Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bốn người Long Sâm, Khúc Uyển Nguyệt, Diệp Kỳ và lão Mạc gần như là cùng một lúc mà nói cho Tiêu Lâu biết tin có người tử vong. Một lần chết bốn người liên tục, cúp điện thoại xong, Tiêu Lâu chỉ cảm thấy đầu mình đau như muốn nứt cả ra. Đêm qua anh mới chỉ ngủ được chưa tới bốn giờ, lúc này trong đầu như có một chiếc máy khoan quấy loạn cả lên, thái dương giật giật, ngay cả tầm nhìn trước mắt cũng đã hơi hỗn loạn.
Qua truyền "ý hợp tâm đầu", Ngu Hàn Giang cảm thấy được Tiêu Lâu không khỏe, cau mày đóng cửa sổ lại rồi tới bên cạnh Tiêu Lâu. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, nói: "Em đừng vội, người chết bệnh trong bệnh viện rất thường gặp, không nhất định là liên quan tới vụ án đâu."
Tiêu Lâu lấy lại tinh thần, phát hiện Ngu Hàn Giang vậy mà đã xuống giường thì không khỏi lo lắng nói: "Anh có thể xuống giường đi lại rồi đấy à?"
"Ừ, miệng vết thương hồi phục khá tốt. Sáng nay lúc kiểm tra phòng, chủ nhiệm cũng nói đã có thể hoạt động một chút, tránh việc nằm quá lâu trên giường sẽ dẫn tới tắc ruột." — Ngu Hàn Giang nhịn cơn đau truyền tới từ vết thương, thấp giọng nói: "Em tới mấy khoa khác nhìn xem, trước cứ điều tra đơn giản xem nguyên nhân cái chết, có điểm đáng ngờ thì chúng ta lại tìm cách điều tra... Hôm nay em lại phải vất vả rồi."
"Không sao đâu, chân chạy vặt mà thôi, không tính là gì cả." — Tiêu Lâu mỉm cười, đứng lên nói: "Em tới khoa Nhi trước, anh đi lại loanh quanh trong phòng bệnh một chút thôi, chú ý đừng hoạt động kịch liệt quá, cẩn thận miệng vết thương lại nứt ra."
"Em yên tâm, trong lòng tôi hiểu được." — Ngu Hàn Giang nhìn Tiêu Lâu, ý bảo anh an tâm.
Chờ Tiêu Lâu đi rồi, hắn mới lấy điện thoại ra gọi cho đồng nghiệp trong cục cảnh sát, nói: "Lập tức giúp tôi điều tra một người tên Lưu Nhậm Viễn, nam, 35 tuổi. Tôi cần tài liệu quan hệ xã hội chi tiết của anh ta."
"Rõ, đội trưởng Ngu." — Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói trẻ trung của một người cảnh sát trẻ.
Ngu Hàn Giang bị bắn trúng, bất đắc dĩ phải nằm viện, nhưng dù sao thân phận của hắn cũng là cảnh sát hình sự, có thể liên lạc với sở cảnh sát qua điện thoại. Những tài liệu về "Vụ án phân xác của Trình Thiếu Vũ" chính là do đồng nghiệp trong sở cảnh sát mang tới. Nếu đã có quan hệ trong tay, vậy thì ắt phải sử dụng cho tốt.
-
Tiêu Lâu tới khoa Nhi trước.
Bạn nhỏ Diệp Kỳ đang lén lút mà trốn phía sau cửa, thấy Tiêu Lâu đi vào, Diệp Kỳ liền vội vàng lon ton chạy qua.
Tiêu Lâu nhìn bé Diệp Kỳ chỉ cao tới đùi mình, nhẹ giọng hỏi: "Tình hình sao rồi?"
Diệp Kỳ lo lắng nói: "9 rưỡi sáng nay, em vừa mới từ nhà vệ sinh ra thì thấy một đám bác sĩ, y tá vọt vào phòng bệnh bên cạnh. Cửa phòng đóng lại, em lùn quá nên chẳng thấy được bên trong làm sao, chỉ thấy mẹ của Trần Vũ Thanh ngồi khóc trước cửa phòng bệnh. Khoảng hơn mười phút sau, một bác sĩ đi ra ngoài nói, thực xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức."
Những lời mà người nhà bệnh nhân không muốn được nghe nhất ở bệnh viện chính là, "thành thực xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.".
Bác sĩ nói ra những lời này, hiển nhiên là Trần Vũ Thanh đã tử vong, khó trách Diệp Kỳ vội vàng muốn báo cho Tiêu Lâu biết.
Tiêu Lâu nghi hoặc hỏi: "Trần Vũ Thanh? Hôm qua lúc anh tới đây chẩn đoán thì cô bé vẫn ổn mà, sao lại đột nhiên thành như vậy?"
Trong mắt Diệp Kỳ hiện lên vẻ áy náy rõ ràng: "Cụ thể là chuyện gì đã xảy ra thì em không biết... Haiya, teo nhỏ đúng là bất tiện mà, y tá không cho em chạy lung tung, vừa nãy còn kiên quyết muốn ôm em về phòng bệnh nữa. Em nhân lúc bác sĩ không ở đó, lén chạy ra ngoài chờ anh."
Tiêu Lâu gật gật đầu: "Em về trước đi, để anh điều tra."
Anh vẫn còn nhớ khi gặp được cô bé 7 tuổi này vào hôm qua, làn da cô bé tái nhợt, cơ thể gầy yếu nhưng khi cười rộ lên lại rất đáng yêu. Sau khi thăm khám xong, cô bé còn rất lễ phép mà nói "Cảm ơn chú ạ.
Thời điểm thăm khám, tình hình của cô bé vẫn được coi là ổn định. Bởi vì Trần Vũ Thanh mặc sỏi mật bẩm sinh, Tiêu Lâu còn giúp cô bé đặt trước phòng phẫu thuật vào sáng hôm sau.
Tiêu Lâu đi tới giường bệnh số 18.
Trần Vũ Thanh đã chết, làn da tái nhợt như tờ giấy. Mẹ của cô bé khóc nấc lên ở bên cạnh, bác sĩ chính là một người phụ nữ giỏi giang, buộc tóc cao gọn gàng. Hôm qua lúc Tiêu Lâu tới chẩn đoán đã gặp cô một lần, cũng nhớ kỹ tên cô —— Lâm Đình.
Lúc này, trong mắt Lâm Đình thoáng hiện vẻ mất mát, cô cầm bệnh án dựa vào mép giường với vẻ mặt nặng nề.
Tiêu Lâu đi qua, hạ giọng hỏi: "Bác sĩ Lâm, sao lại thế này? Sáng hôm qua không phải vẫn còn ổn sao?"
Lâm Đình khẽ thở dài, nói: "Vốn đã định sáng nay sẽ đưa vào phòng phẫu thuật, không ngờ lại... Vũ Thanh đột ngột phát bệnh tim ngay trước khi được đưa đi gây tê. Chúng tôi đã cố gắng hết sức để cứu chữa, chỉ tiếc là tim của cô bé vẫn không thể đập lại..."
Tiêu Lâu giật mình: "Hôm qua lúc tới thăm khám tôi cũng đã đọc kỹ bệnh án của cô bé rồi, không phải cô bé mắc sỏi mật bẩm sinh sao? Không có tiền sử bệnh tim, sao lại đột nhiên phát bệnh tim vậy?"
Lâm Đình dùng vẻ mặt phức tạp mà liếc mẹ cô bé một cái, nhỏ giọng nói khẽ bên tai Tiêu Lâu: "Tôi ngờ rằng người nhà giấu, không báo rõ bệnh tình."
Giấu bệnh không báo là chuyện rất thường gặp trong phòng khám.
Ví dụ như anh từng nghe một bạn học nữ ở khoa Sản kể lại trong nhóm chat, người nhà sợ bệnh viện không cho làm phẫu thuật nên đã giấu chuyện thai phụ có tiền sử bị bệnh ở động mạnh vành.
Khi thai phụ kiểm tra điện tâm đồ và siêu âm màu thì kết quả đều cho ra rất bình thường. Nhưng trên thực tế, rất nhiều bệnh ở động mạch vành không thể soi ra được khi siêu âm và kiểm tra điện tâm đồ, cần phải chụp CT mạch máu mới có thể phát hiện nơi nào có mạch máu bị eo hẹp lại, mà bởi vì tránh nhiễm phóng xạ nên phụ nữ có thai không được chụp CT. Lúc ấy, các bác sĩ tin vào lời nói của thai phụ nên mới đưa thai phụ vào phòng phẫu thuật. Ai ngờ được, trong quá trình mổ sinh thai phụ đột nhiên tái phát bệnh tim, không thể cứu chữa nên một xác hai mạng.
Nhờ có chuyện này, các bạn học trong nhóm chat thảo luận rất kịch liệt. Tiêu Lâu phát hiện không ít bác sĩ lâm sàng gặp phải tình huống người nhà giấu không khai tiền sử bệnh tật, đặc biệt là những bệnh lây qua đường t*nh d*c như HIV là bị giấu kín nhất.
Lúc ấy còn có người đùa Tiêu Lâu rằng: "Vẫn là làm pháp y thoải mái nhỉ, nói chuyện với người chết, không cần lo người chết sẽ nói dối. Người còn sống mới đáng sợ, lòng người thực sự quá phức tạp."
Nghĩ vậy mà Tiêu Lâu không khỏi khẽ thở dài, nhìn về phía Lâm Đình: "Không cần tự trách, cô đã cố gắng hết sức rồi."
Lâm Đình lặng đi một lát, rồi mới nhẹ giọng nói: "Hôm qua Vũ Thanh còn tặng tôi một tấm thiệp mà cô bé tự tay làm, cô bé này ngoan ngoãn hiểu chuyện cực kỳ... Thật sự là đáng tiếc... nếu như phát hiện được cô bé có bệnh tim sớm hơn, chuyển cô bé qua khoa Tim làm phẫu thuật, nói không chừng còn có thể cứu được..."
Tiêu Lâu nghi hoặc nói: "Hôm qua lúc tôi tới thăm khám lại chỉ thấy mỗi mẹ cô bé ở đây, sao lại không thấy bố cô bé đâu vậy?"
Lâm Đình nói: "Vũ Thanh ở khoa Nhi bên chúng tôi nửa tháng, tôi cũng chưa từng gặp bố của cô bé. Tôi đã hỏi mẹ cô bé rồi, nhưng mẹ cô bé không chịu nói gì cả. Đề cập tới việc tư, tôi cũng không tiện hỏi nhiều."
Dường như cảm xúc của mẹ Trần Vũ Thanh đã dần ổn định lại, chị nghẹn ngào lau nước mắt, dùng vải trắng phủ lên cơ thể con gái mình rồi đi tới nói: "Bác sĩ Lâm, nhà tôi ở nơi khác, quay về sắp xếp lễ tang cho con bé chắc cũng phải mất đến hai ngày. Di thể của con bé... có thể gửi lại bệnh viện của các cô hay không?"
Lâm Đình gật đầu nói: "Có thể tạm thời đặt trong nhà xác của bệnh viện, sau đó chờ chị tới lãnh về."
Chị nói câu cảm ơn, sau đó thì xoay người rời đi với vẻ mặt mất mát. Tiêu Lâu đột nhiên mở miệng hỏi: "Chị Trần, trước kia con gái chị đã kiểm tra tim bao giờ chưa?"
Người phụ nữ ngẩn ra, quay đầu lại hỏi: "Ý anh là gì?"
Tiêu Lâu nói: "Nguyên nhân cái chết của Vũ Thanh là đột ngột phát bệnh tim, chị có biết cô bé có bệnh tim từ trước hay không?"
Sắc mặt người phụ nữ tái nhợt, lắc đầu nói: "Không biết."
Vừa dứt lời, chị vội vàng rời đi. Tiêu Lâu thấy ánh mắt chị ta né tránh, biết chị ta nhất định đã giấu giếm điều gì đó, nhưng tình hình cụ thể còn cần phải kiểm tra đối chiếu lại. Con gái vừa qua đời, bây giờ cũng không phải là thời điểm gây k*ch th*ch cho người mẹ này.
Tiêu Lâu hỏi bác sĩ số điện thoại của chị, lúc này mới xoay người đến khoa Phong thấp - Miễn dịch để tìm Khúc Uyển Nguyệt.
Diệp Kỳ bị teo nhỏ nên không tiện điều tra, nhưng Khúc Uyển Nguyệt lại có thể điều tra rõ ngọn nguồn từ trước khi Tiêu Lâu tới. Sau khi thấy Tiêu Lâu, cô lập tức đi tới, nói khẽ bên tai anh: "Người chết là một phụ nữ, 28 tuổi, nhập viện do lupus ban đỏ, nghe nói đã biến chứng sang viêm thận Lupus (*). Hôm qua tôi đã thấy tinh thần cô ấy không tốt lắm, sáng nay cô ấy đã qua đời vì suy thận cấp rồi."
Tiêu Lâu hỏi: "Người nhà cô ấy đã tới chưa?"
Khúc Uyển Nguyệt nói: "Cha mẹ cô ấy đã tới thăm vào chiều hôm qua, sáng nay khi cô ấy phát bệnh thì vừa lúc cha mẹ cũng đang tới thăm, các bác sĩ đã cố gắng hết sức để cứu chữa. Người nhà của cô ấy lúc nhận được thông báo tử vong cũng rất bình tĩnh, không hề kêu khóc nháo loạn mà chỉ yên lặng rơi nước mắt. Có thể là do bệnh của cô ấy rất khó điều trị, người nhà sớm đã chuẩn bị tâm lý rồi."
Lupus ban đỏ là bệnh miễn dịch, Tiêu Lâu không hiểu biết rõ về nó cho lắm, anh chỉ nhớ bệnh này có tiến triển khả chậm, nếu như kiểm soát được tốt thì bệnh tình cũng không tệ lắm. Nhưng, một khi biến chứng xảy ra trong các cơ quan và hệ thống trong toàn cơ thể thì rất khó khăn.
Xét đến cùng, bệnh về hệ miễn dịch đều không có thuốc đặc trị, chỉ có thể dựa vào sức đề kháng của bản thân để kiểm soát bệnh tình. Một khi hệ miễn dịch đã hỏng thì thần tiên cũng khó mà cứu được. Từ miêu tả của Khúc Uyển Nguyệt mà nói, có thể thấy khả năng bệnh nhân nữ trẻ tuổi ở khoa Phong thấp - Miễn dịch này liên quan tới vụ án mà bọn họ đang điều tra không cao lắm.
Tiêu Lâu ghi nhớ tên của người chết, sau đó dặn dò Khúc Uyển Nguyệt mấy câu rồi rời đi.
Ở khoa Nội tiết của lão Mạc, người chết là một bà cụ đã 80 tuổi, nguyên nhân tử vong là nhiễm toan ceton (*) do tiểu đường. Nguyên nhân tử vong này không có gì bất thường, việc một bà cụ 80 tuổi liên quan tới vụ án buôn nội tạng là rất khó xảy ra.
Tiêu Lâu thuận đường hỏi thăm lão Mạc một chút, hôm qua chú vừa mới làm phẫu thuật, trạng thái tinh thần hôm nay đã khá hơn nhiều. Tuy rằng dáng vẻ già nua đầy nếp nhăn kia khiến người ta lo lắng vô cùng, nhưng ít nhất trong mắt lão Mạc đã có thêm thần thái, chú cũng đã hoàn toàn chấp nhận giả thiết bản thân già đi hai chục tuổi rồi.
Tiêu Lâu dặn chú tạm thời cứ nằm trên giường nghỉ ngơi.
Trạm cuối cùng là khoa Xương khớp, Long Sâm đang ngồi trên xe lăn chờ Tiêu Lâu. Sau khi Tiêu Lâu tới, anh chàng đẩy xe lăn qua đây, thấp giọng nói với Tiêu Lâu: "Người chết là nam, 35 tuổi, tên là Tề Triệu Minh. Chiều qua bị đẩy vào phòng phẫu thuật, sau khi phẫu thuật vẫn hôn mê bất tỉnh, thậm chí còn phải đưa vào ICU, sáng nay thì người đã không còn. Vẫn không thể liên lạc được với người nhà bệnh nhân, bác sĩ đã cho người đưa thi thể vào nhà xác."
Tiêu Lâu sửng sốt: "Thi thể bị chuyển vào nhà xác sao? Không hề có người nhà tới nhận?"
Long Sâm gật đầu: "Tôi vừa tìm bạn cùng phòng của anh ta hỏi thăm, người ta nói là từ khi Tề Triệu Minh nằm viện tới giờ thì không có người thân nào tới thăm cả, ngay cả giấy đồng ý phẫu thuật cũng do anh ta tự tay ký. Sáng nay chết rồi cũng không thể liên lạc được với người nhà, thật sự là đáng thương."
Thi thể người chết mà không có người nhà tới nhận thì chỉ có thể tạm thời chuyển tới nhà xác, nhưng điều này cũng khiến trong lòng Tiêu Lâu nghi hoặc.
Sau khi ghi nhớ tên họ người đã chết, Tiêu Lâu quay lại phòng bệnh.
Ngu Hàn Giang đã xuống được giường, đang ngồi trên sofa đọc tài liệu. Thấy Tiêu Lâu bước vào, hắn liền thấp giọng hỏi: "Có kết luận gì không em?"
Tiêu Lâu đi tới bên sofa rồi ngồi xuống, cầm ly nước lên uống liên tục mấy ngụm. Sau khi cái khô đắng trong họng đã giảm bớt, lúc này anh mới nói: "Bà cụ 80 tuổi ở chỗ lão Mạc chết vì nhiễm toan ceton do tiểu đường, người phụ nữ trẻ ở chỗ Khúc Uyển Nguyệt có bệnh Lupus phát ban hệ thống đã vào thời kỳ cuối gây tổn thương nhiều nội tạng, chết vì suy thận. Hai người này hẳn là để đánh lạc hướng, có thể loại bỏ nghi ngờ, còn hai người còn lại vẫn cần cẩn thận điều tra lại bệnh án."
Anh dừng một chút, nói: "Cô bé kia đột ngột phát bệnh tim, bác sĩ cũng bất ngờ không kịp phòng trước, có lẽ là không liên quan tới bệnh viện. Thế nhưng mẹ cô bé có vẻ khả nghi, rất có khả năng chị ta đã giấu bệnh của con. Trong khoa Xương khớp kia, bệnh nhân không có người nhà tới lãnh thi thể... Hai thi thể này trước mắt đều đã được chuyển vào nhà xác."
Ngu Hàn Giang ôn hòa nhìn về phía Tiêu Lâu: "Cũng may em học y, hiểu được mấy loại bệnh này nên có thể nhanh chóng loại trừ những thứ đánh lạc hướng."
Tiêu Lâu bất đắc dĩ cười: "Nếu như em không học y, người giữ cửa cũng sẽ không sắp xếp cái cửa này cho chúng ta. Chẳng qua em bằng lòng để người giữ cửa quăng cho em một căn nhà xác hơn, để em đi giải phẫu từng người một, như vậy mới đúng chuyên ngành của em chứ."
Ngu Hàn Giang: "......"
Một phòng đầy thi thể, có lẽ tâm lý của cả đội mình không được thoải mái lắm đâu...
Tiêu Lâu thấy trong tay Ngu Hàn Giang có một chồng tài liệu, không khỏi tò mò mà dò đầu qua đọc lướt: "Những tài liệu này là gì thế anh?"
"Đồng nghiệp trong sở cảnh sát đưa tới, là tài liệu về Lưu Nhậm Viễn." — Ngu Hàn Giang rất vui vẻ với hiệu suất làm việc của đồng nghiệp, hắn đưa tài liệu cho Tiêu Lâu rồi giải thích: "Thi thể khả nghi mà bọn em phát hiện được trong nhà xác, Lưu Nhậm Viễn này lúc còn sống là bảo vệ của tiểu khu Cẩm Thúy. Tôi đã cho đồng nghiệp tới điều tra khu dân cư mà hắn từng làm việc. Người này cha mẹ đều đã mất, cũng chưa từng kết hôn, không thể tìm thấy bất cứ thân thích nào. Theo lời các bảo vệ khác của tiểu khu, người này bình thường thích hút thuốc uống rượu, tính cách lại khá là quái gở, cho nên cũng không có bạn bè gì."
"......" — Tiêu Lâu ngẩn ra: "Không người thân, không bạn bè? Nói như vậy, chúng ta hoàn toàn không thể điều tra được quá khứ của người này thông qua các mối quan hệ xã hội sao? Đúng rồi, người vừa mới chết trong khoa Xương khớp kia cũng là thi thể không có người nhận."
Tiêu Lâu chợt nghĩ tới một khả năng khiến sống lưng anh lạnh toát: "Chẳng lẽ hung thủ chuyên chọn những người bệnh không có người thân để xuống tay? Loại người này cho dù có tử vong ngoài ý muốn thì cũng không có người truy cứu nguyên nhân bọn họ chết?!"
Người có thân thích tử vong, người nhà nhất định sẽ tìm bác sĩ để hỏi rõ ràng nguyên nhân cái chết. Nếu gặp phải một vài người nhà khó chơi, nói không chừng ngày hôm sau đã thấy ngoài cửa bệnh viện treo đầy biểu ngữ.
Nhưng mà, những người bệnh không có thân thuộc như thế này, cho dù chết sau khi phẫu thuật thì thi thể cuối cùng cũng chỉ có thể chuyển vào nhà xác, mấy ngày sau sẽ bị hỏa táng. Hoặc, cũng có thể nó sẽ được chuyển qua trường Y, trở thành tư liệu thực tế cho sinh viên giải phẫu...
Người này chết như thế nào?
Chẳng một ai truy cứu cả.
Thần không biết, quỷ chẳng hay.
Ngu Hàn Giang cũng nghĩ tới khả năng này, hắn khẽ nheo mắt lại rồi nói: "Trùng hợp hơn chính là, tiểu khu Cẩm Thúy mà Lưu Nhậm Viễn này làm bảo vệ lại chính là khu biệt thự xa hoa mà nghi phạm Trình Thiếu Phong đang ở. Tôi đi tra án bị trúng đạn cũng chính ở nơi này."
Vụ án chặt xác, người chết là cậu ấm Trình Thiếu vũ, nghi phạm đã mất tích Trình Thiếu Phong là em trai của anh ta; cái xác khả nghi của Lưu Nhậm Viễn trong nhà xác, người chết sáng nay ở khoa Xương khớp Tề Triệu Minh cũng đáng nghi, còn có cô bé Trần Vũ Thanh ở khoa Nhi kia nữa...
Là điều gì đã liên kết những người này lại với nhau?
Mà khiến người ta càng đau đầu hơn chính là thi thể của Trình Thiếu Vũ còn chưa được tìm thấy toàn bộ, tung tích của Trình Thiếu Phong cũng không rõ, hai người chết là Lưu Nhậm Viễn và Tề Triệu Minh này cũng không có bất cứ người thân nào có thể điều tra được!
Không có lời khai của bạn bè thân thích, không thể biết được bọn họ đã đắc tội ai, hoặc là từng trải qua chuyện gì.
Thứ bọn họ để lại chỉ có hai cái thây nằm trong nhà xác lạnh lẽo.
Tiêu Lâu hít sâu, nhìn về phía Ngu Hàn Giang rồi nói: "Đêm nay em sẽ tới nhà xác thêm lần nữa, giải phẫu thi thể của hai người đã chết kia. Em tin, người chết sẽ không nói dối. Bọn họ nhất định sẽ nói cho em biết chân tướng."
_____________________________
(*) Viêm thận Lupus là viêm cầu thận do lupus ban đỏ hệ thống (SLE). Các biểu hiện lâm sàng bao gồm đái máu, protein niệu ngưỡng thận hư và tăng các sản phẩm của nitơ trong giai đoạn tiến triển. Chẩn đoán dựa trên sinh thiết thận. Điều trị bệnh nền và thường liên quan đến corticosteroid và các loại thuốc ức chế miễn dịch khác.
(**) Nhiễm toan ceton là biến chứng cấp tính của bệnh đái tháo đường đặc trưng bởi tăng đường huyết, tăng ceton trong máu và nhiễm toan chuyển hóa. Đường máu tăng cao là nguyên nhân dây tăng áp lực thẩm thấu niệu với mất nhiều nước và điện giải. Nhiễm toan ceton thường xảy ra với đái tháo đường type 1.