Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thấy Tiêu Lâu đồng ý ở lại, Ngu Hàn Giang vô cùng mãn nguyện: "Em vào tắm trước đi, tôi đi lấy quần áo cho em."
Hắn rảo bước tới tủ quần áo, lấy một bộ đồ ngủ đưa cho Tiêu Lâu, rồi còn đưa qua cả một chiếc q**n l*t mới tinh chưa mở gói.
Nhận lấy chiếc q**n l*t màu trắng từ tay Ngu Hàn Giang, Tiêu Lâu chỉ cảm thấy đầu ngón tay mình nóng như lửa đốt. Anh vội vàng ôm quần áo mới đi vào phòng tắm, phải hít hơi mấy lần mới thấy tim mình đập bình thường trở lại.
Nước ấm từ trên đầu đổ xuống, nhiệt độ trong phòng tắm mỗi lúc một cao, tầm nhìn trước mắt nhanh chóng mịt mờ trong hơi nước. Tiêu Lâu vừa tắm rửa, vừa suy nghĩ miên man. Cứ nghĩ tới việc hai người sẽ tiến thêm một bước nữa, tiếp xúc càng thêm thân mật, tim Tiêu Lâu liền không thể khống chế mà đập liên hồi.
Anh cọ tới cọ lui trong phòng tắm, thật lâu mới đi ra ngoài, cúi đầu nói: "Em tắm xong rồi, anh vào tắm đi."
Ngu Hàn Giang ngẩng lên nhìn Tiêu Lâu. Anh vừa mới tắm xong, cả người sạch sẽ khoan khoái, rồi lại nơi nơi lộ ra vẻ quyến rũ. Làn da nõn nà dưới ánh đèn như sáng lên, giọt nước trượt theo cần cổ thon dài thấm vào vạt áo ngủ, xương quai xanh tinh tế như ẩn như hiện, quả thực khiến người ta muốn phạm tội.
Hầu kết Ngu Hàn Giang không khỏi nảy lên một chút, ánh mắt cũng tối lại. Hắn dằn lòng kiềm chế xúc động trong mình, tới trước mặt Tiêu Lâu. Ngu Hàn Giang khẽ sờ tóc anh, giọng hơi nghẹn: "Sao em không sấy tóc..."
Tiêu Lâu khẽ ho một tiếng: "Em quên..."
Vừa rồi anh cứ miên man suy nghĩ mãi, đúng là không thấy máy sấy ở đâu.
Ngu Hàn Giang vào trong phòng tắm, lấy máy sấy ra, dắt Tiêu Lâu ngồi xuống sofa: "Tôi sấy cho em."
Tiêu Lâu vốn định tự mình sấy tóc, nhưng thấy ánh mắt sâu thẳm của đối phương thì không tiện phản đối, liền yên lặng ngồi xuống sofa. Ngu Hàn Giang cắm điện, một tay cầm máy sấy, tay kia giúp Tiêu Lâu đánh tóc tung ra. Ngón tay thon dài mạnh mẽ của người đàn ông luồn vào trong tóc, lúc lại lơ đãng chạm vào phần da gần tai Tiêu Lâu, khiến sống lưng Tiêu Lâu không khỏi hơi run rẩy.
Lần đầu tiên có người chăm sóc anh chu đáo đến vậy, tuy rằng không quen lắm, nhưng rồi anh lại thấy mình được Ngu Hàn Giang chăm chút cho thoải mái vô cùng...
Tiêu Lâu xua những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu mình đi, nhắm mắt lại mà vẫn thấy tim như trống dồn.
Tóc của anh ngắn, Ngu Hàn Giang chỉ sấy hai phút đã khô. Sấy khô xong, hắn còn săn sóc dùng ngón tay chải tóc lại cho anh, dịu dàng nói: "Được rồi em."
Tiêu Lâu bất giác nói: "Cảm ơn anh."
Ngu Hàn Giang thuận thế cúi xuống hôn lên trán anh: "Khách sáo với bạn trai này."
Tim Tiêu Lâu đập nhanh lắm luôn, anh không dám nhìn thẳng vào mắt Ngu Hàn Giang nữa. Cũng may, Ngu Hàn Giang không làm mấy động tác thân mật nữa mà đi cất máy sấy tóc, sau đó nói vọng ra từ nhà tắm với Tiêu Lâu: "Tôi đi tắm đây. Điều khiển TV ở trên bàn phòng khách, nếu em chán quá thì bật TV xem một lúc đi."
Tiêu Lâu "ừ" một tiếng, tìm điều khiển rồi tiện tay bật TV lên xem phim.
Sau một lúc lâu, Ngu Hàn Giang mới ra khỏi phòng tắm. Hắn vào phòng khách, thấy Tiêu Lâu đang ngồi trên sofa, trong ngực ôm một chiếc gối ôm màu vàng nhạt, nghiêm túc xem TV. Ánh đèn ấm áp trong phòng khách chiếu xuống người Tiêu Lâu. Phòng khách vốn trống trải và lạnh lẽo, bởi vì có thêm Tiêu Lâu mà trở nên ấm áp và đầy sức sống.
Chỉ một khung cảnh giản đơn như thế, lại khiến Ngu Hàn Giang nghĩ tới bốn chữ "tháng năm êm đềm".
Căn nhà này, cuối cùng cũng trở thành "nhà".
Quãng đời còn lại có thể mãi ở bên nhau là chuyện may mắn đến nhường nào?
Khóe môi Ngu Hàn Giang không khống chế được mà cong lên. Hắn thuận tay rót hai cốc nước ấm, mang vào phòng khách.
Ngu Hàn Giang ngồi xuống cạnh Tiêu Lâu, đưa cốc nước cho anh: "Uống nước này em."
Tiêu Lâu cầm cốc lên, cười nói: "Sao anh mua cốc cũng phải chọn đồ đôi thế này?"
Cốc uống nước một đen một trắng, họa tiết giống nhau; cốc đánh răng cũng là ly thủy tinh màu vàng nhạt và màu xám; đừng nói đến dép đôi, khăn tắm đôi, đến đồ ngủ cũng đôi nốt...
Ngu Hàn Giang cứ như muốn đặt vào từng góc nhỏ trong nhà một "series đồ tình nhân" vậy.
Không ngờ đội trưởng Ngu luôn luôn nghiêm túc lại là người đầy khói lửa nhân gian như vậy.
Thấy ánh mắt ngậm cười của Tiêu Lâu, Ngu Hàn Giang nhẹ nhàng ôm lấy vai anh, nghiêm trang trả lời: "Chẳng lẽ mình không phải một đôi sao? Đồ dùng đương nhiên cũng phải có đôi có cặp rồi."
Tiêu Lâu: "............"
Không cãi được, uống nước thôi.
Thấy anh yên lặng uống nước, Ngu Hàn Giang chỉ cảm thấy miệng mình hơi khô. Trên môi Tiêu Lâu vẫn còn vệt nước ướt át, Ngu Hàn Giang hít sâu, cố dằn lòng không cưỡng hôn anh, khàn giọng hỏi: "Còn xem phim nữa không?"
Tiêu Lâu thấy đã 11 giờ rồi, liền nói: "Không xem nữa, cũng chẳng có phim gì hay cả."
Ngu Hàn Giang tắt TV: "Vậy đi nghỉ thôi."
Tiêu Lâu "ừ" một tiếng, theo hắn vào trong phòng ngủ. Ngu Hàn Giang thuận tay đóng cửa lại.
Giường rất lớn, Ngu Hàn Giang cũng rất tự nhiên mà xốc một bên chăn lên, nằm vào trong. Người đàn ông này chiếm hết nửa bên giường, nửa ngồi nửa nằm dựa vào đầu giường. Áo trên tùy ý cởi một nút, để lộ một phần ngực màu mật ong. Hormone gợi cảm chớp mắt tỏa ra khắp phòng.
Tiêu Lâu đứng ở mép giường mà căng chặt cả người, tim như sắp nhảy ra ngoài lồng ngực. Trong đầu anh hỗn loạn cả, tất cả đều là hình ảnh khiến người ta thẹn thùng.
Ngu Hàn Giang thấy anh bất động ở đó, không khỏi mỉm cười vươn tay ra: "Lại đây nào."
Tâm trí Tiêu Lâu đờ đẫn cả ra, tựa như một em robot vừa mới bật nút khởi động, chậm rì rì đi qua.
Ai ngờ Ngu Hàn Giang đã bắt lấy tay anh, khẽ kéo một chút làm cả người Tiêu Lâu ngã về phía trước, bất ngờ chui vào trong lồng ngực Ngu Hàn Giang.
Sau đó, Ngu Hàn Giang liền dứt khoát xoay người, đè Tiêu Lâu xuống dưới thân mình.
Tiêu Lâu thấy trước mắt như trời đất quay cuồng, đến khi sực tỉnh thì đã thấy hai người cùng nằm trên giường với một tư thế cực kỳ mờ ám. Tiêu Lâu muốn trốn, lại không thể nào thoát khỏi trói buộc mạnh mẽ của Ngu Hàn Giang, mặt anh lập tức đỏ lựng lên: "Anh làm gì thế..."
Ngu Hàn Giang thò qua, thầm thì bên tai anh: "Không ngờ giáo sư Tiêu nhà mình lại thẹn thùng như thế."
Tiêu Lâu: "............"
Chứ chẳng lẽ muốn cứ vậy mà nhào vào lòng anh à?!
Nghe thấy Ngu Hàn Giang chọc mình, trong lòng Tiêu Lâu lại càng thêm ngượng ngùng. Quan niệm của anh hơi bảo thủ, sau khi hai người tỏ lòng với nhau ở Thế giới thẻ bài thì vẫn luôn phải lo lắng chuyện sống còn, hoàn toàn không có thời gian yêu đương gì cả. Tới tận bây giờ, anh và Ngu Hàn Giang cũng mới chỉ đi hẹn hò có một lần. Anh cứ cảm thấy hẳn phải từ từ từng bước, chầm chậm thôi...
Ai ngờ chớp mắt một cái đã đồng ý ở chung, lăn lên cùng một cái giường rồi.
Người lớn cả rồi, nói "đêm nay ở lại" nghĩa là gì Tiêu Lâu đều hiểu cả. Tự anh đã đồng ý rồi, bây giờ muốn đổi ý cũng ngượng...
Thấy mặt Tiêu Lâu đỏ hết cả lên, Ngu Hàn Giang động lòng. Tiêu Lâu thế này, thật sự hoàn toàn khác với một giáo sư Tiêu ôn tồn lễ độ, phong độ khoan thai hằng ngày. Về mặt tình cảm, Tiêu Lâu đúng là rất thẳng thắn, nhưng rồi cũng ngây ngô thẹn thùng. Anh hoàn toàn không biết mình như vậy, mê người biết bao nhiêu.
Ngu Hàn Giang nhịn không được mà nuốt nước miếng. Nhưng thấy cả người Tiêu Lâu căng chặt, chung quy hắn vẫn không nỡ cưỡng ép anh. Tiêu Lâu đồng ý ở lại vốn đã là bất ngờ rồi, Tiêu Lâu nhất định còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý. Huống chi, dù hôm qua đã mua thêm rất nhiều đồ đạc trong nhà, nhưng chính mấy thứ dùng để dạo đầu kia lại quên mua. Hắn không muốn lần đầu tiên của Tiêu Lâu đau đớn quá, khiến anh có ấn tượng không tốt. Hơn nữa, ngày đầu tiên giữ người ở lại nhà mình đã chơi súng đạn thật, cũng có vẻ không đủ tôn trọng Tiêu Lâu.
Ngu Hàn Giang mạnh mẽ dằn xúc động ăn sạch sẽ Tiêu Lâu xuống, trở mình, nhẹ nhàng ôm Tiêu Lâu vào trong lòng rồi nói: "Em đừng căng thẳng thế, tôi lại không phải động vật suy nghĩ bằng nửa người dưới kia. Đêm nay chỉ muốn ôm em ngủ thôi."
Tiêu Lâu rõ ràng thở phào một hơi, cơ thể cứng đờ cũng dần trở nên thả lỏng.
Ngu Hàn Giang điều chỉnh tư thế một chút, để Tiêu Lâu dựa người vào ngực mình, còn thuận tay đắp chăn lại đàng hoàng cho anh.
Tiêu Lâu im lặng một lát, rồi lần sờ trong ổ chăn, tìm lấy tay Ngu Hàn Giang rồi khẽ nắm lấy.
Ngu Hàn Giang đang chuẩn bị ngủ, chợt thấy Tiêu Lâu khẽ nắm lấy tay mình. Hắn nghiêng đầu nhìn, lại bắt gặp đôi mắt của Tiêu Lâu. Khoảng cách gần đến thế, dường như hắn có thể thấy rõ cả bờ mi dài rậm của đối phương.
Tiêu Lâu đỏ mặt rời mắt đi, nhẹ giọng nói: "Em... chỉ là đột nhiên ngủ chung với người khác nên chưa quen lắm, không phải em bài xích anh. Để em làm quen một chút đã, được không?"
Ngu Hàn Giang nắm lại ngón tay anh: "Tôi hiểu mà."
Tiêu Lâu yên lòng, Ngu Hàn Giang nghiêng người qua, nghiêm túc nhìn Tiêu Lâu rồi giải thích: "Chúng ta có được cơ hội làm lại từ đầu này không phải dễ, tôi chỉ sợ những ngày tốt đẹp này là ảo giác, cho nên mới gấp gáp không đợi được muốn ở cùng với em. Tôi muốn ngày nào mở mắt ra cũng có thể nhìn thấy em đầu tiên, bởi chỉ có vậy, tôi mới cảm thấy em đang thật sự ở bên cạnh tôi, đây không phải là một giấc mộng."
Đã trải qua quá nhiều chuyện, đúng là càng sợ sẽ mất đi.
Tiêu Lâu cũng ôm tâm tình như thế, sợ đây chỉ là một giấc mơ dài.
Thấy ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn mình, trong lòng Tiêu Lâu chua xót. Nhớ tới con đường dài đã qua, rất nhiều lần hai người suýt chút nữa đã chết ở một thế giới khác. Bây giờ vất vả lắm mới có được cuộc sống mới, chẳng phải tâm nguyện của anh cũng chính là có thể được ở cạnh Ngu Hàn Giang mỗi ngày hay sao?
Ngu Hàn Giang còn muốn nói chuyện, Tiêu Lâu đã chủ động sát lại gần, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn.
Sống lưng người đàn ông chợt cứng đờ, cánh tay ôm Tiêu Lâu càng thêm siết lại.
Nụ hôn của Tiêu Lâu chủ động hơn nhiều so với trước. Anh học theo động tác của Ngu Hàn Giang, trúc trắc rồi lại khẽ khàng. Hô hấp Ngu Hàn Giang dần trở nên dồn dập, ngực hai người dán sát vào nhau, rồi hai trái tim như như đan thành một nhịp.
Ngu Hàn Giang thật sự không cầm lòng được trước một Tiêu Lâu chủ động như thế, hắn đột ngột kéo Tiêu Lâu vào trong ngực, hôn anh thật sâu.
Nhiệt tình đến mức muốn làm đối phương tan chảy, môi hôn quấn quýt hồi lâu, Ngu Hàn Giang mới lưu luyến mà dừng lại. Giọng hắn khàn đến nghe chẳng rõ: "Tiêu Lâu, tôi yêu em."
Tiêu Lâu chủ động vươn tay ra, ôm chặt lấy người đàn ông, nhẹ giọng nói: "Em cũng yêu anh."
Vòng tay Ngu Hàn Giang siết lại, hai người ôm chặt lấy nhau. Nghe tiếng tim đập trong ngực nhau, vô số cảm xúc nồng nàn dâng lên trong lòng họ, cuối cùng đều hóa thành niềm hạnh phúc khi được ở bên nhau.
Cả hai chẳng nói gì nữa, yên lặng hưởng thụ sự dịu dàng của thời khắc này.
—
Một lúc lâu sau đó, Ngu Hàn Giang mới nhẹ nhàng nắm lấy tay Tiêu Lâu, thấp giọng nói: "Từ hôm nay mình sẽ sống chung, sau này tôi có chỗ nào chưa tốt thì em hãy nói ra, có tức giận cũng đừng giữ trong lòng, có được không?"
Trong lòng Tiêu Lâu ấm áp, nghiêm túc gật đầu: "Ừm."
Anh nghĩ, sẽ chẳng có ai làm bạn trai tốt hơn Ngu Hàn Giang cả. Cho dù là sự chăm sóc chu đáo trong cuộc sống, hay là cả sự bao dung dịu dàng hết mực, luôn luôn tôn trọng suy nghĩ của Tiêu Lâu...
Tiêu Lâu chủ động ghé qua, khẽ hôn lên khóe môi Ngu Hàn Giang: "Ngủ đi anh, ngủ ngon."
Sau này, mỗi đêm Ngu Hàn Giang đều muốn ôm Tiêu Lâu vào lòng mà yên giấc, mỗi buổi sớm mai, hắn đều muốn được nhìn thấy Tiêu Lâu ngay khi vừa ngủ dậy. Với hắn mà nói, đây chính là niềm hạnh phúc giản đơn.
_____________________________
Điệp Chi Linh:
Đã vội vàng giữ Tiêu Lâu ngủ lại rồi mà còn ăn người ta luôn thì vội vàng quá. Đội trưởng Ngu vẫn rất là quân tử nha!