Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ba anh em nhà họ Tô phấn khích suốt mấy ngày trời, cuối cùng cũng được tận mắt thấy sân bay, ngồi lên chiếc máy bay hằng mơ ước. Suốt chặng đường, chúng dán mắt vào cửa sổ ngắm nhìn những đám mây trắng muốt, mềm mại như bông cho đến tận khi đặt chân xuống Thủ đô.
Ba đứa trẻ nhà họ Tô lúc này chẳng khác nào "Lão bà bà Lưu vào vườn Đại Quan", cái nhìn từ trên cao xuống thành phố Tứ Cửu sầm uất khiến chúng hoa cả mắt. Sân bay Thủ đô cũng rộng lớn gấp mấy lần sân bay trên thành phố ở quê. Tất cả mọi thứ đều mới lạ đến mức đôi mắt của ba anh em dường như không đủ để thu hết vào tầm ngắm.
Hàn Thành đã mượn xe của ông nội, tính toán chuẩn bị thời gian chuẩn xác để đi đón người. Ông nội và Tiểu Ngư Nhi đều đã nóng lòng muốn gặp bọn trẻ. Lo xe không đủ chỗ, họ còn tìm lại chiếc xe lớn từng đón gia đình Hàn Thành lần trước để cùng đi.
Bốn anh lớn phong trần vác trên vai những bao hành lý lớn nhỏ, Tiểu Đậu Bao dắt tay Tiểu Bánh Bao và Yêu Bảo, Tô Tiếu Tiếu dắt Tiểu Bánh Trôi, cả gia đình hùng hổ bước ra khỏi sân bay.
Hàn Thành và hai người nữa đã đợi sẵn ở đó. Tiểu Ngư Nhi mắt tinh, từ xa đã thấy những người bạn tâm giao mà mình hằng mong nhớ. Đôi mắt cậu nhóc sáng rực, cái giọng oanh vàng rống lên một hồi: "Dì Tô, Đại Bảo, Tiểu Bảo, Cơm Nắm, Trụ Tử, Tiểu Đậu Bao, Tiểu Bánh Bao, Yêu Bảo, Tiểu Bánh Trôi, em nhớ mọi người chết đi được!!!"
Cái giọng loa phường của Tiểu Ngư Nhi hét một hơi dài mà không cần lấy hơi, rồi cậu nhóc như mũi tên rời cung lao vút tới... Cơm Nắm đi đầu không chú ý bị Tiểu Ngư Nhi nhào tới ôm chầm lấy, suýt chút nữa là ngã nhào ra đất.
Cơm Nắm lùi lại hai bước, nhờ có Trụ Tử đi sau chống tay vào lưng mới đứng vững. Cậu nhóc lườm "thủ phạm": "Tiểu Ngư Nhi, em muốn ăn đòn đúng không?"
Tiểu Ngư Nhi buông Cơm Nắm ra, vừa la oai oái vừa ôm từng người một. Đợi đến khi ôm xong, nhìn rõ diện mạo của mọi người, cậu lại hét lên: "Trời đất ơi, sao ai nấy đều đen thui như Bao Công thế này?"
Cậu nhóc kéo Tiểu Bánh Bao và Tiểu Bánh Trôi lại xem xét: "Đến hai đứa này mà cũng đen nhẻm thế à? Anh phơi nắng suốt ngày mà còn chẳng đen bằng nhé. Nắng ở làng họ Tô độc địa thế cơ à?"
Tiểu Ngư Nhi bế Tiểu Bánh Bao lên quay vòng vòng: "Tiểu Bánh Bao, sao em lại tăng thêm nhiều thịt thế này? Anh sắp bế không nổi nữa rồi!"
Chẳng biết Tiểu Ngư Nhi ăn gì mà lớn nhanh như thổi. Theo lý mà nói, bốn anh lớn đều hơn cậu nhóc một chút tuổi, nhưng nhìn thoáng qua, cậu lại là đứa cao nhất trong nhóm năm đứa trẻ sêm sêm tuổi nhau. Dù không quá rõ rệt nhưng vẫn thấy cao hơn một tẹo. Theo lời Triệu tiên phong thì: "Thường thì mấy đứa ít dùng não sẽ lớn nhanh lắm."
Lời này mà để Tiểu Bánh Bao — đứa lớn nhanh nhất hội — biết được, chắc nhóc tỳ sẽ giận chú Triệu đến mức hai cây kem cũng không dỗ dành nổi.
Tiểu Ngư Nhi ôm xong đám trẻ lại định nhào tới ôm Tô Tiếu Tiếu: "Dì Tô~~ Dì vẫn xinh đẹp như thế! Cháu nhớ dì quá!"
Cậu nhóc chưa kịp chạm vào thì đã bị Cơm Nắm xách cổ lôi ra: "Em thôi đi, người to như con tịnh còn tưởng mình ba tuổi rưỡi à? Không được ôm mẹ anh!"
Tiểu Ngư Nhi bĩu môi: "Thật là keo kiệt!" Cậu là đứa trẻ lớn lên trong sự nuông chiều, trước mặt Triệu tiên phong và Chu Ngọc Hoa cũng không câu nệ lớn nhỏ, hoàn toàn không có khái niệm mình đã lớn, vẫn cứ đinh ninh mình mới ba tuổi rưỡi.
Tô Tiếu Tiếu cười nói: "Mới không gặp một thời gian mà Tiểu Ngư Nhi nhà ta đã cao thế này rồi."
Hàn Thành tiến tới bế con gái vào lòng, tay kia lén nắm lấy tay Tô Tiếu Tiếu bóp nhẹ một cái rồi mới buông ra. Anh cọ cọ mặt vào má Tiểu Bánh Trôi hỏi: "Tiểu Bánh Trôi có nhớ bố không?"
Tiểu Bánh Trôi ôm cổ bố gật đầu: "Nhớ ạ~~ Nhớ lắm ạ~~"
Hàn Thành mãn nguyện nhìn vợ, lắng nghe tiếng nô đùa ríu rít của đám trẻ, trái tim vốn trống trải bấy lâu nay bỗng chốc được lấp đầy.
Ông nội cũng kéo cháu nội ra nhìn ngắm: "Đen rồi, nhưng rắn rỏi hơn nhiều."
Trụ Tử ôm ông nội: "Ông nội ơi, làng họ Tô vui lắm. Chúng cháu còn xuống ruộng giúp gặt lúa và cấy mạ nữa, lần sau ông cũng đi với chúng cháu nhé."
Ông nội cười đến không thấy mặt trời đâu: "Được, được, lần sau ông sẽ đi cùng các cháu."
Trụ Tử giới thiệu ba anh em nhà họ Tô cho ông. Tuy là lần đầu gặp nhưng ông đã nghe kể vô số lần, liền lấy những phong bao lì xì lớn đã chuẩn bị sẵn đưa cho chúng. Đại Bảo, Tiểu Bảo, Yêu Bảo rất thích ông của Trụ Tử nhưng không dám nhận lì xì. Hàn Thành nói: "Mau cảm ơn ông nội đi các con." Ba đứa trẻ mới dám nhận quà và cảm ơn ông.
Lên xe, chín đứa trẻ ríu rít, mỗi đứa một câu ồn ào như cái chợ, chẳng khác nào một lớp mẫu giáo thu nhỏ. Ông nội cũng nhập hội với đám trẻ, làm hướng dẫn viên cho ba anh em họ Tô lần đầu đến Thủ đô.
Hễ thấy thứ gì lạ mắt mà chúng nhìn lâu một chút, ông lại say sưa giảng giải. Người già nói hăng say, trẻ nhỏ nghe say đắm, không khí vô cùng hòa hợp.
Tô Tiếu Tiếu ngồi ở ghế phụ, con đường rộng thênh thang và êm ái. Hàn Thành rảnh một tay nắm lấy tay cô, xoa xoa mãi, nỗi nhớ nhung tràn ngập trong ánh mắt.
Tô Tiếu Tiếu nghiêng đầu nhìn anh mỉm cười, bóp nhẹ tay anh một cái, cô cũng nhớ anh rồi.
...
Về đến nhà đã hơn bảy giờ tối. Bạch Lan và chú Dương biết họ về hôm nay nên đã chuẩn bị một bữa tối cực kỳ thịnh soạn. Chín "củ cải" khí thế bừng bừng, nối đuôi nhau đi vào.
Trong đó có năm cậu thiếu niên tuổi tác và chiều cao sêm sêm, đứa nào đứa nấy đều lanh lợi, tuấn tú. Bạch Lan thích thú không thôi:
"Tiếu Tiếu à, sao tôi cảm thấy bao nhiêu đứa trẻ xinh xắn đều tụ hội về nhà cô hết vậy? Mấy đứa nhỏ này khôi ngô quá, bên ngoài chẳng thấy đứa nào lanh lợi như thế này, tôi nhìn không xuể mất."
Tô Tiếu Tiếu cũng thấy lạ. Đúng là những đứa trẻ ngoan dường như đều tập trung ở đây. Chín đứa trẻ mỗi đứa một vẻ, tính cách khác biệt nhưng ngoại hình thì không chê vào đâu được, thành tích học tập cũng rất tốt. Rõ ràng là bốn gia đình với bối cảnh khác nhau, nhưng tình cảm lại gắn bó như anh chị em ruột thịt. Sau này nếu đều lên Thủ đô học đại học, ai mà dám bắt nạt Tiểu Bánh Trôi thì chắc chắn sẽ bị tám ông anh luân phiên "tẩn" cho một trận.
Trong chín đứa trẻ, ngoại trừ Tiểu Bánh Trôi và Tiểu Đậu Bao, còn lại đều là những "chú sói con" đang tuổi ăn tuổi lớn, có thể ăn sập cả nhà. Suất ăn trên máy bay chẳng thấm tháp gì vào đâu, cộng thêm tay nghề của Bạch Lan và chú Dương quá xuất sắc, thức ăn vừa bưng lên đã bị quét sạch sành sanh.
Ban đầu tưởng chuẩn bị đã nhiều, không ngờ đám trẻ ăn sạch bóng, phải nấu thêm mấy bát mì sốt thịt nữa mới thấy từng đứa xoa bụng bảo no.
Ông nội cũng phải kinh ngạc, bảo chỉ thấy lính trong quân đội mới có kiểu ăn như thế này. Đám trẻ này sức khỏe tốt, sau này nên tống hết vào quân đội cống hiến cho tổ quốc.
Điểm này ông nội lại tâm đầu ý hợp với Triệu tiên phong và Trương Hồng Đồ. Tiểu Bảo và Tiểu Ngư Nhi từ nhỏ đã là những "hạt giống đỏ" mà các ông muốn lôi kéo vào quân ngũ.
Sau bữa cơm, năm anh lớn tranh nhau rửa bát quét dọn. Tiểu Đậu Bao dắt các em đi chơi với Kẹo Bông Gòn.
Yêu Bảo lần đầu thấy chú chó xinh xắn như vậy thì thích lắm, cứ ôm chặt lấy không buông, còn áp mặt vào bộ lông mềm mại. Đám trẻ làm việc rất lanh lẹ, chẳng mấy chốc "chiến trường" đã sạch bong, không để Bạch Lan và chú Dương phải động tay vào việc gì. Đừng nhìn Tiểu Ngư Nhi giống như một công tử bột, ở nhà cậu nhóc cũng hay giúp việc, giờ làm cùng anh em lại càng hăng hái hơn.
...
Phòng tắm trong nhà khá rộng. Hàn Thành dẫn đám con trai đi tắm, Tô Tiếu Tiếu giúp Tiểu Bánh Trôi tắm rửa. Cánh tay cô bé bị cháy nắng thành hai màu đen trắng rõ rệt, khuôn mặt cũng phủ một lớp màu lúa mạch. Đây là lần đầu Tô Tiếu Tiếu thấy con gái mình đen như vậy, nhưng trông lại rất năng động và khỏe khoắn.
Tô Tiếu Tiếu lau mặt cho con gái, hôn một cái: "Tiểu Bánh Trôi nhà mình đen đi rồi này."
Đôi mắt cô bé sáng long lanh, cong lên cười với mẹ, rồi ôm mặt mẹ hôn lại một cái: "Mẹ không bị đen đâu ạ, vẫn xinh đẹp như thế, vẫn là người mẹ mà Tiểu Bánh Trôi yêu nhất nhất nhất."
Tô Tiếu Tiếu phì cười. Cô nhóc này ở cạnh Tiểu Bánh Bao lâu ngày nên cũng học được cái thói "mồm mép tép nhảy" của anh Ba đến bảy tám phần.
"Thế Tiểu Bánh Trôi thấy trong các anh ai là người đẹp trai nhất nào?" Tô Tiếu Tiếu trêu con.
Tiểu Bánh Trôi nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ nghiêm túc, cuối cùng trịnh trọng trả lời: "Con thấy bố đẹp trai nhất ạ."
Tô Tiếu Tiếu ngẩn người, rồi véo má con gái cười: "Thật sao? Để bố biết chắc là sẽ sướng rơn cho mà xem."
Tiểu Bánh Trôi giơ ngón tay ra đếm: "Bố vừa cao vừa tuấn tú, cười lên cũng đẹp, lại biết cứu người, lại thương Tiểu Bánh Trôi và thương mẹ nhất. Cái gì bố cũng biết, thứ các anh không biết bố cũng biết. Tóm lại là bố tốt nhất. Mẹ ơi, chẳng phải vì bố tốt nhất nên mẹ mới kết hôn với bố sao?"
"Tất nhiên rồi, Tiểu Bánh Trôi nhà mình mắt nhìn tinh tường thật, mẹ cũng thấy bố tốt nhất." Tô Tiếu Tiếu vẫn chưa bỏ cuộc, "Thế ngoài bố ra thì sao?"
"Anh Trụ Tử ạ." Cô bé thốt ra ngay lập tức.
Tô Tiếu Tiếu lại ngẩn ra: "Tại sao con lại thấy anh Trụ Tử đẹp trai nhất?"
Tiểu Bánh Trôi trả lời không cần suy nghĩ: "Vì anh Trụ Tử thích Tiểu Bánh Trôi nhất ạ. Ai tốt với Tiểu Bánh Trôi nhất thì em thấy người đó đẹp nhất."
Chà, không đùa được đâu, một cô bé hơn bốn tuổi mà đã nhận ra được Trụ Tử đối xử với mình tốt nhất sao? Cô bé còn nhỏ, thực ra chưa phân biệt rõ được khái niệm "đẹp nhất" và "tốt nhất" khác nhau thế nào, tóm lại là "tốt" là được.
Tô Tiếu Tiếu giúp con gái buộc tóc, lại hỏi: "Thế các anh khác không tốt với con sao?"
Tiểu Bánh Trôi nói: "Không phải ạ, tất cả các anh đều tốt với con, vì nhà chỉ có mình con là em gái mà. Nhưng anh Trụ Tử lịch sự nhất, yên tĩnh nhất, các anh khác đều ồn ào lắm. Anh Trụ Tử còn biết con thích ăn kem đậu xanh, không thích kem đậu đỏ lắm; biết con thích màu đỏ đậm nhất, không thích màu hồng lắm... Tóm lại là anh Trụ Tử cái gì cũng biết, còn các anh khác có chỗ không biết."
Cô bé nhăn mũi nói thêm: "Anh Ba còn chẳng biết là con không thích anh Trương Hạo Nhiên, còn suốt ngày tụ tập chơi với anh ấy. Con còn chưa nói gì mà anh Trụ Tử mới gặp anh ấy hai lần đã hỏi con có phải bị anh ấy bắt nạt không, tại sao lại không ưa anh ấy."
Tô Tiếu Tiếu "câm nín". Cô nhóc bốn tuổi này có phải là biết hơi nhiều quá rồi không?
Con bé không nói cô cũng chẳng biết là con bé không thích cậu bạn Trương Hạo Nhiên.
Cô nâng mặt con gái lên nhìn vào đôi mắt trong veo như nước, trông vẫn là một cô bé ngây thơ khờ khạo mà, sao trước đây cô không phát hiện ra con bé lại thông minh tinh tế đến vậy? Có phải sau này chẳng cần lo con bé bị ai lừa nữa không?
Nuôi con gái và nuôi con trai là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nuôi con gái tốn nhiều tâm sức hơn nhiều: vừa lo con thành bông hoa trong lữ quán quá ngây thơ dễ bị mấy gã tồi lừa, lại lo con quá hiểu đời sẽ không được yêu quý, sống không hạnh phúc. Đúng là nuôi con trăm tuổi lo đến chín mươi chín, nhất là nuôi con gái.
Tô Tiếu Tiếu hỏi: "Thế Tiểu Bánh Trôi có thể nói cho mẹ biết tại sao con không thích anh Trương Hạo Nhiên không?"
Tiểu Bánh Trôi chớp mắt, chống nạnh đầy vẻ phẫn nộ: "Vì anh ấy đánh rắm thối lắm ạ, thối đến mức hun chết được cả gián luôn!"
Tô Tiếu Tiếu: "..."
Con gái à, nếu anh Trụ Tử mà biết lý do này, liệu cậu nhóc có còn "yên tĩnh" nổi không?
...
Mùa hè Thủ đô cũng rất nóng. Buổi tối đi ngủ, tám cậu con trai phải chia ra hai phòng mới thoải mái được, nhưng đám trẻ đều quá phấn khích, còn một bụng chuyện muốn nói nên nhất quyết không chịu ngủ riêng. Hàn Thành đành phải kê thêm một chiếc giường bên cạnh giường lò, năm đứa ngủ trên lò, ba đứa ngủ dưới giường, mới miễn cưỡng thoải mái được một chút. Sáng sớm và tối muộn ở Thủ đô vẫn có sự chênh lệch nhiệt độ, quạt mở cả đêm, dù sao cũng không ngột ngạt bằng ở làng họ Tô.
Đi đường cả ngày cũng mệt, đám con trai cũng không nói chuyện đến quá khuya mà chìm vào giấc ngủ ngon lành. Thế nhưng, vị "ông chủ Cố" — người đã nóng lòng trả trước một phần "tiền công trình" kia — ngay từ tờ mờ sáng hôm sau, khi đám trẻ còn đang trong giấc mộng, đã đến gõ cửa nhà họ Hàn...