Thượng Hải Khói Lửa

Chương 4

Trước Tiếp
4.
Chu Chấp Ngọc tức đến mức mặt mũi sa sầm, đi qua đi lại như một con sư tử xổng chuồng. Vừa nghe Thẩm Miểu kể lại chuyện cây đàn bị mang đi, anh suýt chút nữa đã rút súng lục dắt bên hông ra nã vài phát.   Thẩm Miểu ngồi trên đùi anh, vòng tay qua cổ vị tướng quân đang xù lông, dỗ dành bằng giọng điệu hóm hỉnh:    "Thiếu tướng đại nhân bớt giận, bớt giận nào. Anh mang xe tăng đến thì em lấy cái gì để chơi trò vả mặt công khai đây? Bọn họ thích trèo cao, vậy thì cứ để bọn họ trèo lên tận ngọn cây đi, lúc ngã xuống mới g ãy xương triệt để được chứ."   Chu Chấp Ngọc hậm hực ôm chặt lấy eo cô, vùi đầu vào hõm cổ cô, cắn một cái rõ đau để trút giận:    "Anh chính là không chịu nổi việc bọn họ sỉ nhục di vật của nhạc phụ, càng không chịu nổi việc tên phế vật đó dám bắt em dọn phòng cho ả nhân tình!"   "Họ bắt em dọn thì em dọn thôi." Thẩm Miểu nháy mắt tinh nghịch, ngón tay chọc chọc vào ngực anh. "Nhưng em dọn phòng xong là để chuẩn bị... dọn đồ rời đi luôn mà. Tờ đơn ly hôn em đã viết xong rồi, chỉ chờ đêm tiệc tuần tới thôi."   Nghe đến hai từ "ly hôn", đôi mắt Chu Chấp Ngọc lập tức sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cơn giận bay đi sạch sẽ, thay vào đó là cái đuôi sói đắc ý điên cuồng vẩy mạnh.    Anh lật người cô lại, ép cô ngửa mặt lên, ánh mắt đầy vẻ gian tà và nóng bỏng:   "Ly hôn xong liền gả cho anh đúng không? Nhịn ba tháng nay anh sắp nghẹn chế t rồi. Để ăn mừng em sắp dọn ra khỏi cái hố rác đó, đêm nay phải sạc pin cho anh trước."   "Ơ, đây là phòng làm việc mà... Ưm..."   Lời phản đối của Thẩm Miểu nhanh chóng bị nuốt chửng bởi nụ hôn cuồng nhiệt và có phần gấp gáp của Chu Chấp Ngọc.    Vị Thiếu tướng quân phiệt này một khi đã đ*ng t*nh thì không màng lễ nghi, anh dứt khoát gạt phăng tập tài liệu quân sự trên bàn làm việc xuống đất, bế thốc cô đặt ngồi lên mặt bàn gỗ sang trọng.   "Chu Chấp Ngọc... anh... anh lưu manh vừa thôi!"    Thẩm Miểu đỏ mặt, vừa cười vừa đẩy vai anh, nhưng tà váy sườn xám xẻ cao đã bị bàn tay to bản của anh thô bạo vén lên tận hông từ bao giờ.   "Đối với vợ mình thì không cần làm quân tử."    Chu Chấp Ngọc khàn giọng cười, áp sát bờ ngực rắn rỏi vào cô.   Dưới ánh đèn bàn ấm áp, không gian làm việc trang nghiêm biến thành một chiến trường tình ái nóng bỏng.   Sự kết hợp giữa bộ quân phục nghiêm nghị của Chu Chấp Ngọc và chiếc váy lụa mỏng manh của Thẩm Miểu tạo nên một phản ứng hóa học k*ch th*ch đến nghẹt thở.    Anh mạnh mẽ và thấu triệt chiếm lấy cô trên chiếc bàn làm việc, mỗi một cái va chạm đều mang theo sự thèm khát và lời hứa hẹn bảo hộ độc quyền.    Tiếng th* d*c của nam chính hòa cùng tiếng khóc thút thít, ngọt ngào của Thẩm Miểu vang vọng khắp căn phòng, kéo dài một đêm xuân đầy k*ch th*ch.   Kể từ ngày mang được cây đàn Dương cầm cổ ra khỏi Thường phủ, Thường An và ả nhân tình Liễu Thanh Thanh như mở cờ trong bụng.    Căn hộ nhỏ ngoại ô vang lên những âm thanh bập bẹ, hỗn tạp mỗi ngày. Liễu Thanh Thanh vốn xuất thân là ca kỹ bến tàu, quen gảy đàn tỳ bà lả lơi, nay lại muốn dùng đôi bàn tay thô kệch ấy để thuần phục một báu vật hoàng gia châu Âu, âm thanh phát ra không khác gì tiếng vịt bị cắt tiết.   Thế nhưng, Thường An đứng bên cạnh vẫn say sưa vỗ tay khen ngợi: “Thanh Thanh của anh quả là tài sắc vẹn toàn, khúc nhạc này mà đánh lên tại Dạ tiệc của Đô đốc, Nhị thiếu gia chắc chắn sẽ lóa mắt, chức Trưởng phòng của anh xem như nắm chắc trong tay!”   Trong khi đó, tại Thường công quán, Thẩm Miểu đang thong thả ngồi thêu một đóa hoa nhài lên chiếc khăn tay lụa.    Bà Thường đi qua đi lại, nhìn con dâu bằng ánh mắt coi thường, giọng điệu đanh đá:   "Miểu Miểu, phòng phía Tây đã dọn dẹp đến đâu rồi? Sang tuần sau là Thanh Thanh sinh nở, cái thai này thầy bói bảo là quý tử, mang lại đại phú đại quý cho Thường gia. Con làm chính thất thì phải biết an phận, tự mình ra tiệm vàng chọn mấy bộ kiềng, chuẩn bị làm lễ nạp thiếp cho tươm tất. Đừng có mặt nặng mày nhẹ làm ảnh hưởng đến thể diện của An nhi."   Thẩm Miểu khẽ châm kim qua lớp lụa mỏng, ngẩng đầu lên nở một nụ cười vô hại, giọng ngọt xớt: "Mẹ cứ yên tâm, lễ nạp thiếp con đã lên danh sách sính lễ rất hậu hĩnh rồi. Đảm bảo ngày đó toàn bộ Thượng Hải này đều sẽ ghi nhớ cái lễ nạp thiếp vô tiền khoáng hậu của Thường gia chúng ta." Hướng dẫn Thành phố & Địa phương   Bà Thường nghe vậy thì đắc ý cười lớn, thầm nghĩ con dâu Thẩm gia dẫu sao cũng chỉ là một đứa con gái mất cha, không có chỗ dựa, bị dọa vài câu là sợ đến mức ngoan ngoãn nghe lời.    Bà ta đâu biết rằng, danh sách "sính lễ" mà Thẩm Miểu chuẩn bị, thực chất là một xấp tài liệu dày cộm ghi lại các khoản sổ sách tham ô công quỹ của Thường An trong suốt hai năm qua.   Cùng lúc đó, kế hoạch giăng lưới của Thẩm Miểu đã bắt đầu vận hành ở tầng lớp cao nhất của Thượng Hải.   Thông qua mối quan hệ ngầm, Chu Chấp Ngọc đã sắp xếp cho chị gái mình là Phu nhân Đô đốc – người phụ nữ quyền lực đứng đầu giới thượng lưu – đến một tiệm may sườn xám danh tiếng để "tình cờ" gặp gỡ Thẩm Miểu.    Tại đây, Thẩm Miểu không dùng danh nghĩa vợ của Thường An, mà xuất hiện với tư cách là con gái của bậc thầy âm nhạc quá cố, tinh tế trò chuyện và hiến kế cho Phu nhân về việc tổ chức một buổi đấu giá từ thiện bằng nhạc cụ cổ điển để gây quỹ cho trẻ em mồ côi.   Phu nhân Đô đốc vô cùng tâm đắc, lập tức quyết định bổ sung tiết mục này làm điểm nhấn của đêm tiệc.    Tin tức nhanh chóng truyền đến tai Nhị thiếu gia Đô đốc, và dĩ nhiên, Thường An lập tức cắn câu.    Hắn như một con thiêu thân thấy ánh đèn, vội vàng thúc ép Liễu Thanh Thanh ngày đêm luyện đàn để chuẩn bị cho màn trình diễn đổi đời.
Trước Tiếp