọi điện nhiều lần đều không có tín hiệu.

Thanh Hà giống như bị một lớp màng vô hình bao lại.

Trước khi phá được từ đường, không ai ra được.

Chúng tôi đi tới từ đường Tống gia.

Từ đường nằm ở trung tâm thị trấn, cửa gỗ đỏ thẫm đóng kín. Hai bên treo đèn lồng trắng. Trên cửa dán hai tờ giấy vàng, chữ trên đó đã mờ nhưng vẫn tỏa ra mùi tanh nhàn nhạt.

Tôi vừa đến gần đã nghe thấy tiếng người già gọi tên.

“Tần Dạ.”

Anh hai lập tức cứng người.

Tôi vội dán phù bịt âm lên tay anh.

“Đừng đáp.”

Anh hai gật đầu như gà mổ thóc.

Tiếng gọi lại vang lên.

“Bạch Vi.”

Bạch Vi nhắm mắt, không đáp.

“Tô Mạn.”

Tô Mạn bị vệ sĩ đỡ tới, nghe thấy tên mình thì suýt khóc, nhưng vẫn cắn chặt môi.

Cuối cùng, tiếng gọi trở nên rất nhẹ.

“Tần Noãn Noãn.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cửa từ đường.

Bên trong lại vang lên một giọng khác.

Không già nua.

Mà là giọng đàn ông trung niên.

“Con gái ngoan, vào đây.”

Tống Đường đứng cạnh tôi run lên.

“Là ông ấy.”

Cha ruột của nó.

Người năm đó đã khóa cửa phòng học.

Tôi đẩy cửa từ đường.

Anh hai lập tức giữ tay tôi: “Noãn Noãn, cẩn thận.”

Tôi gật đầu.

“Anh hai cũng cẩn thận.”

Cửa từ đường mở ra.

Bên trong không có bụi.

Không có mạng nhện.

Không giống nơi bỏ hoang hai mươi năm.

Trái lại, hương khói nghi ngút.

Trên bàn thờ cao nhất, đặt đầy bài vị.

Mà dưới bàn thờ, có một người đàn ông trung niên mặc áo dài đen đang quỳ.

Ông ta quay lưng về phía chúng tôi.

Tóc đen.

Lưng thẳng.

Không giống người đã già.

Tống Đường nhìn ông ta, giọng run rẩy.

“Cha…”

Người đàn ông kia chậm rãi quay đầu.

Gương mặt ông ta rất trẻ.

Trẻ đến mức không giống cha của Tống Đường.

Ông ta nhìn Tống Đường, mỉm cười.

“Đường Đường, con không ngoan.”

Sau đó, ông ta nhìn tôi.

Ánh mắt như rắn độc.

“Tiểu tổ tông Tần gia.”

“Cảm ơn cô đã giúp ta phá hai lớp khóa.”

Tôi khựng lại.

Ông ta cười.

“Bây giờ, tổ trận cuối cùng có thể mở rồi.”

Bài vị Tống gia sau lưng ông ta đồng loạt nứt ra.

Từ trong mỗi bài vị, một con mắt đỏ mở ra.

20

Tôi lập tức hiểu.

Chúng tôi bị lợi dụng.

Giếng Oán Đồng và trường học cũ đúng là nơi nhốt oan hồn, nhưng đồng thời cũng là hai lớp khóa phong ấn từ đường Tống gia. Hai ông lão bán kẹo không chỉ canh giữ trẻ con, mà còn canh giữ cha của Tống Đường.

Tôi phá hai lớp khóa.

Ông ta thoát ra.

Tống Đường không thể tin nổi nhìn người đàn ông trước mặt.

“Cha… vì sao…”

Người đàn ông trung niên đứng dậy, phủi bụi không tồn tại trên áo.

“Vì cha muốn sống.”

Tống Đường run rẩy.

“Cho nên cha giết mẹ, giết con, giết An An, giết cả thị trấn?”

Ông ta cười dịu dàng.

“Đường Đường, đừng nói khó nghe như vậy. Các con là con của cha. Giúp cha sống lâu, giúp Tống gia đổi vận, vốn là việc nên làm.”

Anh hai tức đến mức mặt trắng bệch.

“Ông còn là người không?”

Người đàn ông nhìn anh, cười nói: “Ta từng là người. Bây giờ ta là môn đồ Vô Sinh Môn.”

Tôi hỏi: “Ông tên gì?”

“Trước kia tên Tống Hoài Lễ.” Ông ta nhìn bài vị sau lưng, giọng đầy thỏa mãn. “Bây giờ, ta tên Vô Sinh Tử.”

Trước Tiếp