Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
18.
Tối hôm đó, tôi ngồi ngoài sân rất lâu.
Bà nội ngồi ngay bên cạnh tôi để ngắm trăng.
Trăng đêm nay rất sáng, soi rọi khắp sân rõ hệt như ban ngày. Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt bà rồi chợt hỏi:
“Bà nội ơi, bà có sợ không?”
“Sợ cái gì hả cháu?”
“Sợ cứ như thế này... cứ ở lại đây mãi như thế này.”
Bà ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
“Không sợ. Chỉ là thỉnh thoảng bà cũng tự hỏi, đến khi nào mới thực sự là điểm dừng.”
Bà quay sang nhìn tôi:
“Cháu biết không, bà cố của cháu ngày xưa cũng vậy. Cố ở lại nhà suốt mười năm ròng mới chịu rời đi.”
“Mười năm cơ ạ?”
“Đúng, mười năm. Mỗi ngày bà ấy đều ngồi ngoài sân để phơi nắng, ngắm hoa, nghe chim hót. Cho đến một ngày, bà ấy bảo: ‘Phải đi thôi’. Rồi từ đó bà không bao giờ quay về nữa.”
“Thế bà ấy đi đâu hả bà?”
Bà nội lắc đầu:
“Bà cũng chẳng rõ. Có lẽ là đến một nơi nào đó khác chăng. Một nơi tốt đẹp hơn chỗ này một chút.”
Bà đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất bám trên người.
“Được rồi, trời sắp sáng rồi, bà phải về đây.”
“Về ư? Bà về đâu ạ?”
Bà nhìn tôi:
“Tiểu Viễn, bà nội hỏi cháu chuyện này nhé.”
“Bà nói đi ạ.”
“Cháu có mong bà rời đi không?”
Tôi nhìn bà, nhất thời không biết phải trả lời ra sao. Bà mỉm cười, nụ cười hiền hậu y hệt như lúc bà còn sống.
“Không cần trả lời đâu, bà biết rồi.”
Bà xoay người, lững thững đi về phía gian nhà chính. Đến ngưỡng cửa, bà ngoái lại nhìn tôi thêm một lần nữa.
“Bánh nếp có ngon không?”
Tôi khẽ gật đầu.
“Vậy thì tốt. Sau này muốn ăn, bà nội lại làm cho cháu.”
Bà đẩy cửa bước vào trong rồi biến mất hút.
19.
Sáng hôm sau, bố bảo với tôi rằng bà nội đã đi rồi.
“Đi rồi ạ?”
“Phải, đi rồi. Sáng nay bố ra gian chính thì thấy nắp quan tài đã mở tung, bên trong trống rỗng. Bộ thọ y của bà được gấp lại gọn gàng, đặt ngay ngắn bên trong.”
Tôi sững người một lát rồi mỉm cười:
“Bà đã nói với con từ tối qua rồi.”
Bố nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ phức tạp:
“Tối qua con gặp bà rồi à?”
Tôi gật đầu.
“Bà nói gì với con?”
“Bà bảo, đã đến lúc bà phải đi rồi.”
Bố im lặng rất lâu, rồi ông cũng mỉm cười:
“Vậy thì tốt.”
Chiều hôm đó, chúng tôi ra mộ bà nội. Nấm mồ vẫn thế, tấm bia gỗ vẫn vậy. Nhưng khi tôi ngồi xổm xuống, đưa tay chạm vào lớp đất trước mộ, tôi thấy đất vẫn còn ấm.
Cảm giác giống như có người vừa nằm ở đây, vừa mới tỉnh giấc vậy.
Ngoại truyện:
Sau này, cứ đến ngày giỗ bà, năm nào tôi cũng về nhà.
Buổi tối, tôi lại ra sân ngồi đợi cho đến tận đêm khuya.
Nhưng bà không bao giờ xuất hiện nữa.
Thỉnh thoảng tôi lại tự hỏi, có phải bà đã đến cái “nơi tốt đẹp hơn một chút” đó rồi không?
Hay chỉ là bà không muốn làm phiền chúng tôi nữa?
Tôi cũng không rõ.
Nhưng mỗi bận về quê ăn Tết, tôi đều lén vào bếp ngó qua một lượt.
Trên bếp lò, đôi khi vẫn thấy đặt một đĩa bánh nếp đường đỏ, khói vẫn còn bốc lên nghi ngút.
Mẹ bảo mẹ không làm.
Bố bảo bố không mua.
Em gái thì đoán chắc là hàng xóm mang sang biếu.
Tôi chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ bưng đĩa bánh lên rồi cắn một miếng.
Vị bánh vừa ngọt vừa dẻo, đúng hệt hương vị năm nào.
Tết năm nay, tôi về nhà sớm hơn. Tối ba mươi, cả nhà quây quần bên mâm cơm tất niên. Mẹ làm bao nhiêu món ngon, bố khui chai rượu, em gái thì vừa ăn vừa mải mê bấm điện thoại.
Đang ăn được nửa chừng, tôi chợt nghe thấy tiếng động phát ra từ dưới bếp.
Tôi đứng dậy bước tới xem sao.
Trong bếp không có một bóng người, nhưng trên bếp lò lại đặt một đĩa bánh nếp đường đỏ còn nóng hổi.
Bên cạnh đĩa bánh là một tờ giấy ghi chú.
Tôi cầm lên xem, trên đó chỉ có một dòng chữ:
“Sau này bà không về nữa. Sống cho thật tốt nhé. Bà nội.”
Tôi gấp gọn tờ giấy, cất kỹ vào túi áo rồi bưng đĩa bánh bước ra sân.
Trăng sáng quá, ánh trăng soi rọi khắp sân rõ hệt như ban ngày. Tôi đứng đó, nhìn lên vầng trăng sáng tỏ:
“Bà ơi, bánh nếp ngon lắm ạ.”
Chẳng có tiếng ai trả lời, chỉ có một làn gió nhẹ thoảng qua, mơn man trên má như bàn tay ai đó đang âu yếm v**t v*. Tôi mỉm cười, xoay người đi vào nhà.
Phía sau lưng, cánh cổng sân bỗng vang lên tiếng động.
Ba tiếng dài, hai tiếng ngắn.
Ba tiếng dài, hai tiếng ngắn.
Tôi khựng lại một giây nhưng không ngoảnh đầu nhìn lại. Tôi bước vào trong, khép chặt cửa phòng.
Tối hôm đó, tôi mơ một giấc mơ. Trong mơ, bà nội đang ngồi ngoài sân phơi nắng, thấy tôi bước ra, bà liền vẫy tay gọi:
“Tiểu Viễn, lại đây ngồi với bà một lát nào.”
Tôi bước tới ngồi xuống cạnh bà. Ánh nắng ấm áp chiếu lên người dễ chịu vô cùng. Hai bà cháu chẳng ai nói với ai câu nào, cứ thế bình yên ngồi bên nhau. Chẳng biết đã qua bao lâu, bà đứng dậy bảo:
“Thôi, bà phải đi đây.”
“Bà đi đâu ạ?”
Bà mỉm cười không đáp. Rồi bà cứ thế bước đi, bóng hình cứ xa dần, xa dần, rồi tan biến hẳn vào trong ánh nắng rực rỡ.
Lúc tỉnh dậy, gối tôi đã ướt đẫm một mảng. Ngoài cửa sổ, trời đã sáng rõ. Tôi ngồi dậy nhìn ra ngoài, sân vắng thênh thang, ánh nắng chiếu rọi khắp mặt đất sáng đến chói mắt.
Nhưng tôi biết, bà không còn ở đó nữa.
Bà đi rồi. Thật sự đã đi rồi.
(Toàn văn hoàn)