Thập Niên 70: Mẹ Kế Kiều Diễm Và Các Củ Cải Nhỏ Đáng Yêu

Chương 204

Trước Tiếp

 

Tiểu Bánh Bao ủy khuất ba ba ngẩng đầu nhìn Nhã Lệ.


Nhã Lệ xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu nhóc, giải thích: "Mấy đứa nhỏ nhà em thích ăn uống nhất. Em có bảo với Tiểu Bánh Bao là nếu đến đoàn phim mà chú đạo diễn thích cháu, chú sẽ mời cháu ăn kem sô-cô-la thật ngon, thế là nhóc tỳ này mới chịu đi đấy ạ."


Đạo diễn Trần lập tức hiểu ra tại sao Tiểu Bánh Bao lại mập mạp núng nính thế này. Ông vẫy tay gọi trợ lý: "Kem sô-cô-la, mau đi thu xếp đi."


Thời này không giống như đời sau, kem là thứ cực kỳ trân quý, muốn mua được còn phải tùy vào duyên số, huống chi là còn đòi chọn đúng vị nữa. Dù không dễ tìm, nhưng so với việc đi tìm một diễn viên nhí khiến đạo diễn hài lòng, cậu trợ lý thà đi tìm kem sô-cô-la còn hơn.


Đến lúc này, Tiểu Bánh Bao mới hài lòng cười híp cả mắt.


Đạo diễn Trần càng nhìn Tiểu Bánh Bao càng thấy ưng, thằng bé này trông quá đỗi lấy lòng người. Ông phải cố gắng lắm mới kiềm chế được ý định bế xốc nhóc tỳ lên hôn cho hai cái, chỉ sợ làm thằng bé sợ mà chạy mất.


Sau khi dỗ dành được Tiểu Bánh Bao, đạo diễn Trần lấy lại bình tĩnh nhìn sang những đứa trẻ khác.


Từ Tiểu Đậu Bao đến Cơm Nắm, rồi đến Tiểu Trụ Tử, và cả Tiểu Bánh Trôi trên lưng Tiểu Trụ Tử, đạo diễn Trần nhìn qua một lượt, càng nhìn càng thấy mãn nguyện. Chẳng lẽ tất cả những đứa trẻ ưa nhìn nhất cả nước đều tụ hội ở nhà Nhã Lệ hết rồi sao? Hèn gì bấy lâu nay ông chẳng tìm nổi một đứa nào hợp mắt.


"Nhã Lệ, đây toàn là con nhà cô à? Chẳng phải cô chỉ có một cậu con trai thôi sao?" Đạo diễn Trần hỏi.


Nhã Lệ khoác tay Tiểu Trụ Tử nói: "Đây là con trai em, còn bốn đứa kia là con của người bạn thân nhất của em. Em nhìn chúng lớn lên từ nhỏ, chẳng khác gì con cái trong nhà cả."


Đạo diễn Trần gật đầu: "Đứa nhỏ nào cũng ngoan, đều là những đứa trẻ tốt." Ông nhìn sang Tiểu Bánh Trôi, ôn tồn hỏi: "Cô bé, cháu tên là gì? Cháu thích ăn gì nào?"


Tiểu Bánh Trôi cũng không sợ người lạ, dõng dạc trả lời: "Cháu tên là Tiểu Bánh Trôi, cháu thích ăn bánh trôi nhất ạ."


"Tiểu Bánh Trôi à, tên hay lắm, lại còn thích ăn bánh trôi nữa, tốt tốt tốt!" Đạo diễn Trần lại chỉ tay vào một người khác, "Cậu, mau đi mua bánh trôi đi, cả vị mặn lẫn vị ngọt đều mua hết về đây."


Phim trường vốn dĩ u ám suốt một thời gian dài, khó khăn lắm hôm nay đạo diễn Trần mới "trời quang mây tạnh", mọi người như được đại xá, chân chạy việc cũng trở nên nhẹ nhàng hoạt bát hẳn lên.


Kịch bản phim cần hai diễn viên nhí đóng vai cặp rồng phượng của một gia tộc yêu nước. Đây là một danh gia vọng tộc trăm năm thế hệ nào cũng vì nước vì dân, thời kỳ kháng chiến còn dùng đường bay riêng của gia đình để vận chuyển nhu yếu phẩm cho quân đội. Tóm lại, con cháu gia tộc này đời nào cũng xuất chúng, tư tưởng vững vàng, một gia đình như thế đương nhiên sẽ có phúc báo, đến đời nhỏ nhất lại được một cặp sinh đôi khiến ai nấy đều ghen tị. Hai đứa nhỏ không chỉ đáng yêu mà còn là những "chiến sĩ nhí" giúp bộ đội làm được rất nhiều việc tốt, được mọi người hết mực yêu thương.


Hai diễn viên nhí này tương đương với "linh vật" của cả bộ phim, đạo diễn cực kỳ coi trọng, từ lúc bắt đầu chuẩn bị quay đã luôn tìm kiếm diễn viên phù hợp.


Ban đầu đạo diễn Trần muốn tìm một cặp sinh đôi thật sự, nhưng thời nào thì sinh đôi cũng là của hiếm, thời này lại càng ít gặp nên đương nhiên không tìm được. Sau đó ông nới lỏng điều kiện, tìm hai đứa trẻ sàn sàn tuổi nhau. Có điều, dân mình thời này vẫn còn định kiến với nghề diễn, gọi là "kiếp xướng ca", nếu không phải nhà nghèo đến mức không còn gì ăn thì chẳng ai muốn đưa con vào đoàn phim. Thêm vào đó, trẻ con thời này ăn no mặc ấm đã là xa xỉ, những nhà danh gia vọng tộc thực sự lại chẳng đời nào gửi con đi đóng phim, đào đâu ra những đứa trẻ được nuôi dưỡng trắng trẻo mập mạp? Đạo diễn Trần đã chạy qua mấy nhà trẻ rồi mà vẫn chẳng chấm được đứa nào.


Bởi vậy, khi nhìn thấy sự xuất hiện của Tiểu Bánh Bao và Tiểu Bánh Trôi, dùng câu "nắng hạn gặp mưa rào" để mô tả cũng không hề quá lời.


Đạo diễn Trần lại hỏi Nhã Lệ: "Hai đứa này cách nhau mấy tuổi? Mà cũng không sao, chúng là anh em, đường nét cũng giống nhau, bảo là sinh đôi cũng không quá vô lý. Theo lý thường thì con trai lớn nhanh hơn một chút cũng giải thích được."


Đạo diễn Trần đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh hai đứa trẻ mặc phục trang đóng phim, đúng là càng nhìn càng thấy ưng cái bụng.


Cơm Nắm muốn trêu vị đạo diễn có vẻ không được điềm tĩnh này chút, liền hỏi ngược lại: "Chú xem hai đứa cách nhau mấy tuổi ạ? Chú đoán thử xem cháu bao nhiêu tuổi?"


Đạo diễn Trần nhìn Cơm Nắm, một cậu thiếu niên với gương mặt thông minh, khí chất anh tuấn, chính trực, nhìn là thấy vô cùng nhạy bén và lấy lòng người. Với con mắt khắt khe đã nhìn qua vô số người như ông, cũng chẳng thể bới ra được khuyết điểm nào ở mấy đứa trẻ này.


Nhìn vóc dáng của Cơm Nắm, đạo diễn Trần chỉ vào Tiểu Trụ Tử nói: "Cháu với cậu bé này bằng tuổi nhau, mười ba tuổi à?" Ông lại chỉ vào Tiểu Đậu Bao, "Thằng bé này chắc tám tuổi."


Lại chỉ vào Tiểu Bánh Bao: "Tiểu Bánh Bao sáu tuổi."


Rồi nhìn sang Tiểu Bánh Trôi: "Tiểu Bánh Trôi bốn tuổi."


Tiểu Bánh Bao hậm hực nói: "Chú mới sáu tuổi ấy! Mắt chú kém thật, người ta rõ ràng mới có bốn tuổi! Anh cả cháu mới mười một tuổi thôi! Anh Trụ Tử cũng chưa đến mười hai tuổi đâu ạ!"


Cơm Nắm xoa đầu em trai: "Tiểu Bánh Bao à, em mà còn ăn nhiều như thế nữa, sau này nhìn em phải lớn hơn Tiểu Bánh Trôi ba tuổi ấy chứ."


Nhã Lệ cười nói: "Tiểu Bánh Bao và Tiểu Bánh Trôi là anh em sinh đôi, phải hơn một tháng nữa mới tròn năm tuổi. Thế nên khi biết tiêu chuẩn tìm diễn viên của anh, em còn tưởng anh cứ theo khuôn mẫu nhà em mà tìm cơ đấy."


Đạo diễn Trần ngẩn người ra như phỗng, đôi mắt trợn tròn đầy vẻ khó tin trông cực kỳ buồn cười: "Cô... cô nói chúng là sinh đôi á?" Tiểu Bánh Bao nhìn rõ ràng là phải lớn hơn Tiểu Bánh Trôi một hai tuổi.


Tiểu Trụ Tử đặt Tiểu Bánh Trôi xuống, để cô bé đứng cạnh Tiểu Bánh Bao. Được rồi, đúng là nhìn chẳng giống sinh đôi cho lắm.


"Lúc mới sinh hai đứa nhìn còn khá giống nhau, lớn lên thì không giống lắm nữa ạ." Tiểu Trụ Tử nói.


Tiểu Bánh Bao càng lớn càng giống Hàn Thành, còn Tiểu Bánh Trôi lại càng giống Tô Tiếu Tiếu. Nhưng thực tế, giữa bốn anh em vẫn nhìn ra nét chung, trên người đứa nào cũng có bóng dáng của Hàn Thành.


Đạo diễn Trần sướng đến mức nhảy cẫng lên: "Đúng là trời giúp ta! Tốt tốt tốt, quá tốt rồi! Thế còn các cháu? Có cháu nào muốn đóng vai khách mời là các chiến sĩ nhí không?"


Tiểu Đậu Bao lắc đầu ngay tắp lự: "Cháu không thích ạ." Mẹ đã dặn phải bày tỏ chính xác suy nghĩ của mình, học cách nói "không" với những việc mình không muốn làm, nên Tiểu Đậu Bao rất dũng cảm bày tỏ quan điểm.


Tiểu Trụ Tử cũng lắc đầu: "Cháu cũng không hứng thú ạ."


Nhã Lệ giải vây: "Các anh không yên tâm về hai đứa em nên mới đi theo xem thế nào thôi ạ."


Cơm Nắm chống cằm suy nghĩ: "Nếu vui thì cháu có thể thử một chút."


Đạo diễn Trần tuy thấy hơi tiếc nhưng cũng không ép buộc. Chỉ có cặp diễn viên nhí chính là không thể thay thế và khó tìm nhất, còn yêu cầu với các diễn viên khác có thể nới lỏng hơn. Nói thật, để mấy đứa trẻ này đi đóng vai quần chúng thì đúng là quá "bổ mắt", những gương mặt xuất chúng thế này mà làm quần chúng có khi còn lấn át cả diễn viên chính, nên dù chúng có đồng ý thì cũng phải hóa trang cho đen đi, xấu đi.


Khi Cơm Nắm nhìn thấy các "chiến sĩ nhí" khác mặc quần áo rách rưới, mặt mũi bôi đen thùi lùi, cậu lập tức tuyên bố mình chẳng còn tí hứng thú nào nữa.


Tiểu Bánh Bao và Tiểu Bánh Trôi gần như là diễn chính mình. Thay đồ diễn vào trông chẳng có chút gì lạc quẻ, quần áo rất đẹp, cứ như được may đo riêng cho hai đứa vậy. Mặt mũi hai đứa vẫn được để sạch sẽ. Tiểu Bánh Trôi vốn dĩ đã là một tiểu công chúa, búi hai chỏm tóc nhỏ lại càng thêm đáng yêu, mặc gì cũng đẹp. Tiểu Bánh Bao được chải tóc ngược ra sau, cái dáng vẻ vừa chính trực vừa đắc ý, đi đứng hùng hổ oai phong như gió của cậu nhóc đúng chuẩn là một tiểu thiếu gia kiêu hãnh rồi.


Hôm nay chưa có cảnh quay của hai đứa, chủ yếu là xem hiệu quả phục trang và thử diễn vài đoạn ngắn.


Đạo diễn Trần kinh ngạc phát hiện ra Tiểu Bánh Bao cực kỳ có thiên phú. h*m m**n biểu diễn của cậu nhóc rất mạnh mẽ, nhớ lời thoại vừa nhanh vừa chuẩn. Chữ nghĩa còn chưa nhận hết mặt, nhưng chỉ cần có người nói qua một lần là nhóc tỳ nhớ ngay lập tức, ngay cả vị trí đứng, cảm xúc và các điểm ngắt nghỉ cũng không sai một li. Cảm giác trước ống kính cũng rất tốt, một cảnh quay từ đầu đến cuối không cần quay lại (NG). Đạo diễn Trần cảm thấy mình vừa đào được một kho báu lớn. Nếu Tiểu Bánh Bao mà theo nghề này thì đúng là "vạn người có một", kiểu diễn viên thiên phú được "ông Tổ đãi cơm" đây rồi.


Tiểu Bánh Trôi thì có phần bẽn lẽn hơn, nhưng lại rất hợp với thiết lập nhân vật tiểu công chúa hay thẹn thùng trong phim. Cô bé không có hứng thú lớn với việc diễn xuất, nhưng lại là một cô bé rất thông minh, dạy một hiểu mười, tiếp thu rất nhanh và hoàn thành nhiệm vụ vô cùng xuất sắc.


Tóm lại, cả hai đứa trẻ đều khiến đạo diễn Trần rất yên tâm và hài lòng. Đứa nhỏ đã thông minh thế này, đứa lớn sao có thể kém được? Chẳng biết gia đình này nuôi dạy con cái kiểu gì mà đứa nào cũng giỏi. Nhã Lệ vốn đã là diễn viên mà đạo diễn Trần dày công tuyển chọn, sau khi hợp tác lại càng thấy cô không chỉ có trình độ chuyên môn cao mà còn cực kỳ tận tâm với nghề, sống khiêm tốn, chưa bao giờ gây ra chuyện thị phi gì. Sau lần này, ông lại càng thêm phần hài lòng về cô.


Mấy củ cải nhỏ ở đoàn phim cả buổi chiều. Nhã Lệ tối nay vẫn còn cảnh quay nên không thể đưa các cháu về, đạo diễn Trần liền bảo trợ lý lấy xe của đoàn đưa các bé về tận nhà.


Chuyến tham quan đoàn phim nửa ngày của các bé trôi qua khá vui vẻ. Nhờ phúc của Tiểu Bánh Bao và Tiểu Bánh Trôi, hôm nay tất cả các bé đều được ăn kem sô-cô-la và bánh trôi nhân đậu xanh.


Về đến nhà, các bé phát hiện trong nhà bỗng nhiên có khách. Nhà mình vốn rất ít khi có khách ghé thăm, Cơm Nắm còn tưởng là chú Cố Triển Vọng đến, vào đến cửa mới thấy không phải.


"Chú Dương Lâm, sao chú lại ở đây ạ?" Cơm Nắm kinh ngạc kêu lên. Hóa ra là Dương Lâm đến!


Chuyện là thế này, hôm nay cũng là ngày Hàn Thành đi thi vấn đáp cao học, không ngờ lại tình cờ gặp Dương Lâm ở trường thi.


Hàn Thành biết gia đình Dương Lâm sau khi rời làng họ Tô đã quay về Thượng Hải. Hai cụ đều trở lại trường đại học dạy học, còn Dương Lâm thì không quay lại phòng thí nghiệm để làm nghiên cứu nữa mà làm giáo viên dạy thay ở một trường cấp ba tại Thượng Hải, tranh thủ thời gian ôn tập để thi cao học. Không ngờ lại trùng hợp gặp nhau ngay tại trường thi của Đại học Thủ đô.


"Cháu là Cơm Nắm à? Cháu đã lớn thế này rồi sao?"


Dương Lâm nhìn Cơm Nắm sau hai năm không gặp giờ đã cao gần bằng mình, suýt chút nữa không nhận ra nổi. Đứa trẻ này hai năm qua lớn kiểu gì vậy? Mới mười một tuổi mà đã cao thế này rồi sao?


Dương Lâm nhìn qua từng đứa một, đám trẻ này lớn nhanh quá, cứ như chỉ trong chớp mắt mà đứa nào cũng đã lớn phổng phao thế này?


"Cơm Nắm, Đậu Bao, các con phải gọi là cậu." Hàn Thành lên tiếng.


Chuyện về gia đình Dương Lâm, sau khi họ được minh oan, Hàn Thành và Tô Tiếu Tiếu đã kể cho các con nghe. Sau đó cũng định đưa các con về Thượng Hải thăm, nhưng lúc đó cặp sinh đôi còn quá nhỏ, để Tô Tiếu Tiếu một mình chăm con ở nhà thì không yên tâm nên mới trì hoãn mãi đến tận mùa hè này.


Hàn Thành đã xin nghỉ ở phòng thí nghiệm, mùa hè năm nay cả nhà dự định đi Thượng Hải trước rồi mới về làng họ Tô, vừa thăm người già vừa coi như đi du lịch luôn. Không ngờ chưa kịp khởi hành đã gặp Dương Lâm ở đây.


Cơm Nắm sau này mới biết vị thầy giáo ở sau vườn nhà bà ngoại chuyên dạy hai anh Đại Bảo, Tiểu Bảo học chữ chính là người nhà bà ngoại mình, bản thân cậu còn gián tiếp cứu cậu mình một lần, cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Cậu phải mất một thời gian dài mới tiêu hóa hết sự thật này.


Gia đình bà nội và gia đình bà ngoại thế mà lại có thể gặp nhau, hai nhà đúng là vô cùng có duyên nợ.


Cơm Nắm kéo Tiểu Đậu Bao lại, hai anh em đồng thanh gọi một tiếng: "Cậu ạ."


Ba củ cải nhỏ còn lại cũng đồng thanh gọi theo: "Cậu ạ!"


Dương Lâm không ngừng gật đầu: "Ngoan, đều là những đứa trẻ ngoan. Đúng rồi, ông ngoại và bà ngoại bảo cậu mang ít đồ cho các cháu."


Dương Lâm mở bọc đồ mang theo, lấy ra từng món quà mà hai cụ đã chuẩn bị. Cũng giống như chị Lý Ngọc Phụng, hai cụ khi chuẩn bị đồ cho con nhà Tô Tiếu Tiếu đều chuẩn bị đủ năm phần như nhau.


"Quần áo của Cơm Nắm và Trụ Tử có lẽ hơi nhỏ một chút rồi, cậu không ngờ các cháu lại lớn nhanh đến thế. Của Tiểu Đậu Bao chắc vẫn mặc tạm được, còn của Tiểu Bánh Bao có lẽ cũng hơi chật rồi." Thực tế là lúc mua hai cụ đã tính dư ra một size rồi, vậy mà vẫn không đuổi kịp tốc độ lớn của bọn trẻ.


Đám trẻ nhận được quần áo mới đều rất vui vẻ, đồng thanh cảm ơn cậu. Đặc biệt là Tiểu Bánh Trôi, cô bé được tặng một chiếc váy công chúa cực kỳ xinh đẹp.


Tiểu Trụ Tử chớp mắt: "Cháu cũng có quà ạ?"


Dương Lâm đáp: "Ai cũng có hết."


Tiểu Trụ Tử vui lắm. Điều khiến cậu hạnh phúc nhất chính là mọi người luôn coi cậu như một thành viên thực thụ trong gia đình Cơm Nắm. Cậu đưa tay nhận lấy rồi nói: "Cháu cảm ơn cậu ạ, nhỏ một chút cũng không sao đâu, mặc cho mát ạ."


Tô Tiếu Tiếu cũng tiếp lời: "Không sao đâu anh, lúc về làng họ Tô để mẹ em sửa lại một chút là được. Vốn dĩ bọn em định vài ngày nữa đi Thượng Hải thăm mọi người trước rồi mới về làng họ Tô. Anh đã lên đây rồi thì hay quá, lúc đó cả nhà mình cùng về Thượng Hải luôn."


Dương Lâm nói: "Anh vẫn còn chút việc ở đây, chắc phải ở lại thêm vài ngày nữa, có lẽ chưa đi ngay được."


Tô Tiếu Tiếu đáp: "Bọn em cũng chưa đi ngay đâu, chắc cũng phải tầm một tuần nữa. Anh Hàn Thành vừa mới thi vấn đáp xong, cặp sinh đôi cũng nhận việc rồi, phải sang đoàn phim đóng vai khách mời mấy ngày nữa cơ. Ba đứa lớn cũng phải tranh thủ vẽ cho xong bản thảo đăng báo đã, mọi thứ đều được tính toán thời gian cả rồi."


Dương Lâm gật đầu: "Vậy cũng được, anh cứ giải quyết xong việc của mình đã, nếu thời gian khớp nhau thì cả nhà cùng 

Trước Tiếp