Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hồi kết · Đầu
────୨ৎ────
Đại Dận năm Tĩnh Hòa thứ năm, giữa ngày hè oi ả, đại quân của Ách Chân do Ô Mãng cầm đầu bí mật vượt qua Âm Sơn, liên tiếp tập kích hai tòa thành chủ chốt của Trung Nguyên là Trường An và Biện Đô.
Khi ấy chiến sự nơi biên bắc còn chưa yên, đại quân triều đình chưa kịp trở về triều. Ô Mãng vây thành chưa đầy một canh giờ Biện Đô đã rối loạn, đến cả hoàng đế cũng phải thay thường phục, chuẩn bị bỏ thành mà chạy trốn.
Đúng lúc mây đen kéo kín, bỗng có vị vương quân từ trời giáng xuống, đánh lui địch quân.
Người cầm quân ấy chính là hoàng thái tử Thừa Minh Tống Linh, người từng được cho là đã chết trong vụ án Thích Đường năm xưa, nay lại sống sót trở về, dẫn quân tiến vào Biện Đô.
Còn Tô hoàng hậu, người "đã chết" trong biến cố núi Cốc Du cũng theo quân hồi kinh, trong ngoài phối hợp tiến vào hoàng thành.
Ngày hôm sau, thái tử Tống Linh đứng tại Ngự Sử đài, tự tay thiêu hủy bản thảo Ai Kim Thiên do chính mình viết.
Hành động ấy chẳng khác nào một lời hứa, rằng sẽ không truy cứu những sĩ tử, thần tử từng bị mê hoặc trong án Kim Thiên, đồng thời lệnh cho sử quan xóa bỏ toàn bộ những thi văn phụ họa năm xưa.
Dưới sự tiến cử của Hộ Bộ thượng thư Trương Bình Kính, Cam Thị lang đại nhân - người từng tham gia biên soạn quốc điển, cùng đế sư Phương Hạc Tri, văn võ bá quan tề tựu trước Ô đài, đồng thanh hô vạn tuế, chính thức thừa nhận thân phận thái tử Thừa Minh.
Ngự Sử đài lấy bản cung trạng do chính tay cựu thái sư Ngọc Thu Thực viết làm chứng, lập tức tuyên bố xét lại vụ án Thích Đường.
Nhưng đám Sinh đồ Thái học không chờ nổi kết quả thẩm tra. Ngay chiều hôm thái tử đăng Ô đài, họ tay không xông lên đài Đinh Hoa, đập đổ tấm bia "diệt trừ loạn sinh cuối năm Canh Tý".
Mọi người quỳ dưới tượng vàng, tay áo che mặt mà khóc, rồi cất tiếng hát khúc "Chiêu Hồn" của Khuất Nguyên.
Ba pho tượng quỳ gối cũng theo tấm bia mà đổ nát, vỡ vụn thành từng mảnh đá, rơi xuống dòng sông Biện.
Nước sông cuốn theo những mảnh vỡ cuồn cuộn trôi đi, như đang siêu độ cho những linh hồn bị vùi lấp, đưa họ rời khỏi nơi này, về với một phương trời tự do và rộng lớn hơn.
"Sông dài nước biếc mênh mang, trên bờ phong đứng, ngỡ ngàng gió xuân. Trông xa nghìn dặm xa dần, lòng vương nỗi nhớ, ngập ngần xuân đau."
"Hồn ơi trở về, thương đất Giang Nam..."
_
Quần thần tay cầm hốt bản, đứng chờ ngoài điện Càn Phương. Mặt trời đã lặn, bóng đêm dần buông, phía đông lấp ló ánh trăng còn chưa kịp sáng.
Tống Lan ôm chặt ngọc tỷ trong lòng, co mình dưới thư án ở hậu điện, dáng vẻ chật vật vô cùng.
Bên tai chợt vang lên tiếng kẽo kẹt, khe khẽ của cánh cửa gỗ bị đẩy ra.
Hắn không ngẩng đầu, nhưng như sực nhớ ra điều gì, vội đưa tay lần mò dưới gầm bàn. Không lâu sau, quả nhiên chạm được pho tượng Bồ Tát mà trước đó hắn đã giận dữ ném xuống đất.
Pho tượng đã gãy mất một cánh tay, bị vứt lại nơi này, không ai dám thu dọn. Tống Lan như vớ được vật cứu mạng, run run đặt tượng ngay ngắn trước mặt, chỉnh lại tư thế, rồi co mình quỳ gối trong khoảng không chật hẹp dưới án thư, dập đầu hai cái.
Người vừa bước vào thắp một ngọn nến trong điện, lặng lẽ đợi hắn bái xong, mới cất tiếng gọi:
"...Tử Lan."
Tống Lan đã tự thuyết phục mình vô số lần, rằng Diệp Đình Yến giả mạo Tống Linh, tất cả đều do Lạc Vi giật dây. Nàng muốn dùng người này làm quân cờ để đoạt vị.
Chính vì tin chắc điều đó, hắn mới cho rằng thiên hạ sẽ không tin, bá quan cũng không tin, kế hoạch kia tuyệt không thể thành công.
Nhưng chỉ một tiếng gọi ấy, lại khiến hắn như rơi vào hầm băng.
Dù không muốn thừa nhận đến đâu, hắn cũng buộc phải đối mặt với sự thật, người kia... chưa từng chết.
Diệp Đình Yến chính là Tống Linh.
Vậy nên, lần đầu gặp ở biên cương phía bắc, hắn mới có thể thuận theo tâm ý mình, từng lời đều đánh trúng chỗ sâu nhất. Vậy nên vào triều lại ung dung tự tại, xử lý mọi việc giữa hắn và quần thần không chút sơ hở. Vậy nên hắn và Lạc Vi vốn dĩ là đồng mưu, mọi điều khiến mình không sao hiểu nổi trước đây, giờ phút này đều đã sáng tỏ.
Vậy nên... dù biết có thể là tự chui đầu vào lưới, hắn vẫn không do dự mà quay về Biện Đô. Vậy nên chỉ với một gương mặt xa lạ, vẫn có thể ép cả thiên hạ thừa nhận thân phận, chỉ trong một ngày đã lật lại án Thích Đường!
Tống Lan bò ra khỏi thư án, ngã người xuống long ỷ lạnh ngắt, nghiến răng nói:
"...Ngươi đến rồi."
Tống Linh đặt thanh kiếm trong tay lên bàn, lặng lẽ nhìn hắn.
Người ấy từ trước đến nay vẫn như vậy, thậm chí không cần nói một lời, chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ khơi dậy tất cả những u ám, những ý nghĩ tàn độc bị hắn dằn xuống tận đáy lòng.
"Ngươi đến làm gì?"
Tống Linh khẽ hạ mắt, giọng vẫn bình thản không gợn sóng:
"...Thỉnh bệ hạ băng hà."
Tống Lan bật cười lớn, đưa tay chỉ thẳng vào hắn:
"Ha ha ha... Ngươi muốn ta chết, nhưng nếu ta không chịu chết thì sao? Chẳng lẽ ngươi định giết vua, giết đệ đệ ruột của ngươi?"
Tống Linh không hề dao động, thậm chí còn học theo hắn, khẽ nhếch môi cười lạnh:
"Ngươi không chịu chết càng hợp ý ta. Ngươi nghĩ ta cam lòng để ngươi chết dễ dàng như vậy sao?"
Tống Lan th* d*c, môi run lên không ngừng.
Cả triều văn võ đã chọn chủ mới. Sau khi Ngọc Thu Thực chết, hắn còn chưa kịp thu phục lòng người, đã bị từng chuyện dồn dập kéo đến, rối loạn tâm trí, bỏ lỡ mất thời cơ tốt nhất.
Giờ nghĩ lại, từng việc một... e rằng đều là do bọn họ sắp đặt từ trước.
Hắn khinh thường đám thanh lưu văn thần từng thân cận với Lạc Vi, tâm phúc bên mình lại phần nhiều là hạng người giỏi thao túng quyền lực như Diệp Đình Yến. Nhưng loại người ấy, nếu không trải qua thời gian dài lôi kéo, tính toán để buộc họ liều chết vì mình, thì khi cục diện đổi thay, họ đương nhiên sẽ chọn bên có lợi nhất.
Thắng thua đã rõ.
Tống Linh khẽ thở dài, bỗng bước tới, ngồi xuống đầu bên kia của long ỷ, nơi hắn đang chiếm giữ.
"Thôi vậy," hắn nói, giọng trầm xuống, "thực ra hôm nay ta đến chỉ vì có một câu muốn hỏi ngươi cho rõ. Năm đó ta đã tự hỏi không biết bao nhiêu lần..."
Hắn nhìn thẳng vào Tống Lan:
"Rốt cuộc là vì sao?"
Tống Lan vừa hé miệng đã bị cắt ngang:
"Đến nước này rồi, nói một câu thật lòng đi."
Tay ôm ngọc tỷ của Tống Lan khẽ buông lỏng. Hắn cắn môi, im lặng rất lâu, rồi mới thấp giọng nói:
"...Ngươi có biết mẫu phi của ta không?"
Hắn không muốn giả vờ nữa, ngay cả một tiếng "hoàng huynh" cũng không buồn gọi.
Tống Linh nói: "Đương nhiên là biết, mật thám của Ách Chân cài vào."
"Vậy mà ngươi cũng đoán ra được sao?" Có lẽ sau khi xác nhận người trước mặt chưa chết, hắn đã không còn ý chí sống, cả người thả lỏng hẳn. Hắn thở dài một hơi, vẻ mặt như một đứa trẻ vừa đạt được mưu đồ: "Nhưng chắc hẳn cũng có nhiều chuyện ngươi không đoán được... chẳng hạn như, mẫu thân ngươi rốt cuộc chết thế nào?"
Tống Linh khựng lại. Hắn cứng đờ quay đầu, từng chữ một hỏi: "Ngươi... nói cái gì?"
Tống Lan giơ tay, tỏ vẻ vô can: "Đừng nhìn ta như vậy, chuyện này không liên quan đến ta. Ta cũng chỉ mới biết gần đây thôi."
Hắn cười nhạt: "Chính là cái hôm Tùy Vân b*p ch*t đứa con của ta, ta cả người đầy máu xông thẳng vào cung của Thái hậu. Ta chỉ muốn hỏi bà một câu, bà cũng là mẹ ta, sao lại có thể trơ mắt nhìn phi tử của ta giết con ta?"
Nói đến đây, gân xanh trên cổ hắn nổi lên, ánh mắt dần trở nên cuồng loạn:
"Kết quả, bà ta lại tự mình nói ra thân phận... năm đó tộc Ách Chân phái bao nhiêu mật thám vào kinh, trà trộn trong đám cung nữ, trong gia quyến quan lại. Chỉ có bà ta leo cao nhất, leo được đến bên cạnh hoàng hậu."
"Gan cũng lớn thật, dám tính kế phụ hoàng rồi mang thai, buộc người phải cho bà ta một danh phận!"
Hắn nhìn thẳng vào Tống Linh, giọng càng lúc càng thấp:
"Ngươi có biết vì sao bà ta bị giam ở Lan Huân Uyển không? Khi ấy bà ta và mẫu thân ngươi cùng mang thai, còn giả vờ cung kính, tự xin hầu hạ. Kết quả hai người sinh cùng một ngày, con của mẫu thân ngươi thì chết, còn ta lại sống. Từ đó về sau, mẫu thân ngươi bệnh mãi không dứt, chưa đến năm năm đã u uất mà qua đời."
"Ngươi sao không nói rõ hơn chút nữa?" Tống Linh lạnh lùng đáp, "Trong cung từng có lời đồn, là mẫu phi ngươi hại chết con của Hoàng hậu. Chỉ tiếc khi ấy triều cục rối ren, người trong điện Quỳnh Hoa không đồng lòng, không có chứng cứ. Sau khi sinh nở, mẫu phi ngươi thân thể suy kiệt, quỳ trước điện khóc lóc kêu oan đến ngất lịm. Khi tỉnh lại, thần trí đã không còn tỉnh táo. Mẫu thân của ta niệm tình cũ, không nỡ hạ sát, nên chỉ giam bà ấy tại Lan Huân Uyển."
Tống Lan bật cười lạnh, đột ngột lao tới, túm lấy vạt áo trước ngực hắn:
"Thì ra ngươi biết hết rồi!"
"Cha mẹ ngươi, cả ngươi nữa, đều ngu xuẩn như nhau, vì cái gọi là nhân nghĩa, vì chút thương cảm, lại có thể dễ dàng tha cho một kẻ đáng nghi như thế? Nếu họ biết bà ta là mật thám của tộc Ách Chân, e rằng dưới suối vàng cũng không thể nhắm mắt!"
Tống Linh siết chặt các ngón tay, giọng trầm xuống:
"Bà ta... đã thừa nhận trước mặt ngươi?"
"Đương nhiên!" Tống Lan cười khẽ, giọng gần như thì thầm, "Không phải bà ta thì còn ai? Đứa trẻ ấy... đề đệ cùng mẹ của ngươi, còn chưa kịp thấy ánh mặt trời đã bị bà ta bịt chết, không để lại chút dấu vết nào. Thái y tra xét bao lần, cũng không thể xác định là chết non hay bị hại."
"Đó mới là huynh đệ cùng một mẹ sinh ra với ngươi, vốn nên được hưởng vinh sủng vô vàng. Ngươi đã biết chuyện này, vậy mà vẫn còn có thể đến quan tâm ta sao? Nếu nó biết, nó sẽ hận ngươi đến tận xương tủy!"
Tống Linh từng ngón một gỡ tay hắn ra khỏi vạt áo mình, sắc mặt u ám âm trầm, không nói một lời.
"Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến ta?" Giọng Tống Lan chợt đổi, lại như kẻ phát điên mà tự thương hại chính mình, "Ngươi, còn cả phụ thân ngươi nữa, đã muốn giữ danh nhân nghĩa nhưng lại không làm cho đến nơi đến chốn! Mẫu phi ta mang tiếng hại người mà bị giam cầm, trong cả hậu cung ai dám nuôi con của bà? Một đứa trẻ không có người nuôi dưỡng, bị phụ hoàng lãng quên, dù giao cho cung nhân chăm sóc thì sẽ có kết cục ra sao?"
Không đợi Tống Linh đáp, hắn đã nói tiếp, giọng trầm xuống:
"Ta biết khi đó ngươi còn nhỏ, bận rộn không ngơi, làm gì có thời gian để ý đến ta. Ta vất vả lắm mới sống đến lúc hiểu chuyện. Lan Huân Uyển thì chỉ được vào, không được ra, nhưng ta vẫn liều mạng xông vào. Dù mẫu thân đã điên dại... ở bên bà ấy, vẫn tốt hơn ở giữa đám cung nhân kia."
"Về sau ta mới phát hiện, bà thật ra không điên nặng như vậy. Ở cùng bà, mỗi ngày vẫn có lúc bà tỉnh táo. Những khi tỉnh, bà kéo ta lại rồi lải nhải than trách, nói phụ hoàng vô tình, nói Hoàng hậu độc ác, nói trong hậu cung không một ai nhớ đến chúng ta, thế sự lạnh bạc, thiên đạo bất công... bà cũng nhắc đến ngươi."
Nói đến đây, mặt hắn đỏ bừng, nhưng khi lấy lại hơi thở, giọng lại trở nên bình tĩnh lạ thường:
"Đến khi bà thừa nhận thân phận mật thám, ta thật sự không hiểu. Một người thông minh như vậy sao tự đẩy mình đến bước đường này, chẳng lẽ lại có thể tận trung với mẫu quốc hơn sao? Mãi đến khi bà nói rõ, ta mới chợt hiểu ra... ngay từ đầu, tất cả đều là vì ta."
"Ách Chân muốn những mật thám như bà gây ra nội loạn trong triều. Sau khi mang thai, bà đã quyết định phải nuôi dưỡng cho ngươi một người huynh đệ bất chấp thủ đoạn, tàn bạo độc ác, lại cực kỳ giỏi ngụy trang. Bà muốn ta tranh đoạt giang sơn với ngươi, khiến huynh đệ tương tàn, thiên hạ đại loạn... để Ách Chân có thể ngư ông đắc lợi, rửa mối nhục năm xưa."
Hóa ra là vậy.
Sống lưng Tống Linh lạnh toát. Phải gắng lắm hắn mới giữ được bình tĩnh, rồi từng chút một xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc. Hai mươi năm trước, thậm chí còn sớm hơn, bộ tộc Ách Chân liên thủ với các bộ tộc phương bắc giao chiến với Đại Dận, nhưng liên tiếp thất bại.
Sau khi đau đớn nhìn lại, họ bắt đầu phái vô số mật thám vào Trung Nguyên.
Mẫu thân của Tống Lan là kẻ xuất sắc nhất trong số đó. Bà ta nhẫn nhịn ẩn mình, hại chết con của Hoàng hậu, tự đẩy mình vào lãnh cung để âm thầm tích lũy, gieo vào lòng Tống Lan hạt giống thù hận, chờ ngày hắn khuấy đảo nội loạn.
Đến khi ấy, Ách Chân nuôi binh đã lâu, tất nhiên có thể một lần nam hạ, thôn tính toàn bộ Đại Dận.
Đó vốn là một canh bạc. Trong số những mật thám năm xưa, chỉ có mẫu thân Tống Lan làm được đến bước này.
Chỉ còn thiếu một bước... nếu năm đó hắn chết đi, nếu không có những mưu tính của Lạc Vi suốt bao năm, kế hoạch này hẳn đã đại thắng.
"Bà ta thật sự rất hiểu lòng người," Tống Lan khẽ nói, "những lời bà thì thầm bên tai ta, không phải toàn là nguyền rủa. Bà cũng từng nói phụ hoàng nhân từ, sớm muộn gì cũng nhớ đến ta, nói Hoàng hậu nhân hậu, dù không tin bà cũng sẽ không liên lụy đến ta, còn nói về ngươi... nói ngươi là huynh trưởng tốt nhất thiên hạ, đến cả cung nhân hầu hạ cũng biết, ngươi yêu thương huynh đệ, được lòng người."
"Có một khoảng thời gian, ta thật sự rất mong được gặp ngươi, thậm chí còn tin những lời ấy. Mỗi năm sinh nhật, ta đều thành tâm cầu nguyện, mong ngươi nhớ đến, mong phụ hoàng nhớ đến, chỉ cần ban cho ta một miếng bánh... dù chỉ một miếng bánh thôi."
"Ta đợi một năm, hai năm, ba năm... đợi đến khi lớn lên, mới hiểu ra bà ta đã lừa ta, các ngươi vĩnh viễn sẽ không đến."
Tống Lan đưa tay lau nước mắt bên má, giọng nói dần trở nên lạnh nhạt:
"Ta cầu xin Ngạn Vũ hầu hạ bên mình, diễn một vở kịch, vốn định dẫn ngươi đến Lan Huân Uyển, không ngờ người đến lại là..."
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt mê dại nhìn về phía bóng người in trên cửa sổ.
Lạc Vi đứng ngoài điện, gần đến mức mọi lời nói bên trong, nàng đều nghe rõ.
"Cuối cùng ngươi cũng theo nàng mà đến, vừa gặp đã gọi ta là lục đệ... hóa ra ngươi từng gặp ta rồi. Lúc cả cung dự yến tiệc, phụ hoàng rốt cuộc nhớ đến ta, đáng tiếc khi ấy ta còn chưa hiểu chuyện, được ma ma bế ra, ăn mặc chỉnh tề, các ngươi liền cho rằng ta sống không tệ. Nếu ngươi không gọi một tiếng ấy, có lẽ về sau ta cũng không hận ngươi đến thế. Ngươi đã biết ta là ai, vì sao không đến cứu ta?"
"Nếu ngươi hận ta, vậy thì giết ta đi. Nhưng ba người trên đài Đinh Hoa, còn một nghìn hai trăm bốn mươi mốt người trong án Kim Thiên, họ có thù oán gì với ngươi?" Tống Linh túm cổ áo hắn, nén giận quát, "Chẳng lẽ cả thiên hạ đều mắc nợ ngươi sao!"
Tống Lan dốc sức đẩy hắn ra, gào lên:
"Ta hận nhất chính là bộ dạng đạo mạo giả nhân giả nghĩa của ngươi! Vì sao đến giờ ngươi vẫn như vậy! Vì sao đến tận hôm nay, điều đầu tiên ngươi hỏi vẫn là mạng sống của bọn họ? Mạng sống của họ thì liên quan gì đến ngươi? Ngươi không có lòng riêng sao, chưa từng oán hận sao? Rõ ràng... bao năm nay ta thường mơ thấy ngươi, mỗi lần nhìn thấy ngươi, ta lại nhớ đến lời Ngũ ca từng nói, ta chỉ là cái bóng cầm kiếm hầu hạ cho một kẻ anh hùng như ngươi. Ngay từ lúc sinh ra, ta đã vĩnh viễn không bằng ngươi!"
"Ta ôm chặt ý nghĩ ấy, nơm nớp ngẩng đầu nhìn ngươi suốt bao năm. Về sau đi đọc sách mới thấy câu 'minh châu không nhất thiết phải sinh từ sông Mạnh Tân, ngọc quý cũng chẳng nhất định lấy từ núi Côn Luân', khi đó ta mới có đủ dũng khí muốn cùng ngươi phân cao thấp!"
Hắn lảo đảo đứng dậy trên long ỷ, từ trên cao nhìn xuống:
"Ta không cha không vua, không thân không hữu, cô độc giữa trời đất, tất cả đều bỏ ta mà đi, vậy thì đừng trách ta phản nghịch! Trời trách ta, ta sẽ nghịch trời mà sống, nước dâng ngập ta, ta sẽ lật đổ cả mưa nguồn! Trời sinh vạn vật để bỏ mặc ta, vậy ta có giẫm nát thì có gì là sai!"
Ánh trăng bất chợt tràn vào điện. Tống Lan vịn lấy pho tượng khắc vàng lạnh lẽo, nghiêng đầu nhìn thấy Lạc Vi khép cửa điện, bước đến bên cạnh Tống Linh.
Chỉ cần hai người đứng cùng nhau, dường như có một sợi dây vô hình gắn kết, không ai có thể chia rẽ.
Từ rất lâu trước, ánh mắt hắn xuyên qua tán chuối xanh um, qua vườn mai tiêu điều, qua những hành lang tường đỏ phủ đầy cánh hoa mùa xuân, nhìn theo bóng lưng của họ, trong lòng liền dấy lên nỗi đố kỵ nhói buốt tận tim gan.
Lạc Vi nắm lấy tay Tống Linh, nhìn về phía hắn.
Nàng chưa từng thấy hắn điên loạn đến vậy. Bao năm nay hắn đối nhân xử thế đều giữ ba phần giả dối, ngay cả khi nàng thẳng thắn ở núi Cốc Du, hắn cũng chưa từng lộ ra con người thật.
Hôm nay, cái chết cận kề, hắn cuối cùng cũng vứt bỏ toàn bộ lớp ngụy trang.
"Vì sao hắn lại tin nàng đến vậy?" Tống Lan nước mắt đầy mặt nhìn Lạc Vi, giọng chậm lại, "Vì sao nàng chưa từng trách hắn? Nàng có biết không, việc biết hắn còn sống cũng không khiến ta đau đớn bằng việc phát hiện nàng vẫn đứng bên cạnh hắn. Hắn là con cưng của trời, đã có trong tay tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên đời, còn ta thì chẳng có gì. Ta dốc hết tâm sức mới đổi được, cũng chỉ là chút thương hại nực cười của nàng mà thôi."
"Bởi vì nàng chưa từng yêu ai như hắn."
Lạc Vi im lặng rất lâu, rồi mới ngẩng đầu, khẽ đáp:
"Ngươi chưa từng yêu. Chưa từng yêu ta, cũng chưa từng yêu thiên hạ này. Đến hôm nay ta mới nhận ra... có lẽ ngay cả bản thân mình, ngươi cũng không yêu. Trong mắt ngươi, vĩnh viễn chỉ có sự thương hại dành cho chính mình."
"Câu 'chưa đi đến cuối cùng'... đó chính là lời giải thích cho ngươi. Ngươi học được gì từ sách vở, học được gì từ hắn? Biết rõ trời đất rộng lớn lại phí hoài cỏ cây xanh biếc. Ngươi chính là kiểu người như thế... kẻ đứng trên cao nhìn xuống, vĩnh viễn là kẻ chỉ biết hưởng thụ."
"Thứ ta nhìn thấy chính là điểm yếu của hắn!" Tống Lan cười lạnh, "Sử sách từ lâu đã do kẻ thắng viết nên. Làm vua phải như thiên đạo, không cần yêu, không cần đức hạnh. Chỉ cần quét sạch mọi chướng ngại trên đường, tận dụng tất cả những gì có lợi cho quyền lực, bất kể thiện ác, đúng sai, yêu ghét hay lựa chọn. Nhân nghĩa và si tình, đều là chướng ngại cản bước hắn bước lên cao. Ta tuy chưa làm đủ tốt, nhưng vẫn hơn hắn nhiều. Hôm nay thua... chẳng qua là các ngươi cao tay hơn một bước mà thôi!"
Nói đến đây, hắn cười quái dị nhìn Tống Linh:
"Ngươi ghét quyền mưu đến thế, cuối cùng chẳng phải vẫn phải dùng nó để giết người sao? Ngươi với ta thì có gì khác..."
Tống Linh cắt ngang lời hắn:
"Nói đến đây, ngươi hỏi vì sao ta vẫn là ta, ta có thể trả lời rồi. Ta khinh thường quyền mưu của ngươi, nhưng dù chết trong tay tiểu nhân, ta cũng có thể từ địa ngục mà bò trở lại. Bởi vì dù nằm trong bùn lầy, ta vẫn có thể ngắm trăng, dù ở nơi nhơ bẩn, vẫn cố nở ra đóa hoa trong sạch nhất thiên hạ."
"Chỉ cần còn một hạt giống, đạo của ta sẽ không bao giờ diệt, ngươi không thể giết được ta."
"Ta còn phải cảm tạ ngươi, cảm tạ cả Ngọc Thu Thực, đã khiến ta hiểu rằng thứ này không phải vô dụng. Quyền mưu, nếu dùng để bảo vệ, thì đâu đến nỗi hèn hạ. Nó có thể giữ người, cũng có thể giữ đạo."
"Ngươi vốn cũng có cơ hội. Chỉ tiếc ngươi lấy ám trá làm đạo trị nước, e rằng cả đời cũng không thể hiểu được điều đó. Khi tòa cao sụp đổ, trời người cùng tru diệt. Trong sử sách hư ảo kia, ba nghìn nét bút son, từ lâu đã định sẵn kết cục của ngươi. Ngươi đã từng đọc... chẳng lẽ không nhìn thấy số phận của chính mình sao?"
Tống Lan ngã phịch xuống long ỷ, cười nói:
"Thắng làm vua, thua làm giặc, sao lại không nhìn thấy chứ? Nhưng đến tận lúc này, ta vẫn chưa từng hối hận, cũng chưa từng đau lòng. Dù phải chìm vào bóng tối vô tận, bị chôn vùi trong đêm dài không ánh sáng, ta cũng phải dốc hết sức mà chống lại số phận bất công! Cho dù... cho dù chỉ lóe lên một tia lửa trong khoảnh khắc, với ta, đó cũng là một đời rực rỡ, huy hoàng."
"Máu của những kẻ các ngươi coi trọng, chính là lời giải thích cho cuộc đời ta. Làm kẻ đứng trên cao vẫn tốt hơn làm cỏ rác."
Hắn trơ mắt nhìn Lạc Vi và Tống Linh nắm tay nhau, rời khỏi tẩm điện u tối.
"Không giết ngươi thì không đủ để tế những vong hồn nơi cao kia. Ta sẽ đưa ngươi trở lại địa cung dưới Lầu Nhiên Chúc, rồi phong kín nơi đó. Ta sẽ không đến nhìn ngươi, cũng sẽ không nhớ đến ngươi."
"Ta không nên đến hỏi ngươi, vì đến tận hôm nay ngươi vẫn cho rằng tất cả đều là lỗi của người khác. Ngươi chết cũng không hối cải, vậy thì tình thân máu mủ giữa chúng ta, từ đây chấm dứt."
"Máu ta đã đổ nơi địa cung năm đó, coi như là lời tạ tội cuối cùng dành cho ngươi."
Ngươi cứ ở trong nỗi cô độc kéo dài từ thuở khai thiên đến vĩnh kiếp ấy mà sám hối... rồi chết đi.
Lần đầu tiên, Tống Lan cảm nhận được cơn đau nặng nề dâng lên trong lồng ngực. Hắn há miệng, muốn như trước kia mà bật ra tiếng khóc, hoặc gào thét nguyền rủa, hoặc van xin trong nhục nhã... nhưng như bị bóp nghẹt cổ họng, không thể thốt ra một lời.
Có người giữ lấy hai tay hắn, lôi ra khỏi điện. Hắn mơ mơ màng màng, ngẩng đầu nhìn trời.
Đầu tháng, không có trăng, đến một vệt trăng non cũng không.
"Nhìn thêm một lần đi, từ nay về sau sẽ không còn thấy nữa."
Câu nói ấy đột ngột vang lên bên tai. Ngay sau đó, hắn bị ném mạnh xuống lớp bụi đất, ánh sáng trên đầu bị lấp kín hoàn toàn, không còn chừa lại một khe hở nào.
Tống Lan mò mẫm trong bóng tối, không biết vấp phải thứ gì, ngã nhào xuống đất.
Khi ngẩng đầu lên, trong ảo giác, hắn lại nhìn thấy Cao Đế đang nằm trước giường.
Như bị mê hoặc, hắn bò lê tiến lại gần.
Hắn nhớ rõ cảnh tượng này. Đó là đêm xảy ra vụ án Thích Đường, sau khi nghe tin Tống Linh bị ám sát, Cao Đế thổ huyết hôn mê. Ngọc Thu Thực đứng canh bên cạnh, trước khi những người trong hoàng tộc kéo đến, đã gọi hắn vào trước.
Trước khi đến, hắn lén Ngọc Thu Thực, lấy từ một thái y một thang thuốc có thể kích phát chứng đau đầu của Cao Đế.
Cao Đế nhiều năm mắc chứng đau đầu kinh niên, mỗi lần phát tác đau đớn khôn cùng. Hắn bưng bát thuốc đến trước giường, tim run lên.
Đúng lúc ấy, Cao Đế tỉnh lại, nheo mắt gọi một tiếng:
"Tử Lan..."
Tống Lan giật tay, suýt làm đổ bát thuốc, nước mắt rơi xuống, quỳ sụp:
"Phụ hoàng..."
Cao Đế vỗ nhẹ lên vai hắn. Lúc này ông đã mê man vì bệnh, thậm chí không nhận ra vì sao hắn lại ở đây một mình:
"Đứa trẻ ngoan... con... đi gọi Ngũ ca của con đến đây..."
Ngũ ca?
Cao Đế sủng ái hoàng hậu, đương nhiên không thể ép mình yêu thương một đứa con không hợp ý này. Dù sau khi Tống Linh nói rõ hoàn cảnh của hắn, ông vô cùng áy náy, lập tức đưa hắn vào Tư Thiện đường, nhưng từ đầu đến cuối, bất luận là trong yến tiệc hay lúc riêng tư, sự quan tâm dành cho hắn cũng chẳng khác gì đối với những người khác.
Thậm chí, những lúc cha con ở riêng như thế này, còn ít đến đáng thương.
Hắn quỳ trước giường, mong rằng trước khi chết, phụ hoàng có thể nói thêm một câu gì đó với mình. Nhưng đợi đến cuối cùng, chỉ là một tiếng "Ngũ ca".
Tống Lan nghe chính giọng mình như một u hồn, cất lên:
"Vâng... phụ hoàng, người hãy uống thuốc do ngự y mang đến trước đã."
Tiếng chuông tang vang vọng suốt đêm Nguyên Tiêu.
Ngọc Thu Thực quỳ trước điện, dập đầu thật mạnh, trán tím bầm. Ông thất thần bước ra khỏi điện, mím chặt môi, thu hết mọi biểu cảm, chỉ còn lại nỗi đau đến tột cùng:
"Thầy ơi... phụ hoàng băng hà rồi."
"Điện hạ đừng sợ."
Sợ... quả thực là phải sợ. Nhưng điều hắn sợ, không phải là cảnh không cha không mẹ, không thầy không bạn, mà là Ngọc Thu Thực trước mắt và Lạc Vi... một ngày nào đó sẽ biết được hắn đã làm gì.
Ngọc Thu Thực vốn chỉ định sau vụ án Thích Đường sẽ nâng đỡ Tống Lan lên làm Thái tử, nào ngờ Cao Đế lại vì thế mà băng hà. Ông hối hận không nguôi, bệnh liền mấy tháng.
Một khi đã ngồi lên vị trí ấy, thì không còn đường quay đầu nữa.
Kể từ ngày đó, hắn còn nhỏ mà cũng mắc chứng đau đầu kinh niên.
Tống Lan ôm đầu, lăn lộn trên nền đất lạnh, đau đớn đến co quắp. Nhưng trước mắt hắn, từng cảnh tượng lại nối tiếp hiện ra, như một vở diễn không hồi kết.
Bóng dáng Ngọc Thu Thực và Cao Đế dần tan biến, thì bên tai hắn lại vang lên một giọng nữ già nua.
Đó là giọng của Thành Huệ Thái hậu.
Ngày ấy, khi hắn bị kích động đến mức khí huyết dâng trào, một kiếm đâm xuyên ngực bà, bà đã nhào tới, ghé sát tai hắn mà thì thầm:
"Trước khi quân của các ngươi vượt qua sông Tái Minh... ta cũng có huynh đệ tỷ muội... Nếu không phải tất cả đều chết dưới binh khí của người Dận, ta hà tất phải liều mạng đến đây... Cả đời ta... đều bị người Đại Dận các ngươi hủy hoại, may mà..."
Bà khẽ cười, giọng nói như tẩm độc:
"Phải rồi... ngươi thử đoán xem, để một đứa mang dòng máu Ách Chân đoạt lấy giang sơn Đại Dận thì tốt hơn, hay để huynh đệ ruột thịt quay lưng thành thù thì tốt hơn?"
Tống Lan buông tay khỏi chuôi kiếm, sững sờ:
"Người... nói gì vậy?"
Bà lại rơi nước mắt, ôm lấy hắn như ôm báu vật, gọi liên hồi:
"Tử Lan... Tử Lan... Ngươi đoán xem... năm đó ta giết... rốt cuộc là con của ta... hay con của hoàng hậu? Khi thấy đứa trẻ trong tay quý phi... ta liền nhớ tới nó... nhỏ như vậy... mềm như vậy... không biết nó có..."
"Tại sao... tại sao... tại sao..."
Tống Lan lắc mạnh vai bà:
"Mẫu thân! Người đang nói gì vậy?!"
Nhưng hơi thở của bà đã yếu dần, rồi tắt hẳn trong lòng hắn.
Chỉ còn lại một câu nói, như lời nguyền, lơ lửng trong không khí:
"Ta sẽ không nói cho ngươi biết... cả đời này... ngươi đừng hòng biết... rốt cuộc ngươi là... con của ai..."
Âm thanh ấy như cơn ác mộng, quấn chặt lấy hắn.
Tống Lan bò trên đống rơm lạnh, hai tay bịt tai, co rút lại như một đứa trẻ.
Hắn lẩm bẩm:
"Trong người ta... là dòng máu Ách Chân... là thứ huyết mạch hèn hạ của man di... tất cả đều là do ngươi để lại..."
"Trước khi vào cung, bà còn giả làm dân nữ biên cương, đi khắp nơi kể lể thân phận... trong số những người đó... Ngọc Thu Thực được phụ hoàng trọng dụng... hắn chọn ta... cũng là vì ngươi..."
"Không... không đúng... với thủ đoạn của bà... có khi ta căn bản không phải huyết mạch hoàng thất... là bà lừa phụ hoàng... ha... ha ha... bà lừa phụ hoàng... ta... ta..."
Ánh sáng cuối cùng cũng tắt hẳn.
Trong bóng tối vô tận, hắn giơ tay với vào khoảng không, gào lên những lời lúc nãy chưa kịp nói:
"A tỷ...a tỷ... ca ca..."
Không có ai đáp lại.
Trong đêm cuối cùng của mùa hạ năm Tĩnh Hòa thứ năm, đáp lại hắn chỉ là một tiếng ve xa xăm. mỏng manh như ảo giác.
Sau đó... chỉ còn lại cái chết và nỗi cô độc kéo dài vô tận.
_
Lạc Vi ôm ngọc tỷ, cùng Tống Linh chậm rãi bước ra khỏi điện.
Thấy nàng cúi đầu lặng im, hắn khẽ nói:
"Hắn đi đến bước này, không phải lỗi của nàng."
"Ta biết." Lạc Vi gật đầu, ánh mắt xa xăm. "Chỉ là ta chợt nhớ lại... rất lâu về trước. Khi mới nhập cung, ta từng mang quà cho hắn, hắn lại phơi khô hoa mai đem tặng lại. Khi ấy hắn trốn sau một gốc hải đường, cười nói:
A tỷ và hoàng huynh... là người tốt nhất trên đời này.
Khi đó, A Kỳ và Ninh Lạc vẫn còn sống, huynh trưởng và Tùy Vân cũng chưa xảy ra chuyện. Hoàng cung như mùa xuân, một mùa xuân rực rỡ mà mong manh. Ta và chàng cũng như thế, từng nắm tay nhau, đi qua những tán cây lay động trong nắng."
Khi còn trẻ, đến hai chữ "mất đi" cũng chưa từng biết viết thế nào.
Biếc lạc hoa nở chẳng nhiều,
Xuân sang mưa gió dập dìu khắp nơi.
Bóng người nay biết về đâu,
Mộng bay theo gió nhuộm sầu non sông.
...
Mùa hạ năm Tĩnh Hòa thứ năm, âm mưu của Lệ Đế bại lộ, bị tru diệt tại điện Càn Phương.
Ngày mồng một tháng sáu, ngày lành.
Phương Hạc Tri đứng trước chính điện Càn Phương, tuyên đọc di chiếu của Cao Đế, lập Hoàng thái tử Thừa Minh kế vị. Lại có thủ bút của Ngọc Thu Thực cùng chiếu thư phó thác năm xưa của tiên đế làm chứng, bách quan đều tin phục, lúc này mới rõ âm mưu của Lệ Đế, thiên hạ đồng loạt phỉ nhổ.
Tống Linh cầm ngọc tỷ đăng cơ, đổi niên hiệu thành Tuyên Ninh, vẫn lập Tô Hoàng hậu*, cùng hưởng đại lễ, hai bậc chí tôn đồng trị triều chính.
(*) tiếp tục lập Tô thị làm hoàng hậu.
Chuyện một hoàng hậu từng gả hai đời đế vương truyền tụng trong dân gian suốt nhiều năm. Nhưng hơn hai mươi năm sau đó, hoàng đế không nạp thêm phi tần, thường để Tô Hoàng hậu nhiếp chính. Mối tình ấy sâu đậm đến mức sử sách cũng phải ghi lại, huống hồ hai người vốn có hôn ước từ thuở thiếu thời, tình nghĩa năm xưa, thiên hạ vốn ưa chuyện giai nhân tài tử, không khó đoán được nguyên do nàng năm ấy cam tâm ẩn nhẫn mà xuất giá.
Chỉ là, đó đều là chuyện về sau.
Sau khi đăng cơ, đạo chiếu đầu tiên của Tống Linh là lập tức hạ lệnh tái thẩm án Thích Đường. Trong vòng một tháng sau chiến thắng giữ thành, Ngũ điện hạ Tống Kỳ, cùng Dương Tả, Lưu Tam và một nghìn hai trăm bốn mươi mốt người bị liên lụy lần lượt được rửa oan.
Tượng vàng trên đài Đình Hoa bị nung chảy, dựng lại một tấm bia mang tên: "Giáp Thìn Kim Thiên oan án chiêu hồn bi."
Đạo chiếu thứ hai, triệu chư hầu bốn phương vào kinh cần vương, đồng thời phong tỏa cửa thành Biện Đô suốt một tháng, đề phòng quân Ách Chân phản công. Khi ấy, Ô Mãng vẫn đóng quân cách thành chưa đầy ba mươi dặm, bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại công thành.
Đạo chiếu thứ ba lại khiến người đời chấn động.
Tân đế vừa đăng cơ, đã ban chiếu... tự nhận tội.
Nói là "tự trách", nhưng thực ra không phải tội của riêng một người, mà là thay cả hoàng thất gánh lấy.
Chiếu thư vừa truyền đi, thiên hạ liền hay biết, năm xưa trong án Thích Đường, tam công tử nhà họ Diệp đã lấy thân tuẫn nạn. Tân đế từng đứng trước mộ hắn lập thệ, nhất định có ngày rửa sạch oan khuất cho Diệp thị.
Về sau, dù đã biết rõ chân tướng, hiểu rằng việc ấy sẽ tổn hại thanh danh hoàng tộc, dù nhà họ Diệp khi ấy chỉ còn lại nhị công tử nơi quân ngũ, mà lời thề kia vốn chỉ người sống và kẻ đã khuất biết đến.
Hắn vẫn giữ trọn.
Một lời hứa, nặng tựa ngàn vàng.
Diệp lão tướng quân được truy phong Phụ quốc Đại tướng quân Thượng trụ quốc, ban tước Bình Viễn hầu, nhập Thái miếu. Thiếu tướng quân Diệp Khôn, người từng bị nghi phản quốc, được phong Trung Nghĩa hầu Trấn quân tướng quân, lập bia nơi biên thành để bách tính đời đời ghi nhớ công lao.
Tam công tử được truy phong Kim tử Quang lộc, nhị công tử đang ở trong quân cũng được gia phong, sau khi chiến sự kết thúc liền hồi kinh tạ ân.
Ngày chiếu thư ban xuống.
Trên quan đạo cách Biện Đô không xa, Thường Chiếu giật mình tỉnh giấc từ cơn ác mộng bị vạn tiễn xuyên thân.
Người lính duy nhất còn sống sót cùng hắn từ trận chiến thảm liệt ở Bình Thành, mặt cắt không còn giọt máu, xông thẳng vào trướng, tay cầm một đạo chiếu thư mạ vàng.
Vừa thấy hắn tỉnh lại, còn chưa kịp nói gì, đã quỳ sụp xuống bên giường, nước mắt trào ra.
"Công tử..."