Thượng Hải Khói Lửa

Chương 3

Trước Tiếp

3.
Chu Chấp Ngọc nghe đến đây, đáy mắt xẹt qua một tia sát khí lạnh người. Anh siết chặt eo cô, đặt một nụ hôn vừa xót xa vừa che chở lên trán cô: "Cho nên em mới bày ra màn kịch phong thủy 100 ngày không động phòng, giả vờ nhu nhược để bọn họ lơ là cảnh giác, hòng tìm cách lấy lại chìa khóa mật kho?"

  "Đúng vậy." Thẩm Miểu ranh mãnh nháy mắt, nụ cười tinh quái lại xuất hiện trên môi. "Bà mẹ chồng của Thường An cực kỳ mê tín. Em chỉ cần tốn chút tiền mua chuộc lão thầy bói phòng bên cạnh, nói rằng mệnh của em xung khắc với quan lộ của Thường An trong ba tháng đầu, bà ta liền sợ mất mật, lập tức đuổi con trai ra phòng sách. Cộng thêm việc Thường An vốn dĩ mê mệt ả ca kỹ Liễu Thanh Thanh, chê em cổ hủ tẻ nhạt, nên hắn càng được đà bỏ trống phòng ngủ."   Cô vươn ngón tay thanh mảnh, lướt nhẹ từ cằm xuống đến ngực áo của Chu Chấp Ngọc, giọng điệu trêu đùa: "Chẳng phải nhờ gã chồng hờ mắt mù đó hám lợi sợ chế t, nên Thiếu tướng mới có cơ hội đêm đêm sang đây ăn vụng sao?"   Chu Chấp Ngọc bị ngón tay của cô trêu chọc đến mức hô hấp rục rịch, lồng ngực phập phồng. Anh bắt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đưa lên miệng cắn nhẹ một cái như để trừng phạt, rồi lật người đè cô xuống dưới thân một lần nữa.   "Anh không thích ăn vụng, anh muốn danh chính ngôn thuận."    Chu Chấp Ngọc nhìn cô bằng ánh mắt rực lửa, giọng nói trầm khàn đầy vẻ bức người. "Hạn phong thủy 100 ngày của em sắp hết rồi. Anh không thể kiên nhẫn nhìn gã phế vật đó lởn vởn quanh em nữa. Đêm nay, em phải bồi thường cho nỗi khổ sở chờ đợi của anh."   Thẩm Miểu khẽ rê n lên một tiếng khi bờ môi của vị Thiếu tướng lại một lần nữa gắt gao ngậm lấy môi cô.    Khác với sự cuồng nhiệt có phần vội vã lúc đầu đêm, lần này Chu Chấp Ngọc vô cùng kiên nhẫn, dịu dàng nhưng đầy mạnh mẽ. Anh dẫn dắt cô vào một vũ điệu tình ái nồng nàn, dùng hơi ấm và sự chiếm hữu tuyệt đối của mình để xóa nhòa đi mọi tổn thương, ngột ngạt mà cô phải gánh chịu tại Thường phủ.   Trong bóng đêm mờ ảo của trang viên, tiếng giường chiếu thỉnh thoảng khẽ cọ xát, tiếng th* d*c nam tính hòa quyện cùng tiếng thút thít ngọt ngào, mềm mại của Thẩm Miểu kéo dài mãi không dứt, chứng minh ai mới là chủ nhân đích thực của đóa hoa nhài thanh khiết này.   Sáng hôm sau, Thẩm Miểu trở về Thường công quán đúng giờ như một cỗ máy được lên dây cót chỉnh chu.    Vừa bước qua cổng, cô đã thu lại nụ cười rạng rỡ đêm qua, hoán đổi ngay gương mặt sa sầm, đúng chuẩn một “hòn vọng phu” cam chịu nhưng hiền thục.   Mới sáng ngày ra, phòng khách Thường phủ đã rộn ràng tiếng cười nói.    Thường An ngồi vắt vẻo trên ghế sofa da kiểu Pháp, trên mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi sau một đêm “vắt kiệt sức lực” ở căn hộ ngoại ô với ả nhân tình Liễu Thanh Thanh.    Bà Thường thì cười đến mức nếp nhăn trên mặt xếp lại như hoa cúc mùa thu, lật đi lật lại mấy tờ danh thiếp mạ vàng.   "Miểu Miểu về rồi đấy à? Mau lại đây ngồi đi con."    Bà Thường thấy con dâu bước vào liền lên tiếng, giọng điệu có chút ban phát ân huệ. "An nhi nhà ta sắp thăng chức tới nơi rồi! Nhị thiếu gia của Đô đốc rất tán thưởng năng lực của nó, còn đặc biệt gửi thiệp mời gia đình ta tham dự Dạ tiệc từ thiện Thượng lưu vào tuần tới."   Thường An chỉnh lại cổ áo comple, hắng giọng một tiếng, cố tỏ ra khiêm tốn nhưng cái đuôi cáo đắc ý đã vểnh lên tận trời:    "Cũng nhờ Nhị thiếu gia nâng đỡ. Có điều, Nhị thiếu gia là người có gu nghệ thuật, rất thích âm nhạc cổ điển phương Tây.    Hắn nói tiệc tuần tới muốn tìm một món nhạc cụ độc bản để làm điểm nhấn đấu giá từ thiện, nhằm lấy lòng Phu nhân Đô đốc.    Ai tìm được bảo vật này, vị trí Trưởng phòng béo bở ở Tổng cục Thuế chắc chắn thuộc về người đó."   Thẩm Miểu im lặng lắng nghe, vừa cúi đầu uống trà vừa nghĩ thầm trong lòng:    Trưởng phòng? Với cái đầu toàn bã đậu của anh, cho anh làm trưởng phòng thu gom rác còn sợ anh đếm thiếu.   Nhìn thấy vẻ mặt dửng dưng của vợ, Thường An tưởng cô không hiểu đại sự, liền sốt sắng nói tiếp:    "Anh nhớ không lầm thì trong đống di vật của nhạc phụ để lại, có cây đàn Dương cầm cổ độc bản do nghệ nhân hoàng gia châu Âu chế tác đúng không?    Anh quyết định rồi, sẽ lấy cây đàn đó đem tặng cho Thanh Thanh. Để Thanh Thanh luyện tập vài ngày, đến đêm tiệc sẽ thay mặt Thường gia chúng ta lên biểu diễn, sau đó hiến tặng cho Nhị thiếu gia mang đi đấu giá.    Tiện cả đôi đường!"   Rầm!    Tách trà trên tay Thẩm Miểu khẽ va mạnh xuống đĩa sứ. Đôi mắt cô trong nháy mắt lạnh thấu xương.   Bọn họ không chỉ muốn cướp sản nghiệp của cha cô, giờ còn muốn đem cây đàn thánh khiết của ông tặng cho một ả ca kỹ bến tàu để làm bậc thang tiến thân?    Đúng là lòng tham vô đáy, không biết hai chữ "vô sỉ" viết như thế nào!   Bà Thường thấy sắc mặt Thẩm Miểu thay đổi, lập tức biến mặt, gõ mạnh chuỗi hạt xuống bàn:    "Cô làm cái bộ dạng gì đó? Đàn để trong kho rỉ sét cũng vậy thôi, đem cho Thanh Thanh dùng để giúp chồng cô thăng quan tiến chức, đó là vinh hạnh của cái nhà họ Thẩm các người!    Hơn nữa, thầy tử vi nói hạn phong thủy 100 ngày của cô sắp hết rồi. Đợi An nhi thăng chức, ta sẽ chính thức đón Thanh Thanh cùng đứa nhỏ về phủ. Cô làm chính thất, mau chóng dọn dẹp cái phòng phía Tây ra cho mẹ con người ta ở!"   Thẩm Miểu hít một hơi thật sâu, ép thấu tia sát khí xuống.    Khi ngẩng đầu lên, khuôn mặt cô đã trở lại vẻ nhu nhược, hốc mắt thậm chí còn hơi đỏ lên vì "uất ức": "Mẹ... mình... chuyện đón Liễu tiểu thư con không dám cản. Nhưng cây đàn đó là di vật của cha con..."   "Di vật cái gì mà di vật! Cưới về nhà chồng thì là đồ của Thường gia!" Thường An mất kiên nhẫn đứng phắt dậy, hất hàm ra lệnh cho gia đinh.    "Lấy chìa khóa mật kho ra, đem cây Dương cầm bọc lại cẩn thận, chở thẳng đến căn hộ ngoại ô cho Thanh Thanh!"   Nhìn chiếc xe tải chở cây đàn quý giá rời khỏi Thường phủ, Thẩm Miểu đứng ở ban công, khẽ móc chiếc khăn tay ra lau khóe mắt khô rốc không một giọt lệ.    Cô bật cười thành tiếng, nụ cười rực rỡ và sắc lẹm như dao: Thường An, anh tự tìm đường c hết, vậy thì tôi sẽ chôn cất anh thật chu đáo.   Biệt thự riêng của Chu Chấp Ngọc ở khu sưu giới.   "Đập! Đập nát cái Thường phủ đó cho anh! Gom hết xe tăng, đại bác đến san phẳng cái Tổng cục Thuế luôn!"   Tiếng gầm thét đầy mùi thuốc súng của vị Thiếu tướng vang lên làm chấn động cả phòng làm việc. 
Trước Tiếp