Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Anh Bùi, anh mệt lắm sao?"
Thẩm Thư chăm chú quan sát đôi mày và ánh mắt của Bùi Viêm, thấy hắn không có vẻ gì là kiệt sức, nhưng cứ cảm giác... cảm giác như Bùi Viêm đang có tâm sự gì đó.
Nhưng cũng có thể là do cậu ảo giác thôi. Anh Bùi của cậu thì có chuyện gì mà không làm được chứ. Theo bản năng, Thẩm Thư đưa tay lên nựng nựng mặt Bùi Viêm.
Hành động này khiến Bùi Viêm vừa bất lực vừa buồn cười, hắn đưa tay ôm lấy cậu vào lòng: "Nếu anh mệt thật thì em định làm thế nào?"
Hai tay Thẩm Thư dừng lại trên mặt Bùi Viêm, thật sự nghiêm túc suy nghĩ. Một lúc sau, như nhớ ra điều gì đó, cậu vỗ nhẹ vào má hắn: "Có cách rồi! Anh Bùi, hai đứa mình đi hẹn hò riêng đi!"
Vỗ xong cậu mới phản ứng lại hành động của mình, cúi đầu nhìn Bùi Viêm.
"Ờ, anh Bùi..."
Bùi Viêm giữ người cậu lại: "Vỗ có đã tay không?"
Thẩm Thư do dự: "Em nên nói là đã... hay là không đã đây ta..."
Nói xong, chính cậu lại tự bật cười. Cậu lại xoa xoa mặt hắn lần nữa: "Đã ạ!"
"Vậy thì tiếp tục đi."
Bùi Viêm kéo tay Thẩm Thư xuống thấp hơn: "Anh cũng muốn được 'đã' một chút."
"..."
Anh Bùi à, anh trưng ra cái bộ mặt không cảm xúc đó mà nói câu này có hợp lý không hả! Thẩm Thư vội vàng giữ hắn lại: "Anh ơi! Hẹn hò mà —"
"Ờ." Bùi Viêm nhếch môi: "Vậy em muốn hẹn hò thế nào?"
Thẩm Thư: "Hai ngày nữa được nghỉ, chúng ta đi tiệm sách mua mấy cuốn sách bài tập, rồi ra thư viện làm bài xem sách nhé, không dẫn theo bọn Hàn Thừa Phong đâu."
Bùi Viêm: "..."
Được lắm, hóa ra chỉ là đổi địa điểm để bổ túc kiến thức thôi à.
"Thế em định nói với nhà thế nào?"
Thẩm Thư thản nhiên đáp: "Thì cứ nói là đi chơi với anh thôi."
Cậu nói ra một cách rất tự nhiên, không chút khó khăn. Cứ như việc thông báo với gia đình rằng đi cùng hắn là chuyện bình thường nhất trên đời, chẳng chút do dự hay ngập ngừng. Tuy chưa chủ động "khai báo" chính thức với gia đình, nhưng Thẩm Thư cũng chưa bao giờ che giấu.
Bùi Viêm nhìn Thẩm Thư một hồi lâu, bất chợt ấn đầu cậu sát lại, hôn lên môi cậu mà không hề báo trước. Nụ hôn của hắn quấn quýt trên làn môi mềm, vừa bắt đầu đã là thế công chiếm đóng, len lỏi vào từng kẽ răng, không cho đối phương thời gian phản ứng, cũng không cho phép Thẩm Thư trốn tránh nửa bước. Hắn hôn như muốn nuốt chửng cậu vào bụng, khiến Thẩm Thư gần như nghẹt thở.
Tay Thẩm Thư chống lên lồng ngực Bùi Viêm. Vì Bùi Viêm đang tựa vào sofa, lại ấn cậu xuống nên khi ngồi trên đùi hắn, eo của cậu tự nhiên lún xuống, hoàn toàn không còn chút sức lực nào. Ngay cả người cũng phải để Bùi Viêm ôm chặt mới không bị trượt hẳn xuống dưới.
Một bàn tay Bùi Viêm đặt sau gáy Thẩm Thư, nhẹ nhàng m*n tr*n da đầu cậu, rồi trượt xuống nắm lấy cổ sau, khiến cậu áp sát vào hắn hơn, môi lưỡi giao nhau thêm mật thiết.
Bàn tay kia lướt qua eo Thẩm Thư, cuối cùng dừng lại ở vị trí bên dưới, ý đồ muốn tiến xa hơn để trải nghiệm và làm chủ cơ thể cậu. Có lẽ hắn muốn đánh dấu chủ quyền lên con người này từ trong ra ngoài, để cậu chỉ có thể quen thuộc với sự đụng chạm của hắn, quen đến mức không thể quên càng không thể chạy thoát.
Thẩm Thư bị hôn đến mức khóe mắt ươn ướt, trong đầu mơ hồ nghĩ: Anh Bùi còn nói cậu hay khóc, nhưng cái này đâu phải cậu muốn khóc đâu, lần nào cũng là bị ép ra nước mắt sinh lý, không tài nào kìm chế được mà.
"Đang làm mà còn mất tập trung?"
Bùi Viêm nhạy bén biết bao, hắn hơi buông lỏng môi Thẩm Thư. Ngay khi cậu định lên tiếng, hắn đã xoay người, đè cậu xuống sofa.
Dáng người hắn cao lớn, mang đậm vẻ nam tính trưởng thành, thậm chí còn có ưu thế bẩm sinh hơn hẳn đa số đàn ông với bờ vai rộng và eo hẹp. Khi hắn từ trên cao nhìn xuống, vài lọn tóc rủ trước trán lướt qua đôi mắt, càng tăng thêm vẻ quyến rũ đầy nam tính.
Thẩm Thư nhìn đến ngẩn ngơ, thầm nghĩ anh Bùi đẹp trai quá, định giơ tay sờ mặt hắn lần nữa nhưng đã bị Bùi Viêm ấn xuống.
"Bé yêu, em không ngoan." Bùi Viêm khàn giọng: "Đứa trẻ không ngoan là phải chịu phạt."
"Anh Bùi..."
"Suỵt."
Thẩm Thư không biết mình sẽ phải chịu hình phạt gì, nhưng cậu trơ mắt nhìn Bùi Viêm cúi xuống phía dưới.
Tiếng nói nghẹn lại nơi cổ họng, Thẩm Thư đưa tay cắn chặt ngón tay trỏ của mình.
Đây là hình phạt sao... Hình phạt là thế này ư? Đây là lần đầu tiên...
Thẩm Thư chỉ thấy đầu óc choáng váng, sự k*ch th*ch này quả thực đã quá mức chịu đựng. Tay kia của cậu muốn kéo Bùi Viêm, nhưng cuối cùng lại nắm chặt lấy tóc hắn, eo không tự chủ được mà run rẩy.
Thế nhưng ngay khi sắp chạm tới đỉnh điểm, mọi thứ đột ngột dừng lại. Bùi Viêm vậy mà lại ngẩng đầu lên vào lúc này, trên môi hắn còn vương chút ánh nước, quyến rũ đến mức lộn xộn, nhưng lúc này cũng thật đáng ghét. Thẩm Thư muốn tự mình giải quyết cũng không được, vì đã bị Bùi Viêm giữ chặt tay. Cậu sắp phát khóc vì sốt ruột rồi.
"Mấy ngày trước đã cho em đủ thời gian để thích nghi rồi, tiến triển từng bước như vậy là đủ rồi đấy."
Thích nghi cái gì? Tiến triển từng bước cái gì?
Thẩm Thư đỏ hoe mắt nhìn Bùi Viêm. Hắn đưa ngón cái ấn lên môi cậu, hơi dùng lực khiến môi cậu mở ra, thấp thoáng thấy đầu lưỡi đỏ tươi bên trong.
"Em nói xem, bé à?."
Thẩm Thư hình như đã hiểu. Cậu chớp chớp mắt, trong đầu vô thức hiện ra hình ảnh đó, nhận thấy mình không hề bài xích. Thậm chí vì trạng thái "lơ lửng" hiện tại, cậu chỉ muốn đưa tay qua đó ngay lập tức.
Nhưng Bùi Viêm lại kéo Thẩm Thư ngồi dậy, còn hắn thì nửa nằm trên sofa, sau đó xoay người Thẩm Thư lại để cậu quay lưng về phía mình.
"Làm thế này nhé, bé yêu."
Tư thế này... Thẩm Thư nghẹn ngào: "Xấu hổ quá đi mất..."
Phía sau, Bùi Viêm cười khẽ, nhưng bàn tay lại mạnh mẽ ấn lên lưng Thẩm Thư, bắt cậu phải hạ eo xuống.
"Thế này đã xấu hổ... Vậy sau này, em có chịu nổi không?"
"Ngoan, thử xem nào."
Thử thì thử, cậu cũng đâu có thực sự sợ. Thẩm Thư cũng có chút tò mò. Chỉ là cậu không ngờ Bùi Viêm lại "xoay" cậu như thế. Nhưng đã ở vào thế này rồi, muốn chạy cũng không chạy thoát.
— Đó là một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt so với mấy ngày trước. Đúng như Bùi Viêm đã nói, hắn đang từng bước thử nghiệm khả năng chịu đựng của cậu, từng chút một xâm chiếm và làm chủ nhiều hơn.
Nói là quá đáng, nhưng đúng là hắn đã dành ra bao nhiêu ngày để "lót đường", còn nếu nói không quá đáng, thì ngay từ đầu hắn đã "mưu tính" để chi phối cậu từ đầu đến chân, dần dần ăn sạch sành sanh mọi thứ của cậu...
Khi Thẩm Thư bước ra khỏi nhà bên cạnh, thời gian đã muộn lắm rồi. Đây là kết quả của việc cậu kiên quyết đòi về, nếu không đã bị Bùi Viêm giữ lại luôn ở bên đó rồi.
Dù vậy, Bùi Viêm vẫn bám sát từng bước tiễn cậu tận cửa. Tuy nói ra hơi sến, nhưng vừa mới đột phá một "giới hạn" nào đó, lúc này Thẩm Thư thực sự muốn dính lấy Bùi Viêm thêm chút nữa.
"Đợi cuối tuần chúng mình cùng đi chơi..."
Cậu nắm tay Bùi Viêm đung đưa trước cửa.
Sở dĩ cậu vẫn còn nói được rõ ràng thế này là vì cuối cùng Bùi Viêm vẫn không nỡ để cậu dùng miệng đến cùng, nên mới đổi tư thế khác.
"Ừ, đi tìm chỗ khác để ôn tập và bổ túc."
Bùi Viêm cười trêu chọc. Thẩm Thư mím môi: "Ai bảo em vẫn còn là học sinh lớp 12 chứ."
"Đúng vậy, em vẫn còn là học sinh lớp 12."
Bùi Viêm thở dài, đưa tay véo mũi Thẩm Thư, giọng điệu đầy bất lực. Ngay khi hắn định nói thêm gì đó —
"Đúng thế, cậu cũng biết nó là học sinh lớp 12 cơ à."
"..."
Cả hai cùng quay đầu lại. Thẩm Thư há hốc mồm: "Anh cả..."
Quan Mộc Nghiêu cười lạnh một tiếng, cúi xuống nhìn hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau của hai người. Thật là khiến người ta tối sầm mặt mũi. Không nỡ nhìn thẳng luôn.
Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?! Mộc Lâm cũng đã về từ sớm rồi. Tuy là cũng được Bùi Hạo Xuyên đưa về, nhưng người ta đâu có đứng trước cửa — thế này thế nọ!
Nắm tay nắm chân, còn ra thể thống gì nữa?!
Quan Mộc Nghiêu ngẩng đầu nhìn Thẩm Thư. Đứa em trai này của anh vừa xinh đẹp, đáng yêu lại mềm mỏng, trông nhỏ bé như thế, nhìn kiểu gì cũng thấy là Bùi Viêm đang dụ dỗ trẻ con nhà anh!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Quan Mộc Nghiêu trầm xuống ngay lập tức. Anh đột ngột quay sang nhìn Bùi Viêm, vừa định mở miệng mắng —
Thì thấy Bùi Viêm gật đầu chào mình.
"Anh cả."
Quan Mộc Nghiêu: "??" Cậu gọi ai là anh cả hả?