Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
| Chương 80 |
Trên đường trở về, dù Kỷ Ngọc Lâm đã nói không ít lời ngọt ngào, sắc mặt Bùi Nhẫn vẫn chẳng dịu đi được bao nhiêu.
Mấy tiếng giảng bài liên tục khiến thể lực của Kỷ Ngọc Lâm gần như cạn kiệt. Về đến biệt thự, cậu không còn sức đâu mà tiếp tục dỗ dành anh nữa, ngoan ngoãn uống nửa bát canh do bác Trung múc sẵn, vừa ăn cơm với mấy món trong bát nhỏ trước mặt.
Bùi Nhẫn ngồi xuống, ánh mắt cứ chăm chú dán vào gò má Kỷ Ngọc Lâm, im lặng trong giây lát rồi mới bắt đầu cầm đũa.
Sau bữa ăn, Kỷ Ngọc Lâm định đi vào phòng đàn.
Vừa mới đứng dậy, người đàn ông vẫn trầm mặc từ lúc về nhà mở miệng hỏi: “Trễ thế này còn luyện đàn?”
Kỷ Ngọc Lâm đáp: “Ừ, luyện nửa tiếng thôi.”
Dù nói vậy, bản thân anh lại không nỡ đi ngay. Kỷ Ngọc Lâm quay người, chủ động dựa vào lòng Bùi Nhẫn, ngẩng mặt lên hôn khẽ lên môi đối phương.
Cậu mỉm cười mãn nguyện, định lui lại, thì eo đã bị kéo chặt, cả người bị Bùi Nhẫn ôm ngược vào lòng.
Bùi Nhẫn nửa ôm nửa đỡ lấy cậu, tay đè sau gáy, hôn tiếp nụ hôn chưa kịp rời đi, sâu và mạnh mẽ hơn.
Hôn rất lâu, Kỷ Ngọc Lâm hơi nhíu mày, lộ rõ vẻ đau.
Bùi Nhẫn đã cắn rách môi cậu.
Nụ hôn ấy vừa sâu vừa hung hăng, Kỷ Ngọc Lâm vô cùng bất lực, đưa tay che môi lại, có chút trách móc trừng mắt nhìn người kia.
Cậu nói: “Sao còn ghen nữa, mặt đen sì luôn kìa, nhìn là biết vẫn chưa nguôi giận.”
Bùi Nhẫn cổ họng khẽ động, không đáp.
Kỷ Ngọc Lâm nhìn anh: “Cũng đâu phải em chọc anh.”
Cậu bỗng khựng lại, đổi giọng: “Anh đừng gây phiền phức cho Tề Văn Việt đấy nhé.”
Bùi Nhẫn: “Lâm Lâm, em còn bênh cậu ta?”
Kỷ Ngọc Lâm chẳng buồn đáp, cúi đầu cắn một cái vào cằm anh, tay đưa lên xoa má đối phương.
Bùi Nhẫn để mặc cho cậu bóp nắn khuôn mặt nghiêm nghị kia thành biến dạng nhẹ. Đùa nghịch xong, Kỷ Ngọc Lâm cuối cùng hôn nhẹ lên môi anh, nói: “Thôi không chọc nữa, em đi luyện đàn đây.”
Cậu nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, ánh mắt yên lặng mà chân thành: “Em biết anh sẽ không làm gì một cậu nhóc kém chúng ta bảy, tám tuổi đâu.”
Bùi Nhẫn im lặng không nói gì.
Đến tận khuya, Kỷ Ngọc Lâm tắm xong, dựa vào đầu giường lật xem tạp chí một lúc. Ánh mắt cậu thoáng liếc về phía cửa, lúc này đã bắt đầu buồn ngủ, nhưng vẫn cố gắng chống lại cơn buồn.
Cửa phòng khẽ mở ra, Kỷ Ngọc Lâm cố gắng mở to hàng mi ươn ướt của mình: “Anh xong việc rồi à?”
Bùi Nhẫn tiến lại gần giường, cúi xuống hôn lên mặt anh.
“Sao còn chưa ngủ?”
Kỷ Ngọc Lâm mỉm cười: “Em muốn đợi anh.”
Cậu quan sát biểu cảm của Bùi Nhẫn, biết người kia đã hoàn toàn hết giận, bỗng nhiên trong lòng dâng lên cảm giác hứng khởi.
Bùi Nhẫn nhìn vào đôi mắt sáng dịu dàng của Kỷ Ngọc Lâm, không kiềm được bế cậu lên, vừa đi vừa hôn.
Anh khàn giọng hỏi: “Anh vẫn chưa tắm… Em vào tắm chung với anh lần nữa được không?”
Người trong lòng hôm nay đã mệt, Bùi Nhẫn không muốn làm cậu quá sức. Chỉ cần Kỷ Ngọc Lâm từ chối, anh sẽ lập tức đặt người trở lại giường.
Nhưng Kỷ Ngọc Lâm khẽ mím môi, tay chậm rãi vòng ra sau cổ anh, không chút do dự: “Được.”
Mệt thì có mệt, nhưng lúc này đây, cậu vẫn muốn.
Tiếng nước ào ào rơi xuống hai người. Kỷ Ngọc Lâm khẽ nhíu mày, rõ ràng đã đánh giá quá cao sức chịu đựng của mình, và cũng đánh giá quá thấp Bùi Nhẫn.
Cậu cắn môi, hít một hơi: “Vẫn là… nhẹ một chút đi.”
Không rõ Bùi Nhẫn có nghe hay không, Kỷ Ngọc Lâm lúc này đã chẳng còn phân biệt nổi.
Cuối đêm, Kỷ Ngọc Lâm mơ mơ màng màng được Bùi Nhẫn bế ra khỏi phòng tắm, hai người toàn thân ướt đẫm, những giọt nước vẫn còn lăn dài trên da, chỗ cổ và vai nối liền một mảng đỏ rực đến giật mình.
Bùi Nhẫn dùng khăn bông lớn lau cho cậu từ đầu đến chân một lượt. Lúc này Kỷ Ngọc Lâm đã không mở nổi mắt, cổ họng khô rát, tóc đã gần khô, cậu khẽ nhấc tay, đầu ngón tay đặt hờ lên cánh tay người đàn ông.
“Bùi Nhẫn… em muốn uống nước.”
Bùi Nhẫn thử sờ tóc cậu, thấy không còn ẩm mới đứng dậy rót nước.
Uống liền một cốc rưỡi, Kỷ Ngọc Lâm như sống lại. Giọng cậu khàn khàn: “Đau họng quá…”
Bùi Nhẫn dịu giọng: “Xin lỗi…”
Kỷ Ngọc Lâm thở dài: “Có phải em kêu to quá không…”
Bùi Nhẫn: “Không… như vậy rất tốt, Lâm Lâm thế nào anh cũng thích.”
Kỷ Ngọc Lâm uể oải “ừm” một tiếng, trong vòng tay ấm áp, hơi thở mang theo pheromone của alpha, thể lực đã cạn sạch của cậu nhanh chóng đưa cậu vào giấc ngủ.
*****
Ban ngày, Kỷ Ngọc Lâm vẫn để Bùi Nhẫn bế xuống lầu.
Cậu xoa xoa phần thắt lưng ê ẩm: “Mẹ gọi em chiều qua lấy ít đồ, nên chiều nay không thể ở với anh.”
Bùi Nhẫn: “Ừ.”
Vì buổi chiều không có thời gian bên nhau, Bùi Nhẫn gần như đi đâu cũng mang theo Kỷ Ngọc Lâm.
Một vài cận vệ đứng từ xa nhìn thấy, muốn nhìn kỹ hơn, nhưng trước áp lực từ đội trưởng Bùi, chỉ đành nhẫn nhịn mà nén lại sự tò mò.
Bùi Nhẫn ở quân khu vũ trang vốn nổi tiếng là Diêm La mặt sắt, gương mặt tuấn tú cứng rắn luôn lạnh như băng, ánh mắt sắc bén đến mức chẳng ai dám trái lời.
Thế nhưng, người từ tay anh huấn luyện ra đều là tinh anh, nên dù vất vả đến đâu, chẳng có ai oán than nửa câu.
Không ai ngờ, một Diêm La mặt sắt như thế lại giấu người trong nhà làm “gối ôm nhỏ”. Ban đầu chỉ nghe nói đưa người vào khu, để ở nhà trắng chăm sóc. Nào ngờ giờ đã trực tiếp mang theo bên người.
Đội trưởng Bùi cưng người ta đến mức nào chứ, cứ như phải luôn để trong tầm mắt, lúc nào cũng phải thấy. Trong đội, mấy người đang yêu đương nồng thắm cũng không ai quấn người yêu được đến mức này.
Kỷ Ngọc Lâm lúc này đang ngồi trong phòng nghỉ đơn, bật điều hòa mát lạnh, ăn trái cây, tay cầm mấy tập phổ nhạc. Cậu vừa gọi video cho Bùi phu nhân, đối phương biết Bùi Nhẫn mang cậu theo bên mình, liên tục thở dài: “Giữ kỹ như vậy, sao còn chưa dắt đi kết hôn luôn hả?”
Kỷ Ngọc Lâm cười tít mắt.
Bùi Nhẫn mấy năm trước đã cầu hôn cậu nhiều lần, nhưng cậu vẫn chưa đồng ý.
Đối với Kỷ Ngọc Lâm, việc kết hôn với Bùi Nhẫn hay không không ảnh hưởng đến cách họ yêu nhau. Thời điểm đó cả hai đều quá bận, đúng như Bùi Nhẫn từng lo, Kỷ Ngọc Lâm cũng sợ bản thân không có đủ thời gian cùng anh vun đắp cuộc sống hôn nhân.
Tình yêu của họ mãnh liệt, nên có thể không cần quá nhiều ràng buộc. Nhưng một khi đã kết hôn, thì đó là một lời hứa.
Lúc ấy, Kỷ Ngọc Lâm hơi thiên về chủ nghĩa cá nhân.
Nếu cậu muốn kết hôn với Bùi Nhẫn, thì nhất định phải là khi bản thân đã sẵn sàng, có đủ thời gian, có đủ điều kiện. Vì đã là kết hôn, thì cậu muốn cho Bùi Nhẫn điều tốt nhất, thật nhiều điều tốt đẹp.
Nghĩ vậy, sau khi kết thúc cuộc gọi ngắn ngủi, Kỷ Ngọc Lâm liên lạc với Bạch Hàm, nhờ cậu ấy tìm bộ phận tài chính giúp kiểm kê lại toàn bộ tài sản tích góp nhiều năm qua của cậu.
Bạch Hàm ngạc nhiên: “Thầy, sao tự nhiên lại hỏi chuyện này vậy?”
Kỷ Ngọc Lâm mím môi cười nhẹ: “Coi như chuẩn bị sẵn thôi, trong lòng có cái để dựa vào.”
Bạch Hàm: “… Em có thể hỏi chuẩn bị cho chuyện gì không ạ?”
“Ừm…” Kỷ Ngọc Lâm không giấu, nói thẳng: “Của hồi môn.”
Bạch Hàm rùng mình, cả người tê rần.
Kỷ Ngọc Lâm cười híp mắt: “Giúp tôi liên hệ tài vụ nhé.”
Bạch Hàm: “Được ạ, em liên hệ ngay.”
*****
Giữa lúc nghỉ ngơi, người Bùi Nhẫn toàn là mồ hôi. Anh đứng sau cửa kính của phòng nghỉ, lặng lẽ nhìn mấy giây về phía omega đang tựa vào tường dưới cửa sổ lật xem bản nhạc. Kỷ Ngọc Lâm đang dùng ngón tay miết trong không trung, tập luyện theo tiết tấu.
Đột nhiên Kỷ Ngọc Lâm ngẩng đầu, ánh mắt bừng sáng, đồng tử long lanh như sao, như thể có điều gì muốn nói với anh.
Bùi Nhẫn bước vào phòng nghỉ, vì người đầy mồ hôi nên không bước đến hôn Kỷ Ngọc Lâm.
“Anh chuẩn bị qua đó, lát nữa anh đến đón em.”
Kỷ Ngọc Lâm: “Ừ, Nhạc Minh đang chờ em ở ngoài.”
Cậu nhảy xuống ghế dài, nâng gương mặt đẫm mồ hôi của người đàn ông lên, nghiêm túc đặt lên một nụ hôn.
“Bùi Nhẫn, có thể tối nay, hoặc ngày mai… em có chuyện muốn nói với anh.”
Đôi môi nóng bỏng ướt át của Bùi Nhẫn khẽ chạm vào khóe môi cậu, hàng mi rậm thấm ướt mồ hôi, ánh mắt mang theo nghi hoặc: “Ừm?”
Kỷ Ngọc Lâm: “Giờ chưa thể nói với anh được.”
Cậu thu dọn đồ đạc đơn giản, chuẩn bị ra ngoài. Nhưng khi tay vừa đặt lên tay nắm cửa, lại không kìm được quay lại, kiễng chân hôn lên chiếc cằm ướt đẫm mồ hôi của Bùi Nhẫn.
“Là chuyện rất quan trọng.”
Bùi Nhẫn định hỏi thêm vài câu, nhưng Kỷ Ngọc Lâm lại không chịu để anh níu lại, quay người chạy mất.
Chẳng bao lâu sau, Bùi Nhẫn gọi cho mẹ, báo rằng Kỷ Ngọc Lâm đang trên đường sang.
Bùi phu nhân đang vén mấy lọn tóc mai, tay cắt tỉa nhành hoa.
Bà nói: “Giờ con và Tiểu Lâm đều rảnh hơn mấy năm trước rồi, tuổi cũng không còn nhỏ nữa. Tình cảm tốt là một chuyện, nhưng dù tình cảm có sâu đậm đến đâu, nếu có một mối quan hệ ổn định thì càng như hổ thêm cánh.”
Bà biết con trai mình đã cầu hôn Kỷ Ngọc Lâm mấy lần nhưng đều bị từ chối. Bà cảm thấy tiếc, nhưng chưa bao giờ trách móc.
Ai cũng có quyền lựa chọn chuyện kết hôn, huống hồ khi xưa Bùi Nhẫn mỗi năm chỉ có thể về nhà vài chục ngày. Thật sự mà kết hôn, với tư cách một người mẹ bà còn sợ mình phụ lòng Kỷ Ngọc Lâm.
Bùi Nhẫn nghiêm túc: “Con hiểu rất rõ.”
Bùi phu nhân cười rạng rỡ. Con trai bà đã nói vậy, thì chắc chắn trong lòng đã có tính toán.
*****
Tại nhà cũ họ Bùi, Kỷ Ngọc Lâm dùng cơm tối với hai vị trưởng bối, sau đó trò chuyện một lúc lâu. Cậu lấy ra quà đã mua từ lần trước, lần lượt tặng cho bố mẹ Bùi.
Bùi Nhẫn công việc bận rộn, phần lớn thời gian đều là Kỷ Ngọc Lâm thay mặt anh chăm sóc, trò chuyện với hai bên trưởng bối. Cậu tinh tế dịu dàng, khéo léo săn sóc, nói chuyện lại vừa tình cảm vừa ý tứ, khiến ai cũng vui lòng. Hai vị trưởng bối nhà họ Bùi từ lâu đã xem cậu như con ruột.
Bùi phu nhân vốn không nỡ để Kỷ Ngọc Lâm rời đi. Nhưng đến khi thấy con trai mình lúc nào cũng lạnh lùng nghiêm nghị bước vào, dù chẳng nói lời nào, ánh mắt lại chưa từng rời khỏi Kỷ Ngọc Lâm một giây.
Bà đành khoát tay cười: “Thôi được rồi, về nghỉ sớm đi.”
Từ nhà cũ về khu Lan An hay khu quân sự đều xa. Bình thường chắc chắn Kỷ Ngọc Lâm sẽ ở lại qua đêm.
Nhưng ban ngày Bùi Nhẫn đã bận rộn như vậy, cậu lại không nỡ để đối phương về nhà một mình.
Huống chi… chỉ mới xa nhau có nửa buổi chiều, mà cậu đã nhớ người đàn ông đó đến mức không chịu nổi rồi.
Bùi Nhẫn nắm tay Kỷ Ngọc Lâm, sau khi chào tạm biệt hai vị trưởng bối thì rời khỏi nhà cũ.
Trên xe, Kỷ Ngọc Lâm kể lại từng câu từng chữ cuộc trò chuyện buổi chiều với Bùi phu nhân cho Bùi Nhẫn nghe. Chưa về đến nhà, cậu đã tựa vào ghế ngủ thiếp đi.
Khu Lan An, Bùi Nhẫn bế Kỷ Ngọc Lâm vào nhà.
Từ xưa đến nay, Bùi Nhẫn không biết đã bao nhiêu lần bế Kỷ Ngọc Lâm ngủ gật giữa đường về nhà như thế này. Thời gian trôi qua, từ thuở niên thiếu đến lúc trưởng thành, người được anh ôm từ nhỏ đến lớn ấy dường như vẫn chẳng đổi thay.
Nửa đêm, Kỷ Ngọc Lâm ngủ say, có lẽ đang mơ một giấc mộng đẹp, má lúm lấp ló bên gò má.
Bùi Nhẫn cứ lặng lẽ nhìn cậu suốt nửa đêm, đến tận về sau, trong lòng mới chầm chậm dâng lên một cảm giác căng thẳng không rõ nguyên do.
Trời mới hửng sáng, Kỷ Ngọc Lâm theo thói quen xoay người tìm sang bên cạnh nhưng trống không.
Cậu bất ngờ mở mắt, thì bắt gặp đôi mắt đàn ông thâm trầm, hơi đỏ vì thức trắng, đầy nghiêm túc chăm chú.
Kỷ Ngọc Lâm nhận ra Bùi Nhẫn cả đêm không ngủ, cậu đưa tay đặt lên trán đối phương, nâng gương mặt kia lên, lo lắng hỏi: “Sao anh không ngủ?”
Chòm râu lún phún mới mọc cọ vào lòng bàn tay cậu.
Bùi Nhẫn nắm lấy hai cổ tay Kỷ Ngọc Lâm, quỳ một chân xuống thảm, giống như một con dã thú cao lớn đang dịu dàng cúi đầu trước người mình yêu.
Có thể nói là bất ngờ, nhưng cũng chẳng quá bất ngờ.
Bởi suốt những năm qua, mỗi sáng tỉnh dậy, Bùi Nhẫn đều đã từng cầu hôn Kỷ Ngọc Lâm — bao gồm cả hôm nay.
Từng cái ôm, từng câu trò chuyện, từng ánh mắt họ trao nhau… luôn là tự nhiên đến mức không cần bất cứ màn dạo đầu nào.
Chỉ bởi vì là người này, nên cứ thuận theo cảm giác mà mở lời.
Bùi Nhẫn muốn, nên anh ngỏ lời cầu hôn: “Lâm Lâm, em có đồng ý kết hôn với anh không?”
Đầu óc Kỷ Ngọc Lâm mơ màng bỗng bừng tỉnh.
Cậu ngớ ra: “Hả?”
Bùi Nhẫn: “…”
Người đàn ông không tỏ ra thất vọng, giống như đã quen rồi — nếu lần này không được, thì lần sau cầu hôn tiếp cũng chẳng sao.
Chưa kịp nói thêm, Kỷ Ngọc Lâm đã nhăn mặt che mắt lại, ảo não: “Sao anh lại giành nói trước em rồi…”
Bùi Nhẫn: “…?”
Kỷ Ngọc Lâm bật cười khe khẽ, thở dài: “Hôm qua em đã nói là có chuyện quan trọng muốn nói với anh mà.”
“Bùi Nhẫn, em muốn kết hôn với anh.”
Bùi Nhẫn: “……!”
Khóe môi Kỷ Ngọc Lâm dần nở nụ cười, ánh mắt như ánh trăng dịu dàng rọi thẳng vào lòng người: “Em đã sẵn sàng rồi. Bây giờ em có đủ tự tin và sự chuẩn bị để đối xử với anh thật tốt… nên em muốn cùng anh bắt đầu một mối quan hệ mới.”
Giọng cậu nhẹ như gió thoảng, hơi thở rơi nơi môi Bùi Nhẫn: “Lần này em sẽ không từ chối nữa. Chúng ta kết hôn nhé?”
Bùi Nhẫn đáp lại bằng một nụ hôn sâu nồng cháy.
— Được.
[Hoàn chính văn]