Thẻ Bài Mật Thất

Chương 313: Bệnh viện chết chóc - 09: Người chết

Trước Tiếp

Để tránh Triệu Sâm đi rồi quay lại, Tiêu Lâu và Lưu Kiều kiểm tra xong những ngăn kéo khác trong nhà xác xong thì lập tức dịch chuyển ngược lại Chốn đào nguyên.

Cửa vào Chốn đào nguyên ở ngay tại phòng bệnh VIP của khoa Ngoại tổng hợp, lúc này trong phòng chỉ có một mình Ngu Hàn Giang.

Toàn bộ khu nội trú của bệnh viện đã tắt đèn, Ngu Hàn Giang mở màn lên, dùng đèn pin ở điện thoại chiếu sáng.

Lưu Kiều mặt mày trắng bệch, vừa vào cửa đã lập tức dựa vào tường thở hổn hển. Cho dù cô bé đúng là rất to gan, không sợ thi thể, nhưng cảnh vừa rồi vẫn gây k*ch th*ch rất lớn cho cô bé. Đến tận bây giờ, trong đầu cô bé vẫn lặp đi lặp lại hình ảnh cái đầu người trong túi rác màu đen kia.

Tiêu Lâu cũng không hơn gì, vừa nãy mặt Triệu Sâm chỉ cách anh đúng 10cm, giây phút kia trái tim anh cũng sắp ngừng đập tới nơi.

Thấy hai người mặt mày tái mét, Ngu Hàn Giang quan tâm mà hỏi: "Hai người không sao chứ?"

"Không có chuyện gì." — Tiêu Lâu thở phào một hơi, ổn định lại suy nghĩ rồi nhìn về phía Ngu Hàn Giang: "Anh biết vừa nãy đã xảy ra chuyện gì đúng không?"

"Ừ, có truyền "ý hợp tâm đầu" ở đây, tôi có thể cảm giác được một phần." — Ngu Hàn Giang duỗi tay ra lấy hai chai nước khoáng từ tủ đầu giường đưa cho hai người, để bọn họ uống ngụm nước bình tĩnh lại.

Ngón tay Lưu Kiều run rẩy, dùng sức mà vặn nắp bình ra, ngẩng đầu lên uống ừng ực mấy ngụm nước, sau đó mới khản giọng nói: "Không ngờ... Triệu Sâm vậy mà lại giấu thi thể của em họ ở trong nhà xác của bệnh viện."

"Anh cũng không nghĩ tới...." — Tiêu Lâu đau đầu mà day thái dương: "Lúc xem cốt truyện cửa 2 Cơ được chiếu lại, thấy Triệu Sam dùng vali mang cái xác của em họ gã rời đi kia, anh còn tưởng gã sẽ vứt xác ở nơi rừng núi hoang vu nào đó."

"Ngồi xuống nói đi em." — Ngu Hàn Giang ý bảo hai người tới sofa ngồi xuống. Hắn dựa vào đầu giường rồi phân tích: "Đối với Triệu Sâm mà nói, bệnh viện là nơi mà gã quen thuộc nhất. Hơn nữa, người bình thường sẽ không rảnh rỗi tới mức đi thăm quan nhà xác, giấu đầu của em họ ở đây thì lúc nào gã cũng có thể tới xem xét được."

"Cũng đúng. Vứt xác vào nơi hoang vu không chừng sẽ bị phát hiện, mang về bệnh viện là sẽ nằm trong khống chế của gã." — Tiêu Lâu vặn chai nước ra uống hai ngụm. Có Ngu Hàn Giang ở bên người, cảm xúc của anh cũng dần bình tĩnh lại. Cẩn thận nghĩ lại thì, tâm lý b**n th** của Triệu Sâm thật ra đã có thể thấy rất rõ ngay khi vừa mới bước vào Mật thất 2 Cơ.

"Em vẫn nhớ, sau khi Triệu Sâm g**t ch*t vợ mình thì đã đặt xác vợ lên trên giường với rất nhiều hoa hồng, giống như một tác phẩm nghệ thuật." — Tiêu Lâu quay đầu lại nói với Ngu Hàn Giang: "Lúc trước, khi em vừa mới vào Mật thất 2 Cơ thì đã bị cảnh tượng này dọa sợ, đó là lần đầu tiên em thấy được hiện trường vụ án."

"Em cũng thế, hương hoa hồng khắp căn phòng, kết hợp với mùi hôi thối của xác người, suýt chút nữa thì em đã nôn ra, thấy thời gian bắt đầu đếm ngược mới căng da đầu đi tìm manh mối..." — Lưu Kiều nhớ lại cảnh tượng kia thì không khỏi nhíu mày: "Như vậy xem ra, ngay từ đầu Triệu Sâm đã thích việc dùng xác người sau khi giết làm thành "tiêu bản" sao?"

"Ừ, giường hoa hồng kia đúng là rất giống một bộ "tiêu bản hình người". Cái đầu của Hạ Vĩnh Cường mà chúng ta vừa mới phát hiện trong nhà xác kia có mặt cắt cực kỳ chỉnh tề. Đối với Triệu Sâm mà nói, đây cũng là một "tác phẩm nghệ thuật" nhỉ?" — Tiêu Lâu cười khổ mà nói.

"Gã giữ cái đầu của em họ mình trong nhà xác, có lẽ là để làm kỷ niệm. Khi rảnh rỗi, gã có thể tới nhà xác ngắm nhìn kiệt tác của mình." — Ngu Hàn Giang bình tĩnh bổ sung.

"......" — Tiêu Lâu và Lưu Kiều đều không còn lời nào để nói.

Người bình thường đúng là không thể hiểu được suy nghĩ của Triệu Sâm. Phần lớn hung thủ sau khi giết người đều khó tránh khỏi việc sợ hãi, chỉ muốn đem thi thể vứt đi càng xa càng tốt, vậy mà gã lại dùng đầu của cái xác làm thành tiêu bản giữ lại bên người. Thậm chí, gã còn thường thường "đi thăm" nó, quả thật là siêu b**n th**!

Lưu Kiều run rẩy, cả người nổi hết da gà. Cô bé hít sâu, nói sang chuyện khác: "Đúng rồi, bọn em còn phát hiện ra một thi thể khả nghi trong nhà xác. Thầy Tiêu cảm thấy có liên quan tới Triệu Sâm không ạ?"

"Chắc là không đâu." — Tiêu Lâu cau mày, cẩn thận phân tích: "Triệu Sâm là bác sĩ khoa Tim mạch, am hiểu phẫu thuật tim, nhưng thi thể mà chúng ta phát hiện thì khả năng cao đã làm phẫu thuật cắt bỏ thận. Càng là bác sĩ chuyên sâu thì các chuyên khoa càng được chia ra tỉ mỉ, cá nhân anh cảm thấy việc giải phẫu thận này sẽ không liên quan nhiều tới Triệu Sâm."

"Ý em là, bác sĩ khoa Tim mạch không nhất định sẽ biết làm phẫu thuật thận sao?" — Ngu Hàn Giang thấp giọng hỏi.

"Đương nhiên. Việc học tập của bác sĩ khoa Ngoại là một quá trình rất dài, rất nhiều bác sĩ khoa Ngoại tốt nghiệp khi hơn hai mươi tuổi mà tới ngoài ba mươi mới có thể làm chủ được dao mổ của mình. Những loại phẫu thuật phức tạp như cấy tim, cấy phổi thông thường đều do các giáo sư đã ngoài 40 tuổi mới dám làm. Để bác sĩ khoa Tim mạch đi phẫu thuật thận không khác gì để người ngoài ngành làm cả." — Tiêu Lâu nói lại những gì mình biết về bệnh viện cho Ngu Hàn Giang: "Triệu Sâm thoạt nhìn cũng chỉ mới hơn ba mươi, hẳn là còn chưa lợi hại tới mức tinh thông cả hai khoa phẫu thuật đâu."

"Ừ, tôi cũng cảm thấy Triệu Sâm chỉ là thành phần quấy nhiễu gây khủng hoảng tâm lý, vụ án ở bệnh viện này hẳn là do một người khác." — Ngu Hàn Giang tán đồng suy đoán của Tiêu Lâu.

Tiêu Lâu lấy điện thoại ra đưa cho Ngu Hàn Giang. Vừa nãy trước khi Triệu Sâm vào trong nhà xác, anh đã tranh thủ mấy giây cuối cùng chụp lại mấy vết sẹo trên người thi thể.

Ngu Hàn Giang nhận lấy nhìn xem, ở thân trước, trên phần bụng trên bên phải, bụng dưới bên trái có hai vết sẹo giải phẫu rất rõ ràng, cũng rất khó coi. Nhưng vết sẹo ở eo lại cực kỳ mỏng, nếu không nhìn kỹ thì rất dễ bỏ sót, vết sẹo kia đã gần như mờ hẳn.

"Do thời gian phẫu thuật đã qua rất lâu sao?" — Ngu Hàn Giang hỏi.

"Vết khâu không giống nhau." — Tiêu Lâu giải thích: "Vết khâu bình thường ở khoa Ngoại khép lại rất nhanh, nhưng cần phải cắt chỉ cho nên vết sẹo để lại khá rõ ràng. Nhưng còn một loại chỉ khác thường dùng cho phẫu thuật chỉnh hình, sẹo sau khi vết thương khép lại sẽ khá nhạt. Sẹo phẫu thuật ở trước bụng và sau lưng dùng hai loại chỉ khác nhau, cách khâu lại cũng cho thấy rõ không phải do cùng một bác sĩ."

"Xem ra, trước sau hắn đã làm ba lần phẫu thuật?"

"Ừ. Bệnh nhân đã trải qua phẫu thuật ba bốn lần trong bệnh viện cũng không hiếm thấy, nhưng miệng vết thương do phẫu thuật của người này không bình thường. Đêm nay thời gian eo hẹp, chỉ có thể suy đoán hắn đã làm phẫu thuật liên quan tới thận qua vị trí miệng vết thương và cây xương sườn bị thiếu. Thế nhưng, cụ thể là phẫu thuật gì thì em chưa kịp giải phẫu thi thể, không có cách nào đoán được." — Tiêu Lâu dừng một chút, nói: "Em muốn điều tra ca bệnh của anh ta, có lẽ sẽ có manh mối."

"Thầy Tiêu ơi, để em đi với anh." — Lưu Kiều chủ động xin ra trận.

"Đã hai giờ sáng rồi, Tiểu Lưu, em đi về ngủ trước đi." — Tiêu Lâu ôn hòa mà nhìn Lưu Kiều.

Một cô bé mới 18 tuổi, nửa đêm phải theo Tiêu Lâu vào nhà xác, còn bị cái đầu do Triệu Sâm cắt bỏ đột nhiên xuất hiện dọa sợ... Hơn nữa, cô bé còn đang mắc bệnh thiếu máu nghiêm trọng, Tiêu Lâu thực sự không đành lòng để cô bé tiếp tục bận bịu cùng mình.

"Đi đi thôi, ở đây có chúng tôi rồi." — Ngu Hàn Giang gật đầu với Lưu Kiều: "Lại nói, cô rời khỏi phòng bệnh của mình lâu như thế, ngộ nhỡ bị bác sĩ trực ban phát hiện ra thì rất dễ bị nghi ngờ."

"Vậy cũng được ạ.." — Cả đội trưởng Ngu và thầy Tiêu đều đã bảo cô bé trở về, Lưu Kiều cũng không kiên trì nữa. Cô bé c** đ* y tá ra, đổi về quần áo bệnh nhân hai màu xanh trắng rồi dùng "Thân nhẹ như én" của thẻ Khinh công bay ra ngoài qua cửa sổ.

Tiêu Lâu quay lại phòng trực ban, ôm laptop của mình tới phòng bệnh của Ngu Hàn Giang để cùng nhau kiểm tra tài liệu.

Người thanh niên đã chết kia tên là Lưu Nhậm Viễn. Tiêu Lâu mở phần mềm quản lý dành cho nhân viên trong bệnh viện ra, sau khi nhập tên "Lưu Nhậm Viễn" vào thì nhanh chóng tìm được bệnh án của hắn ta.

Tiêu Lâu vừa tra vừa tự mình đọc bệnh án cho Ngu Hàn Giang nghe: "Bệnh nhân Lưu Nhậm Viễn, nam, 35 tuổi. Ba năm trước đã tiến hành phẫu thuật "cắt bỏ ruột thừa" do viêm ruột thừa cấp tính tại bệnh viện. Tháng ba năm ngoái, nhập viện ở khoa Gan mật của bệnh viện ta, tiến hành phẫu thuật "cắt bỏ túi mật". Lần này nhập viện do có triệu chứng đau đớn ở phần eo, chán ăn, mệt mỏi, đau đầu,.. được nhận vào khoa Nội thận."

Tiêu Lâu đọc đến đây thì không khỏi nghi hoặc: "Lần nhập viện cuối cùng của hắn là vào nửa tháng trước, ở khoa Nội thận, nguyên nhân tử vong là do suy thận cấp (*)... Thế nhưng, trong bệnh án này không hề có bất cứ ghi chép nào liên quan tới phẫu thuật thận cả."

Ngu Hàn Giang hơi nhíu mày: "Ca phẫu thuật thận của hắn không được làm tại bệnh viện này sao?"

Tiêu Lâu nghi hoặc mà nhìn lại bệnh án thêm một lần nữa, nói: "Khi bác sĩ kiểm tra cơ thể hẳn sẽ không bỏ sót các vết sẹo phẫu thuật, lịch sử giải phẫu cũng sẽ được viết vào bệnh án, nhưng trong bệnh án của hắn lại không có. Từ tình trạng hồi phục của vết sẹo phẫu thuật kia có thể nói, thời gian phẫu thuật hẳn là đã hơn một năm."

Nếu như ca phẫu thuật thận được làm trước khi nhập viện, vậy thì dòng "tiền sử" này nhất định phải viết rõ "người bệnh đã làm phẫu thuật XX tại bệnh viện X, tháng X năm X". Hơn nữa, ghi chép khi kiểm tra cơ thể cũng phải viết rõ "người bệnh có một vết sẹo phẫu thuật dài khoảng 10cm ở sau eo, vị trí xương sườn thứ mười hai bên phải", đây đều là quy phạm khi viết bệnh án. Nhưng trong bệnh án của hắn chỉ viết hai vết sẹo phẫu thuật ở mặt trước, không có ghi chép gì về vết sẹo ở sau eo."

Ngu Hàn Giang sầm mặt xuống: "Liệu có phải bệnh án của hắn bị ghi sót không?"

Tiêu Lâu lắc đầu: "Bác sĩ gây mê, bác sĩ mổ chính, trợ lý số 1, trợ lý số 2, y tá trưởng của phòng giải phẫu, y tá dụng cụ, hộ sĩ rửa tay... Mỗi một ca phẫu thuật đều cần có rất nhiều nhân viên y tế hợp tác hoàn thành. Hơn nữa, sau khi bệnh nhân ra khỏi phòng phẫu thuật thì còn cần có một khoảng thời gian chăm sóc hậu phẫu. Một ca phẫu thuật cần ít nhất mười mấy nhân viên y tế, nếu như muốn xóa sạch toàn bộ tất cả dấu vết của bọn họ thì lượng công việc là rất lớn."

Ngu Hàn Giang trầm ngâm: "Em cảm thấy khả năng liên hợp gây án trong bệnh viện có cao không?"

"Em không biết." — Vẻ mặt Tiêu Lâu rất khó nói: "Nếu như nhân viên trong viện hợp tác gây án, xóa sạch ghi chép phẫu thuật của hắn thì nhất định sẽ dính líu tới lãnh đạo cấp cao của bệnh viện. Nếu không, nhiều người như vậy, muốn bịt miệng rất khó khăn..."

Ngu Hàn Giang khẽ day huyệt thái dương, nếu như là gây án tập thể thì việc điều tra rất phức tạp. Nghi phạm bao che lẫn nhau, làm chứng không có mặt ở hiện trường cho nhau, dẫn tới việc lấy được bằng chứng là vô cùng khó khăn. Nhưng suy đoán của hắn cũng không nhất định là đúng, dù sao thì manh mối có được từ trên người thi thể quá ít, suy luận ban đầu sai lầm cũng không phải là lần đầu tiên ở Mật thất Cơ, cho nên bây giờ vẫn chưa thể đưa ra kết luận được.

Vết sẹo phẫu thuật của người tên Lưu Nhậm Viễn này đúng là rất kỳ lạ, nhưng lại không có bất cứ ghi chép gì liên quan, giống như tự nhiên lại xuất hiện vậy. Mà bởi vì Tiêu Lâu chưa thể giải phẫu, cho nên trước mắt cũng không thể biết được thận phải của hắn ta có biến mất hay không.

"Nghỉ ngơi trước đi. Ngày mai lại điều tra những bác sĩ đã từng khám bệnh cho hắn sau." — Ngu Hàn Giang thấp giọng nói.

"Tình hình bên sếp Thiệu sao rồi anh?" — Tiêu Lâu đi tới bên cạnh giường bệnh, lo lắng hỏi: "Máy nghe trộm có phát hiện ra điều gì lạ không?"

"Vừa nãy tôi nghe thấy Triệu Sâm đi vào phòng chăm sóc tích cực, đứng ở bên giường sếp Thiệu nhờ y tá đổi thuốc, nói chuyện xong liền ra ngoài luôn rồi không quay lại nữa." — Ngu Hàn Giang nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay Tiêu Lâu, dịu dàng nói: "Yên tâm, tôi vẫn luôn chú ý bên sếp Thiệu. Em đi ngủ trước một lát đi, sáng mai lại nói."

"Anh vừa mới phẫu thuật xong, miệng vết thương còn chưa khép lại đâu." — Tiêu Lâu chỉ vào phần bụng dưới bên phải của Ngu Hàn Giang, nghiêm túc mà rằng: "Chính anh là bệnh nhân, đừng có luôn dặn dò bác sĩ là em phải nghỉ ngơi, anh cũng phải đi ngủ."

"......" — Ngu Hàn Giang suýt nữa đã quên việc "mình cũng là người bệnh". Bệnh nhân dặn dò bác sĩ nghỉ ngơi, thân phận giống như đang đảo ngược. Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tiêu Lâu, Ngu Hàn Giang không khỏi cong khóe miệng lên, thấp giọng nói: "Được được, bác sĩ Tiêu à, chúng ta đều nên đi ngủ rồi."

"Ừ, ngủ một chút cho có tinh thần." Tiêu Lâu xoay người tới sofa nằm xuống ngủ, nhưng trong lòng anh vẫn hơi bất an.

Ngộ nhỡ suy đoán của Ngu Hàn Giang là thật thì sao?

Người bệnh viện này liên hợp gây án, rất nhiều bác sĩ và y tá tham dự vào việc buôn lậu nội tạng... 

Ở bệnh viện này, khi bệnh nhân bước xuống khỏi giường phẫu thuật thì đã mất một quả thận mà chẳng hay biết gì, ghi chép phẫu thuật thậm chí còn bị người ta cố tình tiêu hủy...

Hoặc ngay cả khi bệnh nhân biết rõ nhưng vẫn bí mật ký cam kết, bán nội tạng cho người cần, bệnh viện làm cơ cấu môi giới, lén tham dự việc mua bán nội tạng này.

Cho dù là khả năng nào đi chăng nữa thì đây quả thực đúng là một bệnh viện chết chóc.

Suốt một đêm này, Tiêu Lâu không cách nào ngủ ngon. Anh cứ luôn mơ thấy ánh mắt sắc lạnh của Triệu Sâm đang nhìn chòng chọc vào mình, sau đó lại thấy cái đầu đã bị chặt xuống của Hạ Vĩnh Cường cứ lăn qua lăn lại trong nhà xác, còn mơ thấy cả có người cầm dao phẫu thuật máu chảy đầm đìa, chỉ chầu chực cắt trộm thận của anh.

Sáng sớm tỉnh dậy, cả người Tiêu Lâu đều là mồ hôi lạnh.

8 giờ đúng buổi sáng, bệnh viện lại tới giờ kiểm tra phòng. Tiêu Lâu theo các giáo sư kiểm tra xong các phòng bệnh trong khoa Ngoại tổng hợp, lại đặc biệt chú ý tới Ngu cảnh sát Hàn Giang bị thương trong khi làm nhiệm vụ. Kiểm tra các phòng xong đã là 9 rưỡi, Tiêu Lâu đang chuẩn bị tới những khoa khác thăm đồng đội mình, đúng lúc này điện thoại lại vang lên.

Màn hình hiển thị một dãy số xa lạ, nhưng Tiêu Lâu là trưởng khoa Nội trú, toàn bệnh viện đều có số điện thoại trực ban của anh, có lẽ là khoa nào đó gọi tới thăm khám. Tiêu Lâu đi tới một góc yên tĩnh rồi nhận điện thoại: "Xin chào?"

Anh bất ngờ nhận ra bên kia truyền tới giọng nói vội vàng của Long Sâm: "Thầy Tiêu, bên khoa Xương khớp của chúng tôi sáng sớm nay có một người đã chết, ở ngay phòng bên cạnh tôi thôi. Người chết là một nam thanh niên 35 tuổi, hôm qua vừa mới làm giải phẫu thay đĩa đệm cột sống (**), sáng sớm nay đã phải đưa vào cấp cứu. Bác sĩ ở đây bận rộn suốt buổi, nhưng cuối cùng không thể cứu chữa thành công, bị tuyên bố đã chết lâm sàng."

Tiêu Lâu nhanh chóng ghi nhớ họ tên người bệnh theo lời của Long Sâm, tính dùng hệ thống của bệnh viện điều tra bệnh án của người chết.

Vừa mới cúp điện thoại, anh đã lại nhận được một cuộc gọi từ số lạ ——

Giọng nói trẻ con trong trẻo của Diệp Kỳ truyền tới: "Thầy Tiêu ơi, khoa Nhi có một bệnh nhân đã chết, chính là cô bé tên Trần Vũ Thanh mà anh tới khám hôm qua ấy, nghe nói là đột nhiên lên cơn đau tim nên mất rồi."

Tiêu Lâu ngẩn người, bỏ điện thoại xuống thì lại thấy màn hình có hai tin nhắn mới:

"Thầy Tiêu, gọi điện cho anh báo máy bận, cho nên tôi nhắn tin báo tình hình cho anh. Tôi là Khúc Uyển Nguyệt, khoa Phong thấp - Miễn dịch sáng nay có một bệnh nhân nữ 28 tuổi đột nhiên tử vong, nguyên nhân không rõ, tôi đang nghĩ cách điều tra."

"Chú là lão Mạc đây, khoa Nội tiết có một người già vừa chết đột ngột, người nhà đang quây khắp hành lang để gây rối."

Tiêu Lâu: "...................."

Tiêu Lâu ngày hôm nay, vẫn bận y như cũ.

_____________________________

(*) Suy thận cấp (hay tổn thương thận cấp) là tình trạng suy giảm cấp tính độ lọc cầu thận trong vài giờ đến vài ngày khiến cho các chất điện giải, chất thải dư thừa không được đào thải ra khỏi máu. Bệnh có thể xảy ra ở người trước đó có chức năng thận bình thường hoặc người có bệnh thận mạn.

Tình trạng này khiến các chất độc tích tụ trong cơ thể và gây nguy hiểm đến tính mạng, nếu người bệnh có thêm một số bệnh lý kèm theo như tim mạch, phổi... Tuy nhiên, bệnh nhân có khả năng phục hồi hoàn toàn, nếu được phát hiện kịp thời và điều trị đúng phác đồ. 

(**) Thay đĩa đệm cột sống thắt lưng là một loại phẫu thuật được áp dụng để điều trị đĩa đệm cột sống đã hư hại nặng gây ra tình trạng đau nhức mạn tính, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống của người bệnh. Phương pháp này thường được chỉ định sau 6 tháng điều trị bằng các biện pháp bảo tồn nhưng thất bại. Đây được xem là thủ thuật tương đối mới hơn so với phương pháp hợp nhất đĩa đệm cột sống thắt lưng.

Chất liệu của các loại đĩa đệm nhân tạo thường là kim loại hoặc có sự kết hợp giữa kim loại và một loại nhựa đặc biệt. Đây là một đại phẫu, nên suốt quá trình phẫu thuật người bệnh sẽ được gây mê toàn thân và cần phải lưu lại bệnh viện một vài ngày để bác sĩ theo dõi, hướng dẫn các bài tập vật lý trị liệu.

Trước Tiếp