Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 292: Bé Uyển rất được săn đón.

Trước Tiếp

“Dì ạ, hôm nay bố cháu đã hoàn thành công việc và trở về rồi, ông đặc biệt dặn cháu đến đón dì và chú sang nhà cháu dùng bữa cơm.”

“Để cháu xách đồ giúp dì lên xe nhé?” Hoắc Kiêu Hàn xách chiếc bao tải chứa nửa bao phế liệu, vóc dáng cao lớn, thẳng tắp đứng trước mặt mẹ Tô. Đôi lông mày sâu hoắm khẽ rủ xuống, anh lên tiếng với thái độ vô cùng đúng mực và lễ phép.

Cả Tô Uyển và mẹ Tô đều thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc và bất ngờ. Rõ ràng họ không thể ngờ rằng một vị sĩ quan cao ngạo, quý phái, xuất thân từ danh môn thế gia lại không hề chê bai mà giúp mẹ Tô nhặt chai lọ từ dưới mương nước thối lên.

Đặc biệt là trong ấn tượng của mẹ Tô, Hoắc Kiêu Hàn tuy được giáo dục rất tốt, nhưng thái độ lại vô cùng lạnh lùng. Trước kia, đối mặt với bảy tám người thân nhà họ Tô, cũng như sự chỉ trỏ của dân làng vây quanh xem náo nhiệt, chân mày anh cũng chẳng hề động đậy, cực kỳ kiêu ngạo và cứng nhắc. Lúc cứu Uyển Uyển làm ướt áo, bà có lòng tốt lấy quần áo mới may của đứa con cả cho anh thay, anh cũng nhất quyết không thay.

Vậy mà lúc này, anh lại không chê bẩn, chẳng ngại hôi.

“Đồng chí Tiểu Hoắc, không phiền cậu đâu, đừng để làm bẩn xe quân đội của cậu, cảm ơn cậu nhiều nhé.” Mẹ Tô vội xua tay, định đón lấy chiếc bao tải trong tay Hoắc Kiêu Hàn. Về khoản này thì bà vẫn rất thức thời.

Nhà họ Tô đúng là có cứu Thủ trưởng Hoắc, nhưng chuyện đó cũng không liên quan lắm đến đồng chí Tiểu Hoắc, cả hai đứa con gái của bà anh đều chẳng để mắt tới, cũng chẳng thể kết thành thông gia được.

“Thủ trưởng Hoắc mời chúng tôi đến nhà dùng bữa, chúng tôi quả thật nên qua sớm một chút.”

“Nhưng Uyển Uyển đang đi hẹn hò với cậu Tưởng rồi, đồng chí Tiểu Hoắc cũng không cần phải đón con bé về đâu, lát nữa cậu Tưởng sẽ đưa Uyển Uyển về thôi.”

“Cái ngày cuối tuần hiếm hoi này…”

Mẹ Tô có chút hối hận vì lúc trưa khi đồng chí Tiểu Hoắc đến nhà, bà đã lỡ lời nói hết ra, đáng lẽ phải hỏi trước xem cậu ấy tìm Uyển Uyển có việc gì đã. Cái miệng bà ấy mà, cứ nhanh nhảu đoảng như thế.

“Mẹ ơi, mẹ đừng nói linh tinh, con không có hẹn hò với học trưởng Tưởng, hai chúng con cũng chẳng có quan hệ gì cả…” Tô Uyển vội vàng nghiêm túc phân trần để phủi sạch quan hệ với Tưởng Đồ Nam.

“Sao lại không có quan hệ gì? Cậu Tưởng người ta rõ ràng là thích con, nếu không thì cái máy ảnh con nói mượn là người ta cho mượn ngay, còn đến tận khu tập thể tìm con, mời con đi chơi hội khiêu vũ ở trường đại học làm gì?”

“Con đừng có mà lèo nhèo, cậu Tưởng tốt biết bao nhiêu, là cháu trai của xã trưởng, ngoại hình vừa dịu dàng vừa điển trai, hào phóng lại đối xử tốt với con, cũng chỉ lớn hơn con có ba bốn tuổi.”

Mẹ Tô bắt đầu hào hứng hẳn lên, bà liệt kê một loạt ưu điểm của Tưởng Đồ Nam, rồi đầy vẻ tự hào mà quay sang hỏi Hoắc Kiêu Hàn: “Đồng chí Tiểu Hoắc, cậu bảo cái máy ảnh đó có mấy gia đình có được, đồ quý giá như thế mà Uyển Uyển vừa mở miệng là cậu Tưởng cho mượn ngay, đây không phải thích thì là cái gì?”

“Cậu có vô duyên vô cớ đưa món đồ đáng giá như thế, cho một cô bạn học mình không thích mượn không?”

Bà cũng chẳng có ý xấu gì, thuần túy là vì ngày trước Hoắc Kiêu Hàn đã từ chối Uyển Uyển một cách quá dứt khoát, không một chút nể nang. Bà làm vậy cũng là muốn để đồng chí Tiểu Hoắc biết rằng con gái bà có đầy người theo đuổi và yêu mến, mà người theo đuổi con bé cũng chẳng thua kém gì cậu ta cả.

Nhìn dáng vẻ bà Tô, mỗi khi nhắc đến Tưởng Đồ Nam đều đặc biệt vui mừng và yêu thích, đường quai hàm của Hoắc Kiêu Hàn bỗng căng chặt. Bàn tay với những khớp xương rõ rệt hơi siết lại, nắm chặt chiếc túi bao dứa trong lòng bàn tay.

“Dì ạ, ở đơn vị con có khá nhiều vỏ chai rượu rỗng. Giờ vẫn còn sớm, hay là dì về nói với chú một tiếng, con đưa hai người tới đơn vị lấy, đợi bán xong xuôi quay về cũng vừa tầm giờ cơm.”

Anh trực tiếp bỏ qua chủ đề kia.

Nhưng câu nói này lại đánh đúng vào tâm lý của bà Tô. Trong quân đội có biết bao nhiêu binh lính, tính sơ sơ cũng phải có tới mấy chục vỏ chai bia, đôi mắt bà sáng rực lên.

Hơn nữa, biết đâu chừng còn có thể gặp được cậu con trai thứ hai cũng đang đi lính.

Bà vui mừng khôn xiết, định cầm lấy chiếc túi bao dứa để chạy ngay về nhà.

“Dì để con xách về nhà giúp dì.” Hoắc Kiêu Hàn xách chiếc túi, sải bước đi theo sau bà Tô.

Trước Tiếp