Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Thưa Hiệu trưởng, thưa cô, hiện tại cháu thực sự chưa có ý định về phương diện này.” Hoắc Kiêu Hàn liếc nhìn Tô Uyển một cái, hai tay đặt lên đầu gối, sống lưng thẳng tắp như tùng bách, lên tiếng một cách vô cùng lạnh lùng, nghiêm nghị và quyết đoán.
Anh cũng không biết, trong hai tuần qua Tô Uyển đã thể hiện như thế nào ở nhà họ Tống, mà lại khiến cả Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương yêu quý cô đến vậy, hết lời nói tốt, thậm chí ra sức vun vén cho hai người bọn họ. Cứ như thể nếu bỏ lỡ một đối tượng tốt như Tô Uyển, thì đó sẽ là tổn thất cực lớn đối với anh vậy.
Thế nhưng anh biết rất rõ, mục tiêu của Tô Uyển là tìm một nam sinh trẻ trung, tuấn tú, gia thế tốt ở trường học để “trèo cao”.
“Chau và đồng chí Tô Uyển không hợp nhau ạ.”
Giọng điệu nghiêm túc và kiên định đến mức này, khiến Hiệu trưởng Tống hiểu rõ thái độ của anh. Biết rõ có khuyên bảo thêm cũng vô ích, ông khẽ liếc nhìn Bí thư Dương với vẻ hơi tiếc nuối, ra hiệu cho bà dừng chủ đề này lại. Một khi cả hai đều không có ý đó thì không thể gượng ép se duyên được nữa.
Bí thư Dương cũng hiểu đạo lý này. Dù bà vô cùng tò mò, không hiểu vì sao lần đầu tiên gặp Tô Uyển, Hoắc Kiêu Hàn lại giúp cô ăn thịt mỡ, một hành động khó tránh khỏi khiến người ta phải suy nghĩ nhiều. Nhưng vì cả hai đều đang có mặt ở đây, nếu cứ gặng hỏi tiếp thì sẽ rất khó xử.
Thế là bà nở một nụ cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng bóng: “Được rồi, được rồi, cũng tại cô và ông Tống thấy Văn Bác sắp thành thân nên trong lòng vui quá, cứ ngỡ hai đứa đẹp đôi nên mới muốn thuận tay làm mai làm mối, tác hợp cho một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Là cô vội vàng quá rồi, nào nào, Tiểu Hoắc, Tô Uyển, ăn cơm thôi.”
Mọi chuyện đã đi đến bước này, e rằng sau này Tiểu Hoắc cũng sẽ không đến nhà họ Tống nữa.
“Hết canh rồi, cháu vào bếp lấy thêm ạ.” Tô Uyển nhân cơ hội đứng dậy đi vào bếp, để tránh né bầu không khí tế nhị và đầy gượng gạo này.
Hoắc Kiêu Hàn cũng nhanh chóng lùa nốt mấy miếng cơm trong bát. Anh đặt bát đũa xuống, gương mặt không chút biểu cảm nói với Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương: “Thưa Hiệu trưởng, thưa cô, cháu còn có việc, không nán lại lâu được, hai người cứ dùng bữa tự nhiên ạ.”
Nói xong, anh đứng phắt dậy sải bước đi thẳng ra cửa, khiến Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương còn chẳng kịp mở lời giữ lại.
Sau khi nghe anh Hoắc khẳng định chắc nịch rằng, sẽ không tìm hiểu yêu đương gì với Tô Uyển, Tô Hiểu Tuệ mới hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Thế nhưng, sự đố kỵ và oán hận tận sâu trong đáy mắt cô ta lại như cỏ dại, điên cuồng sinh sôi.
Nhà họ Tống đối xử với Tô Uyển tốt như vậy, lại còn yêu quý chị ta đến thế, ngay cả cô ta khi ở nhà họ Hoắc cũng chưa từng được hưởng đãi ngộ này. Cô ta nhất định phải tìm cách khiến Tô Uyển biến khỏi nhà họ Tống mới được.
Gia đình họ Tống là tầng lớp trí thức, có thể tiếp xúc với đủ mọi tầng lớp xã hội. Lần này họ giới thiệu anh Hoắc cho Tô Uyển, biết đâu lần sau lại giới thiệu cho chị ta một bác sĩ, cán bộ cơ quan hay kế toán nào đó thì sao?
Cô ta không thể để Tô Uyển lấy được chồng tốt như vậy. Chị ta đáng lẽ phải bị đuổi về quê, gả cho một lão già góa vợ vừa xấu vừa nghèo, rồi ở đó mà làm ruộng cả đời.
Sau khi ăn xong và rời khỏi nhà họ Tống, Tô Hiểu Tuệ không về thẳng nhà họ Hoắc mà đi thẳng đến bưu điện, dùng số tiền mang theo người để mua giấy viết thư, phong bì và tem.
Lúc trước, khi lẻn vào phòng của Tô Uyển, cô ta đã lục lọi được những lá thư từ quê của thím Vương, cũng là người giúp việc cũ của nhà họ Tống. Cô ta đã ghi lại địa chỉ quê quán của thím ấy.
Nếu người giúp việc cũ của nhà họ Tống có thể quay lại sớm hơn, thì nhà họ Tống chắc chắn không cần đến hai người giúp việc, nhất định sẽ để Tô Uyển rời đi.
Thế là, cô ta nép vào bậc đá dưới bóng cây để viết thư cho thím Vương. Trong thư, cô ta nói với thím Vương rằng thành tích của Tô Uyển quá kém, không có trường nào ở Bắc Bình nhận vào học. Nhưng vì Tô Uyển nấu ăn ngon nên cả nhà họ Tống đều vô cùng yêu quý, không chỉ định giới thiệu đối tượng cho Tô Uyển mà còn có ý định để cô làm việc lâu dài.
Cô ta tin rằng khi thím Vương đọc được lá thư này, chắc chắn sẽ vội vã mua vé tàu để quay lại Bắc Bình ngay lập tức.
Tô Hiểu Tuệ nhếch mép cười hiểm độc, bỏ lá thư đã viết xong vào thùng thư màu xanh lá. Vừa định quay người rời đi, cô ta bỗng giẫm phải chân một người qua đường.
“Đồ nhà quê kia, đi đứng không có mắt à? Đôi xăng đan pha lê màu tím này của tôi mà bị giẫm hỏng thì cô có đền nổi không? Làm bẩn hết cả đôi tất sạch của tôi rồi.”
Phương Du vốn dĩ vừa nghe tin Hoắc Kiêu Hàn từ chối mình, nên đang ôm một bụng hỏa không có chỗ trút, kết quả là trên đường đi tìm bạn để than vãn, lại bị một con nhỏ nhà quê giẫm vào chân. Nhìn đôi tất sạch sẽ bị in một dấu chân đen thui, Phương Du hung hăng đẩy mạnh Tô Hiểu Tuệ một cái, mắng nhiếc xối xả.
Khi nhìn thấy khuôn mặt sưng vù của Tô Hiểu Tuệ, mặt cô ta càng lộ rõ vẻ chán ghét: “Vác cái đầu heo ra đường định hù chết người ta à? Bị đánh thế này là đáng đời lắm.”
Phương Du không nhận ra Tô Hiểu Tuệ, nhưng Tô Hiểu Tuệ thì ngay lập tức nhận ra Phương Du.
Quả nhiên phẩm hạnh của Phương Du đúng y hệt như những gì Bí thư Dương đã nói. Khi đến nhà họ Hoắc thì giả vờ làm bộ thục nữ, điềm đạm, nhưng bộ mặt thật lại ghê gớm vô cùng.
“Em xin lỗi chị Phương Du, vừa rồi em không thấy chị.” Tô Hiểu Tuệ nhớ lại những lời nghe được ở nhà họ Tống, mắt đảo liên hồi, giả bộ đáng thương yếu đuối nói.
“Là cái đồ mù chữ nhà quê nhà cô à!” Phương Du quét mắt nhìn lên mặt Tô Hiểu Tuệ, cơn giận càng bốc lên dữ dội: “Tôi còn chưa tìm cô tính sổ đâu, đều tại cô làm hỏng buổi xem mắt của tôi. Cô cố ý đúng không? Cái đồ đầu heo kia không tự soi gương lại xem mình có xứng hay không à?”
Phương Du lại hung hăng đẩy Tô Hiểu Tuệ một cái, giọng điệu hung thần ác sát: “Cô làm bẩn tất của tôi rồi, đền tiền mau! Không đền tiền thì hôm nay đừng hòng đi đâu hết.”
“Chị Phương Du, chị hiểu lầm em rồi. Thực ra chị gái em mới là đối tượng xem mắt của anh Hoắc. Lúc đầu chị ấy cậy mình xinh đẹp, chê anh Hoắc lớn tuổi nên gia đình không còn cách nào khác, nên mới để em viết thư hồi đáp cho anh ấy. Sau này biết nhà họ Hoắc ở Bắc Bình có quyền có thế, chị ấy liền tìm mọi cách để được quay lại tìm hiểu anh Hoắc.”
Thân hình gầy yếu của Tô Hiểu Tuệ bị Phương Du đẩy một cái, liền ngã bệt xuống đất, cô ta bắt đầu kể lể với vẻ cực kỳ đáng thương và oan ức.
“Hôm nay em đến nhà chủ của chị ấy để tìm chị, thấy anh Hoắc cũng ở đó mới biết chủ nhà là lãnh đạo của anh Hoắc ở trường quân đội. Chị ấy cố ý đến nhà Hiệu trưởng Tống làm bảo mẫu, chắc chắn là muốn mượn mối quan hệ này để tiếp cận anh Hoắc, bắt anh ấy phải cưới mình.”
Nghe đến đây, sắc mặt Phương Du sầm lại. Người gặp ở trung tâm thương mại hôm đó, hóa ra lại có mối quan hệ thân mật với Đoàn trưởng Hoắc như vậy.
Cô ta biết ngay mà, hôm nay Chủ nhiệm Hoắc đến tận nhà nói là “không có duyên”, chắc chắn là do con tiện nhân Tô Uyển kia đã mang chuyện ở bách hóa kể lại với người nhà họ Hoắc rồi!
Trước đây cô ta từng đi xem mắt hai ba lần, đối phương đều vô cùng hài lòng về cô ta, chỉ có cô ta không thèm nhìn trúng người khác mà thôi. Một Đoàn trưởng Hoắc làm sao có thể không nhìn trúng cô ta cho được?
Chuyện đó đã đành, đằng này ba cô ta còn sắp xếp cho cô ta vào làm tại trường trung học Lệ Chí. Sau khi khai giảng, cô ta và Chủ nhiệm Hoắc sẽ là đồng nghiệp, hơn nữa bà ấy còn là lãnh đạo của cô ta. Nếu để các đồng nghiệp khác trong trường biết chuyện này, cô ta còn mặt mũi nào mà ở lại trường nữa? Các giáo viên nam đều xa lánh cô ta, thì cô ta còn tìm đối tượng gả đi kiểu gì?
“Hai chị em nhà cô đúng là quân hạ lưu từ trong trứng, đứa thì hạ độc hại người, đứa thì mồi chài đàn ông. Chị cô đang làm bảo mẫu ở khu tập thể giáo viên và lãnh đạo trường phía trước kia đúng không?” Phương Du chỉ tay vào Tô Hiểu Tuệ đang ngồi dưới đất, mặt đỏ gay vì giận dữ, hận không thể lột da tróc xương Tô Uyển ngay lúc này.
Nếu không tìm người cho Tô Uyển một bài học, cô ta tuyệt đối không nuốt trôi cơn giận này.
“Vâng… nhưng ở cổng có lính canh, người ngoài không vào được đâu ạ.” Tô Hiểu Tuệ run rẩy nói.
Vốn dĩ lúc đầu cô ta cũng bị chặn lại ở ngoài, nhưng sau khi nói mình là em gái Tô Uyển, tên lính canh đó dường như có ấn tượng rất sâu sắc với Tô Uyển nên chỉ bảo cô ta đăng ký rồi cho vào ngay.
Bên ngoài thì làm ra vẻ sợ hãi tột độ, nhưng nơi khóe miệng cô ta lại thoáng hiện một nụ cười thâm độc. Hiện tại cô ta không làm gì được Tô Uyển, vậy thì cứ để Phương Du ra tay đối phó là tốt nhất.
Chỉ dựa vào gia thế và tính cách ngang ngược của Phương Du, cô ả chắc chắn sẽ không để Tô Uyển được yên thân.
Thật là tuyệt vời.
Trong lòng Tô Hiểu Tuệ mừng thầm như mở hội.
Phương Du lúc này cũng không rảnh để bận tâm đến Tô Hiểu Tuệ, nhất là khi ven đường có không ít người đang nhìn về phía này, tạm thời cô ta cũng không thể làm gì được Tô Hiểu Tuệ. Trong đầu cô ta giờ chỉ toàn nghĩ cách làm sao để thu phục con tiện nhân Tô Uyển kia.
Chuyện ở bách hóa chắc chắn là do nó kể, đã phá hỏng buổi xem mắt của cô ta mà còn dám tranh giành Đoàn trưởng Hoắc với cô ta, cô ta nhất định phải cho nó một bài học nhớ đời!
Phương Du lộ rõ vẻ hung ác, lườm nguýt Tô Hiểu Tuệ đang dưới đất một cái cháy mặt rồi bỏ về nhà.
Buổi tối, sau khi Tô Uyển dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, cô lại lấy sách Ngữ văn ra ban công, mượn ánh trăng để học bài như thường lệ.
Mặc dù kỳ thi đại học thời bấy giờ không khốc liệt như sau này, nhưng cũng không còn dễ dàng như những năm đầu mới khôi phục thi cử nữa, mà mỗi năm một khó hơn.
Trường học mà chú Hoắc chuyển cho cô, là một trường cấp ba trọng điểm nằm trong top 5 của toàn thành phố. Cô đã đặc biệt dò hỏi về ngôi trường trung học Lệ Chí này những lúc đi mua thức ăn.
Học sinh có thể vào được trường Lệ Chí này, đa phần đều xuất thân từ gia đình cán bộ cao cấp hoặc trí thức, thế nên việc học tập ở đây cũng “cày cuốc” hơn hẳn so với các trường bình thường khác.
Mặc dù kiến thức và nội dung trong sách giáo khoa cô đều đã từng học qua, nhưng cô tuyệt đối không dám lơ là, chủ quan.
Cô đã hứa với chú Hoắc là sẽ theo kịp tiến độ học tập của ngôi trường này, và đây có lẽ cũng là cơ hội duy nhất của cô. Vì vậy, có thể nói cô đã lôi hết tinh thần cần cù, nỗ lực của một học sinh luyện thi đại học ra, cứ có thời gian là lại lôi sách ra đọc.
Cô chăm chỉ học từ vựng, công thức và chép lại văn bản. Đặc biệt là việc chép văn, bởi kiếp trước máy tính và điện thoại thông minh phổ biến, khiến nhiều chữ cô chỉ biết đọc nhưng lại quên mất cách viết. Nếu đến lúc thi Văn mà viết nghị luận, có ý tưởng nhưng lại không viết được mặt chữ ra thì đúng là mất mặt. Cô không được phép để xảy ra những lỗi sơ đẳng như thế.
Cũng may là nhà họ Tống ít người, hai con trai của Bí thư Dương đều làm việc ở tỉnh ngoài, con gái cũng đã lấy chồng xa. Tống Văn Bác gần đây cũng đang làm đơn xin cấp nhà ở khu tập thể bệnh viện. Thế nên mỗi ngày cô vẫn khá thong thả, thực ra cũng chỉ vì hai ông bà không biết nấu nướng nên mới phải thuê người giúp việc.
“Tô Uyển, vào trong nhà mà xem, đừng để hỏng mắt, ngoài ban công lại còn lắm muỗi thế này.” Bí thư Dương đi vệ sinh, thấy Tô Uyển vẫn đang ngồi đọc sách ngoài ban công thì vô cùng xót xa.
“Thím ơi không sao đâu ạ, tối nay trăng sáng lắm, cháu vẫn nhìn rõ.” Tô Uyển quay đầu lại cười với Bí thư Dương, tay khẽ gãi mấy nốt muỗi đốt trên cánh tay.
“Ngoan, nghe thím, cháu xem tay chân bị muỗi đốt sưng hết lên rồi này.” Bí thư Dương nghiêm giọng nói, kéo Tô Uyển về phòng, rồi lại gõ cửa phòng Tống Văn Bác để lấy chiếc đèn bàn mà anh từng dùng thời đi học mang sang cho cô.
Sẵn tiện, bà cũng không quên nói một câu với Tống Văn Bác vừa bị mình đánh thức: “Con nhìn xem, em Tô Uyển của con học hành chăm chỉ chưa kìa. Nếu ngày xưa con cũng có cái chí học hành này, thì chắc chắn đã đỗ vào trường quân đội rồi.”
Tống Văn Bác đang ngái ngủ, mặt đầy vẻ ngơ ngác. Anh đã sắp kết hôn đến nơi rồi, sao mẹ vẫn còn lôi chuyện thi đại học năm xưa ra nói cơ chứ?
“Chiếc đèn bàn này cứ đặt ở đầu giường cháu, sau này buổi tối cháu cứ ngồi trong màn mà học cho đỡ muỗi.” Bí thư Dương giúp Tô Uyển cắm điện rồi bật đèn lên.
“Thím ơi, thật sự không cần đâu ạ, thế này lãng phí điện lắm.” Tô Uyển cảm động nói. Thời buổi này tiền điện rất đắt, mà cô cũng chỉ là người giúp việc: “Cháu thắp đèn dầu cũng được mà.”
“Thắp đèn dầu nóng lắm, sao mà học vào được.” Bí thư Dương vì chuyện không bàn trước với Tô Uyển mà tự ý sắp xếp xem mắt, lại thêm việc gán ghép không thành nên cảm thấy khá áy náy với cô.
“Chuyện của cháu và Tiểu Hoắc mấy hôm trước cũng tại thím quá nóng vội. Thấy cháu chăm chỉ học hành như vậy, thím chỉ muốn tìm cho cháu một đối tượng tốt để cháu đỡ vất vả hơn. Một đứa trẻ từ nông thôn lên thủ đô đi học thật sự không dễ dàng gì.” Bí thư Dương khẽ thở dài nói.
Bà đã trăn trở mấy đêm liền. Kể từ lần Tiểu Hoắc bảo Tô Uyển đến nhà họ Hoắc nấu cơm, anh chưa từng quay lại nhà họ Tống thêm lần nào nữa. Nhưng nhìn từ việc Tiểu Hoắc giúp Tô Uyển ăn thịt mỡ, có thể thấy ban đầu anh hẳn là cũng có ý đó. Chỉ là không biết sau khi Tô Uyển đến nhà họ Hoắc nấu bữa cơm cho bà cụ Hoắc, thì đã xảy ra chuyện gì khiến anh thay đổi ý định.
“Hiện tại thủ tục chuyển trường của cháu lo đến đâu rồi?” Bí thư Dương ngồi xuống cạnh giường, quan tâm hỏi han.
“Chắc cũng gần xong rồi ạ.” Tô Uyển ngẫm nghĩ, định bụng sẽ sắp xếp thời gian quay về nhà họ Hoắc hỏi chú Hoắc một chút, có như vậy cô mới yên tâm dồn sức chuẩn bị cho kỳ thi đại học được.
“Thế thì tốt quá, người thân của cháu định chuyển cháu vào trường cấp ba nào thế?” Bí thư Dương đằng nào lúc này cũng chưa ngủ được, nên dứt khoát ngồi lại trò chuyện với Tô Uyển, chủ yếu là vì bà thực sự yêu quý con bé này từ tận đáy lòng.
“Trường trung học Lệ Chí ạ.” Tô Uyển giòn giã trả lời.
“Những người đỗ được vào trường Lệ Chí, toàn là những học sinh xuất sắc từ kỳ thi chuyển cấp thôi, xem ra thành tích học tập của cháu chắc chắn phải giỏi lắm.” Bí thư Dương ngạc nhiên khen ngợi.
Ngôi trường này vốn nổi tiếng là kỷ luật nghiêm, chất lượng giảng dạy cao, hàng năm không biết bao nhiêu học sinh sứt đầu mẻ trán muốn thi vào, dù có muốn đi “cửa sau” cũng cực kỳ khó khăn.
Tô Uyển nghĩ đến số điểm lẻ loi một chữ số của nguyên chủ mà ngượng ngùng mỉm cười, để lộ bốn chiếc răng trắng muốt như tuyết, càng làm đôi môi thêm hồng nhuận, căng mọng.
Có thể thấy chú Hoắc thực sự rất quan tâm đến cô. Với thành tích như của nguyên chủ, mà chú vẫn muốn đưa cô vào một ngôi trường tốt như vậy, rõ ràng chú chân thành hy vọng cô sẽ học hành tử tế để đỗ đại học.
“Hình như cô út của Tiểu Hoắc chính là Chủ nhiệm khối ở trường Lệ Chí đấy. Nếu cháu mà thành đôi với Tiểu Hoắc, cô ấy chắc chắn sẽ giúp đỡ cháu rất nhiều trong việc học tập. Hơn nữa, nếu cháu gả cho Tiểu Hoắc trước kỳ thi, cháu còn được cộng điểm ưu tiên nữa. Chỉ là… ôi…” Bí thư Dương lại thở dài, cảm thấy mối nhân duyên này không thành thật quá đỗi đáng tiếc.
Với người khác thì có lẽ không sao, nhưng với các sĩ tử, việc được cộng điểm ưu tiên là chuyện tốt có cầu cũng chẳng được.
“Thím ơi, cháu không nghĩ gì khác đâu ạ, cháu chỉ muốn dựa vào nỗ lực của chính mình để đỗ đại học thôi.” Tô Uyển vẫn giữ vẻ mặt ngây ngô, thuần khiết.
“Thế hôm đầu tiên Tiểu Hoắc đến nhà, cháu gắp miếng thịt mỡ vào bát cậu ấy, lúc đó cháu nghĩ gì vậy?” Bí thư Dương không nhịn được mà hỏi tiếp.
Nếu không vì chuyện đó, bà đã chẳng ra sức vun vén cho hai người đến thế.
Tô Uyển hơi ngẩn người, trong đôi mắt trong veo thoáng qua một tia kinh ngạc. Cô không ngờ chuyện hôm đó lại bị Bí thư Dương nhìn thấy, hèn chi bà lại nhiệt tình tác hợp cho cô và Hoắc Kiêu Hàn như vậy.
“Thím ơi, chỉ là từ nhỏ cháu cứ hễ ăn thịt mỡ là lại thấy buồn nôn, muốn nôn ngay, mà thức ăn thì không được lãng phí. Hoắc Đoàn trưởng là người tốt, thấy cháu khó xử nên mới giúp cháu thôi ạ, thực sự không có ý gì khác đâu. Cháu không ngờ lại khiến thím hiểu lầm như vậy.” Tô Uyển chớp chớp đôi mắt đen láy thuần khiết, trông vô cùng chân thật.
Liệu sự thật có đơn giản như vậy không? Nhưng giờ cả hai đều đã dứt khoát từ chối, bà dù có muốn làm “Nguyệt lão” se duyên đến mấy thì cũng chẳng kéo dây tơ hồng nổi nữa. Sau này muốn mời Tiểu Hoắc đến nhà họ Tống chắc chắn sẽ khó lắm đây.
“Vậy xem ra là thím nghĩ nhiều rồi. Thôi thím không làm phiền cháu học bài nữa, lúc nào buồn ngủ thì đi ngủ sớm nhé.” Bí thư Dương đứng dậy, khép cửa lại rồi đi ra ngoài.
Sáng hôm sau, Tô Uyển vẫn dậy sớm đi mua thức ăn như thường lệ, lúc về cô ghé qua sạp báo mua một tờ báo sáng nay cho Hiệu trưởng Tống.
Vừa mới đi tới sạp báo, cô đã nghe thấy có người đang nhìn vào tờ báo bàn tán xôn xao: “Nữ sinh tên Tô Uyển này này, điểm thi toàn là con số đơn vị mà cũng đòi chuyển đến Bắc Bình đi học. Trường nào mà thèm nhận cơ chứ, đây dù sao cũng là thủ đô mà.”