Thiên Kim Thật Bị Vứt Bỏ

Chương 10

Trước Tiếp

Trước lần hóa trị thứ sáu, trời đổ một trận tuyết đầu mùa.

Tôi co ro cuộn tròn trong chiếc chăn len ngồi trên ghế bập bênh để Cố Lân đang đọc sách bên cạnh dùng chân đẩy nhẹ thành ghế, từng nhịp từng nhịp ru tôi ngủ.

Khi tỉnh giấc, mắt tôi lờ đờ nhìn quanh bỗng khựng lại trong vài giây.

Ngoài cửa sổ kính, sáu bóng người đang quỳ gối ngay ngắn trong sân.

Tôi duỗi người, cuối cùng cũng chui ra khỏi chăn nhìn Cố Lân:

"Chúng ta đến nghĩa trang đi."

"Em muốn đến thăm ngôi mộ phong thủy tốt của mình."

"Tiện thể thăm cha mẹ chúng ta."

Đây là lần hóa trị cuối cùng rồi. Kết quả lần này, sẽ quyết định liệu tôi sẽ nằm chờ chết cho đến khi chuyển biến sang giai đoạn cuối, hay sẽ có cơ hội tiếp tực sống sót bên Cố Lân. Vì vậy tôi phải sớm ra chào hỏi bố mẹ anh.

"Chính nhờ ngôi mộ này đã giúp em gặp được anh. Vậy nên phong thủy của nó chắc chắn rất linh nghiệm, em muốn đến bái mộ. Cầu mong nó có thể chuyển hết vận may trong kiếp sau của em sang kiếp này, có thể phì hộ độ trì, bảo vệ cho em được sống sót, chỉ cần kiếp này mà thôi."

Ngón tay dài miên man đang lật sách của Cố Lân bỗng dừng lại. Anh cúi đầu, môi mím chặt, im lặng hơn một phút rồi mới gật đầu.

Lần mở miệng tiếp theo, giọng anh khàn khàn: "Được."

Chiếc khăn quàng len mềm mại được quấn quanh cổ tôi. Tiếp đó anh còn đội cho tôi chiếc mũ tai thỏ mà chúng tôi mua khi đi Disney cùng nhau.

Anh quấn tôi thật kín kẽ, chỉ chừa lại mỗi đôi mắt để nhìn đường. Rồi không nhịn được dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào trán tôi.

Cả người tôi vốn dĩ đã căng như quả bóng, bị gõ nhẹ cái bèn ngồi phịch xuống ghế sofa.

Phải thở vài hơi mới có sức để cười:

"Bắt nạt bệnh nhân, anh có phép lịch sự tối thiểu không đấy anh!"

"Trông em như đứa trẻ vậy nên anh không nhịn được."

Cố Lân vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một chiếc kẹo que. Su khi bóc vỏ, anh nhẹ nhàng kéo chiếc khăn của tôi xuống. Đặt kẹo vào miệng tôi.

Ừm, vừa khéo át đi vị tanh của máu.

Tiếp theo sau đó anh liền hô biến, lấy từ dưới bàn trà ra một chiếc bút dầu. Anh quỳ một gối trước mặt tôi, nhẹ nhàng mở lòng bàn tay tôi ra viết từng nét, từng nét.

Tôi đang m*t kẹo, bỗng cười ngơ ngác với anh: "Anh làm gì vậy? Viết số điện thoại à?"

Cố Lân cũng cười, nhưng hai mắt đỏ hoe đã bán đứng biểu cảm của anh:

"Anh đang đánh dấu chủ quyền, để nhỡ đâu có lạc mất còn tìm thấy."

Bút dạ được thu hồi, chữ “麟” nằm gọn trong lòng bàn tay tôi.

Tôi cúi đầu, im lặng nắm chặt tay.

Khi định mở tay ra lần nữa, bỗng một giọt nước mắt rơi từ đâu lăn vào khe hở giữa các ngón tay.

Cố Lân run rẩy tay, nắm chặt tay tôi trong lòng bàn tay anh, cúi đầu xuống.

Anh cứ quỳ ở đó, vùi mặt vào tay tôi, khóc không thành tiếng.

Đây là lần đầu tiên trong nửa năm quen biết, tôi tận mắt chứng kiến nỗi buồn của anh:

"Lục Tư Nguyên, đừng rời xa anh… Anh xin em…"

Tôi cúi đầu trước mộ cha mẹ Cố Lân.

Sau đó nhìn sang Cố Lân, người đã bị tôi đuổi khéo đang đứng ở phía xa, cười trộm nói hai ngôi mộ trước mặt:

"Con xin lỗi hai người, bây giờ trông con có hơi xấu xí. Nhưng bố mẹ hãy tin con, trước kia khi tóc con còn dài và sức khỏe của con còn tốt, con thật sự là một cô gái rất xinh đẹp. Rất xứng đôi với con trai của hai người."

"Vì vậy, con cầu xin hai bác, cho dù chưa từng gặp mặt nhưng hãy phù hộ cho con nhé. Nếu kiếp này có thể sống tiếp, con sẽ làm con dâu của hai bác. Nếu không thể sống, kiếp sau…"

Tôi dừng lại suy nghĩ vài giây. Thở một hơi dài, khôi phục lại chút sức lực cuối cùng cười yếu ớt:

"Dù là con gái hay con dâu, con cũng sẽ là người của nhà hai bác."

Nói xong, tôi giơ tay ra cho họ xem chữ "麟" trong lòng bàn tay rồi chỉ vào vị trí mộ phần bên cạnh:

"Sau khi con chết sẽ cùng chôn chung mộ với Cố Lân. Vậy nên nếu có kiếp sau chúng con chắc chắn sẽ có duyên gặp lại. Nếu không có duyên, với ký hiệu này, Cố Lân cũng sẽ tìm được con."

Nghĩa trang im lặng, tuyết rơi không một tiếng động.

Tôi ngước mắt nhìn lên, thông qua những bia mộ, lại nhìn thấy những bóng người mờ mờ đứng phía xa.

Là người nhà Lục gia.

Chính tôi đã gọi họ đến đây. Để họ tận mắt chứng kiến tôi tìm được cha mẹ mới, gia đình mới. Cắt đứt hết mọi liên quan, không để họ còn cơ hội dây dưa.

Cho dù là kiếp này hay kiếp sau, chúng ta cũng không còn là gia đình.

* 麟 = lân (trong kỳ lân), mang ý nghĩa cát tường, cao quý.

________________________________________

"Tư Nghiên, em hình như luôn quên chưa nói với anh một điều."

Cố Lân cõng tôi trên bờ vai vững chắc, bước từng bước nhỏ trong nghĩa trang.

Tôi yếu ớt ôm lấy cổ anh, lơ đãng hỏi: "Điều gì?"

"Thính lực của anh khá tốt đấy." Anh tự hào khoe mẽ

"Ừ, rồi sao nữa?" Mắt tôi nặng trĩu, hình như tôi thấy buồn ngủ rồi.

"Anh nghe thấy em nói với bố mẹ sẽ làm vợ anh rồi. Lần này là chính miệng em nói ra, không thể chối nữa nhé…"

Tay tôi yếu ớt rũ xuống.

Bước chân Cố Lân đột ngột dừng lại, mắt anh đỏ ửng. Nhưng sau đó, anh lại mỉm cười tiếp tục bước đi, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng run rẩy:

"Dù sao anh cũng đã đánh dấu rồi."

"Kiếp sau dù em đầu thai thành chó, anh cũng sẽ tìm thấy em."

"Nghe rõ chưa Lục Tư Nguyên…"

"Em là đồ dối trá…."

"Lục Tư Nguyên…"

Tuyết rơi, đọng trên má. Khiến nước mắt cũng trở nên lạnh buốt nhưng có lẽ lòng ai đó còn lạnh lẽo hơn bông tuyết kia gấp nhiều lần.

Trong gió tuyết, dường như có một tiếng đáp nhẹ nhàng vang lên bên tai:

"Anh mới thành chó."

Hết.

Trước Tiếp