Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 437: Bị Cướp Sạch

Trước Tiếp

Nhưng nếu Cố Thanh Thanh cũng đi, vậy tình huống sẽ khác.

Nhỡ đâu truyền ra bị người trong giới với Lục gia chê cười, cuối cùng Lục gia cảm thấy như vậy không tốt lắm không cho cô làm thì làm sao bây giờ?Mà hôm nay cuối cùng cũng thấy bọn họ có động tác.

Từ Phi một đường đi theo bọn họ đến địa điểm.

Giá quần áo là giá Cố Thanh Thanh đã định trước, giá rẻ hơn trung tâm thương mại bách hóa, nhưng vẫn trên 100 tệ, quần rẻ hơn một chút.Hơn nữa với thân phận của cô, thật sự có người không có mắt tới gây phiền phức cũng không có chuyện gì, cùng lắm truyền ra bị chê cười hai câu.

Nhưng nếu sợ chuyện này mà nói, vậy nhiều năm sau cũng không thể làm buôn bán.

Kinh doanh nhỏ lẻ mãi đến năm 90 vẫn luôn bị khinh thường đấy!Từ Phi đi theo mấy người nhìn, trơ mắt nhìn bọn họ bày quần áo mới ra là bị người ta vây xem, trơ mắt nhìn bọn họ hơn một tiếng bán được mười mấy chiếc.Vẫn luôn đợi tới giữa trưa, những người khác lục tục trở về, mỗi người đều vô cùng hưng phấn.Bên Hứa Tấn Xuyên có tương đối nhiều, cho nên còn dư lại mấy chiếc, mấy người đợi một lát, cuối cùng cũng bán hết trước khi tới giờ ăn cơm trưa.Từ Phi ở bên cạnh nhìn đến ngây người.Cố Thanh Thanh ở nhà làm cơm trưa đợi đám người này, mới làm xong không lâu thì bọn họ trở về.Một đám đầy mặt vui mừng, dáng vẻ hưng phấn đó có cảm giác như sắp bay lên trời.

Hiện giờ cả người Từ Đông Mai bay bay, cô ấy không nghĩ tới quần áo sẽ dễ bán như vtậy.“Được rồi! Bán hết là chuyện tốt, sau này chúng ta còn bán được càng nhiều hơn! Bình tĩnh một chút!”Tiền Lệ cười nói:Mấy người hưng phấn quá mức lúc này mới nhớ tới mình còn chưa ăn cơm, nhanh chóng đến phòng bếp ăn cơm.“Đây là giấy em ghi lại, mỗi đơn bao nhiêu tiền em đều nhớ kỹ, sau đó bọn em tách ra hai người một tổ. Đây là số lượng và giá của mỗi tổ, chị xem đi.”

Trong túi của Hứa Tấn Xuyên đều là tiền, trên tờ giấy cũng ghi chép kỹ càng tỉ mỉ, ghi chép mỗi người bán cũng rất rõ ràng.Thị trường mới mở ra, qua mấy năm sau kinh doanh sẽ càng ngày càng tốt hơn.

Cố Thanh Thanh có thể tưởng tượng được bồi dưỡng mấy người này, tương lai sẽ dùng tốt cỡ nào.Hứa Tấn Xuyên đi cuối cùng, đi theo Cố Thanh Thanh đến phòng mở túi trên người ra, đưa tiền cho Cố Thanh Thanh.

“Chị dâu, chúng em bán hết quần áo rồi, 60 chiếc áo khoác, 119 tệ một chiếc bán 15 chiếc, tổng cộng 1785 tệ, 95 tệ một chiếc bán 20 chiếc, tổng cộng 1900 tệ, 86 tệ một chiếc bán 25 chiếc, tổng cộng 2150 tệ, quần 8 tệ một chiếc, 100 chiếc tổng cộng 800, tổng lại là 6635 tệ. Có mấy khách hàng mặc cả lợi hại, mua nhiều một chút nên bán rẻ hơn. Chỗ này là 6600, con số cát lợi khởi đầu tốt đẹp.”Bình thường xuất lực riêng sẽ ghi trên danh nghĩa cá nhân, có một số người hợp tác bán thì ghi tên mấy người, hợp tác kế tiếp là tổ nhỏ hai người.

Cố Thanh Thanh không dặn dò anh ta chuyện này, vậy mà anh ta ghi chép rõ, đúng là đủ tinh tế.Ở đây còn chưa chia cho bọn họ, nhưng chia chỉ là phần nhỏ, phần lớn vẫn là của cô.

Lúc này mới năm 78!Cố Thanh Thanh nhận lấy tờ giấy, cười nói:

“Được rồi, tôi đã biết, anh nhanh đi ăn cơm đi.”

Sau khi Hứa Tấn Xuyên rời đi Cố Thanh Thanh đếm tiền, 6600, không thừa một đồng không thiếu một đồng.

Một buổi sáng, bán được 6600!…

“Ngày hôm nay mấy ngàn tệ, quá kinh người, một tháng sẽ kiếm được bao nhiêu?”

“Hiện giờ đi làm một tháng chỉ có mấy chục tệ…”

Một đám người bị k*ch th*ch không nhẹ, chỉ có Hứa Tấn Xuyên và Tiền Lệ tương đối bình tĩnh, Cố Thanh Thanh vào cửa nghe thấy chính là những lời này.

“Vì sao?” Những lời này là Từ Đông Mai hỏi:

“Rõ ràng làm ăn tốt như vậy, một ngày chúng ta kiếm được tiền lương một tháng của người khác, nhân dịp còn chưa khai giảng, không phải nên kiếm nhiều thêm một chút sao?”

“Hơn nữa… Tốt nghiệp đại học kiếm công việc, còn không kiếm được nhiều bằng hiện giờ đâu!”

Tiền Lệ vội vàng dùng khuỷu tay thúc Từ Đông Mai: “Nói gì thế? Vẫn phải học đại học chứ.”

Cố Thanh Thanh gật đầu:“Không sai, cần thiết phải học đại học, nhưng ngàn vạn lần đừng vì trước mắt kiếm được ít tiền như thế mà không có hứng thú đi học, số tiền ít như vậy tính là gì? Tương lai chúng ta còn phải mở công xưởng đấy, có thể làm ra hàng ngàn hàng vạn quần áo, bán sỉ ra ngoài giao cho người khác đi bán.”

Trước Tiếp