Tiêu Rồi! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị Tiết Lộ

Chương 72: Bùi Hạo Xuyên vs Quan Mộc Lâm (hoàn ngoại truyện)

Trước Tiếp

Cảm ơn thế nào?

Quan Mộc Lâm nhìn chai rượu trên bàn trà đã vơi hơn phân nửa, lên tiếng: "Lát nữa tớ cũng sẽ dìu cậu về."

Bùi Hạo Xuyên nghiến răng: "Tớ mà không giúp cậu nghe ngóng thì cậu không dìu tớ về chắc?"

Cũng đúng. Anh chắc chắn vẫn sẽ chăm sóc Bùi Hạo Xuyên. Thế là Quan Mộc Lâm im lặng một lát rồi lại nói: "Vậy tớ bế cậu về."

Bùi Hạo Xuyên suýt nữa thì nghẹn thở: "Cậu bế nổi tớ không?!"

Quan Mộc Lâm: "Vậy tớ cõng cậu về là được chứ gì."

Bùi Hạo Xuyên nặn ra hai chữ: "Không được."

Quan Mộc Lâm: "... Cậu đừng có mà vô lý đùng đùng thế."

Bùi Hạo Xuyên: "Tớ vô lý ở chỗ nào!"

Quan Mộc Lâm dùng ánh mắt ra hiệu: Thế này không phải thì là gì?

Bùi Hạo Xuyên: "..."

Thôi bỏ đi! Y bực bội uống thêm một ly rượu nữa. Uống ly này xong, cuối cùng thì cũng hơi say thật. Ít nhất là bước đi đã bắt đầu loạng choạng, não chính thức đình công.

Có lẽ vẫn còn nhớ chuyện Quan Mộc Lâm bảo mình vô lý, Bùi Hạo Xuyên kiên quyết không cho ai đỡ, y tự đi được! Kết quả mới đứng lên đi được vài bước đã muốn "héo", tông thẳng vào lòng Quan Mộc Lâm.

Bùi Hạo Xuyên: "..."

Y thề là y không cố ý! Là do não không nghe theo sự điều khiển của y nữa! Thế nhưng giây tiếp theo, một đôi tay đã đỡ lấy vai và cánh tay y.

Bùi Hạo Xuyên nghe thấy Quan Mộc Lâm nói: "Không sao, để tớ đỡ cậu ấy là được."

Quan Mộc Lâm để một cánh tay của Bùi Hạo Xuyên quàng qua vai mình, vắt ra sau lưng, một tay khác cũng vòng qua lưng Bùi Hạo Xuyên để đỡ lấy trọng lượng cơ thể y.

Bùi Hạo Xuyên cao hơn Quan Mộc Lâm hơn nửa cái đầu, vai cũng rộng hơn, cân nặng không hề nhẹ. Với tư thế này, hai người không chỉ dựa sát vào nhau mà Bùi Hạo Xuyên chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy bên tai của Quan Mộc Lâm.

Y thừa nhận, y uống hơi nhiều. Đi đứng có chút không vững. Nhưng đầu óc vẫn còn khá tỉnh táo.

Song lúc này, Bùi Hạo Xuyên lại im lặng một cách lạ thường, như thể y thực sự đã say đến mức thần trí không còn minh mẫn.
Cho đến khi hai người về đến phòng, Quan Mộc Lâm dìu y ngồi xuống ghế sofa, dường như có chút khó xử. Bùi Hạo Xuyên ngả người ra sofa, hàng mi hơi rủ xuống, trong lòng phân vân hay là bây giờ mình cử động một chút, giả vờ tỉnh lại? Đang nghĩ vậy, y theo bản năng định nhấc cánh tay lên.

Một luồng hơi ấm đột nhiên áp sát. Cánh tay định nhấc lên của Bùi Hạo Xuyên lập tức đông cứng.

Xoạt ——

Quan Mộc Lâm đang kéo khóa áo khoác cho y.

"Thật là, cuối cùng vẫn phải để tớ giúp."

Quan Mộc Lâm vừa lẩm bẩm vừa cởi áo khoác cho Bùi Hạo Xuyên.

Nhiệt độ mùa đông rất thấp, dù quán bar lúc nãy ở ngay tầng dưới của khách sạn nhưng khi rời khỏi đó họ vẫn phải mặc áo khoác. Bùi Hạo Xuyên mặc một chiếc áo phao dáng dài, sau khi kéo khóa ra, vẫn còn một đoạn áo bị đè dưới mông. Quan Mộc Lâm nhìn nhìn, lật cổ áo phao ra sau vai Bùi Hạo Xuyên, rồi mạnh dạn kéo mạnh một cái ——

Bùi Hạo Xuyên như một con cá muối bị kéo lật người lại, bộp một tiếng, mặt úp thẳng xuống ghế sofa.

"............"

Quan Mộc Lâm! Cậu không để lại cho tớ chút mặt mũi nào à?!

"À..."

Quan Mộc Lâm cầm chiếc áo phao vừa lột ra như lột da rắn, vẻ mặt thoáng hiện lên sự lúng túng. Đại khái cũng biết mình vừa gây họa, anh vội vứt chiếc áo phao đi, tiến lên định đỡ Bùi Hạo Xuyên dậy.

Kết quả là Bùi Hạo Xuyên lúc này cũng không muốn giả vờ nữa, y đột ngột chống tay nhấc nửa thân trên lên khỏi sofa, tiện thể xoay người định "hỏi tội" Quan Mộc Lâm ——

Hai người cứ thế suýt chút nữa là tông thẳng vào nhau.

Bùi Hạo Xuyên hai tay vẫn chống trên sofa, nửa thân trên nhổm dậy, còn Quan Mộc Lâm thì một tay chống sofa, khom lưng xuống.

Bốn mắt nhìn nhau, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chưa đầy một nắm tay. Đây là khoảng cách còn sót lại sau khi cả hai đã "phanh gấp", nếu không thì... Nếu không thì sẽ ra sao?

Yết hầu của Bùi Hạo Xuyên trượt lên xuống, vị trí của y hơi thấp hơn một chút, ánh mắt chỉ cần khẽ động là có thể nhìn thấy khuôn mặt sững sờ của Quan Mộc Lâm, đôi môi hơi hé mở, và cả bên trong...

Đột nhiên, dường như chất cồn vừa uống vào lại bốc hơi lần nữa. Một luồng khí nóng xông thẳng lên đầu. Sau lưng gần như ngay lập tức túa ra một lớp mồ hôi mỏng, giống như bị thứ gì đó k*ch th*ch.

Ngay khi Bùi Hạo Xuyên định lên tiếng nói gì đó ——

Quan Mộc Lâm đưa một bàn tay lên, vừa vỗ nhẹ vào má Bùi Hạo Xuyên vừa hỏi: "Tỉnh chưa đấy?"

Bùi Hạo Xuyên: "..."

Y thề, thật sự, khoảnh khắc này y cực kỳ muốn dạy cho ai đó một bài học!

"Dù ban nãy không tỉnh thì bây giờ cũng bị cậu vỗ cho tỉnh rồi." Bùi Hạo Xuyên khàn giọng nghiến răng nói.

Quan Mộc Lâm ngượng nghịu đứng thẳng người dậy, sờ sờ mũi.

"Được rồi, nếu cậu tỉnh rồi thì tự đi rửa mặt mũi đi."

Quan Mộc Lâm nói xong liền xoay người định đi. Cứ thế mà bỏ mặc y luôn?! Không hiểu sao, Bùi Hạo Xuyên bỗng cảm thấy có chút ấm ức. Và cảm xúc này bùng lên rất nhanh. Nếu là trước kia, với tư cách là bạn thân, Quan Mộc Lâm tuyệt đối sẽ không mặc kệ y. Vậy mà bây giờ lại định quẳng y ở đây!

Đầu óc Bùi Hạo Xuyên nóng bừng, khi chưa kịp phản ứng thì tay đã đưa ra nắm chặt lấy tay Quan Mộc Lâm, rồi kéo mạnh một cái ——

Vốn dĩ Quan Mộc Lâm đã xoay người đi rồi, lại không hề phòng bị. Cú kéo này khiến anh loạng choạng ngã ngửa ra sau. Ngã thẳng vào lòng Bùi Hạo Xuyên.

Quan Mộc Lâm tựa vào người Bùi Hạo Xuyên, mặt đầy kinh ngạc: "Cậu làm gì thế?" Anh không chỉ nằm trong lòng Bùi Hạo Xuyên, mà mông còn đang ngồi trên đùi y. Tư thế này...

Quan Mộc Lâm đột ngột muốn đứng dậy. Nhưng Bùi Hạo Xuyên tưởng anh muốn chạy, lại ấn người xuống, chưa đủ, y còn vươn cả hai tay siết chặt lấy eo Quan Mộc Lâm. Rồi y bất mãn nói: "Tớ say rồi không có sức, cậu định bỏ mặc tớ thế à?"

"Tớ không — Không phải, cậu buông tay ra trước đã."

"Tớ buông tay thì cậu định đi đâu!"

"Tớ đi đâu được chứ." Quan Mộc Lâm đau đầu, nhận ra Bùi Hạo Xuyên dù có "tỉnh" thì cũng là đang trong trạng thái say rượu, thầm nghĩ thà rằng cứ như lúc nãy, chẳng biết trời trăng mây đất gì còn hơn.

"Cậu say rồi, tớ đi rót cho cậu ly nước."

Bùi Hạo Xuyên thầm nghĩ mình đang tỉnh táo lắm: "Tớ không say."

"Chỉ có người say mới nhấn mạnh là mình không say."

"Không say là không say!"

"Không say mà lúc nãy cậu đi đứng không vững."

"Tớ giả vờ đấy ——"

"..."

Quan Mộc Lâm nheo mắt, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Bùi Hạo Xuyên.

Ờ...

"Cậu giả vờ?" Quan Mộc Lâm gằn từng chữ hỏi lại.

Bùi Hạo Xuyên nghiêng đầu: "Tớ giả vờ?"

"..."

Quan Mộc Lâm tức đến bật cười, cũng chẳng buồn quan tâm tư thế của mình trên người Bùi Hạo Xuyên lúc này là gì, anh xoay người một cái, ấn Bùi Hạo Xuyên vào lưng ghế sofa: "Cậu còn dám giả vờ?!"

Bùi Hạo Xuyên bỗng hừ nhẹ một tiếng. Động tác xoay người của Quan Mộc Lâm đã "nghiến" trúng chỗ nào đó của y. Y đột ngột siết chặt lấy eo Quan Mộc Lâm. Cơ thể Quan Mộc Lâm cũng cứng đờ lại. Sau đó cậu nghiến răng nói: "Cậu... cậu bị sao thế?!"

Chỉ mới "chạm" một cái thôi mà, sao phản ứng lại lớn vậy?! Bùi Hạo Xuyên lẩm bẩm: "Tớ say thật rồi..."

"Buông tay!"

Quan Mộc Lâm vừa nói thế, định dùng sức thoát khỏi sự kìm kẹp của đôi tay Bùi Hạo Xuyên. Kết quả là Bùi Hạo Xuyên nghe thấy cậu bảo "buông tay" thì cũng theo bản năng mà nới lỏng ra thật. Kết quả là Quan Mộc Lâm vì dùng sức quá đà nên cả người ngả ngửa ra sau ——

Bùi Hạo Xuyên cuống lên, chỉ đành dùng lực kéo người lại. Giây tiếp theo, Quan Mộc Lâm lại "va" ngược trở về. Cả hai đều hừ nhẹ thành tiếng. Lần này thì càng ngượng ngùng hơn.

Trong một hai giây đó, chẳng ai cử động cả. Quan Mộc Lâm thầm nghĩ, chuyện này là cái quái gì thế không biết. Anh và Bùi Hạo Xuyên... Nhớ lại "thân phận" mà anh và Bùi Hạo Xuyên nghe được từ chỗ Thẩm Thư, Quan Mộc Lâm mím môi, đột nhiên đẩy Bùi Hạo Xuyên một cái, rồi im lặng đứng dậy bỏ đi.

Chờ Quan Mộc Lâm đi rồi, Bùi Hạo Xuyên cúi đầu nhìn xuống, rồi cũng ngả người ra sofa, gác một cánh tay lên che mắt. Mẹ kiếp, chuyện này là cái quái gì thế không biết.

............
Bùi Hạo Xuyên thực sự có lý do để nghi ngờ Quan Mộc Lâm có gì đó không ổn. Nhưng cái sự không ổn này không phải đối với y, mà là đối với Thẩm Thư. Không, không đúng, cũng là đối với y nữa. Nhưng lần nào cũng không thoát khỏi liên quan đến Thẩm Thư.

Bùi Hạo Xuyên không biết mô tả thế nào, luôn cảm thấy Quan Mộc Lâm dường như đang giữ bí mật gì đó. Đôi khi anh quá mức quan tâm đến Thẩm Thư, đôi khi lại có chút xa cách với y. Cảm giác đó khó mà gọi tên, nhưng Quan Mộc Lâm đối với y quả thực không còn tự nhiên như trước, dường như trước mặt y anh đang lúng túng điều gì đó, hay nói đúng hơn là đang kiêng dè điều gì đó.

Là vì lần y uống say đó sao? Nhưng... uống say thì cơ thể dễ hưng phấn, đó là chuyện bình thường mà... Bùi Hạo Xuyên cảm thấy cứ tiếp tục thế này không ổn. Y cần nói chuyện hẳn hoi với Quan Mộc Lâm.

Kết quả sau khi nói chuyện là... cũng vậy thôi. Họ không cần bận tâm đến chuyện xảy ra đêm đó nữa, chỉ là một tai nạn thôi, sau này vẫn như cũ, họ vẫn là bạn tốt. Đúng vậy, bạn tốt. Y vẫn là bạn tốt, anh em tốt của Quan Mộc Lâm. Bùi Hạo Xuyên nên cảm thấy vui vì điều đó. Sau khi họ nói chuyện, y cũng bày tỏ rằng mình đã "yên tâm".

Nhưng dường như y không hề thấy vui. Luôn có một cảm giác nôn nóng, bực bội ủ kín trong lòng, đấu tranh muốn phá đất mà ra, bức bối đến mức muốn gào thét điều gì đó.

Tuy nhiên, Bùi Hạo Xuyên vẫn luôn giả vờ rất giỏi, vẫn luôn đè nén những cảm xúc đó xuống. Trên bề mặt, mối quan hệ giữa y và Quan Mộc Lâm dường như chẳng có gì thay đổi. Họ vẫn nói chuyện rất nhiều như trước, cười cười nói nói, cùng đi tham gia tiệc tất niên ở công ty chú nhỏ của y, lúc Tết đến thì chúc Tết hỏi thăm nhau, trêu chọc nhau trong nhóm chat.

Nhưng rồi Quan Mộc Lâm đột nhiên lại "lạnh nhạt" với y. Bùi Hạo Xuyên nhớ đại khái là sau khi Quan Mộc Lâm cùng Thẩm Thư đi tảo mộ cha mẹ ruột của anh. Lại liên quan đến Thẩm Thư? Nhưng tại sao? Vì Thẩm Thư đã ly gián mối quan hệ của hai người lúc y không biết sao?

Nhưng ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị Bùi Hạo Xuyên phủ định ngay lập tức. Dẫu trước đây Thẩm Thư quả thực từng có những hành động "khích bác" hai người, nhưng quen biết Quan Thẩm Thư đến giờ, Bùi Hạo Xuyên cũng phải thừa nhận rằng bản chất con người này không giống như vẻ bề ngoài. Tuy đôi khi y cũng không hiểu nổi, nhưng bảo Thẩm Thư đi giở trò lừa lọc, làm chuyện lén lút sau lưng thì cậu ta không làm nổi đâu. Vậy rốt cuộc Quan Mộc Lâm tại sao lại đột nhiên trở nên kỳ lạ với y như vậy?!

"Tớ không có..." Trong buổi tiệc nhà họ Bùi, Bùi Hạo Xuyên chặn Quan Mộc Lâm lại một góc để "tra hỏi".

"Cậu nói câu này mà không thấy cắn rứt lương tâm à?" Bùi Hạo Xuyên tức đến bật cười.

Y thốt ra lời, chất vấn Quan Mộc Lâm có phải thích Thẩm Thư không, nếu không thì tại sao lại quan tâm Thẩm Thư đến thế, và tại sao mỗi lần có chuyện liên quan đến Thẩm Thư đều ảnh hưởng đến họ?

Khi hỏi câu đó, Bùi Hạo Xuyên nhận thấy tim mình đập rất nhanh. Y đang căng thẳng. Y đang... căng thẳng chờ đợi câu trả lời của Quan Mộc Lâm. Y để tâm đến việc những chuyện liên quan đến Thẩm Thư ảnh hưởng đến y và Quan Mộc Lâm, y để tâm đến việc... liệu Quan Mộc Lâm có thích Thẩm Thư hay không. Hóa ra y lại để tâm đến thế...

Bùi Hạo Xuyên đột nhiên lại không muốn nghe câu trả lời của Quan Mộc Lâm nữa. Nhưng may là Quan Mộc Lâm nhanh chóng nói rằng cậu chỉ coi Thẩm Thư là em trai, còn đổ ngược lại cho y, hỏi y rốt cuộc có coi Thẩm Thư là bạn không, đi chơi mà chẳng thèm gọi Thẩm Thư.

Bùi Hạo Xuyên: "..." Sao cuối cùng lại thành ra y phải đi giải thích thế này?!

Nhưng may quá. May mà Quan Mộc Lâm chỉ coi Thẩm Thư là em trai. May mà ——
Không đúng, đợi đã. Tại sao sau buổi tiệc, lúc họ đến nhà chú nhỏ của y để bổ túc kiến thức, dường như lại có gì đó không đúng? Bùi Hạo Xuyên cảm thấy mình như rơi vào một cái vòng luẩn quẩn. Quan Mộc Lâm luôn mồm nói chỉ coi Thẩm Thư là em trai, họ thậm chí còn "khịa" nhau suốt ngày, nhưng vẫn có gì đó sai sai... Và chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, ngay cả Thẩm Thư cũng có sự thay đổi rõ rệt. Cực kỳ không ổn.

Bùi Hạo Xuyên không thể nhẫn nhịn thêm, lại hẹn riêng Quan Mộc Lâm ra ngoài một lần, nhưng lần này lại kết thúc bằng một trận cãi vã. Cho đến ngày sinh nhật của Hàn Thừa Phong —— Nhìn thấy Quan Mộc Lâm say rượu, lòng Bùi Hạo Xuyên vừa phức tạp vừa xót xa. Y biết giữa họ đã nảy sinh vấn đề nào đó. Chỉ là Quan Mộc Lâm giả vờ như không có, nên y cũng hùa theo. Nhưng thỉnh thoảng nó vẫn lộ ra ngoài.

—— Lúc Bùi Hạo Xuyên và Bùi Viêm cùng bị nhốt ngoài cửa, y không kìm được hít một hơi thật sâu. Quay sang nói: "Chú nhỏ nghe thấy chưa, Thẩm Thư và Mộc Lâm xếp chú cháu mình chung hàng với mấy con chó kìa!"

Cái gì mà "Họ Bùi và chó miễn vào"?!

Bùi Viêm bình tĩnh nói: "Cháu nên cảm ơn vì họ còn xếp mình ngang hàng với chó đi."

Bùi Hạo Xuyên: "Nếu không thì sao?"

Bùi Viêm: "Nếu không họ sẽ bảo là, làm nhục chó."

Bùi Hạo Xuyên: "............" Vâng, cháu đã lĩnh giáo.

"Nhưng giữa cháu và Mộc Lâm có vấn đề, còn chú với Thẩm Thư thì sao lại thành ra thế này?"

Bùi Viêm "chậc" một tiếng: "Không biết."

"Cháu cũng không biết." Bùi Hạo Xuyên bực bội nói một câu, nhưng nói xong lại thấy chú nhỏ nhìn mình bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Sau đó chú vỗ vai y một cái rồi bỏ đi.

Bùi Hạo Xuyên: "??" Không, ý gì vậy? Tại sao y bỗng cảm thấy Bùi Viêm dường như cũng biết chuyện gì đó?! Chẳng lẽ cả thế giới này chỉ có mình y là không biết gì sao?

Rốt cuộc là y không biết chuyện gì chứ?!
Bùi Hạo Xuyên thực sự không nhịn nổi nữa rồi. Y cảm thấy luồng cảm xúc luôn bị đè nén trong lòng sắp bùng nổ. Đặc biệt là sau khi biết Quan Mộc Lâm và Thẩm Thư cùng bị Ngụy Thiên Tích hạ thuốc ——

Khi Bùi Hạo Xuyên mở cửa phòng tắm, nhìn thấy Quan Mộc Lâm bên trong...

Nếu y và Bùi Viêm không đến kịp, Quan Mộc Lâm và Thẩm Thư sẽ xảy ra chuyện gì? Nếu Thẩm Thư không đủ tỉnh táo để liên lạc kịp thời với họ, hai người họ lại ở cùng một phòng, lại trong tình cảnh bị người ta cố ý hãm hại, nếu thực sự xảy ra chuyện gì đó... Chỉ cần nghĩ đến khả năng đó thôi, Bùi Hạo Xuyên đã thấy không thể chấp nhận được.

"Đưa tớ sang phòng khác..." Lúc này Quan Mộc Lâm đã sắp không chịu nổi, Bùi Hạo Xuyên hoàn toàn có thể cảm nhận được sức nóng trên người anh. Quan Mộc Lâm nói "tự mình có thể làm được". Ánh mắt Bùi Hạo Xuyên khẽ lóe lên. Nhưng khi y đang nửa kéo nửa bế Quan Mộc Lâm rời đi, người này thế mà vẫn còn tâm trí "lo lắng" cho Quan Thẩm Thư.

Bùi Hạo Xuyên tức đến bật cười. Ngay sau đó ánh mắt liền trầm xuống. Y đưa Quan Mộc Lâm về phòng mình. Quan Mộc Lâm vùng khỏi tay y, loạng choạng định đi vào phòng tắm. Đi được nửa đường mới phát hiện sau lưng vẫn có người đi theo.

"Hạo Xuyên? Cậu không cần ——"

Lời còn chưa dứt đã bị Bùi Hạo Xuyên đẩy một cái. Rầm một tiếng. Cửa phòng tắm đóng lại.

Bùi Hạo Xuyên mở vòi hoa sen, ép Quan Mộc Lâm lên tường phòng tắm.

"Tớ giúp cậu."

Quan Mộc Lâm sững sờ trợn to mắt: "Cậu nói gì?"

"Tớ giúp cậu." Bùi Hạo Xuyên lặp lại, nói đoạn liền trực tiếp đưa tay tới.

"Không, tớ không cần ——" Quan Mộc Lâm lập tức lên tiếng từ chối, tình trạng cơ thể vốn dĩ đã rất quẫn bách, anh chỉ muốn nhanh chóng giải quyết một chút, Bùi Hạo Xuyên định làm gì đây?! Lúc này sao có thể

—— Đang định mở miệng mắng, kết quả Quan Mộc Lâm ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt của Bùi Hạo Xuyên, lập tức sững người.

Anh chưa từng thấy ánh mắt nào của Bùi Hạo Xuyên lại... u ám đến vậy. Có chút đáng sợ.

Một hồi xao động, khi Quan Mộc Lâm còn chưa kịp phản ứng, động tác của Bùi Hạo Xuyên đã phá vỡ phòng tuyến, chiếm đóng căn cứ trọng yếu. Quan Mộc Lâm khẽ hừ nhẹ một tiếng. Cả người đều bị ướt sũng, nhưng vẫn có thể cảm nhận được mình đang đổ mồ hôi. Anh thực sự chẳng còn chút sức lực nào, lúc nãy vừa phản kháng một chút, giờ đây cơ thể lại không ngừng trượt xuống, hoàn toàn dựa vào một cái chân của Bùi Hạo Xuyên chống đỡ.

Thế nhưng tư thế như vậy lại càng khiến Quan Mộc Lâm không thể chấp nhận được. Anh vẫn muốn vùng vẫy. Đôi tay Bùi Hạo Xuyên không ngừng nghỉ, khuôn mặt không chút biểu cảm. Do Quan Mộc Lâm tựa vào tường, lại ở tư thế kẹp trên chân y nên thấp hơn y rất nhiều, y gần như bao phủ lấy Quan Mộc Lâm, có thể từ trên cao nhìn xuống anh, quan sát anh, kìm kẹp anh. Y không cho phép Quan Mộc Lâm vùng vẫy, động tác mạnh mẽ, còn bắt Quan Mộc Lâm phải ngẩng đầu nhìn y. Y có chuyện muốn hỏi cho rõ ràng. Nhất định phải hỏi cho rõ.

Nhưng sau khi Quan Mộc Lâm ngẩng đầu lên, nhìn đôi môi hơi hé mở của anh, nghe tiếng th* d*c phát ra từ đôi môi đó... Bùi Hạo Xuyên không kiềm chế được mà cúi đầu xuống.

"Ưm."

Mắt Quan Mộc Lâm trợn tròn. Bùi Hạo Xuyên sau một thoáng khựng lại thì không còn chút do dự hay ngần ngại nào nữa. Y muốn vấy bẩn Quan Mộc Lâm. Muốn Quan Mộc Lâm vì y mà phát ra tiếng động...

Nhưng Quan Mộc Lâm đã đẩy mạnh y một cái. Sau đó dường như vừa do dự vừa đấu tranh, mặt đầy phức tạp nhìn y. Vòi hoa sen vẫn đang mở, nước nóng chảy tràn trề, hơi nóng bốc lên nghi ngút trong phòng tắm, hơi nước dần lan tỏa, Bùi Hạo Xuyên quẹt mặt một cái, cơ hàm không tự chủ được mà siết chặt.

"Lại là vì Thẩm Thư sao?" Y khàn giọng nói.

Khi Quan Mộc Lâm nhíu mày định phủ nhận, y không kiềm được tăng thêm sức lực ở tay: "Cậu và Thẩm Thư có bí mật, một bí mật mà tớ không biết, đúng không."

"Nhưng bí mật đó có liên quan đến tớ." Bùi Hạo Xuyên quan sát vẻ mặt của Quan Mộc Lâm, đưa ra kết luận chắc nịch.

Quan Mộc Lâm vốn dĩ vì bị hạ thuốc nên cơ thể bủn rủn, đầu óc không hoạt động bình thường được, lúc này nghe Bùi Hạo Xuyên nói vậy, vẻ mặt không thể kiểm soát nổi, gần như ngay lập tức bị lộ ra ngoài.

"Vậy rốt cuộc có chuyện gì mà tớ không biết?"

"Tớ..."

Bùi Hạo Xuyên: "Cậu không nói cho tớ biết, tớ sẽ cứ chặn nó mãi." Dứt lời, ngón tay cái liền đổi vị trí.

Quan Mộc Lâm gần như hít ngược một hơi khí lạnh. Anh đang ở thời khắc mấu chốt, sao có thể ——

"Tớ làm được đấy." Bùi Hạo Xuyên cúi đầu nhìn một cái, rồi lại ngẩng lên: "Nên nói cho tớ biết đi, Mộc Lâm."

"Tớ sắp bị cậu hành hạ đến phát điên rồi, giữa cậu và Thẩm Thư rốt cuộc có chuyện gì liên quan đến tớ? Các cậu không nói cho tớ biết, như thế là không công bằng với tớ."

Vẻ mặt Quan Mộc Lâm thoáng hiện lên sự đấu tranh. Thấy vậy, Bùi Hạo Xuyên đột nhiên ấn lấy Quan Mộc Lâm, rồi ngồi thụp xuống. Quan Mộc Lâm lại hít ngược một hơi khí lạnh, thậm chí hơi cong lưng lên. Nhưng chỉ vài cái, Bùi Hạo Xuyên lại tàn nhẫn ngẩng đầu lên, dùng chiêu cũ: "Nói cho tớ biết."

Quan Mộc Lâm: "............"

"Nói cho tớ biết, tớ sẽ giúp cậu tử tế."

Quan Mộc Lâm mới thấy mình sắp bị hành hạ đến phát điên đây này. Anh thực sự không chịu nổi nữa rồi. Đây là sự hành hạ tàn độc không nhân tính! Chỉ vài lần như thế, Quan Mộc Lâm đã bị ép đến đỏ cả mắt, vừa tức vừa muốn vùng vẫy mà không thắng nổi, muốn thoát cũng không thoát được, cuối cùng đành buông xuôi ——

"Cậu bắt nạt người ta như thế, dựa vào cái gì mà đòi ép tớ làm nhân vật chính thụ?!"

"Cái gì cơ?" Bùi Hạo Xuyên cau mày.

Quan Mộc Lâm hít một hơi thật sâu: "Cậu chẳng phải muốn biết sao, được, tớ nói cho cậu nghe..."

Mọi chuyện còn "kỳ lạ" hơn những gì Bùi Hạo Xuyên tưởng tượng. Còn có cái gọi là "thân phận" của y và Quan Mộc Lâm nữa... Nhưng nghĩ kỹ lại, kết hợp với thái độ lúng túng khó nói trước đây của Quan Mộc Lâm, dường như mọi chuyện đều đã có lời giải thích. Chỉ là...

"Vậy nên, cậu đã biết từ sớm rồi, thậm chí ngay từ lúc Thẩm Thư vừa được nhận về nhà họ Quan, trong buổi tiệc chính thức giới thiệu Thẩm Thư với mọi người, cậu đã biết rồi. Cậu biết chúng ta ——" Bùi Hạo Xuyên nghẹn lời, gần như không nói nên lời. Hóa ra Quan Mộc Lâm đối xử với y lúng túng như vậy là vì đã sớm biết hai người họ có thể sẽ phát triển "tuyến tình cảm". Anh bài xích điều đó. Nhưng để giúp Thẩm Thư, lại không thể không cùng y...

Tất cả những gì anh cảm nhận được trong thời gian qua, những chuyện xảy ra giữa y và Quan Mộc Lâm, cái bầu không khí mập mờ không rõ ràng đó, hóa ra đều là vì lý do này? Quan Mộc Lâm không thích y.

Nhưng y lại trong tình cảnh không biết gì về nhiệm vụ mà nảy sinh tình cảm với...

"Cậu sẽ giúp Thẩm Thư chứ?" Quan Mộc Lâm không nhịn được túm chặt lấy vai Bùi Hạo Xuyên hỏi. Bùi Hạo Xuyên nghiêng đầu nhìn một cái, ánh mắt trầm mặc.

"Hạo Xuyên?"

Bùi Hạo Xuyên nhếch mép: "Yên tâm đi."

Quan Mộc Lâm nhìn biểu cảm trên mặt Bùi Hạo Xuyên, không khỏi nhíu mày, định nói thêm gì đó nhưng Bùi Hạo Xuyên lại cúi đầu xuống.

Sau đó... Quan Mộc Lâm cũng chẳng còn sức để nói gì nữa. Bùi Hạo Xuyên cũng không nói thêm gì. Thậm chí sau chuyện đó, y dường như rất ít nói chuyện với anh. Quan Mộc Lâm cũng phiền lòng, anh không nhịn được lại đi tìm Thẩm Thư, lại có một cuộc tâm sự chân thành với Thẩm Thư.

Bùi Hạo Xuyên thích anh?! Khi Quan Mộc Lâm nghe thấy khả năng này từ miệng Thẩm Thư, không chỉ sững sờ một lát mà còn cảm thấy trái tim như bị thứ gì đó đập mạnh vào. Vậy anh... có thích Bùi Hạo Xuyên không...

Trong tình cảnh biết rõ về "vận mệnh đã định" của mình và Bùi Hạo Xuyên, Quan Mộc Lâm phải thừa nhận rằng trong tiềm thức anh có chút kháng cự, anh không muốn bị vận mệnh dắt mũi. Cho nên mỗi khi nhớ đến điểm này, anh luôn có những hành động né tránh, lẩn tránh, theo bản năng sẽ chú ý đến chừng mực. Anh cứ ngỡ trong tình cảnh này, anh và Bùi Hạo Xuyên sẽ không còn gì nữa.

Thế nhưng, Bùi Hạo Xuyên thích anh?

Trong tình cảnh y chẳng hay biết gì cả, vậy mà vẫn thích anh? Còn tiêu chuẩn đánh giá của thanh năng lượng nhiệm vụ kia nữa —— rõ ràng anh đã chú ý đến thế rồi, vậy mà đối với Bùi Hạo Xuyên, anh vẫn trở thành sự hiện diện đặc biệt nhất sao?

Cuối cùng Thẩm Thư bảo cậu đừng nghĩ về chuyện nhiệm vụ nữa, cứ thuận theo trái tim mình là được. Quan Mộc Lâm sau đó trằn trọc mất ngủ, cứ suy nghĩ mãi. Anh nhớ lại lúc mới biết thân thế mình có vấn đề, mỗi lần Bùi Hạo Xuyên nhìn anh đều lộ ra ánh mắt lo lắng, nhưng miệng lưỡi thì vụng về, không biết phải an ủi anh thế nào, nhưng lại luôn dùng cách riêng của mình để mong anh vui lên, giống như một kẻ ngốc vậy, còn ngốc hơn cả con chó Husky nuôi ở một hộ gia đình nào đó trong Ngự Cẩm Phủ.

Sau đó Thẩm Thư xuất hiện, thực ra Bùi Hạo Xuyên không phải không biết Thẩm Thư cũng vô tội, nhưng y luôn thiên vị anh, bảo vệ anh một cách không giới hạn. Có đôi khi khiến Quan Mộc Lâm vừa giận vừa bất đắc dĩ. Nhưng trong thâm tâm, anh cũng phải thừa nhận rằng, cảm giác được người khác che chở thực sự không tệ chút nào, dẫu thực tế anh chẳng hề cảm thấy ấm ức, dẫu đôi khi anh cũng không đồng tình với một số lời nói và hành động của Bùi Hạo Xuyên, nhưng với tư cách là bên được thiên vị và bảo vệ, đôi khi định thần lại, Quan Mộc Lâm cũng không nhịn được mà nhìn Bùi Hạo Xuyên thêm vài lần.

Tất nhiên, anh cũng càng thấy Bùi Hạo Xuyên rất giống con Husky luôn làm người ta tức điên kia. Sau này Thẩm Thư còn kể khổ với anh rằng, trước đây để cứu em gái Hàn Thừa Phong, Thẩm Thư từng đá chủ nhân của con Husky đó một cái, khiến con Husky đó cũng bị "lật xe", rồi mỗi lần Thẩm Thư đi dạo trong Ngự Cẩm Phủ hễ gặp con Husky đó là nó lại cụp đuôi kêu "ăng ẳng", có lần không chú ý còn bị con Husky đó lườm một cái sắc lẹm. Nhưng chưa kịp để Thẩm Thư định thần thì con chó đã chạy mất tiêu, còn kéo chủ nó suýt ngã sấp mặt.

Nghe xong, Quan Mộc Lâm thực sự không nhịn được mà bật cười thành tiếng, cười đến mức chảy cả nước mắt, cười đến mức Thẩm Thư cũng phải ngơ ngác. Ngay cả bây giờ nghĩ lại, Quan Mộc Lâm vẫn thấy buồn cười. Rồi anh mới nhận ra rằng, hễ nghĩ đến Bùi Hạo Xuyên là trên mặt anh lại tự giác hiện lên ý cười.

Lại nhớ đến lần Bùi Hạo Xuyên hôn anh, rồi cả lúc y ngồi xuống... Quan Mộc Lâm không nhịn được cuộn tròn trong chăn. Lúc đó thấy quá đáng biết bao, nhưng giờ nghĩ lại lại khiến cơ thể anh nóng bừng lên. Anh không hề bài xích chuyện đó. Điểm này, Quan Mộc Lâm hoàn toàn không thể lừa dối chính mình. Thậm chí anh để tâm đến việc Bùi Hạo Xuyên không thèm đếm xỉa đến anh, không nói chuyện với anh còn nhiều hơn cả việc Bùi Hạo Xuyên cưỡng hôn anh hay làm những chuyện đó với anh. Anh căn bản chưa từng nghĩ đến việc sẽ giận vì chuyện đó.

Vậy nên... anh cũng đã thích Bùi Hạo Xuyên rồi nhỉ? Ang thích Bùi Hạo Xuyên? Anh thích... Quan Mộc Lâm mím môi, không nhịn được thò tay ra khỏi chăn, lấy điện thoại. Chỉ do dự hai giây, anh đã soạn một tin nhắn gửi đi.

Chỉ một lát sau, điện thoại đã rung lên điên cuồng. Quan Mộc Lâm quấn chăn ngồi dậy, bắt máy cuộc gọi của Bùi Hạo Xuyên.

Giọng Bùi Hạo Xuyên có chút dồn dập, dường như không hề bình tĩnh: "Câu cậu vừa gửi có ý gì hả?"

Quan Mộc Lâm chậm rãi nói: "Cái gì mà 'có ý gì'?"

Bùi Hạo Xuyên: "Chính là câu cậu nói nếu đơn thuần chỉ để giúp Thẩm Thư hoàn thành nhiệm vụ, cậu cũng sẽ không muốn để người khác chạm vào mình ấy! Câu đó có ý gì?!"

"Cái người 'người khác' này là trừ tớ ra mới gọi là 'người khác' sao? Tớ có bao gồm trong đó không?!"

Quan Mộc Lâm: "Không."

Bùi Hạo Xuyên: "Mộc Lâm cậu trả lời tớ đi ——"

Hai câu gần như thốt ra cùng lúc. Sau khi Bùi Hạo Xuyên nói xong mới phản ứng lại được Quan Mộc Lâm vừa nói gì.

"Cậu nói thật sao ——"

"Cậu là người đặc biệt."

Lại là hai câu nói cùng lúc. Giọng nói của Bùi Hạo Xuyên bỗng chốc khựng lại. Quan Mộc Lâm không nhịn được lên tiếng: "Cậu biết ý tớ là gì rồi chứ?"

"Cậu đợi chút ——"

"Gì cơ?"

Bùi Hạo Xuyên ở đầu dây bên kia hít một hơi thật sâu, có chút nghiến răng nghiến lợi nói: "Chuyện quan trọng thế này mà cậu định nói qua điện thoại với tớ thế thôi à?!"

Quan Mộc Lâm: "Vậy tớ ——"

"Tớ đi tìm cậu ngay!"

Quan Mộc Lâm ngạc nhiên, không nhịn được nhìn thời gian: "Giờ này á?"

"Thì ngay phòng bên cạnh thôi mà."

"Nhưng cậu qua kiểu gì? Lúc này..." Quan Mộc Lâm không nhịn được hạ thấp giọng: "Anh trai tớ cũng đang ở nhà, lần trước anh ấy vừa tóm được Thẩm Thư và anh Bùi đấy."

"Không sợ." Bùi Hạo Xuyên bên kia đã có động tĩnh: "Dù sao tớ cũng muốn nghe cậu tận miệng nói, nói trước mặt tớ!"

"Cậu nhớ mở cửa cho tớ, không tớ nhảy cửa sổ qua đấy." Nói xong, y lại có chút do dự: "Mộc Lâm, cậu cũng muốn tớ qua đúng không?"

Nghe ra sự do dự trong lời nói của Bùi Hạo Xuyên, Quan Mộc Lâm khẽ cười một tiếng: "Tất nhiên rồi."

"Nếu không tớ cũng đã chẳng đợi không nổi mà nhắn tin cho cậu."

"Vậy cậu phải đợi tớ đấy."

Quan Mộc Lâm: "Tớ chẳng đi đâu cả."

Bùi Hạo Xuyên cũng cười theo: "Vậy tớ sẽ đến bên cạnh cậu."

Quan Mộc Lâm: "Được, tớ đợi cậu đến bên cạnh tớ."

—Toàn văn hoàn—

Trước Tiếp