Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
| Chương 36 |
Ngày Kỷ Ngọc Lâm xuất viện là một ngày thời tiết đẹp. Cậu thu dọn hành lý đơn giản rồi đi làm thủ tục xuất viện. Sau khi bố mẹ đến, ba người lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.
Từ bệnh viện trở về nhà, Kỷ Ngọc Lâm bỗng cảm thấy như đang sống trong một giấc mơ mơ hồ, không thật.
Kỷ phu nhân kéo tay cậu bước vào phòng ngủ: “Phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, chăn ga gối đệm cũng thay mới hết rồi. Hôm qua trời nắng, mẹ đem chăn và gối ra ban công phơi cả ngày đấy.”
Kỷ Ngọc Lâm v**t v* chiếc chăn đông đã được gấp gọn, qua đầu ngón tay dường như còn cảm nhận được hơi ấm của ánh nắng mặt trời vẫn lưu lại trên đó.
Cậu mím môi cười khẽ: “Cảm ơn mẹ.”
Kỷ phu nhân nhẹ nhàng vuốt mái tóc có phần dài ra của cậu: “Con không về, mẹ cứ thấy lo lắng không yên. Lúc nào cũng muốn làm chút việc cầu may, mong sau này Lâm Lâm không phải vào viện nữa. Bình an, khỏe mạnh là quan trọng nhất.”
Kỷ phu nhân hỏi: “Tối nay con muốn ăn gì? Mẹ vào bếp chuẩn bị.”
Kỷ Ngọc Lâm đứng dậy đi theo: “Con giúp mẹ.”
Kỷ phu nhân mỉm cười bảo cậu ngồi lại: “Không cần đâu, ở viện mấy ngày có thấy bí bức lắm không? Mẹ có chút nhớ tiếng đàn của con rồi.”
“Được ạ.” Kỷ Ngọc Lâm dịu dàng ngoan ngoãn nhìn người mẹ hiền từ trước mặt: “Con mở cửa ra nhé, như vậy mẹ nấu ăn cũng nghe được tiếng đàn.”
Âm thanh của cây đàn piano nhẹ nhàng lan tỏa trong căn nhà, mang theo vài phần tươi vui và vài phần êm dịu khiến lòng người an ổn. Khúc nhạc như dòng nước chảy, cũng giống như tâm trạng của Kỷ Ngọc Lâm lúc này.
Nhóm chat ký túc xá lại trở về sự náo nhiệt thường ngày.
Lâm Hướng Dương từ sáng sớm đã bắt đầu nhắn tin trong nhóm, Hoàng Thiên Thiên thì tranh thủ lúc rảnh cũng nhắn lại. Kỷ Ngọc Lâm sau khi chơi đàn đã thỏa thích mới mở nhóm ra xem họ đang nói gì.
Nhật Nhật: [Quà đi du lịch tôi mang về đã gửi cho các cậu rồi đó, chắc hôm nay là tới nơi~ nhớ kiểm tra tình yêu dạt dào của tôi nha~ hôn gió.jpg]
Thiên Thiên: [Vui mừng.jpg]
Thiên Thiên: [Hôm qua tôi làm rất nhiều bánh quy với đủ loại vị, lát nữa gói lại rồi gửi cho mọi người.]
Kỷ Ngọc Lâm: […… Tôi chưa kịp chuẩn bị gì cả.]
Nhật Nhật: [Lâm Lâm là bệnh nhân mà, hôm nay xuất viện cũng không cho bọn tôi đến đón.]
Kỷ Ngọc Lâm khẽ thấy xót trong lòng: [Không muốn để các cậu cứ phải đến bệnh viện mãi.]
Sau một lúc trò chuyện trong nhóm ký túc, Kỷ Ngọc Lâm chạy xuống bếp thấy mẹ đã chuẩn bị gần xong bữa tối, bèn chủ động bê bát đĩa bày biện lên bàn.
Trời vừa tối, ba người ăn xong thì ngồi trò chuyện trong phòng khách một lúc.
Kỷ phu nhân nói nếu ngày mai thời tiết đẹp thì ra ngoài dạo phố một chút. Kỷ Thành Chiêu bận rộn với công việc của công ty, Kỷ Ngọc Lâm suy nghĩ rồi nói: “Con đi với mẹ.”
Kỷ Thành Chiêu hơi gật đầu với vẻ mặt nghiêm nghị như thường ngày, Kỷ phu nhân thì xúc động nắm chặt tay Kỷ Ngọc Lâm.
Phản ứng của bố mẹ lại khiến Kỷ Ngọc Lâm thấy áy náy.
Trước đây cậu không có nhiều thời gian bên cạnh bố mẹ, tuy không làm họ phải quá lo lắng, nhưng nhịp sống của cậu lại quá khuôn khổ, cố định — vì luyện đàn mà cậu đã vô tình lơ là việc ở bên họ, đặc biệt là mẹ.
Buổi tối, Kỷ Ngọc Lâm trở về phòng xem bản nhạc, điện thoại báo có tin nhắn dưới tầng có bưu kiện gửi đến cho cậu.
Nghĩ đến quà của Lâm Hướng Dương và Hoàng Thiên Thiên, Kỷ Ngọc Lâm vội khoác thêm chiếc áo len cashmere dày ấm.
Trời về đêm lạnh, trước khi ra ngoài, cậu kéo mũ lên che kín đầu, hai tai thỏ dựng đứng trên mũ khẽ đung đưa theo mỗi bước chân.
Kỷ Ngọc Lâm đến điểm lấy hàng nhận quà của Lâm Hướng Dương và Hoàng Thiên Thiên, đang trên đường về thì bỗng khựng lại, chần chừ rồi vòng sang làn đường bên cạnh, đứng trước một chiếc xe và gõ nhẹ lên cửa kính.
Cửa kính hạ xuống, Kỷ Ngọc Lâm kinh ngạc nhìn thấy Bùi Nhẫn: “Sao anh lại đến đây?”
Từ lúc nhập viện đến giờ cậu chưa gặp Bùi Nhẫn lần nào. Kỷ Ngọc Lâm đánh giá đối phương — tóc anh đã cắt ngắn hơn nhiều, trông càng gọn gàng sáng sủa, ánh mắt sắc lạnh điềm tĩnh, giống như… như một thanh kiếm vừa rút khỏi vỏ.
Cậu cảm thấy Bùi Nhẫn có chút xa lạ, đang định nói gì đó thì thần sắc dịu lại, trong giây tiếp theo khiến cảm giác quen thuộc lại quay về đôi phần.
Bùi Nhẫn mở cửa xe phía bên kia: “Lên xe ngồi một lát đi.”
Ánh mắt anh rơi vào hai tai thỏ trên mũ len của Kỷ Ngọc Lâm, khóe môi khẽ nhếch lên.
Trong xe có máy sưởi, lúc này Kỷ Ngọc Lâm như một chú cừu nhỏ ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ: “Anh đến tìm em à?”
Bùi Nhẫn không trả lời thẳng, rút một chiếc hộp từ bên cạnh đưa cho cậu.
Kỷ Ngọc Lâm: “A…”
Bùi Nhẫn nói nhỏ: “Quà. Lúc em nằm viện anh không thể ở bên, món quà nhỏ này chúc mừng em xuất viện, nhận lấy đi.”
Ánh mắt Bùi Nhẫn nhìn sang hai chiếc hộp trong tay Kỷ Ngọc Lâm, hỏi: “Đó là gì vậy?”
“À.” Kỷ Ngọc Lâm giải thích: “Là quà của Dương Dương và Thiên Thiên gửi cho em.”
Bùi Nhẫn mỉm cười nhẹ: “Thêm phần của anh cũng không nhiều hơn là bao.” Nói rồi anh đặt hộp quà lên trên hai chiếc hộp mà Kỷ Ngọc Lâm đang ôm.
Kỷ Ngọc Lâm lộ vẻ bất đắc dĩ, cậu ngước nhìn khuôn mặt của Bùi Nhẫn, ánh mắt chạm phải hàng mi và đôi mắt sâu thẳm của đối phương, nhưng không chờ được ánh nhìn lười biếng, tùy ý như thường lệ mà mình vẫn quen. Bùi Nhẫn chỉ lặng lẽ nhìn cậu một lúc, sau đó dời ánh mắt đi.
Cảm giác kỳ lạ, chút xa cách ấy lại quay về.
Kỷ Ngọc Lâm không thể nói rõ điều gì khiến cậu thấy lạ. Cậu khẽ ho một tiếng, Bùi Nhẫn nói: “Muốn uống nước không?”
Anh đưa cho Kỷ Ngọc Lâm một chai nước, thuận tay vặn sẵn nắp.
“Đây.”
Kỷ Ngọc Lâm luống cuống nhận lấy chai nước, chuyên chú uống đến nỗi uống liền gần nửa chai.
Cậu uống đến căng cả bụng, theo phản xạ l**m nhẹ giọt nước tràn nơi khóe môi, động tác khựng lại, khóe mắt liếc nhìn sang bên cạnh.
Bùi Nhẫn như không có chuyện gì, khẽ nghiêng đầu, ánh mắt trầm lặng, yết hầu khẽ chuyển động.
Kỷ Ngọc Lâm vặn nắp chai lại, cau mày hỏi: “Bùi Nhẫn, anh… có tâm sự gì à?”
Bùi Nhẫn nhấc tay khỏi vô lăng, theo thói quen vuốt trán. Mái tóc ngắn mới cắt hơi chọc tay, hàng lông mày tuấn tú khẽ nhíu lại, ánh mắt nhìn Kỷ Ngọc Lâm sâu thẳm.
“Lâm Lâm, anh—”
Tiếng đàn piano vang lên, Kỷ Ngọc Lâm lấy điện thoại từ túi ra: “Mẹ em gọi.”
Cậu nghe điện thoại, nói với mẹ là mình xuống lấy hàng, còn đáp mấy tiếng “vâng ạ”.
Bùi Nhẫn hỏi: “Dì có chuyện gì sao?”
Kỷ Ngọc Lâm mỉm cười: “Em đã hứa ngày mai sẽ đi dạo phố với mẹ, trong điện thoại bà ấy đã hẹn trước với dì Phùng là mai cùng nhau ra ngoài. Mẹ có thử mấy bộ đồ mới, ban đầu định nhờ bố em góp ý, nhưng ông không biết nhìn, nên mẹ bảo em về giúp bà xem một chút.”
Bùi Nhẫn khẽ thở dài: “Ra ngoài nhiều cũng tốt.”
Kỷ Ngọc Lâm đưa tay gãi nhẹ mũi: “Ừm, chắc còn phải ăn cơm cùng nữa.”
Cậu nhìn Bùi Nhẫn rồi hỏi: “À đúng rồi, vừa nãy anh định nói gì ấy nhỉ?”
Ánh mắt Bùi Nhẫn thoáng thu lại: “Lâm Lâm, dạo gần đây anh nghĩ rất nhiều, thật ra…”
Cốc cốc—
Kỷ Ngọc Lâm quay đầu, bỏ lỡ khoảnh khắc ánh mắt Bùi Nhẫn lạnh đi khi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cậu khẽ nói: “Hình như là bảo vệ tuần tra, Bùi Nhẫn, anh mở cửa sổ chút đi.”
Bảo vệ bên ngoài xe vừa chạm phải ánh mắt sắc như dao của một alpha thì đầu óc liền trống rỗng trong chớp mắt. Lời định nói nghẹn lại nơi cổ họng, mãi đến khi bắt gặp ánh mắt dịu dàng của một omega bên cạnh mới thở ra một hơi.
Bảo vệ nói với Kỷ Ngọc Lâm: “Xin lỗi anh, chỗ này không thể đỗ xe lâu được.”
“Làm phiền rồi.” Kỷ Ngọc Lâm vươn tay ôm lấy tất cả mấy chiếc hộp vào lòng. Trời đã muộn, đêm lại bắt đầu có tuyết rơi, kèm theo gió lớn, xem ra sắp thành bão tuyết.
Kỷ Ngọc Lâm thúc giục: “Đừng nán lại ngoài trời nữa, lát nữa tuyết lớn thì khó lái xe. Anh về trước đi, có gì cứ nhắn tin cho em.”
Cậu mở cửa xe, ôm hộp chạy được vài bước thì dừng lại, quay đầu lại nhìn thấy Bùi Nhẫn vẫn chưa rời đi, vội giục thêm một lần nữa.
“Quay về đi.”
Bùi Nhẫn nhìn những bông tuyết đọng trên cửa kính xe, hít một hơi thật sâu.
Anh đuổi theo ra ngoài xe, dừng lại bên cạnh Kỷ Ngọc Lâm.
Kỷ Ngọc Lâm ngạc nhiên: “Sao anh còn xuống xe? Em không cần anh tiễn lên lầu đâu.”
Bùi Nhẫn khẽ cúi đầu, hai tay giúp cậu chỉnh lại chiếc mũ có tai thỏ trên đầu.
Anh nhìn thẳng vào mắt Kỷ Ngọc Lâm: “Một thời gian nữa, khi nào em rảnh, có thể gặp riêng anh một lần được không? Lâm Lâm, anh có chuyện rất quan trọng muốn nói rõ với em.”
Kỷ Ngọc Lâm hơi chần chừ: “…Được.”
“Vậy em lên lầu đây? Anh cũng mau về đi.”
Bùi Nhẫn: “Ừm.”
***
Tối hôm đó, chuyện Bùi Nhẫn hẹn gặp riêng Kỷ Ngọc Lâm tạm thời chưa thể sắp xếp được, bởi vì những ngày sau đó Kỷ Ngọc Lâm đều phải đi cùng mẹ ra ngoài.
Tuy nhà họ Kỷ không phải hào môn quyền quý, nhưng cũng có chút mối quan hệ. Các mối quan hệ trong giới tuy không lớn, nhưng người quen qua lại khá nhiều.
Người lớn thường dẫn theo lớp trẻ đi gặp nhau, hoặc để gắn kết quan hệ, hoặc để làm quen xã giao, hoặc đơn giản là đưa con cái xuất sắc của mình ra ngoài khoe khoang một chút. Kỷ Ngọc Lâm biết rất rõ điều đó, nhưng trước giờ cậu chưa từng đi cùng mẹ gặp gỡ người khác.
Cậu hiểu rõ vì mãi tập trung luyện đàn mà đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội ở bên cạnh mẹ. Giờ mẹ muốn đưa cậu ra ngoài, Kỷ Ngọc Lâm không hề từ chối.
Ban ngày, cậu theo mẹ ra ngoài, cùng phu nhân nhà họ Phùng dạo quanh tòa nhà Trung tâm Thương mại World Trade nửa buổi. Đến lúc uống trà chiều thì hai người con của dì Phùng cũng đến.
Con gái dì Phùng còn nhỏ, đang học trung học. Con trai thì đang làm việc ở công ty gia đình, lời nói hành xử đều có khí chất, đúng là một thanh niên xuất sắc.
Kỷ Ngọc Lâm chăm chú lắng nghe mẹ mình và dì Phùng trò chuyện. Một lúc sau, dì Phùng bỗng chuyển chủ đề sang cậu.
“Ngọc Lâm đúng là khôi ngô tuấn tú, học piano phải không?”
Kỷ Ngọc Lâm hơi ngẩn người: “Vâng ạ, dì Phùng.”
Dì Phùng cười dịu dàng: “Dạo gần đây Tử Khiêm cũng đang đầu tư vào mảng thiết bị nhạc cụ gì đó, nó rất thích đi nghe nhạc hòa tấu.”
Kỷ Ngọc Lâm mơ hồ hiểu ra chuyện.
Ban đầu chỉ định cùng dì Phùng hẹn gặp một buổi trà chiều để gắn kết tình cảm, nhưng Kỷ phu nhân sợ con trai không quen, liền nhờ Kỷ Ngọc Lâm đi lấy ít trái cây giúp.
Kỷ Ngọc Lâm vừa rời đi, dì Phùng liền nói: “Tử Khiêm, em gái con cũng muốn ăn trái cây, con đi lấy giúp em con một phần nhé?”
***
Rời khỏi quán trà, Kỷ Ngọc Lâm theo mẹ lên xe về thẳng nhà.
Trên đường, Kỷ phu nhân nói: “Lâm Lâm, con có mệt không? Mẹ không biết dì Phùng lại…”
“Con không sao, cũng không mệt đâu ạ.”
Kỷ Ngọc Lâm dịu dàng cắt lời mẹ: “Anh Phùng cư xử đúng mực, lại có quan điểm riêng về âm nhạc. Con trò chuyện với anh ấy một lúc về chuyên môn, thật ra cũng khá thoải mái.”
Cậu nắm lấy tay mẹ: “Mẹ đừng lo.”
Kỷ phu nhân nghi hoặc: “Chỉ nói chuyện mỗi chủ đề piano và âm nhạc thôi à?”
Kỷ Ngọc Lâm: “Vâng ạ.”
Kỷ phu nhân thở phào: “Mẹ thấy cậu ấm nhà họ Phùng cũng được đấy, cao ráo, mặt mũi sáng sủa, còn nói chuyện hợp với con.”
Kỷ Ngọc Lâm bất đắc dĩ: “Mẹ, mẹ đừng thấy ai là alpha là lại khen hết vậy chứ.”
Kỷ phu nhân cười cười: “Mẹ chỉ mong con quen thêm bạn bè thôi mà.”
Kỷ Ngọc Lâm cũng nhoẻn miệng cười dịu dàng, giống hệt mẹ mình: “Con hiểu mà.”
Về đến nhà thì đã muộn, Kỷ Ngọc Lâm tắm rửa xong liền lên giường, nằm xem bản nhạc một lúc.
Cậu trò chuyện vài câu trong nhóm bạn cùng phòng, thì nhận được một tin nhắn từ Nghiêm Trác.
Nghiêm Trác: [Cậu sẽ tham dự tiệc mừng sinh nhật của tổng giám đốc Chu bên công ty Vận Hưng à?]
Kỷ Ngọc Lâm mở lại lịch trình, mấy ngày nữa quả thật cậu sẽ cùng bố mẹ dự tiệc sinh nhật của tổng giám đốc công ty Vận Hưng.
Kỷ Ngọc Lâm: [Phải, tôi có đi.]
Nghiêm Trác: [Hôm đó tôi cũng sẽ có mặt.]
Kỷ Ngọc Lâm: [Tôi chưa từng tham dự buổi tiệc nào đông người có mối quan hệ với các bậc trưởng bối như vậy, có hơi lo sẽ lúng túng mà gây ra chuyện mất mặt.]
Nghiêm Trác: [Thả lỏng thôi, cứ coi như đi ăn bữa cơm, xem náo nhiệt.]
Kỷ Ngọc Lâm: [Ừm… cảm ơn anh đã trấn an. Anh hay dự mấy buổi tiệc như này lắm sao?]
Nghiêm Trác: [Ừ, tôi theo anh trai tiếp quản việc công ty từ sớm rồi, hội họp tiệc tùng đều không thiếu.]
Kỷ Ngọc Lâm: [Anh giỏi thật đấy. Tôi thì gặp riêng vài người còn đỡ, chứ đứng trước đông người vậy không quen nổi.]
Trên đầu màn hình bỗng nhảy ra một tin nhắn.
Bùi Nhẫn: [Em thích món quà không?]
Kỷ Ngọc Lâm thoát ra màn hình chính, nhớ ra mình vẫn chưa mở hộp quà. Cậu lập tức lấy kéo cắt lớp bao ngoài.
Trong túi là một chiếc hộp gỗ tinh xảo, mở chốt ra là thấy ngay bên trong.
Một cây đàn piano pha lê nhỏ bằng bàn tay hiện ra trước mắt, trong suốt, từng chi tiết đều được làm rất tinh xảo và đẹp mắt.
Kỷ Ngọc Lâm: [Là mô hình đàn piano pha lê, đẹp lắm.]
Bùi Nhẫn: [Em thích là được rồi. Anh nhìn thấy cái này là nghĩ ngay đến em.]
Bùi Nhẫn: [Giờ này rồi sao còn chưa ngủ?]
Kỷ Ngọc Lâm: [À, em đang trò chuyện với Nghiêm Trác về tiệc mừng sinh nhật mấy hôm nữa.]
Bùi Nhẫn nhanh chóng chuyển chủ đề: [Hôm nay không phải em đi dạo với mẹ em sao?]
Kỷ Ngọc Lâm không nghĩ ngợi nhiều: [Ừm, mẹ em với dì Phùng đi mua sắm ở trung tâm thương mại World Trade, mua khá nhiều đồ, còn cùng uống trà chiều nữa.]
Bùi Nhẫn đột ngột siết chặt khẩu súng trong tay.
Hôm nay Triệu Gia Quyết ghé qua trung tâm thương mại, nói rằng nhìn thấy Kỷ Ngọc Lâm đang ngồi trò chuyện với một người đàn ông trong quán trà.
Là thật…
Anh hướng nòng súng về phía hồng tâm, mấy phát bắn liên tiếp đều trúng đích.
Bên cạnh Kỷ Ngọc Lâm có quá nhiều người…
Ngay từ khi còn ở trường đã có vô số người theo đuổi cậu, có những người anh còn chưa hề biết mặt. Hiện tại, Kỷ Ngọc Lâm càng ngày càng ít liên lạc với anh, người quen mới lại càng nhiều.
Bùi Nhẫn siết chặt ngón tay, các đường gân trên mu bàn tay nổi rõ, anh bất giác nhớ đến vẻ mặt Kỷ Ngọc Lâm khi đội mũ tai thỏ ngẩng đầu nhìn anh, nhớ đến chiếc cổ mảnh mai vươn lên lúc cậu uống nước trong xe.
Kỷ Ngọc Lâm đang không ngừng ra ngoài gặp gỡ, quen biết thêm bạn mới.
Bùi Nhẫn còn nhớ rất rõ những lời Kỷ phu nhân nói hôm ở bệnh viện.
— Kỷ Ngọc Lâm cần pheromone an ủi.
Tại sao… những chuyện đó lại phải để người khác làm?
Chiếc cổ vươn lên khi Kỷ Ngọc Lâm uống nước, trắng trẻo và mịn màng, vừa tao nhã lại mong manh.
Pheromone của cậu dịu dàng, mềm mại, hệt như chính con người cậu.
Bùi Nhẫn luôn yêu thích ánh mắt của Kỷ Ngọc Lâm, nhưng dạo gần đây, anh không dám nhìn thẳng.
Chỉ một ánh mắt nhẹ nhàng của cậu nhìn sang cũng đủ khiến anh đắm chìm.
Nếu để người khác chạm vào…
Trái tim vốn dĩ đã bồn chồn lại lần nữa rơi vào lo lắng và bất an.
— Tại sao… Kỷ Ngọc Lâm lại cần người khác làm những chuyện đó?
— Tại sao…
— Người đó không thể là mình?