Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dù sao cũng là cô gái được Lục gia yêu thương và nuông chiều từ nhỏ.
Nếu bỏ qua những hành động giả nai của cô ấy khiến gia đình ngày càng có thêm thành kiến với tôi. Thì thực ra, Lục Gia Gia cũng không đáng ghét mấy. Cô ấy chỉ thực sự bày mưu tính kế với tôi một lần duy nhất.
Đó là khi gia đình lo lắng về tình trạng đau dạ dày của tôi, định đưa tôi đi khám.
Cô ấy đã đổi thuốc dạ dày của tôi thành vitamin.
Chỉ một lần duy nhất đó, nhưng về sau mọi người lại dần tự cho rằng tôi đang nói dối, diễn kịch, lợi dụng sự áy náy của gia đình để tranh thủ sự ưu ái.
Nếu có hỏi rằng trách cô ấy không? Tất nhiên là trách.
Nhưng tôi cũng không thể đổ lỗi tất cả mọi việc lên đầu cô ấy.
Đạo lý này tôi hiểu. Người nhà họ Lục cũng hiểu.
“Lục Gia Gia, em đúng thật là nên quỳ xuống xin lỗi Lục Tư Nghiên.Nhưng người cần quỳ không chỉ có mình em, cả nhà chúng ta ai cũng phải quỳ mới đúng
“Nhưng điều đó cũng không còn quan trọng nữa, vì có quỳ cũng vô ích.Sự hối hận của các người chỉ khiến tôi thấy ghê tởm hơn mà thôi.”
Cái gia đình này làm gì có chuyện hối hận đến tột cùng, hối hận suốt đời suốt kiếp chứ?
Không một ai sẽ mang theo sự hối hận mà sống cả đời hết.
Rồi người ta rồi cũng sẽ tìm được lý do để bào chữa cho hành động sai trái của bản thân, tự giải thoát cho tâm hồn.
Giống như khi họ vừa đánh lạc mất tôi vậy. Có thể lúc đó họ đã rất hối hận và áy náy. Nhưng chẳng phải chỉ 2 năm sau, họ vẫn nhận nuôi Lục Gia Gia, coi cô ấy như con ruột, khiến cho bản thân cảm thấy dễ chịu hơn không phải sao?
Vì vậy, sự áy náy của họ đáng giá được bao nhiêu tiền? Họ ấy à, mãi mãi là dạng người chỉ khi mất đi tôi rồi, mới cảm thấy yêu tôi nhất.
Thật nực cười.
Không thèm nhìn họ thêm dù chỉ thêm một lần, tôi kéo tay áo của Cố Lân, quay người bỏ đi.
Vừa bước được hai bước, phía sau lại truyền đến giọng nói nghẹn ngào của anh cả Lục Cận Nhiên:
"Tư Nghiên... theo anh về nhà đi."
"Xin em đấy!"
Tôi dừng bước.
Quay đầu lại, Lục Cận Nhiên cũng đã quỳ xuống đất từ lúc nào nhưng tôi chỉ nghiêng đầu, cười lạnh lùng:
"Cút."
Sau ngày đó, người nhà họ Lục không còn giả mù mưa xa khóc lóc nói xin lỗi với tôi nữa.
Họ chỉ im lặng ngày ngày thay phiên nhau quỳ trước cửa nhà Cố Lân, hàm ý cầu xin tôi quay về nhà.
Nhưng tôi vẫn làm bộ như không thấy.
Hàng ngày tôi vừa vui vẻ hóa trị, vừa kéo Cố Lân đi hoàn thành nốt những tâm nguyện trước khi chết mà trước đây chưa kịp làm.
Cố Lân gọi đó là "kế hoạch trồng hoa trước mộ."
Nhưng thời gian cho kế hoạch này hơi ngắn, chỉ kéo dài được hơn hai tháng, cho đến lúc tóc tôi rụng hết đành phải dừng lại.
Mỗi lần sau khi hóa trị kết thúc tôi có thể cảm nhận rõ ràng sức lực và sự sống đều bị rút ngắn đi một phần.
"Cố Lân, trông anh dường như không buồn lắm nhỉ."
Lần hóa trị thứ ba kết thúc cũng là lúc tóc tôi rụng sạch. Bác sĩ yêu cầu phải nhập viện theo dõi. Nằm trên giường bệnh lắc lư cái đầu trọc lốc, dùng ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ hắt lên đầu tôi, tôi cố tình chỉnh ánh sáng trên đầu mình hắt sang mặt anh:
"Mặc dù kết quả mấy lần hóa trị vừa rồi của tôi không tốt cho lắm."
Cố Lân đang gọt táo cho tôi, mỉm cười nhạt:
"Bởi vì chúng ta đã cùng nhau có nhà, cùng nhau có mộ. Dù sống hay chết, tôi đều sẽ bên cạnh em."
"Vậy nên, kết quả hóa trị có thế nào cũng không còn quan trọng."
Tôi cúi đầu, nắm lấy hai tai chú thỏ bông:
"Anh tốt nhất nên giữ vững tâm trạng như thế cho em."
Trên khung cửa kính mơ hồ có bóng dáng quen thuộc thoáng qua. Tôi vừa ngẩng đầu lên nhìn thì bóng dáng ấy đã nhanh chóng trốn đi.
Dù có không nhìn rõ mặt, nhưng tôi cũng đoán ra được đó là ai. Tuy không nhìn thấy nhưng tiếng khóc nức nở nghẹn ngào ngoài kia thực sự quá ồn ào.
"Anh bảo họ có khóc thì cũng cút xa xa ra, đừng để em nghe thấy."
"Nhức đầu quá."
Cố Lân gật đầu, nhưng không lập tức đứng dậy ngay. Ánh mắt anh hơi liếc về phía cửa ra vào, lên tông giọng nói:
"Lục Gia Gia hình như muốn dọn ra khỏi nhà họ Lục."
"Nghe nói anh ba của em dạo gần đây có xu hướng tự hủy hoại bản thân rất nghiêm trọng. Hôm qua gặp lại, trên cổ tay anh ta toàn vết cắt ngang dọc, tuy không nghiêm trọng đến mức chết đi, nhưng mà vẫn rất đau đơn nha."
“Anh hai của em thì lâu rồi không thấy đến nữa, nghe nói ngày nào cũng điên cuồng nhốt mình trong phòng tìm hiểu phương pháp điều trị ung thư dạ dày."
"Cha mẹ của em…"
"Em không muốn biết gì hết, Cố Lân." Tôi trả lời một cách tĩnh lặng. "Em không biết họ phải thẩm đến mức nào, làm ra những hành động gì thì mới được coi là trả hết nợ nần."
"Em chỉ biết rằng em chẳng có chút tò mò nào về kết cục của họ."
"Họ thảm, em cũng sẽ không vui vẻ gì vì họ đâu thể xóa đi những tổn thương đã từng tồn tại trong em em."
"Họ muốn bù đắp, em đây cũng không cần."
"Vì em không tin rằng gia đình này sẽ mãi mãi cảm thấy tội lỗi."