Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 436: Phú Quý Ập Đến

Trước Tiếp

Làm bà chủ, trách nhiệm gánh vác lớn, phân chia lợi nhuận cũng lớn hơn.Đôi mắt Tiền Lệ tỏa sáng.

Bình thường cho dù bọn họ đi học, cũng sẽ có thời gian nghỉ ngơi, đến lúc đó tới đây làm quần áo, một tháng hơn trăm chiếc tuyệt đối không thành vấn đề.

Nhưng vậy một tháng sẽ được một trăm tệ sao?Cố Thanh Thanh lại làm mấy kiểu khác, tới thời gian mới rời đi.

Trong sân Hứa Tấn Xuyên đã lắp ráp xong một chiếc máy may, hiệu suất làm việc của anh ta nhanh, đã làm xong một cái, bôi dầu là có thể tiếp tục sử dụng.

Cố Thanh Thanh cười, người này vẫn luôn không khiến người ta thất vọng.Dù vậy cô cũng cho đủ nhiều, Cố Thanh Thanh biết thị trường, lúc này chỉ cần bạn có thì căn bản không lo bán.

Mấy cô gái vừa nghe thấy vậy lập tức hưng phấn, cũng không chậm trễ nữa lập tức làm việc.

Mới đầu dùng nguyên liệu bình thường học tập, luyện tập nhiều thì lên tay.“Mấy thứ này làm bao nhiêu chiếc?”

Cố Thanh Thanh nghĩ một lát: “Làm trước 400 chiếc, mỗi kiểu bốn màu, mỗi màu 100 chiếc.”

Tiền Lệ: “…”

Từ Đông Mai: “…”

Trương Tĩnh: “…”

“Phí thủ công là 1 tệ một chiếc, đến lúc đó bán đi thì cần các cô đi bán. Mỗi chiếc bán đi sẽ trích phần trăm 5 tệ cho các cô, đây là giá áo khoác, quần phí thủ công là 5 xu, trích phần trăm 2 tệ.”

“Mặt trời sắp xuống núi, bên ngoài lạnh như vậy dọn vào nhà làm là được, anh cầm lấy mấy thứ này.”

Hứa Tấn Xuyên không chậm trễ, đồng ý.Những ngày kế tiếp, bận rộn cũng đơn giản.Cố Thanh Thanh không phải mỗi ngày đều tới đây, cô vẫn dành thời gian ở nhà chơi với con.Áo khoác làm một nửa, hai kiểu dáng tổng cộng 400 chiếc, quần làm 200 chiếc, ngoài ra là mấy kiểu Cố Thanh Thanh làm thêm mấy ngày nay, mỗi kiểu chỉ có 3 chiếc.Hôm nay ánh mặt trời rất tốt, thời tiết ấm áp, mấy nữ sinh chuẩn bị đến trên đường thử xem.

Cố Thanh Thanh dừng bước: “Tôi không đi sao?”Hứa Tấn Xuyên cũng gật đầu:“Đúng vậy, chị dâu chị đừng đi, cho dù thế nào nhà chồng chị cũng khác biệt. Sau này nếu làm lớn chị ra mặt cũng không có vấn đề gì, trước mắt chị đừng nên ra mặt, tránh cho người khác lấy chị ra gây khó dễ cho Lục gia, hiện giờ chưa phải lúc.”“Cô quên chúng tôi ở đại đội Hòe Hoa lăn lộn thế nào à? Kinh nghiệm mấy năm đó đều uổng phí sao?”Vậy đám bọn họ uống gió Tây Bắc sao?

Lần này Vương Vũ và Trương Hổ cũng đi cùng, ý kiến của mấy người nhất trí, Cố Thanh Thanh chỉ cần âm thầm làm việc là được, không cần tự tay làm mọi việc.

Mấy người mang hàng đi ra ngoài, Vương Vũ và Trương Hổ tương đối quen thuộc thủ đô, địa điểm là bọn họ chọn.Đừng nhìn đám người làm kinh doanh nhỏ lẻ một năm kiếm nhiều, nhưng mà đám người có công việc cụ thể một năm chỉ có tiền lương mấy chục tệ vẫn sẽ khinh thường người kinh doanh nhỏ lẻ.

Chẳng qua là Hứa Tấn Xuyên và Tiền Lệ nói gì cũng không chịu cho Cố Thanh Thanh đi, trong lòng bọn họ đều có ý nghĩ của mình, loại chuyện nhỏ này tuyệt đối không cần Cố Thanh Thanh đi.

Đại lão phải dùng vào lúc thời khắc quan trọng, chuyện thể lực sống thì để bọn họ làm là được.Cố Thanh Thanh ở nhà đợi, dù sao lúc này cô lo lắng cũng vô dụng, dứt khoát tiếp tục làm quần áo.

Cố Thanh Thanh không biết chính là, sau khi đám Hứa Tấn Xuyên Vương Vũ ra ngoài, Từ Phi vẫn luôn đi theo quan sát nhiều ngày như vậy cũng đi theo.

Quan sát nhiều ngày như thế, phần lớn thời gian đám người này đều ở trong nhà không ra, một đám người cả ngày phải ăn phải uống, không làm chuyện gì chỉ đợi trong nhà đúng là kỳ lạ.

Cố Thanh Thanh: “…”

Nói rất có đạo lý!

Thực ra Cố Thanh Thanh không để ý lắm, bởi vì cô biết thời đại sẽ nghịch chuyển, tương lai càng ngày càng mở ra, căn bản không có vấn đề gì.Thật sự gặp chuyện gì đó, cho dù bị bắt, một câu của Lục gia có thể khiến bọn họ được thả ra, không có chuyện gì.

Trước Tiếp