Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bầu không khí vô cùng vi diệu. Quan Mộc Lâm cuối cùng cũng chẳng nói thêm được gì, trái lại còn kéo Thẩm Thư đòi đi về. Kết quả là Thẩm Thư cũng chưa kịp nói gì đã bị lôi đi mất. Nhưng thực ra nói hay không cũng chẳng khác nhau là mấy.
Chỉ cần Hàn Thừa Phong và Kha Thịnh không phải kẻ ngốc, sau vụ tối qua, chắc chắn họ đã xác định chắc như đinh đóng cột rằng: Thẩm Thư với Bùi Viêm và Quan Mộc Lâm với Bùi Hạo Xuyên chắc chắn có "vấn đề".
Cặp Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên thì họ còn đoán được. Nhưng còn Thẩm Thư và Bùi Viêm... Suýt chút nữa họ đã phải thốt lên: Thẩm Chiu Chiu đúng là một "dũng sĩ"! Dám nghĩ điều người thường không dám nghĩ, dám làm điều người thường không dám làm...
Thẩm Thư bị Quan Mộc Lâm kéo về nhà. Người trong nhà không biết tối qua đã xảy ra chuyện gì, nên Quan Mộc Lâm muốn nói chuyện riêng với Thẩm Thư, bèn tìm cơ hội lẻn vào phòng cậu. Có lẽ nhờ buổi tâm sự trưa hôm qua nên Quan Mộc Lâm có thể nói ra rất nhiều điều trước mặt Thẩm Thư, và còn...
"Tối qua anh lỡ lời rồi."
Quan Mộc Lâm khẽ nhíu mày, được Thẩm Thư kéo ngồi xếp bằng trên giường — trước khi vào phòng cậu, Quan Mộc Lâm đã thay một bộ đồ ở nhà rộng rãi.
Thẩm Thư cũng ngồi xếp bằng, ôm một chiếc gối ôm trên giường. Đó chính là chiếc gối hình bình sữa mà Tần Tố Khê từng nhét cho cậu trên xe lúc trước, Thẩm Thư vẫn luôn giữ nó bên mình. Cậu đang xoay gối cho cái núm hướng lên trên, nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn sang: "Lỡ lời? Là chuyện làm nhiệm vụ hả?"
*ở chương 4 gối ôm bình sữa là do Tần Tố Khê đưa cho Thẩm Thư lúc trên xe nhưng chương này tác giả lại để là của Bùi Viêm đưa nên mình xin phép sửa lại cho đồng bộ với chương trước là Tần Tố Khê đưa nhé.
Thẩm Thư tuy ngạc nhiên nhưng vẫn nói tiếp: "Cũng chẳng có gì to tát, lần trước em chẳng phải đã hỏi anh có nên nói cho Bùi Hạo Xuyên biết không còn gì."
Cậu lại nhớ đến phản ứng của Bùi Hạo Xuyên hôm nay. Ừm... hình như cũng không có gì đặc biệt? Cũng có thể là do cậu nhìn không kĩ.
Nhưng mà... Thẩm Thư xích lại gần Quan Mộc Lâm, trí tò mò trỗi dậy: "Rốt cuộc là sao thế? Sao anh lại lỡ lời? Rồi sau đó thì sao? Bùi Hạo Xuyên có nói gì không? Còn hai người thì—"
Quan Mộc Lâm đưa tay bóp miệng Thẩm Thư lại, ý bảo: Cái miệng nhỏ kia, đóng lại đi. Thẩm Thư cười khúc khích, chưa kịp nói gì thì một quả cầu xanh nhỏ "vèo" một cái hiện ra.
996: [Công chính cũng biết rồi sao?! Thế cậu ta phản ứng thế nào? Có biết đến sự tồn tại của tôi không? Cậu ta còn chưa thấy tôi đâu nhé, ồ đúng rồi, tôi cũng chưa nói chuyện với cậu ta câu nào—]
Quan Mộc Lâm: "..."
Thẩm Thư đợi bàn tay trên miệng nới lỏng ra mới nhìn 996, cảm thán: "Anh 996, dạo này cậu càng lúc càng thích ra ngoài chơi nha."
996: [Chẳng phải vì tất cả các người đều biết sự tồn tại của tôi rồi sao, thế tôi còn trốn trong người cậu làm gì cho bí bách.]
Thẩm Thư làm bộ muốn bắt lấy 996: "Anh ở trong người tôi mà thấy bí á?"
"Hì hì." 996 vừa xoay quanh tay Thẩm Thư vừa tự quay quanh trục của mình, thành công khiến bản thân chóng mặt đến mức quay cuồng.
Sau khi một người một hệ thống đùa nghịch xong, cả hai cùng nhìn chằm chằm vào Quan Mộc Lâm. Bản tính "hóng hớt" hiện rõ mồn một.
Quan Mộc Lâm: "..." Thôi được rồi.
"Thực ra là..." Quan Mộc Lâm há miệng, ôi, chuyện này bảo anh nói thế nào đây? "Thì là— lỡ tay lỡ miệng chút thôi."
Thẩm Thư và 996: "..."
Quan Mộc Lâm vò mặt, dứt khoát "đập nồi dìm thuyền": "Thì là hôm qua anh trúng thuốc, Bùi Hạo Xuyên muốn giúp anh nhưng anh không muốn, thế là hai đứa lại cãi nhau. Bùi Hạo Xuyên nói anh cứ làm những hành động khiến cậu ta hiểu lầm, anh nói không có, cậu ta không tin rồi đè anh ra bắt phải— Anh tức quá nên lỡ lời nói ra luôn, sau đó cậu ta lại đè anh ra tra hỏi, lúc đó đầu óc anh cũng không tỉnh táo lắm..."
"Thế rồi..." Quan Mộc Lâm dụi mũi, thở dài: "Thế rồi bị cậu ta tra hỏi ra bằng sạch."
Thẩm Thư chớp mắt, trong lòng thầm hô "ô hô", rồi hỏi tiếp: "Thế hai người đã làm gì chưa?"
Quan Mộc Lâm liếc xéo qua: "Thế em với anh Bùi đã làm gì chưa?"
Thẩm Thư xấu hổ, đánh Quan Mộc Lâm một cái. Quan Mộc Lâm "bạch" một cái ngã ra giường, suýt thì lộn nhào xuống đất, làm Thẩm Thư sợ đến mức vội vàng kéo người lại.
"..."
Sau một hồi hỗn loạn, Quan Mộc Lâm xoa vai nhìn Thẩm Thư đầy cạn lời, nhịn không được đưa tay gõ trán cậu: "Cũng chẳng biết em luyện sức kiểu gì mà lớn thế không biết."
"Hì." Thẩm Thư ngại ngùng, rồi thấy Quan Mộc Lâm đang xoa vai, cổ áo hơi mở ra, phần xương quai xanh có vài vết đỏ đỏ.
Ơ?
"Ồ~"
"..."
Thẩm Thư tò mò: "Thế Bùi Hạo Xuyên biết xong thì phản ứng thế nào? Hôm nay em cũng chẳng thấy cậu ta qua hỏi em?"
"Hơn nữa vì cậu ta đã biết 'thân phận' của hai người, thế thì anh với cậu ta..."
Thẩm Thư vừa nhắc đến chuyện này, sắc mặt Quan Mộc Lâm liền trở nên khó coi. Như thể đang giận dỗi, cậu nói: "Ai mà biết cậu ta đang nghĩ gì. Hôm qua sau khi anh bị ép nói rõ hết ra, cậu ta nhìn anh hồi lâu rồi buông một câu 'biết rồi', sau đó giúp anh— khụ, tóm lại là cậu ta bảo sẽ phối hợp với chúng ta, bảo anh chuyển lời cho em là cứ yên tâm. Còn lại... cậu ta nói mấy câu âm dương quái khí, sau đó anh không nhớ rõ lắm."
Thẩm Thư há miệng: "Có khi nào cậu ta giận rồi không?"
Quan Mộc Lâm cười lạnh: "Cậu ta giận, anh còn đang giận đây này! Em không biết hôm qua cậu ta quá đá—"
Thẩm Thư nghiêng đầu: "Quá gì cơ?"
996 cũng nghiêng quả cầu: "Quá gì?"
Quan Mộc Lâm nhìn một người một hệ thống, thở dài, nằm vật ra giường nhìn trần nhà: "Anh biết có lẽ cậu ta giận, nhưng anh không biết cụ thể là cậu ta giận cái gì. Hôm qua là cậu ta chiếm tiện nghi của anh, chứ đâu phải anh chiếm tiện nghi của cậu ta! Còn ép anh nói hết ra nữa, kết quả cuối cùng cậu ta lại quay ra lạnh nhạt với anh."
Thẩm Thư suy nghĩ một chút: "Có khi nào là vì cậu ta thích anh, cũng luôn tưởng rằng anh có cảm giác với cậu ta, nhưng tối qua biết chuyện nhiệm vụ xong lại hiểu lầm là anh vì nhiệm vụ của em nên mới... ừm, mới cố ý làm mấy chuyện khiến cậu ta hiểu lầm? Dù sao lúc trước 996 nói em làm với anh Bùi cũng là mấy chuyện khiến anh ấy hiểu lầm mà — nếu như anh Bùi không nghe thấy cuộc đối thoại của em với 996 từ sớm."
Quan Mộc Lâm há miệng: "Ý em là, Bùi Hạo Xuyên tưởng anh chỉ vì nhiệm vụ của em chứ không phải thích cậu ta?"
Thẩm Thư nói trúng tim đen: "Thế anh có thích cậu ta không?"
Quan Mộc Lâm im lặng.
"Em từng nói với anh rồi, đúng là anh biết trước mối quan hệ có thể xảy ra giữa anh và Bùi Hạo Xuyên nên luôn vô tình hay hữu ý có cảm giác bài xích. Không phải bài xích con người cậu ta, mà là... trong tình cảnh biết rõ có sự 'sắp đặt' này, anh không biết quan hệ giữa anh và cậu ta là tự nhiên hay là do cố tình, nên anh sẽ theo bản năng mà kháng cự."
"Anh rất ít khi nghĩ đến vấn đề như vậy, ngoài bài xích kháng cự thì đúng là anh cũng đang trốn tránh... Tất nhiên là có phần muốn giúp em, nhưng nói thật, anh cũng không đặc biệt cố ý làm gì cả."
Quan Mộc Lâm vô thức nói: "Dù sao anh và cậu ta trước đây cũng vốn đã như thế—"
Thẩm Thư vỗ tay cái bộp: "Đấy thấy chưa, thực ra anh cũng đâu có vì nhiệm vụ mà cố tình làm gì thêm với Bùi Hạo Xuyên."
"Anh..."
Lúc này 996 cũng lên tiếng: [Chưa nói đến chuyện khác, thanh năng lượng nhiệm vụ đã tăng lên 85% — ồ không đúng, bây giờ là 86.3% rồi kìa.]
Quan Mộc Lâm ngồi bật dậy: "Có giải thích cụ thể gì không?"
996 "A" một tiếng, đưa cái râu nhỏ lên gãi đầu: [Tôi chưa nói với hai người sao? Tuy rằng — khụ, chương trình nhiệm vụ của tôi đúng là có rất nhiều bug siêu cấp, nhưng chương trình cốt lõi của thanh năng lượng thì không thể sai được. Tiêu chuẩn phán đoán cốt lõi của nó chính là sự phát triển tình cảm của thụ chính và công chính — tất nhiên là dưới sự trợ giúp sắm vai thiết lập nhân vật của ký chủ.]
[Bây giờ thanh năng lượng đã tăng lên 86.3%, điều này có nghĩa là — đợi tí, để tôi lật xem phần tiêu chuẩn phán đoán tình cảm đã nha.]
Thẩm Thư và Quan Mộc Lâm: "..."
[Ồ ồ, tìm thấy rồi. Nói đơn giản thì dưới 50% là trên tình bạn dưới tình yêu, còn trên 50% thì chắc chắn là đang tiến tới nhịp điệu của tình yêu rồi! Bây giờ lên tới 86.3% thì chứng tỏ hai người chắc chắn là thích nhau rồi, đại loại là trong mắt chỉ có đối phương, và đều thấy đối phương là người đặc biệt nhất.]
Quan Mộc Lâm: "... Thật hay giả vậy?"
Thẩm Thư thực ra cũng rất muốn hỏi. 996 bị nghi ngờ, cái râu nhỏ sắp đánh người tới nơi: [Tất nhiên là thật rồi! — Tóm lại là chắc chắn không sai biệt lắm đâu!]
Quan Mộc Lâm nghĩ tới một vấn đề: "Thế nếu bây giờ anh đi nói với Bùi Hạo Xuyên là hai đứa ở bên nhau, chẳng lẽ nhiệm vụ hoàn thành luôn?"
Thẩm Thư cũng lập tức thẳng lưng, nhìn về phía 996.
996 xòe râu ra: [Làm gì có chuyện đơn giản thế, tiêu chuẩn phán đoán của bọn tôi rất nghiêm ngặt đó nha.]
"......."
Thẩm Thư nhịn không được: "Anh 996, cậu nói câu này mà không thấy cắn rứt lương tâm à?"
Quan Mộc Lâm: "Đúng thế, cậu nói mà không thấy chột dạ sao?"
996: "..."
[Tóm lại — muốn đạt được tiến độ 100% không phải chỉ nói một câu thích rồi ở bên nhau là được, mà phải là cả hai đều kiên định lựa chọn đối phương mới tính!]
Thẩm Thư đưa ngón tay chọc chọc 996, bị điện giật nhẹ một cái: "Nhưng cậu vừa bảo trong mắt hai người họ giờ chỉ có nhau, đều thấy đối phương là người đặc biệt nhất còn gì."
996 hừ một tiếng: [Thế cậu bảo Quan Mộc Lâm đi tỏ tình thử xem!]
Thẩm Thư nhìn Quan Mộc Lâm. Quan Mộc Lâm khẽ ho một tiếng.
996: [Đấy thấy chưa! Giờ ngay cả tỏ tình anh ta còn đang do dự kìa! Thích một người và nhận ra mình thích một người là hai chuyện hoàn toàn khác nhau nhé!]
996 lại nhìn Thẩm Thư, đưa râu chỉ chỉ cậu: [Cậu thích anh Bùi từ lúc nào? Và từ lúc nào mới nhận ra mình thích hắn? Chứ hai người nói ở bên nhau thì nhanh thật đấy, mới chưa đầy hai ngày mà tôi đã bị nhốt vào phòng tối mấy lần rồi umm—]
Thẩm Thư dùng hai tay vội vàng "bạch" một cái bịt chặt 996 lại! Quan Mộc Lâm nhướng mày, nhìn Thẩm Thư đầy ẩn ý:"Ồ~"
Thẩm Thư: "..."
Quan Mộc Lâm suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Thế chuyện của em với anh Bùi có định nói với ba mẹ không?"
"Nhanh thế ạ?" Thẩm Thư gãi gãi cằm, hơi ngại ngùng nói: "Để sau đi ạ, thực ra với anh Bùi... em chưa nghĩ là sẽ nhanh như thế, dù sao giờ em vẫn còn nhiệm vụ phải làm."
Quan Mộc Lâm nghĩ cũng đúng, rồi vỗ vai Thẩm Thư: "Không sao, cũng sắp 100% rồi. Em cứ—"
Quan Mộc Lâm định nói gì đó rồi lại thôi: "À... thôi để anh cố gắng thêm chút vậy..."
Nói thì nói thế, nhưng Thẩm Thư cuối cùng vẫn nói Quan Mộc Lâm cứ để mọi chuyện với Bùi Hạo Xuyên thuận theo tự nhiên thôi. Đúng như 996 nói, cái phán đoán cốt lõi nhất trái lại không thể cố tình làm được.
Tuy nhiên, việc để mọi chuyện "nước chảy thành sông" quả thực khiến thanh năng lượng tăng không nhanh bằng lúc trước.
Hay nói đúng hơn là càng về sau, tiến độ càng chậm lại. Bởi lẽ lúc đầu có thiện cảm với một người rất dễ, nhưng để yêu một người, càng về sau càng vướng mắc nhiều, càng dây dưa rắc rối, không dễ gì mà suôn sẻ ngay được.
Nhưng Thẩm Thư cảm thấy cậu với Bùi Viêm thì lại khá suôn sẻ. Có lẽ là vì Bùi Viêm trưởng thành hơn chăng? Chỉ là... hiện tại mỗi lần bổ túc xong, cậu đều phải ở lại một mình...
"Đang nghĩ gì thế?"
Một bàn tay đưa tới quơ quơ trước mắt Thẩm Thư. Hiện tại đang ở trong biệt thự của Bùi Viêm. Nhóm Hàn Thừa Phong vừa đi xong, Bùi Hạo Xuyên cũng ra ngoài rồi. Quan Mộc Lâm không đi cùng Bùi Hạo Xuyên nhưng cũng không ở lại. Bữa tối đã ăn xong từ lâu, đầu bếp được mời đến cũng đã ra về.
Cho nên lúc này, ngoại trừ hai người họ thì chỉ còn lại một chú chó. Tiểu Thạch Đầu vốn muốn chạy tới chơi với cậu nhưng đã bị Bùi Viêm nhốt ra ngoài sân.
"Em chơi điên cuồng với nó nửa ngày rồi, sẽ không còn thời gian dành cho anh đâu."
Thẩm Thư đứng trước cửa sổ nhìn Tiểu Thạch Đầu đang cắm đầu đào đất điên cuồng, định tha hết đồ chơi của nó vào trong đó, cậu có chút bất lực nói: "Thế tối nay lại phải tắm cho Tiểu Thạch Đầu rồi."
"Ừm, không sao, nó thích nghịch nước, tắm rửa cũng không tốn sức lắm."
Bùi Viêm đứng sau lưng Thẩm Thư, ôm chặt cậu vào lòng, cằm khẽ cọ vào tai cậu, khẽ thở dài một tiếng. Thẩm Thư cảm thấy tai mình hơi nóng lên: "Sao thế anh?"
"Em vẫn đang học lớp 12." Bùi Viêm trầm giọng: "Và còn vài tháng nữa là thi đại học rồi."
Hả? Thế thì sao ạ?
Thẩm Thư vô thức quay người lại, chạm phải ánh mắt của Bùi Viêm. Giây tiếp theo, cậu cảm thấy mình đã hiểu ý của hắn. Bởi vì ánh mắt Bùi Viêm nhìn cậu... thực sự rất "gợi tình".
Không phải kiểu dung tục hay nhìn cậu bằng con mắt gì đó, mà là kiểu ánh mắt thâm trầm, muốn chạm vào nhiều hơn nhưng lại buộc phải nhẫn nhịn...
Bùi Viêm cúi người, nhấc bổng Thẩm Thư lên theo kiểu đối mặt. Thẩm Thư buộc phải kẹp hai chân vào hông Bùi Viêm. Cậu khẽ gọi: "Anh Bùi..."
"Ừm."
Bùi Viêm bế Thẩm Thư đi tới cạnh sofa rồi ngồi xuống, Thẩm Thư theo đó cũng ngồi trên đùi hắn một cách tự nhiên. Cảnh tượng này những ngày qua thỉnh thoảng vẫn xảy ra. Từ lúc sinh nhật Hàn Thừa Phong kết thúc, đến khi khai giảng, rồi vụ Ngụy Thiên Tích làm kiểm điểm bị đuổi học gây chấn động toàn trường, cho đến hiện tại, cậu cảm thấy thời gian mình và anh Bùi ở bên nhau chỉ có mỗi lúc bổ túc buổi tối này.
Thảo nào Bùi Viêm cứ như mắc "chứng thèm khát đụng chạm" vậy, ngày nào cũng giữ cậu ở lại riêng, hễ có cơ hội là sẽ bế cậu lên. Thẩm Thư từng ngồi qua bàn ăn, bàn bếp, bàn trà phòng khách, bục cửa sổ, nhưng ngồi nhiều nhất vẫn là trên đùi Bùi Viêm.
Cậu luôn cảm thấy Bùi Viêm như muốn kiểm soát mình trong tầm mắt vậy, mỗi khi cậu biến mất khỏi tầm nhìn, hắn sẽ cưỡng chế giam cầm hành động của cậu.
Giống như vừa rồi, sau khi Quan Mộc Lâm là người cuối cùng rời đi, cậu đứng dậy vận động cơ thể một chút rồi đi ra phía cửa sổ. Rõ ràng là Bùi Viêm đi đưa Tiểu Thạch Đầu ra sân trước, kết quả lúc quay lại hắn lại bế thốc cậu lên.
Còn mấy ngày trước nữa, khi cậu đi uống nước, chơi Lego trên bàn trà hay chơi game, Bùi Viêm cũng sẽ đi tới bao quanh cậu trong phạm vi quan sát của mình. Cảm giác này rất rõ rệt. Một hai lần thì thôi, chứ lần nào cũng vậy thì chắc chắn không phải ảo giác của Thẩm Thư.
Thẩm Thư ngồi trên đùi Bùi Viêm, hai gối quỳ trên sofa hai bên, tay chống hờ lên ngực hắn, lại xác định thêm được một chuyện — cậu đã phát hiện ra sự chuyên chế và tính chiếm hữu của Bùi Viêm.
Như muốn thử nghiệm một chút, Thẩm Thư khẽ nhích mông, làm ra bộ dạng muốn rời đi. Giây tiếp theo, quả nhiên phần eo dưới đã bị Bùi Viêm ấn chặt lại.
"Muốn đi đâu?" Bùi Viêm hỏi như thể đang quan tâm cậu.
Thẩm Thư nói: "Em muốn xuống."
Bùi Viêm: "Xuống làm gì?"
Thẩm Thư: "Cứ ngồi trên đùi anh Bùi mãi thế này không tốt lắm đâu ạ."
Bùi Viêm: "Chẳng có gì không tốt cả." Như để trấn an Thẩm Thư, hắn nói tiếp: "Em đâu có nặng, ngoan, anh muốn ở cạnh em một lát."
Hai người những ngày này thường xuyên ôm nhau, nhưng không phải lúc nào cũng làm chuyện đó. Chủ yếu là vào buổi tối thứ hai sau khi thuốc hết tác dụng, Bùi Viêm xác định cơ thể cậu thực sự không sao mới cho cậu thấy thế nào gọi là hành vi máy móc liên tục có thể kéo dài bao lâu, cũng như có thể làm bao nhiêu lần... Nếu không phải biết tối cậu còn phải về, e là hắn đã không dễ dàng buông tha cho cậu như vậy...
Lần đầu tiên thực sự thành thật đối diện với nhau, da đầu Thẩm Thư đã tê dại đi rồi. Sự thật chứng minh, hạng người "chỉ được cái mã" thì ít, mà vừa đẹp mã vừa "dùng tốt" mới là bình thường... Mà Bùi Viêm đâu chỉ là dùng tốt, hắn đơn giản là dùng quá mức cho phép luôn rồi.
Đến cuối cùng Thẩm Thư đã khóc. Cực kỳ hối hận vì đã nói Bùi Viêm thực sự không cần chứng minh bản thân nữa. Sau đó cậu cũng đã ngoan ngoãn hơn, không bao giờ dám tò mò hay khiêu khích nữa...
Nhưng dù anh Bùi có quá đáng thế nào, quả thực hắn vẫn luôn dừng lại ở bước cuối cùng. Thẩm Thư chợt nhớ tới những gì Bùi Viêm nói trước đây, là vì cậu đang học lớp 12? Vì vài tháng nữa cậu thi đại học rồi sao? Thật chu đáo quá.
"Nhưng dù có thế, làm đến bước cuối cùng thì có ảnh hưởng gì đâu chứ?"
Vừa dứt lời, Thẩm Thư mới nhận ra mình lại vô ý lầm bầm ra miệng... Cậu lập tức nhìn về phía Bùi Viêm. Quả nhiên thấy Bùi Viêm đang nhướng mày nhìn mình, lặp lại từng chữ một lời cậu nói: "Làm đến bước cuối cùng thì có ảnh hưởng gì đâu chứ?"
"Bé à, hóa ra em đang nghĩ đến chuyện này à."
Thẩm Thư: "..."
"Anh khuyên em tốt nhất đừng nên muốn thử." Bùi Viêm trầm giọng: "Dù sao em cũng không phải chưa từng hối hận."
"Nếu thực sự làm đến bước cuối cùng, anh sẽ làm một cách buông thả, không cho em bất kỳ cơ hội hối hận nào đâu. Em có thể khóc, nhưng em không trốn được đâu."
"Hơn nữa chỉ mới ở mức độ thế này thôi mà mấy ngày trước lần nào em cũng khóc, khóc đến mức mắt và chóp mũi đều đỏ ửng lên, đợi đến lúc làm thật, chắc là sẽ khóc dữ dội hơn nữa nhỉ, lúc đó thì nhìn mặt ai được?"
Thẩm Thư đỏ mặt, rất muốn bịt miệng Bùi Viêm lại. Giờ cậu đã không muốn nhìn mặt ai rồi đây này!
"Anh Bùi, chúng ta đổi chủ đề đi..."
Bùi Viêm cười cười, không nói đúng sai. Hắn biết mình đã dọa được cậu rồi. Nếu thực sự hoàn toàn thuận theo tiếng lòng, buông thả bản thân, thì Thẩm Thư đừng hòng bước ra khỏi biệt thự của hắn.
Nếu không phải hắn vẫn còn giữ lại một chút giới hạn cuối cùng... thực sự rất muốn "làm" cho cậu khóc đến mất tiếng luôn.