Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 285: Em có thích không?

Trước Tiếp

“Mẹ… con vẫn còn là học sinh cấp ba, bản thảo sắp đến ngày xuất bản rồi, con còn phải dịch bài nữa.” Tô Uyển nói với vẻ hơi cạn lời, giọng điệu rất kiên định, cô kéo tay bà Tô định đưa bà vào nhà.

“Thế thì sợ gì? Tối về con dịch cũng như nhau cả thôi.” Bà Tô ngược lại kéo Tô Uyển sang một bên, hạ thấp giọng lầm bầm: “Chẳng phải trước đây đồng nghiệp ở tòa soạn bảo, ông xã trưởng muốn giới thiệu cháu nội cho con sao? Giờ cậu Tiểu Tưởng đã tìm đến tận nhà rồi, rõ ràng là người ta chấm con rồi, con từ chối làm gì?”

“Con vào phòng thay chiếc váy dài màu tím nhạt hôm nọ ra đây…” Nói xong, bà vừa đẩy vừa giục Tô Uyển vào nhà thay đồ.

Bà Tô đúng là bị ám ảnh rồi, nhất định phải nhanh chóng tiễn bà về quê thôi!

Tô Uyển quay phắt đầu lại, dõng dạc nói với Tưởng Đồ Nam: “Đàn anh, anh đi trước đi, em không đi đâu. Chiều nay em còn phải ra ga tàu mua vé để đưa bố mẹ về quê nữa.”

Bà Tô nghe đến đây liền cuống quýt: “Mẹ không về, ngày nào con chưa tìm được đối tượng thì mẹ chưa về nhà.” Thái độ của bà vô cùng kiên quyết, y hệt cái dáng vẻ lúc cô mới xuyên không vào sách mà bà bắt Hoắc Kiêu Hàn phải cưới cô vậy.

Thấy bầu không khí bắt đầu căng thẳng, Tưởng Đồ Nam gạt chân chống xe rồi tiến lên giải vây, anh cất giọng trong trẻo nói: “Bạn học Tô Uyển, đi thôi, coi như em giúp anh một tay, chụp thêm cho anh ít ảnh để anh giữ làm kỷ niệm tốt nghiệp.”

Sau đó, anh nháy mắt với Tô Uyển, ra hiệu bảo cô đừng tiếp tục tranh cãi với bà Tô nữa.

Hiện tại ông Tô và anh cả Tô đều không có nhà, nếu bà Tô thực sự làm loạn lên thì chỉ tổ khiến hàng xóm xung quanh chê cười, ảnh hưởng không tốt đến cô. Cũng chẳng trách nguyên chủ lại có tính cách ngang ngược, quậy phá đến thế, đúng là đã “học hỏi” được trọn vẹn tinh túy từ bà Tô.

Nghĩ đến việc Tưởng Đồ Nam đã rất hào phóng cho mình mượn chiếc máy ảnh quý giá như vậy, Tô Uyển liền đồng ý đi theo giúp chụp ảnh, coi như là để trả ơn anh.

Đến hội trường Đại học Hoa Nam, buổi khiêu vũ cũng vừa vặn bắt đầu.

Hàng chục nam sinh trong trang phục áo sơ mi, quần tây cùng các nữ sinh diện những bộ váy áo đủ màu sắc xinh đẹp đang sải những bước chân nhịp nhàng nhảy điệu giao hưởng giữa sàn khiêu vũ. Trên trần và tường hội trường treo những vòng hoa giấy nhăn đủ màu sắc. Không khí náo nhiệt và tràn đầy sức sống thanh xuân.

Tô Uyển như được truyền cảm hứng, tâm trạng u ám vốn có cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Tưởng Đồ Nam tìm mấy bạn nữ cùng chuyên ngành đến để nhờ họ dạy Tô Uyển nhảy giao hưởng.

Nhưng Tô Uyển đã từ chối, cô chỉ đến đây để giúp Tưởng Đồ Nam chụp ảnh kỷ niệm mà thôi.

“Cô giáo Tô Uyển này, sau này thi đỗ đại học rồi em cũng phải học thôi, chi bằng nhân lúc này học trước một chút, đây cũng chỉ là xã giao đại học bình thường thôi mà.”

“Cần phải kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi, thả lỏng tâm trạng mình một chút chứ.”

Tưởng Đồ Nam vừa lấy máy ảnh ra, vừa sảng khoái và hóm hỉnh khuyên nhủ.

“Đến đây nào, để chị dạy em, tay đặt như thế này, bước theo nhịp điệu nhé…”

Hai đàn chị khóa trên thân thiện nắm lấy tay Tô Uyển dẫn ra sàn nhảy, nhiệt tình dạy cô cách nhảy. Tô Uyển thấy vậy cũng không tiện từ chối.

Điều này bỗng làm cô nhớ lại, cảnh tượng Hoắc Kiêu Hàn dạy cô nhảy giao hưởng tại buổi liên hoan hồi đó. Khi ấy cô vừa căng thẳng, tâm trí lại chẳng đặt ở đó, bàn tay nhỏ bị bàn tay lớn của anh nắm lấy cũng chẳng muốn cho anh dắt, còn dẫm lên chân Hoắc Kiêu Hàn liên tiếp mấy cái.

Tất nhiên cô thừa nhận, lúc đó cô cũng có chút tâm địa xấu, có một lần là cô cố tình dẫm lên.

Vì đã có nền tảng từ trước nên Tô Uyển nhanh chóng nhớ lại các bước nhảy.

Vì cao hơn đàn chị nên cô dứt khoát ôm lấy chị ấy và nhảy theo bước nam.

Hòa cùng giai điệu nhạc êm dịu mà nhẹ nhàng, những chuyện rắc rối, đau đầu cứ liên tiếp bủa vây suốt mấy ngày qua khiến dây thần kinh vốn luôn căng như dây đàn của Tô Uyển có được giây phút thả lỏng ngắn ngủi. Thông qua từng nhịp điệu chuyển động, cô trút bỏ hết mọi nỗi bực dọc và phiền muộn trong lòng.

Tô Uyển càng nhảy càng thấy tâm trạng tốt hơn và nhẹ nhõm hơn. Cô đã tính kỹ rồi, đợi khi quay về cô sẽ nhờ người ở quê đánh một bức điện khẩn lên, tìm cớ để cha mẹ Tô phải lập tức trở về.

Nụ cười trên mặt cô dần lan tỏa, đôi lúm đồng tiền bên má khẽ xao động, tựa như hoa hải đường nở rộ trong gió xuân, đặc biệt kiều diễm và mê người.

Chẳng mấy chốc, mọi người trong sàn nhảy đã chú ý đến Tô Uyển. Vốn dĩ cô ăn mặc giản dị, nước da cũng hơi ngăm đen nên ban đầu mọi người chỉ tập trung nhảy. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy một Tô Uyển với nụ cười thanh tú rạng rỡ, dáng nhảy linh hoạt uyển chuyển, ai nấy đều ngay lập tức bị thu hút.

Lông mày như vẽ, mũi dọc dừa môi anh đào, cả người cô toát ra vẻ nhu mì như nước, giống như làn sương khói ngưng đọng giữa rặng liễu ngày xuân, ấm áp và tươi sáng khiến người ta không kìm lòng được mà muốn nâng niu trong lòng bàn tay.

Một khúc nhạc kết thúc, không ít nam sinh đã đồng loạt tiến lên phía trước ngỏ lời mời: “Bạn học ơi, mình có thể mời bạn nhảy một bản được không?”

Nhưng tất cả đều bị Tô Uyển lịch sự từ chối.

“Ái chà, thẹn thùng cái gì chứ? Đối tượng của chị đến rồi, lát nữa chị không bồi em nhảy được nữa đâu, hay là em muốn nhảy với Trưởng ban Tuyên truyền Hội sinh viên chúng chị, anh Tưởng Đồ Nam?” Đàn chị mặc váy dài caro đỏ vừa nhảy cùng Tô Uyển xong, trêu chọc hỏi.

“Chị ơi, em đến đây chỉ để giúp chụp ảnh thôi ạ.” Tô Uyển bình thản, phóng khoáng trả lời.

“Hay là em đã… có đối tượng rồi?” Thấy Tô Uyển không hề có chút vẻ e thẹn nào, mà qua vài điệu nhảy vừa rồi, tính cách của cô cũng không giống kiểu nhút nhát, hướng nội hay không tự nhiên, đàn chị váy caro đỏ lập tức đoán ra điều gì đó.

“Dạ không có đâu chị. Em đi giúp đàn anh chụp ảnh đây, mọi người cứ nhảy tiếp đi ạ.” Nụ cười trên môi Tô Uyển thoáng chút do dự nhưng rất nhanh sau đó cô đã dứt khoát phủ nhận.

Nói đoạn, cô định bước về phía Tưởng Đồ Nam đang bận rộn chụp ảnh.

Khi đi đến một góc vắng người, cô bỗng bị một nam sinh với vẻ ngoài lạnh lùng, kiêu ngạo vốn vẫn ngồi trên ghế dài chặn lại. Anh ta đưa ra bức tranh phác họa đã vẽ Tô Uyển lúc cô đang nhảy và nói: “Bạn học này, từ lúc bạn bước vào tôi đã chú ý đến bạn rồi. Bạn… xem thử bức phác họa tôi vẽ cho bạn này, có thích không?”

Ở những năm 80 đầy ý nhị này, một món quà nhỏ đầy ý nghĩa và được tự tay vẽ như thế này chính là một lời tỏ tình thầm kín. Nếu nhận lấy, cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận tình cảm của đối phương.

Thông thường, những nam sinh có tài hoa và khí chất anh tuấn, phóng khoáng như thế này đặc biệt rất được các nữ sinh trong khuôn viên đại học yêu thích. Chẳng mấy chốc, các nữ sinh đang nhảy gần đó đã phát hiện ra và bắt đầu xì xào bàn tán. Một vài nam sinh cũng bắt đầu hùa theo trêu chọc.

Tô Uyển đang định lùi lại một bước để từ chối thì đúng lúc này, cửa hội trường bị đẩy ra. Nhóm sinh viên đang nhảy phía sau đột nhiên xôn xao hẳn lên, họ dừng động tác nhảy, kinh ngạc thốt lên: “Oa, đẹp trai quá…”

Hoắc Kiêu Hàn trong bộ quân phục với tư thế hiên ngang, dũng mãnh bước vào ngược hướng ánh sáng. Thân hình cao ráo, thẳng tắp như ngọc thụ lâm phong, quanh người tỏa ra hào quang rực rỡ. Khí thế của anh vừa tĩnh lặng lại vừa sắc lạnh, một sự mâu thuẫn khiến người ta không thể ngó lơ.

Sống mũi cao thẳng vươn lên từ giữa đôi lông mày, đôi mắt sâu thẳm như nước sông đêm trăng lạnh lẽo, dưới ánh nhìn bình thản ấy lại ẩn chứa những đợt sóng ngầm cuộn trào. Cánh môi mỏng khẽ mím lại, lộ rõ vài phần sắc sảo.

Anh sải bước nhanh băng qua đám đông trong sàn nhảy, đi thẳng đến bên cạnh Tô Uyển. Hoắc Kiêu Hàn rũ mắt liếc nhìn bức tranh trong tay nam sinh kia, thản nhiên mở lời: “Bạn học, cậu vẽ khá đấy, nhưng phần ranh giới giữa sáng và tối xử lý chưa tốt lắm.”

“Nếu em thích, đợi lúc nào em nghỉ lễ, anh sẽ đưa em đi gặp ông ngoại anh. Ông là một nghệ nhân quốc họa, anh sẽ nhờ ông vẽ tặng em một bức.”

Ngay sau đó, ánh mắt anh bình thản không chút gợn sóng chuyển hướng sang Tô Uyển, khóa chặt lấy cô.

Trước Tiếp