Tiêu Rồi! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị Tiết Lộ

Chương 71: Bùi Hạo Xuyên vs Quan Mộc Lâm (ngoại truyện)

Trước Tiếp

Bùi Hạo Xuyên cảm thấy lý do y có thể trở thành bạn với Quan Mộc Lâm chẳng qua là vì ngay từ đầu hai người bị xếp ngồi cùng bàn, y buộc phải tiếp xúc với cậu ta mà thôi. Nếu không, hạng học bá đi theo phong cách học thuật, nghiêm khắc với bản thân nhưng lại chẳng hề khoan dung với người khác như thế này, y trước nay luôn kính trọng nhưng giữ khoảng cách thôi.

Dẫu thành tích thi vào Khải Thần của Bùi Hạo Xuyên cũng không tệ, nhưng thực chất y không phải kiểu người ham học. Nếu không phải ông nội suốt ngày căn dặn, ba và chú nhỏ đều từng học trung học tại Khải Thần, lại thêm cậu bạn nối khố Kha Thịnh cũng vào đây — nếu không có ngần ấy lý do đè nặng, Bùi Hạo Xuyên vốn chẳng quan tâm mình thi đỗ vào đâu.

Dù sao thì cuộc đời y cũng đã được sắp đặt sẵn rồi. Hiện tại, nếu có thể không làm bản thân chịu thiệt thòi thì tốt nhất là đừng tự làm khổ mình.

Vì vậy, sau khi vào Khải Thần, dự định ban đầu của Bùi Hạo Xuyên là: cứ ăn chơi nhảy múa, vứt học hành sang một bên, muốn ra sao thì ra. Chuyện thi đại học cứ đợi đến năm lớp 12 rồi tính, cùng lắm thì đi du học. Còn chuyện quyên tiền xây tòa nhà cho trường đại học để đổi lấy suất học, chắc ba y không vứt nổi cái mặt mũi đó đâu. Cho nên thôi đi, y là đứa con hiếu thảo, không muốn làm khó ba mình.

Bùi Hạo Xuyên rất hài lòng với kế hoạch ba năm tới của mình, thế nhưng vừa vào Khải Thần đã vấp phải "trở ngại" đời mình — Quan Mộc Lâm.

Vị lớp trưởng đại nhân này đại khái là nhìn y không thuận mắt, còn bắt lỗi kỷ luật gắt gao hơn cả ủy viên cờ đỏ, người bị quản thúc nhiều nhất chính là y. Ban đầu, điều này khiến Bùi Hạo Xuyên phiền đến mức không chịu nổi.

Nhưng có người đã ra tay trước y. Đó là Hàn Thừa Phong. Bởi vì người bị Quan Mộc Lâm quản nghiêm thứ hai chính là cậu ta.

Bùi Hạo Xuyên thầm nghĩ: Thằng hạng nhất bị quản là mình đây còn chưa nói gì, kết quả Hàn Thừa Phong lại nhảy dựng lên trước, đây chẳng phải là coi thường mình, không nể mặt mình sao?! Thế là Hàn Thừa Phong còn chưa kịp đối đầu trực diện với Quan Mộc Lâm thì đã đụng độ với Bùi Hạo Xuyên trước. Hai người đánh nhau một trận.

Sau đó, một cách thần kỳ nào đó, thái độ của Quan Mộc Lâm đối với y lại tốt lên trông thấy. Dần dà, sự giao lưu giữa hai người cũng ngày một nhiều hơn.

Lúc vào Khải Thần, Bùi Hạo Xuyên biết mình cùng lớp với Kha Thịnh nên vốn định ngồi cùng bàn với cậu ta, kết quả từ lớp 10 đến lớp 12, bạn cùng bàn của y luôn là Quan Mộc Lâm. Vậy nên biết làm sao được, y chỉ đành làm bạn thôi.

— Chỉ là Bùi Hạo Xuyên từng ngỡ rằng, tình bạn giữa y và Quan Mộc Lâm có thể kéo dài thiên trường địa cửu. Mãi cho đến khi nhà họ Quan xảy ra chuyện đó. Không, chính xác hơn là sau khi Quan Thẩm Thư xuất hiện.

— Con trai ruột của nhà họ Quan. Còn Quan Mộc Lâm, lại hoàn toàn không có quan hệ huyết thống với nhà họ Quan. Còn cha mẹ ruột của anh thì đã sớm qua đời. Lần đầu tiên Bùi Hạo Xuyên cảm thấy ngôn từ thật nhạt nhẽo và bất lực, y không biết phải an ủi Quan Mộc Lâm thế nào, trong khi anh đã sớm thu xếp xong cảm xúc trong thời gian ngắn.

"Tớ không biết phải mô tả với cậu thế nào nữa." Quan Mộc Lâm lên tiếng: "Tớ chưa từng nghĩ tình tiết chỉ có trong tiểu thuyết này lại thực sự xảy ra với mình, thậm chí lúc đầu tớ còn chẳng biết mình nên phản ứng ra sao."

Đó là lần đầu tiên hai người tâm sự riêng với nhau. Bùi Hạo Xuyên biết ngày hôm sau Quan Thẩm Thư kia sẽ chuyển đến Khởi Thần đi học nên có chút lo lắng cho Quan Mộc Lâm. Như hiểu được Bùi Hạo Xuyên đang nghĩ gì, Quan Mộc Lâm vỗ vai y: "Tớ muốn nói với cậu là, tớ chưa từng cảm thấy suy sụp. Ngay cả lúc bắt đầu, phần nhiều là cảm giác mịt mờ, sau đó là thấy buồn thôi, vì tớ rất yêu gia đình mình. Nhưng sau khi phát hiện tớ không phải con ruột, thái độ của gia đình đối với tớ thực sự không có gì thay đổi—"

"Nhưng họ cũng cuống cuồng đi tìm đứa con ruột còn gì." Bùi Hạo Xuyên thốt ra một câu.
Quan Mộc Lâm bất đắc dĩ: "Đó chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?"

"Tớ biết, chỉ là..." Bùi Hạo Xuyên tặc lưỡi: "Chỉ là lo lắng trong thời gian này, họ khó tránh khỏi việc lơ là cậu."

Quan Mộc Lâm há miệng định nói. Trước khi anh kịp lên tiếng, Bùi Hạo Xuyên đã tiếp tục: "Cậu đừng phủ nhận, nếu không thì thời gian trước sao cậu lại thẫn thờ như vậy? Mộc Lâm, cậu vẫn thấy sợ đúng không."

Quan Mộc Lâm im lặng một lát mới nói: "Điều này tớ không phủ nhận, đó là tâm lý thường tình của con người, huống hồ đây cũng chẳng phải chuyện nhỏ. Tớ không phải con của ba mẹ, vậy ba mẹ ruột của tớ ở đâu, họ là người thế nào, đứa trẻ kia đã sống một cuộc đời ra sao, sau khi tìm được rồi chúng tớ sẽ thế nào... Cả ba mẹ nữa, cú sốc mà họ phải chịu khi phát hiện tớ không phải con ruột cũng chẳng kém tớ là bao. Chuyện bế nhầm con không chỉ ảnh hưởng đến một mình tớ, mà là đến cả hai gia đình. Tớ đương nhiên sẽ lo âu, thậm chí là sợ hãi."

Bùi Hạo Xuyên nhìn Quan Mộc Lâm hồi lâu: "Trước đây cậu có nói với tớ mấy chuyện này đâu."
Quan Mộc Lâm nhún vai: "Vì bây giờ tớ đã có thể đối mặt thản nhiên hơn rồi, vả lại thấy mình thực sự không cần phải ủy mị như thế."

Bùi Hạo Xuyên: "Tại sao?"

Quan Mộc Lâm do dự một chút: "Cậu chắc cũng biết hoàn cảnh gia đình ruột của tớ rồi đấy... Nhưng người phải thay tớ trải qua những điều đó lại là người khác."

............
Lúc bấy giờ, Bùi Hạo Xuyên chỉ lờ mờ cảm thấy Quan Mộc Lâm dường như vì nghĩ mình là kẻ chiếm ưu thế hơn nên cảm thấy mắc nợ Quan Thẩm Thư, vì vậy mới tỏ ra "nhường nhịn".
Cho đến khi Quan Thẩm Thư chuyển đến Khải Thần. Dù không cùng lớp nhưng lần nào cậu cũng "tìm được cơ hội" để cà khịa Quan Mộc Lâm. Mà mỗi lúc như vậy, Quan Mộc Lâm đều thấy không sao cả, thậm chí còn thể hiện sự bao dung cực lớn đối với Quan Thẩm Thư.

"............"

Không phải chứ, tại sao? Bùi Hạo Xuyên cực kỳ khó hiểu.

Hồi trước khi y ngồi cùng bàn với Quan Mộc Lâm, anh đâu có đối xử với y như vậy, đối với Hàn Thừa Phong cũng chẳng thế. Sao cứ hễ đến chỗ Quan Thẩm Thư là lại hiền lành thế kia?! Cái tên Quan Thẩm Thư đó rõ ràng là đang cô lập, bắt nạt anh, muốn đuổi anh ra khỏi nhà họ Quan! Chẳng lẽ Quan Mộc Lâm không nhìn ra sao?

"Cậu nghĩ nhiều rồi, Hạo Xuyên." Mỗi lần nhắc đến chủ đề này, Quan Mộc Lâm đều lắc đầu: "Cậu và Kha Thịnh chỉ gặp em ấy ở trường, thời gian tiếp xúc thực ra không nhiều, em ấy ở nhà—"

"Ở nhà thì cậu ta nói năng nhỏ nhẹ với cậu chắc?" Bùi Hạo Xuyên mỉa mai ngược lại. Kha Thịnh phụt cười một tiếng.

Quan Mộc Lâm cạn lời: "Tớ không biết phải nói thế nào, tóm lại... tóm lại các cậu không cần lo cho tớ đâu, tớ nói thật đấy."

Đúng là không biết giải thích thế nào thật. Chẳng hiểu sao Quan Mộc Lâm luôn cảm thấy mấy hành động của Thẩm Thư cứ như cái gãi ngứa, gãi lên người chẳng đau chẳng đớn, nên anh thực sự không để tâm lắm. Thậm chí có đôi khi, anh còn thấy khá đáng yêu.

Có lẽ là vì anh luôn thấy Thẩm Thư nhỏ tuổi hơn mình. Gương mặt đó thực sự trông rất non nớt, không giống như bằng tuổi anh chút nào. Cộng thêm việc cứ nghĩ đến cuộc đời mà Thẩm Thư đã phải trải qua thay mình, Quan Mộc Lâm lại càng không thể nảy sinh ác cảm với cậu. Anh tin rằng chỉ cần thêm chút thời gian, mối quan hệ giữa họ sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.

— Đối mặt với thái độ này của Quan Mộc Lâm, Bùi Hạo Xuyên thật sự không biết nói gì cho phải.

Giống như những lời tâm huyết Quan Mộc Lâm từng nói với y, Bùi Hạo Xuyên luôn lo rằng anh vì sợ hãi, vì lo lắng điều này điều nọ nên mới chọn cách nhẫn nhịn và lùi bước. Nhưng y thì không nhịn nổi. Cho nên y cứ không kiềm lòng được mà giúp Quan Mộc Lâm mắng lại Quan Thẩm Thư.

Nhưng — cái chữ "nhưng" chết tiệt. Mỗi lần như vậy, Quan Mộc Lâm đều đứng về phía Quan Thẩm Thư!

Đặc biệt là từ khi nào nhỉ — đúng rồi, hình như là từ sau khi chính thức công bố thân phận của Quan Thẩm Thư, Quan Mộc Lâm lại càng bao dung cậu hơn!

Tại sao chứ?! Bùi Hạo Xuyên trước giờ luôn thấy ấm ức thay cho Quan Mộc Lâm, kết quả bây giờ y lại càng thấy ấm ức cho chính mình! Trước đây y và Quan Mộc Lâm chưa bao giờ cãi nhau cả! Thế mà bây giờ họ đã cãi nhau mấy lần rồi?! Nhưng rồi y vẫn tha thứ cho anh... Bùi Hạo Xuyên thật sự thấy mình rảnh quá mà.

Sau đó, mối quan hệ giữa họ và Thẩm Thư không hiểu sao bỗng trở nên tốt đẹp lạ kỳ, ngay cả Hàn Thừa Phong cũng vậy... Đây vốn không phải chuyện xấu, huống hồ y quả thực đã thay đổi cách nhìn về Quan Thẩm Thư. Kể từ sau khi Quan Thẩm Thư cứu Quan Mộc Lâm, Bùi Hạo Xuyên thấy cậu có lẽ không giống như mình nghĩ. Tất nhiên, cũng có thể là do Quan Mộc Lâm cứ luôn lải nhải bên tai y.

Mộc Lâm coi Quan Thẩm Thư là em trai à? Hay là... coi thành cái gì khác?

"Cậu đang nhìn gì thế, Mộc Lâm." Bùi Hạo Xuyên cau mày, thực sự không nhịn được mà lên tiếng: "Chú nhỏ và Thẩm Thư ở chung một phòng, Thẩm Thư say rồi, chú ấy đưa cậu ta về là chuyện bình thường, có gì mà cậu phải nhìn lâu thế?"

"Cậu đang lo lắng cái gì?"

Ngay cả khi đi trượt tuyết hôm nay cũng vậy. Thẩm Thư là người mới học, không thể theo họ lên đường trượt cao cấp, lúc đi, Mộc Lâm cứ ngoái đầu nhìn mãi. Luyến tiếc đến thế sao? Bùi Hạo Xuyên cảm thấy rất không thoải mái. Có lẽ là vì y luôn cho rằng người bạn tốt nhất của Quan Mộc Lâm là mình. Chỉ là... việc Mộc Lâm quan tâm Thẩm Thư dường như cũng chẳng ảnh hưởng gì đến y, sao y lại để tâm đến thế?

Thật bực mình. Bùi Hạo Xuyên chậc lưỡi một tiếng, cũng chẳng đợi Quan Mộc Lâm trả lời, y nhấc cái ly nãy giờ vẫn xoay xoay trong tay lên, uống cạn sạch rượu bên trong. Nếu y cũng say khướt như Thẩm Thư, liệu Mộc Lâm có đưa y về không? Nhưng anh chắc không bế nổi y đâu nhỉ? Nghĩ đoạn, Bùi Hạo Xuyên lại rót thêm cho mình một ly nữa. Kha Thịnh ngồi bên cạnh liếc nhìn một cái.

Bùi Hạo Xuyên: "Nhìn cái gì?"

"Tao uống rượu mày có ý kiến à?"

Kha Thịnh: "..." Cậu ta đã nói gì đâu? Cậu ta còn chưa kịp mở miệng mà?!

Quan Mộc Lâm thấy Bùi Hạo Xuyên lại uống thêm một ly rượu, không khỏi ngạc nhiên: "Cậu uống nhiều thế làm gì?"

"Uống ít quá tớ không say được."

"Cậu nói gì cơ?" Quan Mộc Lâm nghe không rõ.

Bùi Hạo Xuyên: "... Không có gì."

Chắc là y điên rồi.

Quan Mộc Lâm thở dài, vỗ vỗ Bùi Hạo Xuyên: "Mà này... chú nhỏ của cậu có thích đàn ông không?"

"Phụt — Khụ khụ khụ!"

Bùi Hạo Xuyên đột ngột quay sang nhìn Quan Mộc Lâm: "Cậu hỏi cái này làm gì?"

Lo lắng chú nhỏ anh sẽ có ý đồ với Thẩm Thư à?

Quan Mộc Lâm thắc mắc: "Cậu phản ứng mạnh thế làm gì? Tớ chỉ hỏi thôi, không có ý gì khác."

Đúng là giấu đầu hở đuôi! Y mà tin cái câu "không có ý gì khác" mới là lạ! Bùi Hạo Xuyên thầm nghiến răng: "Không biết."

Quan Mộc Lâm nhớ lại cuộc đối thoại vừa nghe được giữa Thẩm Thư và hệ thống 996, lại dám bảo Thẩm Thư đi quyến rũ Bùi Viêm, kiểu gì cũng thấy không ổn. Sau khi nghe Bùi Hạo Xuyên trả lời như vậy, anh vẫn chưa chịu bỏ cuộc, bèn ghé sát vào người y hơn, nói khẽ: "Hay là, cậu giúp tớ nghe ngóng thử xem?"

Cú ghé sát này khiến Bùi Hạo Xuyên bắt gặp ánh mắt của Quan Mộc Lâm dưới ánh đèn nhấp nháy. Y thậm chí có thể thấy hình bóng mình phản chiếu trong đồng tử của anh. Chỉ có điều, những gì Quan Mộc Lâm hỏi đều là chuyện của người khác.

Yết hầu của Bùi Hạo Xuyên khẽ chuyển động, y nghe thấy chính mình lên tiếng: "Tớ giúp cậu nghe ngóng? Vậy tớ được lợi lộc gì, cậu định cảm ơn tớ thế nào đây?"

Trước Tiếp