Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi Tiêu Lâu và Lưu Kiều bắt xe về tới Đại học Y, đã có hai chiếc xe cảnh sát chạy vào trong trường, dừng trước cửa ký túc xá nam.
Ký túc xá trong trường đại học có quản lý riêng, quản lý này sẽ phụ trách các sinh viên trong ký túc. Tiêu Lâu là giảng viên khoa Pháp y, không có lý do để xuất hiện trong ký túc xá của sinh viên. Anh nhìn ống dẫn điều hòa treo cạnh tường ký túc xá, thấp giọng nói với Lưu Kiều: "Anh mặc Áo khoác tàng hình từ phía kia đi vào, em chờ anh dưới này nhé."
Lưu Kiều gật đầu: "Dạ."
Tiêu Lâu mặc Áo khoác tàng hình vào, mở thẻ Khinh công ra rồi dùng ống dẫn điều hòa lấy đà, nhảy lên liên tục mấy lần rồi vững vàng dừng lại khu của sinh viên Pháp y trên tầng sáu, mở cửa sổ chui vào.
Khi anh mở cửa sổ ra, Ngu Hàn Giang vừa hay đang cùng Tiểu Ngô ra khỏi ký túc xá nam, Tiêu Lâu suýt chút nữa đã đụng phải hắn. Biết hắn không nhìn thấy mình, Tiêu Lâu lập tức nín thở lùi về sau vài bước, giữ khoảng cách với Ngu Hàn Giang khoảng 5m.
Ngu Hàn Giang giống như nhận thấy một cơn gió vừa thổi qua mặt mình, hắn nhíu mày nhìn về phía trước. Thấy không có gì cả, hắn mới quay sang nói với Tiểu Ngô: "Mấy cậu sinh viên trong phòng 301 đều chưa về, cậu tiếp tục gọi điện thoại cho họ đi."
Tiểu Ngô cầm điện thoại lên gọi cho một cậu bạn cùng phòng, nhưng bên kia chỉ có tiếng "tút tút tút", cậu ta lại chuyển sang một người khác. Một lát sau, điện thoại có người nhận, Tiểu Ngô vội vàng nói: "Xin chào, xin hỏi cậu là Vu Quang đúng không? Tôi là cảnh sát, có một số việc cần tìm cậu điều tra."
Vu Quang ngơ ngác, không chờ Tiểu Ngô nói hết thì đã mắng: "Đù má, dạo này lừa đảo dám giả làm cả cảnh sát rồi sao? Tao tin mày mới là lạ."
Đối phương vừa muốn cúp điện thoại, Ngu Hàn Giang đã giành lấy di động trong tay Tiểu Ngô, lạnh lùng nói: "Bạn học Vu Quang, tôi là Đội trưởng Đội cảnh sát hình sự thành phố Giang Châu, Ngu Hàn Giang, số hiệu cảnh sát JZ7689. Cậu có biết bạn cùng phòng Chương Hằng Vũ của cậu đang ở đâu không?"
Có lẽ giọng nói của Ngu Hàn Giang lạnh lùng quá, Vu Quang giật mình, run giọng nói: "Là.. cảnh sát thật à?"
Ngu Hàn Giang hỏi lại: "Chương Hằng Vũ đang ở đâu?"
Vu Quang lắp bắp nói: "Thưa... thưa anh cảnh sát, tôi thật sự không biết."
Ngu Hàn Giang: "Hai người còn lại trong phòng có ở cùng cậu không? Đưa điện thoại cho họ."
Đầu kia lập tức vang lên một vài tiếng sột soạt, Vu Quang lo lắng giao điện thoại cho một người khác. Sau đó, bên kia truyền tới một giọng nói khá trưởng thành: "Chào đồng chí, tôi là ký túc xá trưởng phòng 301, Lưu Minh. Ba người chúng tôi hôm qua tới quán bar mừng năm mới, uống say, bây giờ mới tỉnh ngủ. Chúng tôi thực sự không biết Chương Hằng Vũ đang ở đâu... cậu ấy gặp chuyện gì sao?"
Ngu Hàn Giang thấp giọng hỏi: "Nói cách khác, từ đêm qua tới giờ, các cậu vẫn luôn ở trong quán bar à?"
Lưu Minh vội gật đầu: "Đúng vậy, ông chủ quán bar có thể làm chứng cho bọn tôi."
"Chương Hằng Vũ rời khỏi ký túc xá lúc nào?"
"Chiều nay hết tiết học là cậu ấy đi luôn, nói phải đi mua quà cho bạn gái. Lúc ấy chắc là khoảng 4 rưỡi gì đó."
"Sau khi rời khỏi trường, cậu ta có liên lạc lại với các cậu không?"
"Không."
"Các cậu có biết bạn gái cậu ta không?"
"Chúng tôi biết, là Ninh Tuyết của Học viện Âm nhạc bên cạnh. Cô ấy rất xinh xắn, cũng đã từng đi ăn với chúng tôi."
"Gần đây cậu ấy có cãi nhau với bạn gái không?"
"Chắc là không đâu? Tối nào Hằng Vũ cũng đi ăn với bạn gái, lúc gọi điện cũng nói năng dịu dàng lắm, thoạt nhìn tình cảm hai người họ rất tốt mà."
"Cảm ơn đã hợp tác." — Ngu Hàn Giang dừng một chút rồi nói: "Nếu Chương Hằng Vũ liên lạc với các cậu thì hãy báo lại ngay cho cảnh sát."
"Dạ, được." — Ba bạn học cùng phòng đều ngơ ngác, sững sờ nhìn chiếc điện thoại như củ khoai nóng trên tay.
Ngu Hàn Giang trả điện thoại cho Tiểu Ngô, ghé tai cậu ta nói nhỏ: "Lập tức đi tìm giáo viên phụ trách lấy thông tin liên lạc với người nhà Chương Hằng Vũ. Chương Hằng Vũ mất tích lâu như thế, rất có thể đã gặp chuyện chẳng lành. Mặt khác, bảo đội ngoại cần số 1..."
Bởi vì hắn cố tình đè giọng thật thất, Tiêu Lâu không nghe rõ câu nói tiếp theo.
"Rõ, đội trưởng Ngu." — Tiểu Ngô nghe hắn dặn dò xong, lập tức xoay người chạy xuống.
Ngu Hàn Giang tiếp tục hỏi thăm các sinh viên năm ba ngành Pháp y những chuyện liên quan tới Chương Hằng Vũ và Ninh Tuyết, nhưng tiếc là cũng không có thêm thu hoạch gì.
Vài phút sau, Ngu Hàn Giang cũng xuống tầng, vừa hay thời gian Áo khoác tàng hình của Tiêu Lâu cũng sắp hết. Tiêu Lâu lén nhảy ra ngoài cửa sổ xuống đất.
Lưu Kiều đang chờ anh dưới gốc cây, thấy Tiêu Lâu hiện hình thì lên đón, nói: "Thầy Tiêu, tình hình không thích hợp."
Tiêu Lâu hỏi: "Sao thế em?"
Lưu Kiều ghé tai anh nói nhỏ: "Đội ngoại cần đột nhiên tới bao vây xung quanh khoa Pháp y, anh nhìn bên kia kìa..."
Tiêu Lâu nhìn theo ánh mắt cô bé, quả nhiên thấy xung quanh tòa nhà của khoa Pháp y có vài cảnh sát mặc thường phục.
Những cảnh sát này sáng nay còn xuất hiện trong đội cảnh sát, bây giờ có mấy người đang ngụy trang thành sinh viên trong trường, còn có một nam một nữ giả trang thành một đôi người yêu, ngồi trên ghế đá cùng nhau đọc sách.
Nếu không phải Tiêu Lâu và Lưu Kiều đã gặp họ ở đội cảnh sát, bằng kỹ thuật ngụy trang của họ, hai người cũng không thể nhận ra họ là cảnh sát.
Tiêu Lâu không nhìn nữa, quay sang phân tích: "Có thể Ngu Hàn Giang nghi ngờ Chương Hằng Vũ đã bị giết, muốn tìm được thi thể của cậu ta. Không biết động cơ của hung thủ vụ án này là gỉ, chỉ khi tìm được thi thể và di vật của Chương Hằng Vũ thì mới tiến hành điều tra bước tiếp theo được."
Anh dừng một chút, chợt cảm thấy nghi hoặc trong lòng: "Nhưng mà 6 giờ tối qua Chương Hằng Vũ đã gọi cho Ninh Tuyết 3 lần, sau đó còn gửi định vị nhà hàng qua WeChat. Hai người gặp nhau ở nhà hàng, ăn tối xong mới tách nhau ra... Cho dù Chương Hằng Vũ có bị giết thì thi thể cậu ta cũng không nên xuất hiện trong Đại học Y mới đúng chứ? Chẳng lẽ Ngu Hàn Giang nghi ngờ hung thủ là sinh viên Đại học Y sao?"
Lưu Kiều không hiểu lắm, hỏi: "Nếu như Ninh Tuyết và Chương Hằng Vũ đều bị giết, có phải khả năng nguyên nhân do tình cảm khá cao đúng không ạ? Ví dụ như có ai đó yêu thầm Chương Hằng Vũ hoặc là Ninh Tuyết, nhìn họ bên nhau mà ngứa mắt, nhưng đôi chim c* này cứ lởn vởn trước mặt mãi. Cho nên, tâm lý người này bắt đầu méo mó, cho nên giết cả hai người họ luôn?"
Tiêu Lâu suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý: "Khả năng em nói đúng là rất cao. Điều kiện gia đình Chương Hằng Vũ không tệ, thành tích lại tốt nhất toàn khối, năm nào cũng giành được học bổng, hơn nữa còn đẹp trai. Cậu ấy cũng khá nổi tiếng trong khoa Pháp y, được hoan nghênh lắm. Anh còn thấy rất nhiều bạn gái thường ngồi gần cậu ấy, còn cố tình tìm cớ hỏi bài cậu ấy nữa."
Lưu Kiều trầm ngâm vuốt cằm: "Ninh Tuyết cũng rất xinh đẹp, cũng là hot girl của Học viện Âm nhạc đấy chứ, rất được lòng đám sinh viên nam. Có lẽ người yêu thầm Ninh Tuyết cũng không ít hơn Chương Hằng Vũ đâu ạ."
Tiêu Lâu nói: "Nếu như mình đoán đúng, Chương Hằng Vũ đã bị giết thì phạm vi điều tra sẽ rất rộng. Học viện Âm nhạc, Đại học Y, còn thêm cả những học sinh đã từng có liên quan tới họ, đều phải tìm được bằng chứng ngoại phạm của họ. Nhưng cũng có một nhân vật mấu chốt, là bạn trai cũ của Ninh Tuyết, một đàn anh tên Trần Trạch Khải. Cậu này từng không muốn chia tay Ninh Tuyết, còn dây dưa với cô ấy rất lâu, đây là người đáng nghi ngờ nhất."
Anh dừng một chút, hạ giọng nói: "Em tới Học viện Âm nhạc tìm Diệp Kỳ đi, Trần Trạch Khải cũng tham gia cuộc thi Ca sĩ của đài truyền hình kia. Chắc là Diệp Kỳ biết cậu ta đấy."
Lưu Kiều gật đầu: "Dạ, bây giờ em qua luôn ạ?"
Tiêu Lâu nói: "Ừ, cảnh sát nhất định cũng sẽ cho người tới đó. Em cứ theo dõi đội cảnh sát ngoại cần mặc thường phục kia, cố gắng để chúng ta cũng biết được những tin tức mà họ biết."
Anh cúi đầu nhìn đồng hồ, nói: "Anh về văn phòng trước, anh phải sắp xếp lịch dạy mấy hôm nữa đã."
Hai người chia nhau hành động, Lưu Kiều chạy về phía Học viện Âm nhạc, Tiêu Lâu lại từ tốn đi vào tòa nhà phía trước.
Anh không hề biết, cảnh sát mặc thường phục ở ngoài vừa thấy anh vào trong thì lập tức nhấn tai nghe nội bộ, thấp giọng nói: "Đội trưởng Ngu, mục tiêu đã xuất hiện, xin hãy ra chỉ thị tiếp theo."
Ngu Hàn Giang lạnh lùng nói: "Theo dõi cẩn thận."
Dưới bóng cây phía xa, Ngu Hàn Giang lấy kính viễn vọng ra, nhìn bóng lưng Tiêu Lâu biến mất sau cửa vào tòa nhà. Hắn ấn lên tai nghe, thấp giọng nói: "Đội 2, chuẩn bị thu lưới."
—
Tiêu Lâu ngồi xuống trước bàn làm việc, mở máy tính, đăng nhập vào hệ thống giảng dạy.
Lịch dạy mấy ngày gần đây khá nhiều. Nếu vừa phải điều tra vụ án, vừa phải lên lớp thì anh khó mà lo được vẹn toàn đôi bên, không bằng để trợ giảng dạy giúp anh vài tiết. Vừa lúc gần đây có Hội nghị học thuật toàn quốc, anh thân là giảng viên khoa Pháp y của Đại học Y Giang Châu, đi tham dự hội nghị này rất hợp tình hợp lý.
Tiêu Lâu gửi lịch dạy và tài liệu bài giảng cho trợ giảng, nói: "Chào Tiểu Vương, tôi là Tiêu Lâu. Tôi sắp đi tham dự Hội nghị học thuật toàn quốc, phiền em dạy thay tôi chương trình của tuần này cho sinh viên. Đại cương bài giảng tôi đã gửi mail cho em rồi."
Nghiên cứu sinh trợ giảng trả lời rất nhanh: "Dạ thầy, em biết rồi ạ. Thầy cứ yên tâm đi đi, em sẽ dạy thay thầy ạ."
Tiêu Lâu thở phào một hơi, tắt máy tính đi.
Giảng viên đi công tác, nhờ trợ giảng dạy thay mấy tiết là chuyện bình thường ở đại học, việc Tiêu Lâu làm cũng phù hợp với quy định của nhà trường.
Anh đứng dậy, vừa muốn rời khỏi đây thì nghe thấy tiếng gõ cửa ở bên ngoài. Tiêu Lâu mở cửa ra, chợt nhìn thấy một đôi mắt sắc bén ——
Là Ngu Hàn Giang.
Tiêu Lâu giật mình, lịch sự hỏi: "Đội trưởng Ngu, anh tìm tôi có chuyện gì sao?"
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Tôi có một vài nghi vấn muốn nhờ anh về vụ án hôm qua, phiền giáo sư Tiêu theo tôi một chuyến."
Trong lòng Tiêu Lâu lấy làm nghi hoặc, nhưng vẫn đuổi theo hắn.
Ngu Hàn Giang dẫn Tiêu Lâu theo thang máy xuống tầng, sau đó lại quay người đi sang tòa nhà Thực nghiệm bên cạnh.
Tiêu Lâu đã rất quen thuộc với tòa nhà này. Sinh viên trong Đại học Y đều làm thí nghiệm ở đây. Bởi có rất nhiều kiến thức nếu chỉ giảng lý thuyết thì không được trực quan như được tận mắt nhìn thấy, tận tay chạm vào.
Trong tòa Thực nghiệm này, có rất nhiều tiêu bản con người.
Thấy Ngu Hàn Giang dẫn anh tới tầng 3 nơi cất tiêu bản, trong lòng Tiêu Lâu chợt dâng lên một dự cảm không lành...
Cứ nghĩ tới việc hung thủ Triệu Sâm ở cửa 2 Cơ đã từng tách rời cơ thể em họ mình làm thành tiêu bản, sống lưng Tiêu Lâu lại ớn lạnh từng cơn. Chẳng lẽ thi thể của Chương Hằng Vũ cũng bị tách rời?!
Quả nhiên, Ngu Hàn Giang dừng ở cửa phòng cất tiêu bản. Hắn đẩy cửa ra, đưa tay mời: "Giáo sư Tiêu, mời vào."
Tiêu Lâu căng da đầu theo hắn vào trong.
Cảnh tượng trong phòng chứa tiêu bản nhìn mà ghê người!
Tiêu Lâu vốn đã quen thuộc với căn phòng chứa tiêu bản này, anh đã nhìn thấy hầu hết tiêu bản trưng bày trên giá ở đây. Vậy mà giờ phút này, trên giá đặt một tiêu bản còn mới nguyên, bên trong còn chảy máu loãng...
Tiêu Lâu trợn trừng hai mắt, không thể tin được mà nhìn cảnh tượng trước mặt.
Tứ chi, nội tạng... Tiêu bản người bị phân chia, bày biện chỉnh tề trên giá trưng bày. Điều đáng sợ hơn là, thân là pháp y, anh liếc mắt một cái là có thể nhìn ra những tiêu bản này là xác người vừa mới chết, thời gian tử vong không quá 24 giờ!
Đầu Chương Hằng Vũ cũng bị làm thành tiêu bản, đặt ngay ở vị trí gần nhất. Đôi mắt cậu ta trợn trừng, nhìn thẳng về phía Tiêu Lâu.
Sống lưng Tiêu Lâu cứng đờ, toàn thân anh như đã rơi vào hầm băng.
Ngu Hàn Giang không một tiếng động mà đi tới phía sau Tiêu Lâu, chặn đứng đường lui của anh.
Hắn bình tĩnh hỏi: "Giáo sư Tiêu, từ 7 tới 9 giờ tối qua, anh đang ở đâu?"
Tiêu Lâu: "........."
Sắc mặt Ngu Hàn Giang lạnh nhạt vô cùng: "Từ 9 giờ tối qua, cho tới 8 giờ sáng nay, anh đang ở đâu?"
Tiêu Lâu: "......"
Tiêu Lâu hít một hơi thật sâu, hai tay khẽ siết lại thành quyền, khiến bản thân mình nhanh chóng bình tĩnh lại.
Quay lại nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông đằng sau, vẻ mặt Tiêu Lâu bình tĩnh. Anh hỏi từng chữ: "Cảnh sát Ngu, anh đang nghi ngờ tôi sao?"
Ngu Hàn Giang nhún vai: "Không bằng giáo sư Tiêu giải thích cho tôi xem, vì sao 9 giờ tối qua anh lại gọi điện thoại cho Ninh Tuyết?"
Tiêu Lâu: "...... Gì cơ?"
Ánh mắt Ngu Hàn Giang sắc lạnh như kiếm, giống như muốn đục một lỗ trên mặt Tiêu Lâu. Hắn nhìn Tiêu Lâu không chớp mắt, trầm giọng nói: "Giáo sư Tiêu, anh bị tình nghi có liên quan tới vụ án giết hại Ninh Tuyết và Chương Hằng Vũ. Mời anh theo tôi về đội cảnh sát, tiếp nhận điều tra."
_____________________________
Chuộtt:
Đùa tôi đã khóc vì cười quá nhiều. Tôi khổ lắm =)))) Có ai từng được trải nghiệm quả CP đã đến bước đổi xưng hô sắp cưới nhau đến nơi rồi thì bị đánh ngược về hồi mới quen không =))))
Note thêm là tôi cố tình để Ngu Hàn Giang gọi Tiêu Lâu là "Anh" từ đoạn này vì thầy tôi thành nghi phạm rồi mọi người, anh ta phải lạnh nhạt, việc công xử theo phép công. Mọi xưng hô trong truyện đều được tôi cân nhắc rồi chứ không phải nhầm đâu nha he he.
Khổ thân thầy tôi, tôi thương thầy tôi ghê, tôi phải cười thêm mấy tiếng nữa.
Nói chung, OTP đổi xưng hô, người tổn thương là tôi! Là tôi nè!