Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngu Hàn Giang nói muốn dẫn anh tới một nơi khiến Tiêu Lâu lấy làm tò mò lắm, nhưng anh cũng không dò hỏi tường tận. Anh yên tâm dựa vào ghế phó lái, gửi tin nhắn vào nhóm chat "Người một nhà".
[Bố, mẹ, con quyết định sẽ không ở lại trường dạy học nữa. Hôm nay con đã tới đội cảnh sát báo danh rồi, sau này sẽ làm pháp y.]
Nhìn thấy tin nhắn, bố Tiêu lập tức nghiêm túc nói: [Chọn công việc nào là chuyện của con, nếu đã suy nghĩ cẩn thận rồi thì cứ cố gắng mà làm. Pháp y cũng không tệ, học đi đôi với hành.]
Mẹ anh lại lo lắng hỏi: [Thế là sau này con phải thường xuyên tới hiện trường vụ án, khám nghiệm thi thể à?]
Tiêu Lâu đáp: [Vâng ạ.]
Mẹ Tiêu lập tức phát sầu: [Công việc này vất vả lắm, hơn nữa còn khó kiếm người yêu nữa. Con nghĩ kỹ chưa? Ở trường làm thầy giáo không tốt sao?]
Tiêu Lâu khẽ nhìn Ngu Hàn Giang một cái, nhanh chóng gõ chữ trả lời: [Mẹ, mẹ đừng lo, con có người yêu rồi.]
Mẹ Tiêu: [Thật á??]
Sau đó còn gửi thêm cái meme: Tau đọc ít sách mài đừng có lừa tau.jpg.
Chị mẹ rất biết bắt trend, còn tải một đống meme trong WeChat. Tiêu Lâu nhịn cười gõ chữ: [Không có gạt mẹ, là thật đó.]
Dứt lời, anh lại nhìn Ngu Hàn Giang thêm lần nữa. Người đàn ông bên cạnh đang nghiêm túc lái xe, gương mặt này đúng là đẹp trai không góc chết. Mình có gu thật đấy, chắc là bố mẹ cũng sẽ thích Ngu Hàn Giang chứ nhỉ? Dù sao thì chiều cao, ngoại hình, tính cách và nhân phẩm của Ngu Hàn Giang đều không thể bắt bẻ.
Nghĩ đến đây, Tiêu Lâu lại nhắn thêm câu nữa: [Anh ấy rất ưu tú, đối xử với con cũng rất tốt, bố mẹ cứ yên tâm.]
Thấy Tiêu Lâu đang nhìn mình, Ngu Hàn Giang không khỏi nghi hoặc quay sang: "Sao thế em?"
Mặt Tiêu Lâu nóng rực lên, giải thích: "Mẹ em lo làm pháp y thì không tìm được người yêu, nên em mới nói với mẹ là mình có người yêu rồi."
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Ừ, em báo trước là đúng, để họ có thể chuẩn bị tâm lý trước."
Hắn dừng một chút rồi nói thêm: "Tôi cũng báo với bố mẹ rồi. Chuyện chúng mình, tôi muốn bố mẹ biết trước, về phần đồng nghiệp trong đội..."
"Bên đội cảnh sát vẫn đừng công khai thì tốt hơn. Nếu mọi người biết chúng ta là người yêu, rất có thể sẽ cảm thấy chúng ta vì yêu nhau mà ảnh hưởng tới phán đoán về vụ án. Anh tán đồng quan điểm của em, cũng rất khó khiến mọi người tin phục." — Tiêu Lâu nghiêm túc nói: "Công việc của chúng ta liên quan đến án hình sự, vẫn nên nghiêm túc hơn. Anh thấy sao?"
"Tôi cũng nghĩ như vậy." — Ngu Hàn Giang cực kỳ thích dáng vẻ nghiêm túc nói chuyện của Tiêu Lâu. Đặc biệt là khi đôi mắt đen láy trong veo kia của anh nhìn hắn chăm chú, Ngu Hàn Giang sẽ không nhịn được mà cảm thấy em nói gì cũng đúng.
Cũng chính vì vậy mà khi làm việc, họ nhất thiết phải buông bỏ tình cảm cá nhân xuống, tránh ảnh hưởng tới phán đoán khách quan của nhau. Về chuyện này, Ngu Hàn Giang tin rằng bản thân có thể giữ một cái đầu lạnh, mà Tiêu Lâu cũng thế.
Khi đi làm chỉ nói về vụ án, coi đối phương chỉ là cộng sự, cũng sẽ không vì cách nhìn của đối phương mà dễ dàng thay đổi suy nghĩ của mình. Tan làm lại cùng nhau về nhà, ở cạnh nhau với thân phận người yêu. Đây chính là trạng thái cuộc sống tốt nhất của cả hai người.
—
Nửa giờ sau, Ngu Hàn Giang lái xe vào bãi đỗ ngầm: "Tới rồi."
Tiêu Lâu nhìn khung cảnh xung quanh, nghi hoặc hỏi: "Đây là khu dân cư à?"
Ngu Hàn Giang đỗ xe xong, chủ động qua mở cửa xe. Tiêu Lâu xuống xe cùng hắn, Ngu Hàn Giang thấp giọng giải thích: "Lúc ông ngoại mất thì để lại cho tôi căn hộ này, hai năm trước mới lắp đặt nội thất xong. Vừa hay hôm nay có thời gian, đưa em tới xem."
Tiêu Lâu giật mình. Nhớ mấy ngày trước, khi Ngu Hàn Giang đưa mình về nhà, anh từng nhắc tới chuyện hai năm nữa mới mua nhà, bây giờ vẫn còn ở nhà thuê.
Ngu Hàn Giang mặt mày chính trực: "Em thuê nhà, không chỉ lãng phí tiền thuê mà chỗ đó cách đội cảnh sát rất xa, lúc đi làm cũng không tiện. Tôi nghĩ là, không bằng em dọn về sống chung với tôi, dù sao phòng này cũng để không. Chúng ta ở cùng nhau, cũng tiện chăm sóc lẫn nhau mà."
Có lý quá, không thể phản bác.
Tiêu Lâu cũng cảm thấy, nếu như mình còn từ chối nữa thì có vẻ giả lả quá. Hai người trưởng thành yêu nhau, cũng không thể cứ cầm tay mãi được. Hơn nữa, nơi anh ở đúng là cách rất xa chỗ làm, trong khi nơi ở của Ngu Hàn Giang chỉ mất nửa tiếng là tới được đội cảnh sát, đúng là tiện hơn.
Tiêu Lâu do dự một chút, nói: "Vậy thì chúng ta lên xem trước đã."
Ngu Hàn Giang khẽ cong môi cười, rất tự nhiên mà dắt tay Tiêu Lâu vào thang máy.
Bởi vì người lớn trong nhà đều là quân nhân và cảnh sát, yêu cầu với nơi cư trú rất cao. Khu dân cư này có an ninh nghiêm ngặt, bảo vệ quyền riêng tư của chủ hộ rất tốt. Trong suốt quá trình hai người đi thang máy lên trên, đều không gặp bất cứ ai khác.
Tim Tiêu Lâu đang đập nhanh lắm, cứ cảm thấy chuyện bạn trai đưa về nhà này có chút ám muội khó nói.
Thang máy dừng ở tầng 20, Ngu Hàn Giang dẫn Tiêu Lâu tới cửa nhà. Hắn dùng vân tay mở khóa cửa, cũng ghi dấu vân tay Tiêu Lâu vào: "Sau này em cũng là chủ nhân của nó, lưu dấu vân tay em lại, lúc nào cũng có thể về nhà."
Tiêu Lâu giống như người máy hết pin đứng bất động ở đó, mặc Ngu Hàn Giang cầm tay anh đùa nghịch.
Anh vẫn chưa quen với việc mình đang dần bước vào đời sống của Ngu Hàn Giang như thế, nay còn muốn chiếm lĩnh địa bàn của hắn. Ghi dấu vân tay vào, chẳng khác nào về tâm lý, Ngu Hàn Giang đã hoàn toàn chấp nhận người yêu mình là Tiêu Lâu.
Ghi xong, Ngu Hàn Giang buông tay Tiêu Lâu ra: "Em thử đi, xem mở được cửa chưa?"
Tiêu Lâu đặt ngón cái lên, cửa "tích" một tiếng rồi mở ra.
Đèn trên lối vào ở ngay bên cạnh cửa, Ngu Hàn Giang thuận tay nhấn một cái, ánh sáng chan hòa tỏa ra khắp nơi, khiến khung cảnh càng thêm ấm áp.
Ngu Hàn Giang cúi người đổi dép trong nhà cho Tiêu Lâu. Đến lúc này Tiêu Lâu mới sực tỉnh, gương mặt anh không khỏi ửng hồng: "Để em tự làm..."
Ai ngờ Ngu Hàn Giang quá nhanh, chớp mắt một cái đã thay giày cho Tiêu Lâu xong. Bây giờ Tiêu Lâu mới nhận ra là đến đôi dép trong nhà cũng là đồ đôi, của Ngu Hàn Giang là màu xanh biển đậm, còn của Tiêu Lâu là màu xanh da trời.
Tim Tiêu Lâu đập dồn dập trong lồng ngực. Căn nhà này cũng chẳng phải đầm rồng hang hổ gì, vậy mà anh cứ không thể khống chế được mà lo lắng.
Ngu Hàn Giang dẫn anh vào nhà, đóng cửa lại.
Đèn trong nhà bật hết lên, Ngu Hàn Giang nhìn quanh rồi hơi ngại ngùng sờ mũi, nói: "Lúc lắp đặt tôi mời công ty nội thất làm hết cả, nếu có đồ đạc nào em không thích thì mình đổi lại."
Tiêu Lâu nhìn lướt qua, phòng khách, phòng bếp ở đây đúng là đều dùng sàn nhà và nội thất màu xám, có vẻ hơi lạnh lẽo. Nhưng trên sofa lại có mấy chiếc gối ôm nhỏ lông xù màu vàng nhạt, trên bàn ăn còn có lọ hoa vừa cắm, tường cũng treo mấy bức tranh sơn dầu rất đẹp. Những đồ vật nhỏ này trong nhà đã khiến không khí ấm áp hơn nhiều.
Tiêu Lâu rất là thích đám gối ôm trên ghế, anh nhìn Ngu Hàn Giang rồi khen: "Đơn giản phóng khoáng, cũng ngăn nắp sạch sẽ. Đồ đạc anh chọn đều ổn mà, không cần đổi lại đâu."
Cục đá trong lòng Ngu Hàn Giang cuối cùng cũng rơi xuống đất, hắn thở phào rồi nói: "Đi một vòng với tôi đi."
Dứt lời liền dắt tay Tiêu Lâu, đưa anh đi quanh nhà một vòng. Tiêu Lâu thấy đây là một căn hộ ba phòng ngủ, hai phòng khách. Bố cục vuông vắn, thiết kế hợp lý, không lãng phí bất cứ không gian nào cả. Chẳng qua, ba phòng ngủ đã có một nơi dùng làm phòng làm việc, một gian khác là phòng tập thể hình, chỉ có một gian là phòng ngủ chính.
Vào trong phòng ngủ, Tiêu Lâu thấy ở giữa có một chiếc giường rộng hơn 2m, trên giường là chăn ga cotton màu vàng nhạt mới tinh, tim đã đập nhanh nay còn dồn dập hơn nữa: "Anh.. nhà này của anh chỉ có một phòng ngủ thôi sao?"
Ngu Hàn Giang đúng lý hợp tình mà nói: "Ừ, tôi thích tập gym nên đã dùng một gian làm phòng tập thể thao."
Tiêu Lâu: "......"
Thế nghĩa là nếu anh dọn về đây thì chẳng những sống chung, mà còn ngủ chung nữa à?
Nhưng nghĩ kỹ thì cũng bình thường, dù sao thì cả hai cũng là người yêu. Đã sống chung rồi, đương nhiên cũng sẽ ngủ cùng nhau. Có phải bạn thuê cùng nhà đâu, chẳng lẽ còn muốn tách ra mỗi người một phòng riêng?
Độ nóng trên mặt Tiêu Lâu dần lan sang cả hai tai. Tuy rằng anh không còn nhỏ nữa, nhưng cũng chưa từng ấp chung chăn với người khác. Nghĩ đến việc sẽ cùng chung chăn gối với Ngu Hàn Giang, trong đầu anh không khỏi bắt đầu suy nghĩ miên man.
Ngu Hàn Giang như đoán được anh nghĩ gì, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Nếu như em để ý, tôi có thể ra sofa ngủ."
Tiêu Lâu nói: "Không.. không phải đâu."
Cho dù có quay về ba năm trước thì anh cũng đã 26 tuổi rồi, cũng không còn là thiếu niên ngây ngô gì nữa. Chuyện gì nên xảy ra thì cũng sẽ xảy ra thôi, không cần phải trốn tránh. Lại nói, Ngu Hàn Giang cao to như vậy, nằm trên sofa trong phòng khách thì sao mà thoải mái được. Tiêu Lâu nỡ lòng nào để hắn chịu thiệt như vậy.
Nghe anh nói không phải, Ngu Hàn Giang nhịn không được mà cười rạng rỡ. Hắn nhẹ nhàng đặt hai tay lên vai Tiêu Lâu, giọng nói trầm thấp dịu dàng: "Em đừng nghĩ nhiều, tôi muốn em dọn về đây cũng không phải muốn ăn nằm với em ngay. Chỉ là tôi cảm thấy, chúng ta ở chung thì có thêm nhiều thời gian ở bên nhau thôi. Chúng ta cứ từ từ, được không em?"
Tiêu Lâu vội nói: "Em biết mà."
Ngu Hàn Giang cũng cảm thấy thảo luận chuyện này công khai như thế cũng hơi ngại, vì thế liền họ nhẹ một tiếng để che dấu sự ngượng ngùng trong lòng mình. Hắn nhìn đồng hồ treo tường, nói: "Đã 10 giờ rồi, đêm nay em có muốn ở lại không?"
Tiêu Lâu giật thót một cái, lưỡi xoắn cả lại: "Đêm, đêm nay á?"
Anh còn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt. Với lại, lý nào vừa mới lần đầu tiên tới nhà đã ngủ lại với nhau rồi chứ?
Tiêu Lâu ngượng ngùng cúi đầu: "Nhưng mà em không mang theo đồ dùng vệ sinh với quần áo để thay..."
"Đồ dùng vệ sinh tôi mua cho em rồi, áo ngủ, khăn tắm đều là đồ mới cả. Với cả hôm qua tôi tới cửa hàng mua thêm mấy bộ quần áo, cũng tiện tay mua cho em vài bộ. Em xem xem có thích không."
Hắn đưa Tiêu Lâu vào nhà tắm, trên giá đã để sẵn cốc đôi, bàn chải đôi, đến khăn tắm cũng là đồ đôi.
Kéo cánh cửa trong phòng ngủ ra chính là tủ quần áo, một nửa là quần áo của Ngu Hàn Giang, nửa còn lại treo mấy bộ đồ vừa người Tiêu Lâu. Áo sơ mi, quần tây và tất đều là đồ mới cả, tem áo còn chưa cắt.
Tiêu Lâu: "............"
Anh đúng là chuẩn bị đầy đủ thật!
Thấy Ngu Hàn Giang mua nhiều thứ để đón mình vào như vậy, khăn mặt bàn chải, quần áo giày vớ đều có, thậm chí gối ôm và lọ hoa trên bàn cũng mới mua, trong lòng Tiêu Lâu vừa ngọt ngào vừa ấm áp. Cách làm việc của người đàn ông này đúng là không thể bắt bẻ, rõ ràng hắn thật sự đặt Tiêu Lâu ở trong lòng, mới có thể chuẩn bị chu đáo như thế.
Giờ đã hơn 10 giờ, để Ngu Hàn Giang lái xe một tiếng rưỡi đưa anh về nhà, sau đó lại thêm một tiếng rưỡi nữa quay lại đây thì đúng là hành hạ người ta.
Hình như ở lại mới là lựa chọn tốt nhất của Tiêu Lâu......
Tiêu Lâu suy nghĩ một lát, mới khẽ gật đầu, nói: "Vậy đêm nay... em ở lại nhé."
_____________________________
Điệp Chi Linh:
Đội trưởng Ngu thoạt nhìn lạnh lùng thế thôi, chứ thực ra là một người đàn ông rất tốt đó nha! ~
Chuộtt:
Chuẩn bị đầy đủ quá ta, mưu đồ từ lâu rồi chứ gì?