Theo Đuổi Đỉnh Cấp Alpha Từ Bắt Đầu Đến Bỏ Cuộc

Chương 81: Phiên ngoại 01

Trước Tiếp

| Phiên ngoại 01: Sau khi kết hôn (1) |

Kỷ Ngọc Lâm và Bùi Nhẫn vừa trải qua một kỳ nghỉ tuần trăng mật đầy khó quên. Mỗi lần nhớ lại những ngày tháng ẩm ướt và say mê ấy, vành tai như nóng lên vì những dư âm vẫn chưa nguôi.

Kỳ nghỉ kết thúc vào tháng Ba. Sau đó, cậu điều chỉnh lại trạng thái, bảo Bạch Hàm sắp xếp công việc trong năm nay thật chu toàn, để bản thân có thể tạm gác lại sự triền miên và ỷ lại với Bùi Nhẫn mà tập trung giải quyết những phần việc quan trọng trong hai tháng đầu năm.

Gắn bó gần mười năm trước khi bước vào hôn nhân, Kỷ Ngọc Lâm hiểu rất rõ điều mình khao khát nhất là gì.

Cậu từng nổi bật trong lĩnh vực mình yêu thích, nhận được nhiều sự chú ý và cả giá trị thương mại. Nhưng cậu không thừa thắng xông lên, mà luôn biết khi nào nên dừng lại.

So với ánh hào quang sự nghiệp, cậu trân trọng hơn một góc yên tĩnh trong cuộc sống – nơi cậu có thể chậm rãi theo đuổi đam mê sáng tác. Hai năm trước khi cưới, cậu đã bắt đầu giảm dần cường độ công việc xuống không chỉ một nửa.

Mỗi năm, Kỷ Ngọc Lâm chỉ dồn sức làm việc trong một – hai tháng. Thời gian còn lại, cậu đều ở nhà, theo đuổi sở thích và bên cạnh người mình yêu – quay lại với một nhịp sống chậm rãi, bình yên như ban đầu.

Lối sống ấy giúp cậu giữ được vóc dáng – suốt những năm qua không tăng cân cũng chẳng dễ sụt ký. Sau khi kết hôn, tình hình dần khả quan, thân thể đầy đặn lên chút ít, sắc mặt hồng hào hơn, mang lại phần nào dáng vẻ như thời còn đi học.

Dù vậy, dường như cậu trời sinh không hợp với nếp sống vất vả. Chỉ cần ra ngoài làm việc chưa đến hai tháng, dù có Bạch Hàm tận tâm chăm sóc, lại thêm mỗi ngày video call cùng Bùi Nhẫn, nhưng cậu vẫn gầy đi ít nhiều so với trước lúc rời nhà.

Người ngoài không dễ nhận ra, nhưng Bùi Nhẫn thì thấy rõ. Qua màn hình video, anh nhận ra ngay vết nhăn ẩn hiện giữa ấn đường của Kỷ Ngọc Lâm.

Giọng Bùi Nhẫn trầm thấp, chỉ nói một chữ: “Gầy đi rồi.”

Kỷ Ngọc Lâm nhéo nhéo má mình nơi mới hôm qua còn mềm mịn, bật cười: “Vẫn ổn mà.”

Không để Bùi Nhẫn tiếp tục dây dưa vào chủ đề này, bởi cậu biết rõ người đàn ông ấy đã hao tâm tổn sức thế nào để giúp mình tăng cân, Kỷ Ngọc Lâm lập tức đổi giọng, ngọt ngào nói: “Em nhớ anh lắm.”

Lời nói vừa dứt, cậu khẽ gọi một tiếng: “Chồng.”

Ở đầu bên kia, ánh mắt người đàn ông lập tức thay đổi. Bề ngoài vẫn điềm tĩnh như nước, nhưng Kỷ Ngọc Lâm hiểu rõ đối phương chỉ hận không thể nuốt chửng cậu ngay lập tức.

Cậu khẽ cong môi, nở một nụ cười vừa ý. Bùi Nhẫn trầm giọng nói: “Nghịch ngợm.”

Sau lời ấy, dưới ánh mắt chăm chú của Bùi Nhẫn, Kỷ Ngọc Lâm dần chìm vào giấc ngủ.

Chờ cậu ngủ yên, Bùi Nhẫn mới lặng lẽ xử lý nốt phần công việc còn lại. Đến khi hoàn thành, anh nhìn chăm chú vào màn hình vài lần – nơi người bạn đời hợp pháp đang yên ổn nằm ngủ – rồi mới tắt tiếng video.

Anh vào phòng tắm, tắm rửa qua, sau đó trở lại giường, nghiêng người nằm xuống. Nhìn Kỷ Ngọc Lâm đang ngủ yên bình, môi anh khẽ động, thấp giọng nói: “Ngủ ngon.”

Cuối cùng, anh ngắt video, không muốn ảnh hưởng đến giấc ngủ của đối phương.

***

Kỷ Ngọc Lâm tiếp tục ở lại thành phố công tác thêm vài ngày. Cuối cùng, sau khi trằn trọc chờ đợi, cậu mới có thể hoàn thành việc ký hợp đồng cùng người phụ trách tại địa phương.

Công việc kết thúc, nhưng Kỷ Ngọc Lâm không lập tức bảo Bạch Hàm sắp xếp lịch trình trở về thủ đô.

Cậu nói: “Mỗi ngày đều ở thành phố làm việc, trước khi về tôi muốn đến thăm cậu ta một chút.”

Hoàng Thiên Thiên chuyển công tác đến khu quân sự địa phương cùng với Chu Côn. Từ khi chuyển đến, cậu ta rất hiếm khi rời khỏi căn cứ nếu không có nhiệm vụ, sống khép kín gần như tuyệt đối.

Tài xế lái xe đến cổng doanh trại quân đội. Nhưng nơi này không phải ai cũng được phép vào.

Sau khi kết hôn với Bùi Nhẫn, Kỷ Ngọc Lâm có thân phận hợp pháp để ra vào. Cậu bảo Bạch Hàm dặn tài xế đưa mình đến khu vực gần đó rồi tìm quán nghỉ ngơi, còn bản thân thì mang theo túi quà, đi bộ vào khu chuyên tiếp nhận đăng ký, tiến hành thủ tục kiểm tra.

Thân phận của Kỷ Ngọc Lâm đã được hệ thống đặc biệt của Liên minh ghi nhận, nên quá trình xác minh diễn ra rất nhanh, chỉ khoảng năm phút là hoàn tất.

Một quân nhân tiến đến hỏi có cần sắp xếp xe đưa đi không, cậu dịu dàng lắc đầu: “Không cần đâu, tôi ngồi xe cả ngày rồi, đi bộ một chút coi như thư giãn.”

Người quân nhân lập tức tôn trọng quyết định của cậu, chỉ dẫn đoạn đường phía trước rồi rút lui, không đi theo nữa.

Kỷ Ngọc Lâm đi bộ gần bốn mươi phút mới đến trước khu nhà nơi Hoàng Thiên Thiên đang sống.

Kỷ Ngọc Lâm dừng lại trước cánh cổng sắt có hoa văn trang trí, nhẹ nhàng nhấn chuông. Chưa đến nửa hồi chuông, Hoàng Thiên Thiên đã như gió lao ra, dép lê suýt rơi giữa vườn hoa vì quá vội.

Kỷ Ngọc Lâm thong thả bước tới, dáng vẻ nhàn nhã, cử chỉ thanh thoát. Trái ngược với cậu, Hoàng Thiên Thiên thở hổn hển vài hơi, nhưng trên gương mặt đã hiện ra nụ cười ngây ngô, có phần đáng yêu.

Hoàng Thiên Thiên kéo cổ tay Kỷ Ngọc Lâm, vội vàng dẫn người vào nhà. Câu nói bật ra có phần lắp bắp, nhưng so với trước kia  thì đã khá hơn nhiều.

“Lâm Lâm, sao cậu lại đột ngột đến vậy, chẳng báo trước với tôi gì cả”

Kỷ Ngọc Lâm mỉm cười hỏi lại: “Có đường đột quá không?”

Hoàng Thiên Thiên vội vàng lắc đầu, nói quá nhanh đến mức gần như nói lắp: “Không, không! Vừa nãy tôi đang ở bếp nấu chút đồ… Nên mới ra trễ một chút. Trong nhà chỉ có một mình tôi, cậu đến chơi tôi vui lắm.”

Nói đến đây, mặt Hoàng Thiên Thiên đã đỏ lên. Dường như vì sốt ruột muốn giải thích mà tốc độ nói ngày càng nhanh, lại càng dễ lúng túng.

Kỷ Ngọc Lâm nhẹ nhàng bóp tay cậu ta, dịu giọng: “Đừng căng thẳng.”

Hoàng Thiên Thiên nhe răng cười một tiếng: “Ừm…”

Cậu ta nói năng có phần lộn xộn: “Lâm Lâm… mỗi buổi biểu diễn của cậu, tôi đều xem hết video trên mạng. Có khoảng thời gian cậu gầy quá… giờ nhìn anh ổn hơn nhiều rồi… ổn lắm, thật đấy…”

Cậu ta vẫn luôn để tâm, có lẽ từ sau khi biết Kỷ Ngọc Lâm kết hôn với Bùi Nhẫn, cảm giác cậu thực sự đã thay đổi, ngày càng tự tại, an nhiên hưởng thụ từng khoảnh khắc đời thường của mình.

Nhớ lại hôm đó, bạn bè cùng nhau tham dự hôn lễ của cậu, chứng kiến khoảnh khắc trọng đại trong cuộc đời cậu. Đến nay, hôn lễ đã qua nửa năm, hai người họ cũng đã nửa năm không gặp lại.

Hoàng Thiên Thiên vẫn không buông tay Kỷ Ngọc Lâm, níu chặt không rời. Kỷ Ngọc Lâm để mặc cậu ta nắm một lúc, bật cười hỏi: “Phòng bếp thế nào rồi? Có bị khét món gì không đấy?”

“A…” Hoàng Thiên Thiên vội vàng buông tay, rồi nhanh chóng rót nước, chuẩn bị sữa trái cây và vài món điểm tâm nhỏ do chính mình làm. Cậu ta bưng khay đưa đến trước mặt Kỷ Ngọc Lâm: “Cậu ăn chút gì nhẹ trước nhé, tôi đang hầm canh.”

Kỷ Ngọc Lâm mỉm cười nhận lòng tốt của Hoàng Thiên Thiên, nghiêm túc nếm vài miếng sữa hoa quả ngọt thanh mà không ngấy, rồi bắt đầu đưa mắt quan sát xung quanh.

Ánh mắt hắn đảo qua từng góc, nơi nơi đều mang dấu ấn rõ ràng của Hoàng Thiên Thiên – cách sắp xếp, trang trí, thậm chí là cả bầu không khí ấm áp quen thuộc trong căn nhà trắng này.

Hoàng Thiên Thiên là rất thích cuộc sống thường nhật một cách giản dị và thuần thành. Ở cạnh cậu ta, Kỷ Ngọc Lâm như được thả lỏng hoàn toàn. Cậu dựa vào ghế tiện tay nhắn vài dòng cho Bùi Nhẫn để báo tình hình, rồi vào phòng ngủ gọi video trò chuyện với Lâm Hướng Dương.

Kỷ Ngọc Lâm mở video, mắt cười cong cong chào hỏi Lâm Hướng Dương và cô con gái nhỏ. Cậu vừa nói chuyện, vừa đi về phía phòng bếp, ba người qua màn hình vẫn ríu rít trò chuyện không ngừng.

Tầm bốn giờ chiều, Kỷ Ngọc Lâm rời khỏi chỗ ở của Hoàng Thiên Thiên.

Hôm nay cậu không dự định ở lại qua đêm. Bùi Nhẫn đang nhớ cậu, mà cậu cũng rất muốn gặp lại người kia, thế nên không ở lại lâu, lập tức bay thẳng về thủ đô.

Đáp xuống thủ đô chưa tới sáu giờ tối, xe riêng đã chờ sẵn bên ngoài theo lời dặn trước của Kỷ Ngọc Lâm, do Nhạc Minh trực tiếp lái đến đón, đưa cậu tới cổng khu quân sự.

Trên xe, Kỷ Ngọc Lâm cúi đầu nhắn tin cho Bùi Nhẫn. Ngoài cửa sổ, sắc trời vừa chập choạng vào đêm, cậu bất giác ngẩng đầu nhìn ra. Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, bóng người cao lớn đang bước đến khiến tim cậu khẽ run lên, như có lửa dâng trào trong lồng ngực.

Trước khi ra ngoài, Bùi Nhẫn đã tắm qua một lượt, trên người vẫn còn vương lại hơi nước mát lạnh.

Kỷ Ngọc Lâm không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh, khẽ nhắm mắt lại thì thầm: “Em về rồi.”

Bùi Nhẫn khẽ “Ừm” một tiếng, đổi tư thế ngồi rồi trực tiếp bế Kỷ Ngọc Lâm ngồi lên đùi, ôm trọn người vào lòng.

Ở phía trước, Nhạc Minh rất chuyên nghiệp kéo tấm ngăn cách giữa ghế trước và sau lên, hoàn toàn che đi mọi hình ảnh và động tĩnh phía sau.

Xe chạy êm ái. Kỷ Ngọc Lâm lười biếng tựa vào Bùi Nhẫn.

Lúc đôi môi mỏng của người đàn ông dừng lại nơi khóe miệng cậu, Kỷ Ngọc Lâm hé mở môi, ngửa đầu đón nhận nụ hôn sâu – nóng bỏng và cuồng nhiệt – như thể để bù đắp cho hai tháng xa cách.

Không thể gặp thì còn có thể nhẫn nhịn, nhưng một khi đã thấy nhau, được ôm vào lòng, thì giống như tia lửa nhỏ châm lên ngọn lửa lớn, thiêu đốt đến tận xương, khiến cả người đau ngứa vì kìm nén.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi lấy hơi, Kỷ Ngọc Lâm giơ tay che nhẹ môi có chút đau, nhưng cổ tay lập tức bị Bùi Nhẫn giữ lấy.

Anh không dùng sức, chỉ nhẹ nhàng kéo tay cậu đặt ra sau lưng mình, giữ lấy. Bàn tay của hai người đan vào nhau nơi eo, chặt chẽ, không chút khoảng cách.

Kỷ Ngọc Lâm cả người ngồi hơi ngả về phía trước, hai tay bị ghì ra sau, anh khó chịu nhúc nhích vài cái rồi lập tức dừng lại.

Hơi thở nóng bỏng của alpha phả ngay bên tai, rõ ràng đến cực điểm.

Hai tháng xa cách, hiển nhiên chẳng thể dập được ngọn lửa này. 

Kỷ Ngọc Lâm mím môi, rồi bật cười, ghé sát bên tai Bùi Nhẫn thì thầm: “Anh có phải sắp nổ tung rồi.”

Giọt mồ hôi trượt từ lông mày Bùi Nhẫn rơi xuống má Kỷ Ngọc Lâm, anh cúi đầu hôn lên, không hề phủ nhận: “Ừm.”

Kỷ Ngọc Lâm ngẩng mặt lên, tiếp tục hôn người kia một lúc, rồi dần thoát ra khỏi sự kiềm giữ.

Đôi tay của Kỷ Ngọc Lâm được chăm sóc rất kỹ, trắng mịn mềm mại. Từ trước đến nay, trong mắt Bùi Nhẫn, đôi tay ấy chỉ nên dùng để chơi đàn, không cần làm gì khác.

Những ngón tay đẹp đẽ, thon dài khẽ cong lại, lớp da mềm mại ở đầu ngón khẽ lướt qua.

Bùi Nhẫn: “……”

Luồng hơi thở nóng rực, như thể sắp thiêu cháy vành tai Kỷ Ngọc Lâm.

Kỷ Ngọc Lâm bật cười, vòng xích ma sát làm tay cậu đau, thế là cậu kéo luôn sợi dây xuống tận đáy.

“Lâm Lâm.”

Giọng cảnh cáo khàn khàn của Bùi Nhẫn không hề ngăn nổi hơi thở ngày càng nóng của Kỷ Ngọc Lâm.

Nụ cười cùng hơi nóng nơi khóe môi Kỷ Ngọc Lâm không hề giảm, lát sau, cậu áp tay lên gò má của Bùi Nhẫn vuốt nhẹ, làm bẩn cả gương mặt người đàn ông.

Cậu ôm lấy cổ Bùi Nhẫn kéo về phía mình, hôn lên khuôn mặt tuấn tú đang khẽ co giật vì kìm nén kia, không một chút ngại ngần vì những dấu vết cố tình để lại trên mặt người kia.

Đầu lưỡi cậu l**m nhẹ khóe môi, mỉm cười híp mắt nhìn Bùi Nhẫn, rồi trượt người xuống theo thành ghế.

Xe chạy vào đến biệt thự ở khu vực Lan An, không ai để ý Nhạc Minh đã rời đi từ lúc nào.

Ánh mắt Bùi Nhẫn tối lại, trong tầm mắt chỉ thấy mái tóc mềm của Kỷ Ngọc Lâm, vì mồ hôi mà dính lòa xòa bên trán, trán nhẵn bóng phủ đầy mồ hôi li ti, lóng lánh vừa đáng yêu vừa mê người.

Anh nuốt khan một ngụm, cổ họng lăn mạnh, ánh mắt sâu thẳm đầy lửa nóng.

Trán của Kỷ Ngọc Lâm bị dính bẩn. Anh đưa tay vuốt tóc, tuy mệt nhưng nhìn chung rất hài lòng.

Đặc biệt là khi thấy biểu cảm của Bùi Nhẫn mất kiểm soát, cậu liền nở nụ cười đắc ý.

Giọng cậu khàn khàn đến cực điểm: “Chắc là đến rồi, em lên lầu rửa mặt trước nhé.”

Kỷ Ngọc Lâm vỗ vỗ lên gò má đang ê ẩm, hai bên má vẫn còn hơi tê.

Bờ môi ướt át như tơ chạm khẽ vào môi Bùi Nhẫn, cậu chẳng bận tâm gì đến bản thân, kéo chiếc áo khoác bên cạnh khoác lên cánh tay, che đi phần nào.

Trước khi bị Bùi Nhẫn bắt lại, cậu nói nhanh: “May mà trời đã tối, nếu không để bác Trung thấy mặt và tóc em lúc này… sau này không biết bác ấy sẽ nghĩ gì về tụi mình nữa.”

Bùi Nhẫn nhìn bóng lưng Kỷ Ngọc Lâm chạy lên lầu, ở lại trong xe bình ổn hơi thở một chút, nhưng cơ thể nóng rực vẫn không giảm đi chút nào, như một con sói nhanh nhẹn lập tức đuổi theo.

Trước Tiếp