Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 61: Cháu và Đoàn trưởng Hoắc đã quen biết từ sớm?

Trước Tiếp

Cả Bí thư Tưởng và Tô Uyển đều sững sờ một lát. Bí thư Tưởng khuyên nhủ: “Đoàn trưởng Hoắc, cậu cũng biết Đình Đình đã có người trong lòng rồi, giờ mà nhận đồ của cậu thì không tiện đâu.”

“Bí thư Tưởng, đồng chí Đình Đình là có người thầm thích, hay là đã có đối tượng chính thức rồi?” Hoắc Kiêu Hàn hỏi với giọng điệu bình thản.

“Là có người thầm thích.” Bí thư Tưởng đáp.

Hoắc Kiêu Hàn dứt khoát buông một câu: “Vậy thì tốt.”

Tính cách của anh vốn luôn lãnh đạm, trước đây đối với việc yêu đương nam nữ anh chẳng mấy hứng thú, thậm chí còn cảm thấy phiền phức. Anh chỉ muốn dốc hết tâm trí vào công việc, đó là lý do vì sao anh chấp nhận sự sắp xếp xem mắt của gia đình, nghĩ rằng đôi bên gặp mặt nếu thấy phù hợp thì sẽ kết hôn sớm, anh chỉ cần thực hiện tốt trách nhiệm và nghĩa vụ của một người chồng là đủ.

Thế nhưng kể từ sau khi tiếp xúc với đồng chí Đình Đình, anh hổ thẹn nhận ra rằng, sâu thẳm trong lòng mình rất khao khát được chạm vào cô. Thậm chí chỉ cần nắm tay cô thôi, cũng đủ mang lại cho anh một cảm giác vô cùng khác biệt.

Liên tưởng đến điều kiện gia đình của Đình Đình, anh thầm đoán liệu có phải vì sự chênh lệch gia cảnh quá lớn, nên cô mới dùng cái cớ đó để từ chối mình hay không. Vì vậy, anh muốn gặp mặt Đình Đình một lần, để xem thực chất suy nghĩ trong lòng cô là gì.

Có khó khăn thì khắc phục khó khăn, nếu đồng chí Đình Đình thực sự không tự nguyện, thì anh cũng sẽ không cưỡng cầu nữa.

Sắc mặt Tô Uyển biến đổi đầy kinh hãi, ý tứ trong câu nói này của Hoắc Kiêu Hàn, rõ ràng là anh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Sớm biết thế này, lúc đó cô đã nói thẳng với Bí thư Tưởng là mình có đối tượng rồi.

Bí thư Tưởng cũng nghe ra được hàm ý đó. Nếu Đoàn trưởng Hoắc thực sự đi tìm Đình Đình, thì chuyện đi thay này chắc chắn không thể giấu giếm được nữa.

“Bí thư Tưởng, bác cứ nhận đôi xăng-đan này đi ạ.” Tô Uyển thấy tình hình như vậy, chỉ còn cách lấy đôi xăng-đan đưa cho Bí thư Tưởng, ra hiệu bảo bà nhận lấy.

Nếu không nhận, Hoắc Kiêu Hàn chắc chắn sẽ nói được làm được; bây giờ nhận lấy, nói không chừng còn có thể trì hoãn thêm một thời gian, đến lúc đó lại tìm cái cớ khác sau.

Bí thư Tưởng cũng không ngờ, một chuyện vốn đơn giản lại trở nên phức tạp đến thế này. Nhìn đôi xăng-đan Tô Uyển đưa tới, rồi lại nhìn cô một cái, bà đành phải nhận lấy: “Đoàn trưởng Hoắc, nếu cậu đã kiên trì như vậy thì để tôi về nói lại với đồng chí Đình Đình một tiếng. Nhưng nếu cô ấy thực sự không muốn nhận thì tôi cũng hết cách.”

“Tôi biết, phiền Bí thư Tưởng quá.” Hoắc Kiêu Hàn gật đầu.

Sau đó, Bí thư Tưởng khẽ thở dài trong lòng, lúc ra về cũng không quên nhìn sâu vào Tô Uyển một cái.

Tô Uyển hiểu ý của Bí thư Tưởng. Cô đi tới bên giường, bưng bát cháo thịt nạc trên bàn lên tiếp tục đút cho Hoắc Kiêu Hàn. Cô khẽ mím môi, muốn nói điều gì đó, nhưng thấy những đường nét trên gương mặt anh lạnh lùng, kiên nghị, ánh mắt sâu thẳm như đầm nước, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, toát lên vẻ tĩnh lặng mà đầy uy quyền. Hơn nữa, cô cũng chẳng có tư cách gì để lên tiếng.

Cô chỉ đành nhanh chóng đút cho xong bát cháo rồi rời đi.

“Chân trái của cô bị làm sao vậy?” Hoắc Kiêu Hàn đã nhận ra từ lúc Tô Uyển đứng dậy trước đó, là chân trái của cô không dám dùng lực.

Lần này, khi Tô Uyển thu dọn xong bình giữ nhiệt và đi tới cửa phòng bệnh, anh lại phát hiện ra vấn đề tương tự, cứ như thể chân trái của cô đang bị thương vậy. Mà Đình Đình cũng bị thương ở chân trái.

Anh không khỏi nhíu mày hỏi.

Tô Uyển đã cố hết sức để dáng đi của mình trông bình thường nhất có thể, nhưng không ngờ vẫn bị Hoắc Kiêu Hàn phát giác.

Khả năng quan sát tỉ mỉ đến từng chi tiết này, thực sự khiến cô thấy sợ hãi.

“Hình như trong giày của tôi có một hạt sỏi.” Tô Uyển tìm đại một lý do, vờ như thoải mái mà đá đá bàn chân.

Hoắc Kiêu Hàn rũ mắt nhìn thoáng qua đôi giày vải rách lỗ của cô, đúng là đi đứng rất dễ bị sỏi lọt vào, thế là anh trầm giọng nói: “Lấy giúp tôi cuốn ‘Nhân sinh triết tư lục’ trong tủ ra đây.”

“Được.” Tô Uyển đáp lời, nhịn cơn đau truyền tới từ lòng bàn chân, cố làm ra vẻ tự nhiên đi tới trước tủ quần áo để tìm cuốn sách đó.

Hai ngăn trên cùng không thấy, cô nhìn xuống ngăn thứ ba. Trên tấm ván gỗ lót mấy lớp báo mới tinh, chiếc sơ mi màu xanh lục quân đội được gấp phẳng phiu đặt ở đó, trông như thể vừa được là ủi xong, không có lấy một nếp nhăn.

“Đừng chạm vào chiếc sơ mi đó, sách ở ngăn thứ tư.” Hoắc Kiêu Hàn dõi theo từng cử động của Tô Uyển và lên tiếng nhắc nhở.

Chiếc sơ mi xanh lục này được gấp gọn gàng đến thế, cứ như là muốn đóng khung để sưu tầm vậy. Tô Uyển dĩ nhiên sẽ không chạm vào, cô lấy cuốn “Nhân sinh triết tư lục” từ ngăn thứ tư đưa cho Hoắc Kiêu Hàn.

Hoắc Kiêu Hàn dùng tay trái lật vài trang sách, bên trong kẹp mấy tờ tiền mệnh giá lớn nhỏ khác nhau, và một ít phiếu lương thực.

“Cầm lấy đi mua đôi giày mới đi.” Hoắc Kiêu Hàn rút một tờ năm đồng đưa cho Tô Uyển.

“Không cần đâu, hôm nay chú thím sẽ kết toán tiền công cho tôi rồi.” Tô Uyển vội vàng xua tay từ chối.

“Cứ cầm lấy đi.” Giọng Hoắc Kiêu Hàn đanh lại, không cho phép từ chối: “Cô chăm sóc tôi, đây là việc nên làm.”

Tô Uyển đành phải đưa tay nhận lấy, lễ phép nói lời cảm ơn: “Cảm ơn Đoàn trưởng Hoắc.”

Sau đó, cô vội vàng xách bình giữ nhiệt rời khỏi phòng bệnh.

Bí thư Tưởng đã chờ ở hành lang từ lâu, vừa thấy Tô Uyển bước ra khỏi phòng bệnh, bà liền kéo cô vào lối thoát hiểm cầu thang hỏi han: “Bạn học Tô Uyển, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Cháu và Đoàn trưởng Hoắc vốn đã quen biết nhau từ sớm, sao bác chưa từng nghe cháu nhắc tới vậy?”

“Bí thư Tưởng, cháu xin lỗi, cháu cũng không cố ý lừa bác đâu ạ. Cháu và Đoàn trưởng Hoắc cũng chỉ mới gặp nhau vài lần, không hề thân thiết. Lúc đầu gặp anh ấy ở buổi liên hoan, cháu đã định nói rõ thân phận của mình rồi, nhưng cháu lại sợ sẽ gây rắc rối cho bác nên mới nghĩ, chỉ cần nhảy xong điệu nhảy này rồi tránh xa anh ấy là được.”

Tô Uyển thành thật nói: “Cũng tại cháu cả, cháu không ngờ chỉ nhảy với Đoàn trưởng Hoắc hai bản nhạc, mà mọi chuyện lại thành ra thế này.”

“Đâu chỉ có hai bản nhạc đó, còn cả bài hát ‘ngọt ngào’ mà cháu hát nữa, cả hội trường đều bị cháu thu hút hết cả rồi.” Bí thư Tưởng một tay xách túi lưới, một tay cầm đôi xăng-đan pha lê: “Bác thấy dáng vẻ đó của Đoàn trưởng Hoắc là nghiêm túc đấy, xuất viện xong chắc chắn cậu ấy sẽ đi tìm Đình Đình thôi. Cậu ấy chỉ cần tùy tiện đến khoa nhi nghe ngóng một chút là sẽ biết ngay, chuyện có người thi thay Đình Đình ở buổi liên hoan.”

“Sao cháu không thể nói thẳng với Đoàn trưởng Hoắc luôn đi?” Bí thư Tưởng thắc mắc hỏi.

Tất nhiên Tô Uyển không thể kể cho Bí thư Tưởng chuyện họ từng xem mắt nhau, cô bèn nói: “Bí thư Tưởng, vốn dĩ cháu đã có người mình thích rồi, lại chẳng thân thiết gì với Đoàn trưởng Hoắc cả. Nếu để anh ấy biết chuyện thì chẳng phải khiến cả hai đều khó xử sao, cháu còn phải ở lại nhà họ Hoắc ít nhất là một năm nữa.”

Bí thư Tưởng khuyên nhủ: “Dù sao hiện giờ cháu cũng đang ở nhà họ Hoắc, lại còn phải vào bệnh viện chăm sóc Đoàn trưởng Hoắc, cháu tính thế nào thì sớm muộn gì cậu ấy cũng phát hiện ra thôi. Hay là cháu cứ nói thực với cậu ấy đi.”

Tô Uyển khẽ chau đôi mày thanh tú, lộ vẻ khổ sở nói: “Bí thư Tưởng, lúc ở buổi liên hoan, cháu và Đoàn trưởng Hoắc cũng chẳng nói với nhau được mấy câu, tiếp xúc cũng không nhiều, hoàn toàn không bằng thời gian tiếp xúc hiện tại. Cháu thực sự không ngờ sự việc lại biến thành cục diện thế này.”

“Chính vì không nhìn rõ mặt, mà hôm đó cháu lại thể hiện quá xuất sắc trong buổi liên hoan, nên mới để lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng Đoàn trưởng Hoắc, khiến cậu ấy cảm thấy cháu rất bí ẩn, thế nên mới truy hỏi đến cùng. Nếu cậu ấy nhìn rõ mặt cháu, hiểu thêm một chút về cháu, biết đâu cậu ấy lại không kiên trì như vậy nữa.”

Bí thư Tưởng nói thẳng một câu trúng tim đen. Bà cũng nhận ra khi ở trong phòng bệnh, thái độ của Đoàn trưởng Hoắc đối với Tô Uyển, người nấu cơm và đút cháo cho mình rất bình thường, rõ ràng không hề để tâm như đối với “Đình Đình”.

Tô Uyển nhíu mày suy nghĩ một lát. Cô thật sự không dám tưởng tượng, nếu để Hoắc Kiêu Hàn phát hiện ra, người mà anh nhắm trúng lại chính là người anh từng ghét bỏ và chán ghét nhất, thì chuyện gì sẽ xảy ra.

Những “vết đen” trên người cô mới chỉ vừa được gột rửa đôi chút, Giáo sư Tạ còn giới thiệu cho cô một công việc phiên dịch, mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp. Cô thực sự không muốn công sức bấy lâu đổ sông đổ biển.

“Bí thư Tưởng, xin bác nhất định phải giữ bí mật giúp cháu, đừng nói ra thân phận của cháu ạ. Đoàn trưởng Hoắc sớm nhất cũng phải khoảng một tháng nữa mới xuất viện, biết đâu đến lúc đó anh ấy đã nguôi ngoai hoặc quên béng chuyện này rồi.”

Tô Uyển nắm lấy tay Bí thư Tưởng, chỉ biết cố nghĩ theo hướng tích cực.

“Vậy nếu Đoàn trưởng Hoắc xuất viện rồi mà vẫn tìm đến bác thì tính sao?” Bí thư Tưởng nhìn ra sự khó xử và không tình nguyện của Tô Uyển nên hỏi lại.

“Nếu thực sự đến nước đó, cháu sẽ nghĩ cách sau, chỉ xin bác nhất định đừng tiết lộ danh tính của cháu cho Đoàn trưởng Hoắc.”

Tô Uyển suy nghĩ kỹ càng, hiện tại chỉ có thể nước đến chân mới nhảy thôi. Hoắc Kiêu Hàn chắc chắn đã nhận ra cô và Đình Đình có nét giống nhau, đồng thời cũng lưu tâm đến bàn chân trái bị thương của cô. Thế nhưng vì anh vẫn chưa thể kết nối cô và đồng chí Đình Đình là một, nên tạm thời sẽ chưa nghi ngờ lên người cô.

Cô thầm cầu nguyện trong một tháng này, Hoắc Kiêu Hàn có thể quên dần chuyện đó, hoặc bị thu hút sự chú ý sang việc khác.

Bí thư Tưởng thấy hiện giờ cũng chỉ còn cách này, liền gật đầu: “Vậy còn chỗ đồ này…”

“Bí thư Tưởng, những thứ này cháu chắc chắn không thể mang về rồi, nếu không sẽ bị phát hiện mất, phiền bác giữ giúp cháu một thời gian ạ.”

Hôm nay Tô Uyển còn phải đến tòa soạn ứng tuyển vị trí phiên dịch, thấy thời gian cũng đã gần đến nên nói xong liền vội vàng chào tạm biệt Bí thư Tưởng.

Hoắc Kiêu Hàn nằm trên giường bệnh, bắt đầu đọc tờ quân báo mà cảnh vệ vừa mang tới, nhưng đọc được một nửa thì trong đầu anh chợt lóe lên một suy nghĩ.

Nếu đồng chí Đình Đình thực sự đã có người trong lòng, mà trong thời gian anh nằm viện, cô ấy lại ở bên cạnh người đó thì sao?

Đôi mắt vốn sâu thẳm, đen láy của anh bỗng trở nên xao động, không còn bình lặng nữa.

Đúng lúc này, một nữ y tá bước vào để thay bình truyền dịch cho Hoắc Kiêu Hàn. Kể từ khi Hoắc Kiêu Hàn nhập viện ở khu bệnh nhân cán bộ, mấy nữ y tá phụ trách khu này ra vào phòng anh vô cùng thường xuyên. Có những việc rõ ràng chỉ cần làm một lần là xong, nhưng họ lại chia ra làm nhiều lần, thay phiên nhau mấy người cùng tới.

Tất cả chỉ để có cơ hội được nhìn vị Đoàn trưởng Hoắc trẻ tuổi, anh tuấn này. Đặc biệt là lúc bác sĩ trưởng khoa đi kiểm tra và thay thuốc cho vết thương của anh, nửa thân trên của anh lộ ra săn chắc, cường tráng, cơ bụng mạnh mẽ và vòng eo thon gọn đầy nam tính. Những đường cơ bắp căng nảy, rắn rỏi như được dao khắc thành, gân xanh nổi lên đầy sức mạnh, chỉ cần nhìn qua một cái thôi cũng khiến người ta không tự chủ được mà đỏ mặt.

Vì vậy, nữ y tá này khi tới thay dịch truyền, đã tình cờ nghe được cuộc đối thoại giữa Bí thư Tưởng và Đoàn trưởng Hoắc ngay trước cửa phòng bệnh. Cô vừa thao tác thật chậm chạp, vừa thi thoảng liếc mắt nhìn anh.

Nhưng do khí chất trên người Hoắc Kiêu Hàn quá đỗi lạnh lùng, nên nữ y tá vẫn chưa dám mở lời bắt chuyện.

Nhưng khi nghĩ đến đồng chí Đình Đình mà Đoàn trưởng Hoắc và Bí thư Tưởng vừa nhắc tới, cô y tá lấy hết can đảm hỏi: “Đoàn trưởng Hoắc, cho hỏi đồng chí Đình Đình mà anh vừa nhắc với Bí thư Tưởng, có phải là Nguyễn Đình Đình ở khoa Nhi không?”

Đoàn trưởng Hoắc ngẩng mắt lên, hơi lộ vẻ ngạc nhiên: “Cô quen sao?”

“Đương nhiên là quen rồi, tôi và Nguyễn Đình Đình là bạn thân tốt nghiệp cùng trường đấy.” Cô y tá lập tức hào hứng nói.

Nếu không phải vì Nguyễn Đình Đình vừa mổ ruột thừa, hiện đang nghỉ ngơi ở nhà, thì chắc chắn cô đã gọi Đình Đình đến đây để cùng ngắm mỹ nam rồi. Thật không ngờ vị Đoàn trưởng Hoắc này lại có ý với Nguyễn Đình Đình.

“Đoàn trưởng Hoắc, hôm qua tôi còn đi thăm Đình Đình, mà chẳng nghe cậu ấy nhắc gì với tôi cả. Hai người là do Bí thư Tưởng giới thiệu sao?” Cô y tá vô cùng tò mò.

“Không phải, chúng tôi quen nhau trong buổi liên hoan khiêu vũ do đơn vị của các cô tổ chức.” Hoắc Kiêu Hàn khựng lại một chút, nhạy bén bắt lấy một thông tin: “Đồng chí Đình Đình cô ấy làm sao vậy?”

“Đình Đình bị viêm ruột thừa phải mổ, hiện đang nghỉ ở nhà ạ.” Cô y tá suy nghĩ một chút rồi hỏi lại: “Có phải là buổi liên hoan khiêu vũ hôm ngày 26 không?”

“Đúng.” Hoắc Kiêu Hàn hơi nhíu mày, tại sao lúc nãy Bí thư Tưởng không nói chuyện này với anh: “Đồng chí Đình Đình mới phẫu thuật ngày hôm qua sao?”

“Là ngay ngày 26 đó ạ! Vốn dĩ cậu ấy định đi tham gia liên hoan khiêu vũ, kết quả bị viêm ruột thừa cấp tính đột ngột nên không đi được.” Cô y tá cũng bắt đầu nhận ra có điều gì đó không ổn.

Đôi lông mày lạnh lùng của Hoắc Kiêu Hàn tức khắc cau lại: “Cô có chắc chắn là mình không nhớ nhầm thời gian không?”

“Không nhầm đâu, vì Đình Đình không đi được, Bí thư Tưởng sợ thiếu một người thì buổi liên hoan không tổ chức được, nên đã tìm người thay thế Đình Đình tham gia để cho đủ quân số.”

Chuyện này hầu như các y tá ở khu nội trú đều biết. Tuy là đi thay nhưng các điều kiện cũng phải phù hợp, cô vì phải trực ca nên không rời đi được, thành ra không tham gia.

Vậy nên, người nhảy cùng anh trong buổi liên hoan khiêu vũ không phải là đồng chí Đình Đình, mà là một người khác.

Trách không được vị “đồng chí Đình Đình” kia lại cứ trốn tránh anh, sợ gặp anh đến thế.

“Vậy cô có biết ai là người đã thay thế đồng chí Đình Đình tham gia không? Cũng là y tá ở khu nội trú sao?” Hoắc Kiêu Hàn hỏi.

Cô y tá lắc đầu: “Cái này thì tôi không biết, người là do Bí thư Tưởng tìm, chắc chỉ có Bí thư Tưởng mới biết thôi.”

Cô ấy cũng không ngờ, người mà Đoàn trưởng Hoắc nhắm trúng lại là người đi thay Đình Đình, làm cô ấy mừng hụt một phen.

Hoắc Kiêu Hàn khẽ mím đôi môi mỏng, ánh mắt đen sâu thẳm. Trong đầu anh lướt nhanh qua giấc mơ mình từng gặp, khuôn mặt của Tô Uyển lại hiện lên một lần nữa.

Nhưng rất nhanh sau đó anh đã gạt bỏ suy nghĩ này, Tô Uyển và Bí thư Tưởng hoàn toàn không quen biết nhau, không thể nào là cô ấy đi thay được.

Tô Uyển trở về nhà họ Tống thay quần áo, sau đó mang theo thư giới thiệu của Giáo sư Tạ, bắt xe buýt đến tòa soạn báo. Nằm ở tầng phía sau của tòa soạn chính là nhà xuất bản của báo Bắc Bình.

Sau khi hỏi thăm quầy lễ tân về văn phòng của Chủ nhiệm Mậu, cô liền đi lên tầng hai.

Gần đây có khá nhiều tiểu thuyết và tác phẩm văn học nước ngoài cần xuất bản, nên nhà xuất bản đã liên hệ với mấy trường học ở Bắc Bình, hy vọng có thể được giới thiệu một số giáo sư, giáo viên hoặc sinh viên có trình độ ngoại ngữ tốt.

Bên ngoài văn phòng Chủ nhiệm Mậu còn có vài biên dịch viên khác cũng được giới thiệu đến. Trên tay họ ngoài thư giới thiệu còn có cả bản thảo của các tác phẩm đã từng biên dịch trước đó.

Tô Uyển liếc nhìn một lượt, thật tình cờ khi thấy hai bóng dáng vô cùng quen thuộc đang đứng ở phía đầu hàng.

Là Phương Du và Chủ biên Lý của tòa soạn!

Cô còn nghe thấy Phương Du gọi Chủ biên Lý là dì. Quả nhiên bọn họ là người thân của nhau.

Trước Tiếp