Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc mọi người ra khỏi nhà lao, phu canh ở ngoài đã gõ kẻng báo giờ, bấy giờ đã là hơn hai giờ sáng.
Ngu Hàn Giang bảo mọi người quay về nghỉ ngơi, hắn cùng Tiêu Lâu cũng trở về phòng.
Mệt mỏi cả một ngày cuối cùng cũng được về nhà, thị nữ Bình Nhi đã đợi bọn họ từ lâu, lập tức bưng hai chậu nước ấm vào phòng để hai người lần lượt rửa mặt. Trước khi đi ngủ, Tiêu Lâu lại lấy thuốc mỡ bôi ngoài da mà Lưu Kiều đã điều chế ra, bảo Ngu Hàn Giang cởi áo để bôi thuốc lên miệng vết thương cho hắn.
Tuy rằng độc tố trên miệng vết thương đã được giải hết, nhưng vết sẹo dữ tợn đáng sợ kia vắt ngang qua tấm lưng to lớn của người đàn ông này khiến Tiêu Lâu nhìn lần nào đau lòng lần đó.
Anh dùng đầu ngón tay lấy thuốc ra rồi nhẹ nhàng bôi lên trên vết thương, dịu dàng hỏi: "Anh còn đau không?"
Thuốc mỡ lành lạnh bôi lên miệng vết thương đang nóng rát thoải mái cực kỳ, huống chi ngón tay Tiêu Lâu lại thon dài mềm mại, được anh nhẹ nhàng chu đáo bôi thuốc lên lưng mình, Ngu Hàn Giang chỉ cảm thấy toàn thân đều thoải mái như đang được vuốt lông vậy.
Chẳng sợ vết thương còn rất đau, trong lòng lại ấm áp vô cùng.
Hắn thấp giọng nói: "Không đau nữa, phu nhân vất vả rồi."
Mặt Tiêu Lâu hơi đỏ lên: "Không có người ngoài, không cần gọi như vậy đâu."
Ngu Hàn Giang nghiêm trang mà nói: "Nhỡ đâu bị Bình Nhi nghe thấy thì không tiện giải thích."
Tiêu Lâu cũng không so đo với hắn mấy chi tiết này, cẩn thận đổi thuốc trên miệng vết thương cho hắn rồi băng bó lại, sau đó hai người mới cùng nhau nằm xuống.
Hôm trước Ngu Hàn Giang mới ý thức được mình thích Tiêu Lâu, ngủ chung chăn với Tiêu Lâu thế này trong lòng hắn cũng hơi ngại, muốn giữ nguyên tư thế như bức tượng kia không dám động đậy gì, chỉ sợ không cẩn thận lại chạm vào Tiêu Lâu.
Tiêu Lâu thấy hắn nằm ngửa, lập tức nói: "Anh bị thương ở sau lưng thì đừng nằm ngửa như vậy, kẻo đè lên rồi vết thương không khép lại được."
Ngu Hàn Giang nghe lời mà "ừ" một tiếng, nghiêng người quay lại phía Tiêu Lâu.
Tiêu Lâu có thể cảm nhận được ánh mắt của hắn đậu trên mặt mình, ban đêm tĩnh lặng thế này còn bị nhìn ngắm ở khoảng cách gần như vậy, trống ngực Tiêu Lâu đập liên hồi, đành phải dùng vụ án để dời sự chú ý: "Vừa rồi nói vẫn chưa xác định được hung thủ, anh cảm thấy Lâm Thiếu Bạc không phải là hung thủ sao?"
Ngu Hàn Giang nói: "Nếu là gã thì vụ án này đơn giản quá. Lưu Kiều chính mắt nhìn thấy tứ tiểu thư và Lâm Thiếu Bạc hẹn hò, trong thư Đại tiểu thư gửi cho Cửu công chúa cũng nhắc tới tư tình của hai người kia, thậm chí chính miệng tứ tiểu thư cũng xác nhận chuyện hai người lén lút gặp nhau bị đại tỷ nhìn thấy. Lâm Thiếu Bạc đúng là có động cơ giết người, có đủ thời gian gây án, manh mối cũng vô cùng rõ ràng... Nhưng nếu cẩn thận suy nghĩ lại thì có thể phát hiện ra nhất nhiều chỗ không đúng lắm."
Tiêu Lâu nghiêm túc lắng nghe: "Chỗ nào không đúng lắm cơ?"
Ngu Hàn Giang thấp giọng phân tích: "Đầu tiên, Lâm Thiếu Bạc lấy độc ở đâu ra? Chúng ta đã lục soát chỗ ở của Tứ tiểu thư, tất cả chỗ dược liệu mà Lưu Kiều nói kia còn chưa động vào, chứng minh độc cũng không phải do Tứ tiểu thư chế. Nếu như là Tứ tiểu thư và Lâm Thiếu Bạc liên thủ lại gây án, sớm ủ mưu và chế độc từ trước vậy thì càng không đúng, ủ mưu sớm như vậy thì hôm nay nhất định sẽ không lén gặp mặt nhau để người ta nghi ngờ."
Tiêu Lâu tán đồng gật đầu: "Tôi cũng nghĩ như vậy, độc lại không xuất phát từ Tứ tiểu thư hay Lâm thiếu gia, cho nên hai người thoạt nhìn có mối nghi lớn nhất này lại không có công cụ gây án trong tay. Đến giờ chúng ta vẫn chưa tìm được độc tố, thị nữ lại nói Đại tiểu thư chưa từng ăn cơm trong phòng, tôi nghi là Đại tiểu thư bị người ta đầu độc khi gặp mặt trong sân."
Ngu Hàn Giang nói: "Ừ, em cũng nghiệm thi rồi đó, cô ta không có dấu hiệu giãy giụa trước khi chết, rõ ràng là lúc cô ta ăn phải đồ ăn có độc cũng không hề phản kháng. Có thể ngay mặt khiến cô ta ăn đồ ăn có độc, người này hẳn là người mà Đại tiểu thư quen biết, nếu không thì cô ta cũng không ăn đồ người đó đưa cho."
Ngu Hàn Giang dừng một chút lại nói tiếp: "Hơn nữa, chúng ta vừa đến Giang Châu đã gặp ám sát, sinh nhật Vương gia cũng có thích khách xuất hiện, tôi cảm thấy tổ chức thích khách này cũng không phải chỉ để quấy nhiễu mà có quan hệ trực tiếp với vụ án này."
Lại liên tưởng tới bản đồ tìm được trong thư phòng ở kinh đô, vì sao thế giới phải có thiết lập bốn nước Tề, Sở, Yến, Triệu này chứ? Nếu như chỉ là án mưu sát trong nhà đơn thuần thì chỉ cần một nước Tề là đủ rồi, không phải sao?
Bối cảnh phức tạp đồ sộ như vậy, nhất định không chỉ dùng để trang trí.
Hai mắt Tiêu Lâu bỗng nhiên rực sáng: "Liệu có phải cái chết Đại tiểu thư chẳng liên quan gì đến chuyện tình cảm không, cô ta không cẩn thận biết được chuyện không nên biết ở vương phủ, cho nên bị diệt khẩu?"
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Rất có khả năng này."
Hắn dừng một chút, đột nhiên nói: "Em có nhớ một chi tiết mà Khúc Uyển Nguyệt đã nói không? Cửu công chúa là con gái út của Tiên hoàng. Tối hôm qua, lúc Cửu công chúa nhìn thấy Bát vương gia cũng gọi là Vương gia là hoàng huynh ấy."
Tiêu Lâu cẩn thận nhớ lại, lập tức phản ứng: "Đúng vậy, Bệ hạ gọi Vương gia là hoàng thúc, Cửu công chúa lại gọi là hoàng huynh, như vậy thì Bệ hạ cũng là cháu trai của Cửu công chúa. Mà Cửu công chúa lại là con gái út của Bệ hạ, như vậy thì quan hệ thực sự của Bệ hạ và Tiên hoàng thật ra không phải là cha con, mà là ông cháu sao?"
Ngu Hàn Giang cũng từ điểm này mà đoán rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Trong thế giới mật thất, có rất nhiều lúc manh mối quá rõ ràng lại có thể chính là để đánh lạc hướng, mà một ít chi tiết dễ dàng bị xem nhẹ kia lại có khả năng là manh mối thực sự. Câu chuyện thâm cung bí sử mà Cửu công chúa nói cho Khúc Uyển Nguyệt kia, cùng với quan hệ của Cửu công chúa, Bát vương gia, Tiên hoàng và Bệ hạ kia, không chừng lại đang ám chỉ điều gì đó.
Ngôi vua thường sẽ truyền lại cho con trai, Tiên hoàng sao lại bỏ qua Bát vương gia mà truyền lại cho cháu trai?
Ngu Hàn Giang đã gặp đương kim Bệ hạ, người trên long ỷ kia còn trẻ vô cùng, cũng chỉ trên dưới 20. Bát vương gia đã 40, mặc dù Bát vương gia không quan tâm chính sự, không phải là người phù hợp với vị trí Hoàng đế kia, vậy chẳng lẽ Tiên hoàng không còn người con trai nào khác sao?
Công chúa là người con thứ chín, cho nên trước Bát vương gia vẫn còn bảy người hoàng tử công chúa, vậy những người đó đâu rồi?
Nghĩ như vậy, Tiêu Lâu đột nhiên nói: "Trong lịch sử, triều nhà minh cũng từng xảy ra một lần đảo chính, tứ hoàng tử Chu Lệ của Chu Nguyên Chương phất cờ hiệu "Thanh quân trắc" lật đổ cháu trai mình là Chu Duẫn Văn. Ban đầu Chu Nguyên Chương vốn lập con trai trưởng Chu Tiêu làm Thái tử, nhưng tiếc là Thái tử tuổi xanh mất sớm, cho nên ông ấy để cháu trai là Chu Duẫn Văn kế thừa ngôi vị Hoàng đế. Đứa con Chu Lệ của ông ấy không phục, sau khi Chu Duẫn Văn chấp chính liền khởi binh đảo chính đoạt ngôi Hoàng đế, trở thành vị Hoàng đế Vĩnh Nhạc kia."
Nghe Tiêu Lâu nói như vậy, trong lòng Ngu Hàn Giang lập tức thông suốt tỏ tường!
Lần đảo chính ở thời nhà Minh đó rất nổi tiếng trong lịch sử, Chu Nguyên Chương bỏ qua con trai để lập cháu trai làm người thừa kế, Chu Lệ dấy binh soán vị cuối cùng nắm được chính quyền, còn Chu Duẫn Văn không rõ tung tích, biến thành một vụ án treo trong lịch sử.
Ngu Hàn Giang nhíu mày nói: "Lúc ấy Chu Nguyên Chương cũng bỏ qua các hoàng tử khác mà lập cháu trai thành người kế vị, cục diện này cũng khá giống với nước Tề hiện nay. Đương kim Bệ hạ còn trẻ như vậy, Bát vương gia lòng dạ thâm sâu này liệu có phải cũng muốn dấy binh đảo chính, liên thủ với nước Triệu mưu phản hay không? Sứ giả nước Triệu kia đang bí mật bàn mưu với ông ta lại bị Đại tiểu thư vô tình nhìn thấy, ông ta lập tức giết con gái mình diệt khẩu?"
Nếu như suy đoán này là thật, vậy thì đúng là có thể xâu chuỗi rất nhiều manh mối lại với nhau.
Chiều nay đúng là có người đến đây, Nhị tiểu thư nói là hoàng tử nước Triệu đến tặng lễ vật cho nhạc phụ tương lai, còn phái người trong bộ Lễ đến đây dạy nàng một vài chi tiết trong hôn lễ. Long Sâm cũng nói sứ giả nước Triệu từng vào vương phủ, nhưng không tham gia tiệc tối mà rời đi luôn.
Nếu như sứ giả nước Triệu đến vương phủ buổi chiều, bí mật bàn mưu gì đó với Vương gia lại bị Đại tiểu thư đang ra ngoài tản bộ gặp được, Vương gia nghĩ cách giết con gái diệt khẩu cũng là khả năng có thể xảy ra.
Hơn nữa, thái độ của Bát vương gia hôm nay đúng là hơi kỳ quái, cực kỳ phối hợp mà chủ động để Ngu Hàn Giang điều tra vụ án.
Không chừng những tên thích khách ám sát Ngu Hàn Giang đó chính là do ông ta phái đến, mà thích khách ám sát ông ta có lẽ chỉ là diễn kịch. Lúc thích khách đột nhiên bay đến đâm ông ta, Vương gia hoàn toàn không hoảng loạn chút nào, quá mức bình tĩnh trấn định... giống như đã đoán được trước rồi.
Cháu trai thượng vị làm Hoàng đế, ông ta làm hoàng thúc thực sự cam tâm à?
Ngu Hàn Giang nhớ lúc nói chuyện về Bệ hạ với Vương gia, ông ta cũng chỉ quan tâm đến sinh hoạt hàng ngày của Bệ hạ, hoàn toàn không hỏi bất cứ việc gì liên quan đến triều chính, thoạt nhìn thực sự là một Vương gia nhàn tản không quan tâm chính sự...
Nhưng nếu như ông ta đang giấu tài thì sao?
Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu liếc nhau, đều cảm thấy khả năng Bát vương gia mưu phản và giết con gái cao hơn việc Lâm Thiếu Bạc và Tề Diệc Vi tư tình bại lộ giết chị gái nhiều.
- - -
Ngày hôm sau, Ngu Hàn Giang tỉnh dậy liền đến thẳng nha môn. Tối qua hắn đã lệnh người đi tróc nã nghi phạm Lâm Thiếu Bạc khắp toàn thành, nhưng đã qua cả đêm mà vẫn không hề có tin tức gì về Lâm Thiếu Bạc cả.
Hắn đến nhà họ Lâm điều tra, Lâm lão gia nói ông ta vốn muốn tự thân tới tiệc sinh nhật Vương gia hôm qua, nhưng đúng lúc Lâm gia có việc không thể dứt ra được, đành phải để Lâm Thiếu Bạc đại diện đến chúc mừng.
Lâm lão gia nghi hoặc hỏi: "Con trai ta cả đêm không về, sáng nay ta đã phái người đến vương phủ tìm nó rồi, vương phủ lại nói nó đã về từ lâu. Bây giờ các ngươi lại đến hỏi ta tung tích của nó, ta cũng không biết nó ở đâu đây, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
Đúng lúc này, Lâm phu nhân đột nhiên vội vã đi đến, ghé vào tai ông ta thấp giọng nói: "Hôm nay ta ra ngoài, nghe láng giềng nói Đại tiểu thư của vương phủ đã thắt cổ tự sát đêm qua rồi."
Lâm lão gia trợn trùng mắt: "Cái gì cơ?"
Tất cả khách khứa khi ấy đều biết chuyện Tề Diệc Dao tự sát, tin tức này lan ra rất nhanh, người nhà họ Lâm biết cũng là chuyện sớm muộn. Chẳng qua bên ngoài đến đồn rằng "Đại tiểu thư tự sát", mà chuyện nàng bị "giết hại" chỉ có mấy người Ngu Hàn Giang và người trong vương phủ biết được, Vương gia đã hạ lệnh bắt mọi người giữ mồm giữ miệng, chẳng có ai dám nói bậy cái gì.
Lâm lão gia ý thức được có lẽ là Đại tiểu thư bị con trai mình k*ch th*ch nên mới treo cổ, tức giận đập bàn: "Thiếu Bạc đâu?! Còn không mau bảo hạ nhân đi tìm ngay lập tức? Thứ súc sinh này không chừng lại lén tới thanh lâu rồi, tìm ngay cho ta, lật hết cả cái thành Giang Châu này lên cũng phải tìm nó cho ta!"
Lâm phu nhân nơm nớp lo sợ mà lui ra, nhà họ Lâm sáng sớm đã náo loạn đến gà bay chó sủa.
Sau khi Ngu Hàn Giang rời khỏi Lâm phủ càng cau chặt đôi mày.
Lúc ấy hắn cũng nghi ngờ Lâm Thiếu Bạc có phải lại trốn ở thanh lâu nào đó không, cho nên đã lệnh cho nha dịch trong nha phủ Giang Châu tập trung tìm kiếm toàn bộ thanh lâu, ngoại trừ Thiên Hương Lâu thì còn lục soát cả Bách Hoa Lâu, Phong Nhã Hiên, Túy Tiên Lâu gì đó...
Toàn bộ thanh lâu ở Giang Châu đều bị nha dịch lật tung cả lên rồi, nhưng vẫn không tìm được tung tích gì của Lâm Thiếu Bạc.
Gã chỉ là một tên công tử bột, không hề biết khinh công, cho dù có trèo tường trốn ra khỏi hậu viện vương phủ thì cũng không thể biệt tăm tung tích, không thấy tăm hơi như vậy được.
Dự cảm bất ổn trong lòng càng thêm mãnh liệt, Ngu Hàn Giang lập tức gọi Tiêu Lâu đi đến cửa vương phủ.
Thủ vệ là Long Sâm, thấy bọn họ liền lập tức cho vào.
Những hộ vệ khác thấy Ngu đại nhân mang theo phu nhân đi tra án cũng không bất ngờ gì, dù sao tối qua mọi người đều đã thấy cảnh Ngu đại nhân và phu nhân liên thủ phá án —— vị phu nhân biết nghiệm thi này cũng không đơn giản đâu.
Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu đi vào vương phủ, Bát Vương gia lập tức ra đón.
Yến tiệc đêm qua xảy ra nhiều chuyện như vậy, Bát Vương gia vẫn luôn có phong thái hơn người cũng đã hơi tiều tùy, khàn giọng mà hỏi: "Ngu đại nhân, vị án Diệc Dao bị giết kia có manh mối gì không?"
Ngu Hàn Giang thản nhiên nói: "Đại tiểu thư chết, người có nghi ngờ cao nhất là vị hôn phu Lâm Thiếu Bạc của nàng, nhưng vi thần đã lật tung cả thành Giang Châu lên rồi vẫn không tìm được Lâm Thiếu Bạc. Vi thần có một suy đoán to gan —— Lâm Thiếu Bạc vẫn còn trong vương phủ."
Vương gia không thể tin nổi: "Vương phủ? Đêm qua bản vương đã cho toàn bộ hộ vệ lục soát khắp nơi trong vương phủ rồi, đâu có tìm được Lâm thiếu gia."
Ngu Hàn Giang cẩn thận nhớ lại sơ đồ của vương phủ —— tiền viện không có nơi giấu người, nhưng thật ra trong hậu viện đó có núi giả, rừng cây, hồ nước đều có thể. Ban đêm giấu người trong đó rất khó phát hiện ra, đặc biệt là hồ sen cạnh núi giả kia, diện tích cũng phải gần bằng một sân bóng nhỏ.
Ngu Hàn Giang đột nhiên nói: "Đến hồ nước tìm xem!"
Vương gia hơi sửng sốt, nhanh chóng theo kịp bước chân của Ngu đại nhân.
Mọi người vừa đến gần hồ nước đã nghe thấy một tiếng hét vọng lên cách đó không xa: "A——!"
Ngu Hàn Giang nhanh chóng đi qua, lại thấy hai thị nữ tái mặt, run rẩy chỉ vào một vật trôi nổi trong hồ gần đó mà nói:
"Trong... trong hồ có người nổi lên!"
"Hình...hình như là một cái xác!"
Vương gia biến sắc: "Vớt lên mau!"
Mấy người hộ vệ lập tức tiến lên đi vớt, một lát sau mới tay chân luống cuống mà vớt cái xác lên, đặt lên bờ hồ.
Ngâm trong nước hồ cả một đêm, thi thể kia đã trương phềnh cả lên, ngũ quan trên mặt phù nề vặn vẹo, làn da mất nước mà nhăn nhúm bèo nhèo, mọi người xung quanh đều thấy ghê tởm đến mức xoay người nôn mửa.
Tiêu Lâu bình tĩnh đến cạnh thi thể ngồi xuống xem xét cẩn thận.
Cái xác này là của một người thanh niên trưởng thành, mặc quần áo màu xanh nước biển, trên mái tóc rối loạn kia còn buộc một dải lụa màu xanh lam, ngón tay đeo một chiếc nhẫn ngọc lục bảo...
Ngu Hàn Giang hít sâu, thấp giọng nói: "Là Lâm Thiếu Bạc."