Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hàn Thành nghe thấy tiếng, nhìn sang Tô Tiếu Tiếu rồi giải đáp thắc mắc: "Là Chu Ngọc Hoa, vợ của Triệu Tiên Phong, mẹ của Tiểu Ngư Nhi. Tính tình cô ấy hơi nóng nảy nhưng không phải người xấu."
Vế sau Hàn Thành không nói ra là: Có lẽ vì tính khí tương đồng nên cô ấy có quan hệ rất tốt với mẹ của Cơm Nắm.
Cơm Nắm vùng vằng đòi xuống đất: "Có phải dì Chu và Tiểu Ngư Nhi đến không ạ?"
Hàn Thành bế xốc nhóc con ra ngoài: "Chân chưa khỏi thì đi ít thôi."
Tô Tiếu Tiếu khẽ chỉnh lại quần áo, bế nhóc Tiểu Đậu Bao đang ngồi ngoan trên ghế đẩu lên, cũng theo sau đi ra.
Có lẽ những nữ đồng chí tên có chữ "Hoa" đều khá sảng khoái, Chu Ngọc Hoa đúng kiểu "đại nương" phương Bắc rất nhanh nhẹn, đường nét anh khí, chiều cao hơn Tô Tiếu Tiếu vốn chỉ tầm mét sáu tới nửa cái đầu. Bộ quân phục mặc trên người cô ấy trông đặc biệt hiên ngang, dũng mãnh.
Chỉ là một tay bưng cái mẹt lớn, một tay dắt theo nhóc con đã làm giảm bớt vài phần hình ảnh oai phong ấy.
"Chủ nhiệm Hàn, nghe Triệu Tiên Phong nhà tôi nói cậu đưa một bà mẹ về cho Cơm Nắm à?" Chu Ngọc Hoa nhìn thấy nhóc con trong tay Hàn Thành thì sững lại một chút, phản ứng lại liền bắt đầu mắng: "Hồi đó bảo cậu đưa Cơm Nắm với Tiểu Đậu Bao cho tôi nuôi hộ mà cậu chẳng nghe, cậu nhìn xem giờ chúng thành ra cái dạng gì rồi? Bé hơn Tiểu Ngư Nhi nhà tôi hẳn một vòng, nhìn mà xót quá. Cơm Nắm lại đây, dì bế cái nào."
Chu Ngọc Hoa tiện tay đặt cái mẹt lên bờ tường, buông tay Tiểu Ngư Nhi ra định bế Cơm Nắm.
Nói cũng khéo, Hàn Thành và Triệu Tiên Phong là bạn học trường quân đội, Chu Ngọc Hoa và mẹ Cơm Nắm là Dương Mai cũng là bạn học đại học, nên quan hệ hai nhà rất tốt. Lúc Dương Mai mới mất, Chu Ngọc Hoa đã bảo cứ đón hai đứa nhỏ qua nuôi, đợi Hàn Thành tìm được người kế tự phù hợp thì đón về.
Hàn Thành không đồng ý. Sức khỏe người già nhà Triệu Tiên Phong không tốt, hai vợ chồng họ công việc lại bận rộn, lúc cụ ốm nặng còn phải vào viện túc trực, Chu Ngọc Hoa đi làm còn phải mang con theo, anh đâu nỡ làm phiền họ thêm?
Nhưng nhắc lại chuyện này Hàn Thành cũng rất hối hận. Lúc đó vội vã đi làm nhiệm vụ nên nghĩ không chu toàn, Chu Thúy Hoa lại trưng ra bộ mặt hiền từ cam đoan sẽ chăm sóc tốt cho các cháu, nên anh mới đưa ra quyết định sai lầm đó.
Cũng chẳng trách Chu Ngọc Hoa lại giận như vậy. Bây giờ nhớ lại, đáng lẽ lúc đó nên quyết đoán gửi con ở nhà cô ấy, rồi tìm một bảo mẫu giúp đỡ là xong.
Hàn Thành cũng không ngờ mình lại bị thương nặng thế. Nếu không phải tĩnh dưỡng mấy tháng, anh đã sớm phát hiện Chu Thúy Hoa đối xử không tốt với lũ trẻ để đón chúng về rồi.
Nhưng nếu thế, anh đã chẳng gặp được Tô Tiếu Tiếu, và đại xác suất là sẽ chấp nhận sự sắp xếp của tổ chức: hoặc là tìm một người ở đoàn văn công, hoặc là ở bệnh viện nơi Chu Ngọc Hoa làm việc.
Hàn Thành nghĩ, dù anh có tìm thế nào đi nữa, cũng không thể có ai phù hợp hơn Tô Tiếu Tiếu, vì vậy lòng anh cũng thấy cân bằng.
Cơm Nắm từ nhỏ đã thông minh, nhớ dai, đương nhiên nhận ra Chu Ngọc Hoa nên tự giác đưa tay cho cô ấy bế.
Nhóc con vừa đến tay, Chu Ngọc Hoa lại bắt đầu mắng tiếp: "Toàn là xương thôi, bế mà cấn cả tay. Mai đưa thằng bé đến bệnh viện tôi, tôi tìm bác sĩ nhi khoa kiểm tra cho thật kỹ. Suy dinh dưỡng thế này ảnh hưởng đến phát triển trí não đấy, sau này đi học không theo kịp bạn bè đâu."
Hàn Thành: "Đã kiểm tra ở bệnh viện Châu Thành rồi, không có gì đáng ngại, cứ từ từ bồi bổ là được."
Chu Thúy Hoa coi như là một bà cô họ xa tít tắp của Chu Ngọc Hoa. Nể mặt Chính ủy Đàm, cô ấy mới miễn cưỡng gọi một tiếng cô, thực chất chẳng có quan hệ máu mủ gì: "Cái bà cô họ xa đó của tôi đúng là quá quắt, sao lại hành hạ trẻ con đến mức này? Chẳng sợ gặp báo ứng hay sao."
Cái miệng của Chu Ngọc Hoa đúng là lợi hại, vừa vào cửa là bắn liên thanh không ngừng. Hàn Thành đuối lý nên chỉ biết đứng nghe.
Tiểu Ngư Nhi kéo kéo áo mẹ, ngẩng đầu nói: "Mẹ ơi, mẹ nói nhiều quá, mau thả Cơm Nắm xuống đi, con muốn chơi với anh ấy."
Chu Ngọc Hoa đặt Cơm Nắm xuống, nhìn đứa con trai đầu hổ đuôi tôm cao hơn Cơm Nắm nửa cái đầu, rồi lại nhìn Cơm Nắm gầy gò, càng thêm phiền muộn: "Cẩn thận một chút, chia kẹo sữa của con cho Cơm Nắm với."
Tiểu Ngư Nhi: "Mẹ ơi mẹ lôi thôi quá!" Nói xong liền kéo người anh em tốt vào góc sân chơi.
Tô Tiếu Tiếu thầm nghĩ, Triệu Tiên Phong có một bà vợ lợi hại thế này mà còn khen mình lợi hại, chắc là nói ngược rồi?
Chu Ngọc Hoa đương nhiên chú ý tới Tô Tiếu Tiếu. Nghĩ đến việc chồng mình khen cô hết lời, suốt ngày bảo mình là sư tử Hà Đông còn vợ người ta thì dịu dàng thục nữ, Chu Ngọc Hoa càng nghĩ càng bực. Vốn dĩ định cho cô một "đòn phủ đầu", nhưng nhìn nữ đồng chí kiều diễm trước mặt đang cúi đầu mỉm cười tươi tắn với mình, nói to một chút cũng sợ làm người ta giật mình, cô ấy liền vô thức hạ giọng xuống.
Chu Ngọc Hoa hỏi Hàn Thành: "Đây là vợ mới cưới của cậu à?"
Hàn Thành gật đầu: "Vợ tôi, Tô Tiếu Tiếu."
Tô Tiếu Tiếu bước tới hai bước: "Chào chị Chu, em là Tô Tiếu Tiếu. Chẳng trách Đoàn trưởng Triệu nhắc tới chị là mặt mày hớn hở đầy tự hào, đúng là nữ trung hào kiệt, oai phong lẫm liệt."
Hàn Thành: "..." "Sư tử Hà Đông" hóa ra còn có thể giải thích như vậy sao?
Mỗi lần Triệu Tiên Phong nhắc đến Chu Ngọc Hoa đều luôn mồm gọi là "mụ cọp cái".
Chu Ngọc Hoa hứ một tiếng: "Hẳn là anh ta không ít lần mắng tôi là sư tử Hà Đông chứ gì?"
Tô Tiếu Tiếu lắc lắc bàn tay nhỏ của Tiểu Đậu Bao: "Làm gì có con hổ nào xinh đẹp thế này ạ? Đúng không Tiểu Đậu Bao, nào, chào dì Chu đi con, Dì~~ Chu~~"
Tô Tiếu Tiếu vô thức dạy Tiểu Đậu Bao nói từng chút một. Đứa trẻ một tuổi rưỡi mà ngoài tiếng "ư ư" ra thì chưa biết nói gì, đúng là cũng đáng lo thật.
Chu Ngọc Hoa nhíu mày: "Đây là Tiểu Đậu Bao sao? Tôi lại muốn chửi cái mụ họ Chu kia rồi. Lại đây Tiểu Đậu Bao, dì bế cái nào."
Tiểu Đậu Bao đương nhiên không nhận ra Chu Ngọc Hoa, cậu bé lắc đầu quầy quậy, ôm chặt lấy cổ Tô Tiếu Tiếu không buông.
Tô Tiếu Tiếu vỗ nhẹ lưng cậu bé: "Thằng bé hơi lạ hơi, vài hôm nữa là quen thôi ạ."
Chu Ngọc Hoa chẳng biết nói gì hơn. Tô Tiếu Tiếu mới gặp Tiểu Đậu Bao được mấy ngày chứ? Ai mới là người lạ đây?
"Nó bám cô thật đấy."
Tô Tiếu Tiếu xoa má nhóc con, đặt cậu xuống đất: "Nam tử hán nhỏ của chúng ta không bám người đâu. Đi đi, tìm các anh chơi đi. Cơm Nắm, con và Tiểu Đậu Bao hôm nay ăn nhiều kẹo sữa rồi, không được ăn thêm nữa nhé."
Cơm Nắm vừa bóc một viên kẹo ngậm vào mồm, hai má phồng lên, chạy lại dắt em: "Mẹ ơi, con hứa đây là viên cuối cùng ạ."
Tiểu Đậu Bao nhìn mẹ, rồi nhìn anh trai, cuối cùng bĩu môi đi theo anh.
Chu Ngọc Hoa mở mang tầm mắt: "Hồi Dương Mai còn sống Cơm Nắm cũng đâu có nghe lời thế này, y như thằng Tiểu Ngư Nhi nhà tôi, là một con khỉ con nghịch ngợm."
Hàn Thành không muốn tham gia vào chủ đề của phụ nữ nên chủ động vào bếp.
Tô Tiếu Tiếu chuyển chủ đề: "Hôm nay em có kho ít lòng già với nấu canh xương, lát nữa chị và Tiểu Ngư Nhi ở lại nếm thử tay nghề của em nhé."
Chu Ngọc Hoa lúc này mới nhớ ra cái mùi hương làm mình thèm muốn khóc từ đằng xa: "Hóa ra là lòng già lợn sao? Ngửi chẳng giống tí nào, tôi cứ ngỡ là đồ ngon gì cơ. Lòng già lợn hôi lắm, người ở đây chẳng ai thích ăn, sao cô làm mà thơm thế?"
Tô Tiếu Tiếu: "Đơn giản lắm ạ, lúc kho cho thêm chút hoa tiêu, bát giác và mấy loại đại hồi để khử mùi là được, chị nếm thử sẽ biết ngay."
Thời này làm cơm đến dầu còn chẳng dám cho quá hai giọt, vậy mà Tô Tiếu Tiếu dám cho cả đống gia vị đó vào, đúng là đủ xa xỉ.
Chu Ngọc Hoa liếc cô một cái: "Cô cũng biết ăn diện (sành ăn) gớm nhỉ."
Tô Tiếu Tiếu nửa đùa nửa thật: "Trước khi gả cho Hàn Thành em đã hỏi anh ấy có nuôi cơm không, có được ăn thịt không, không được ăn là em không gả đâu."
Tay đang múc lòng của Hàn Thành khựng lại. Vợ anh có phải hơi "thiếu tâm nhãn" (thật thà quá mức) không, sao chuyện này cũng đem kể với người ngoài? Người ta sẽ nhìn cô thế nào đây?
Chu Ngọc Hoa mấp máy môi, không biết nói gì cho phải, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Cô đúng là thật thà."
Tô Tiếu Tiếu: "Đương nhiên rồi ạ, lấy chồng lấy chồng, mặc áo ăn cơm mà lị."
Chu Ngọc Hoa hoàn toàn cạn lời.
Đến lúc ăn cơm, Chu Ngọc Hoa mới thực sự là không biết nói gì cho phải!
"Tôi nói này Hàn Thành, cậu là cưới được đại đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh về đấy à? Tay nghề này tuyệt quá, cậu cưới được vợ này hời quá rồi!" Chu Ngọc Hoa giơ ngón tay cái với Tô Tiếu Tiếu.
Lòng già màu sắc hấp dẫn, kho vừa mềm vừa dẻo, ăn một miếng hương thơm tràn ngập khoang miệng, hận không thể nuốt luôn cả lưỡi. Quan trọng là ngay cả trẻ con cũng có thể nhai dễ dàng. Mì thủ công kết hợp với nước dùng xương ống trắng như sữa, thêm vài cọng cải chíp cô mang sang đặt lên trên, rồi rưới thêm một thìa nước kho, đúng là đủ cả sắc hương vị.
Đừng nói chi, ngay cả đầu bếp tiệm cơm quốc doanh cũng chưa chắc có tay nghề này.
Một bát mì lòng già đã hoàn toàn chinh phục Chu Ngọc Hoa. Qua vài câu tiếp xúc cô ấy đã có thiện cảm với Tô Tiếu Tiếu, giờ thì trực tiếp thăng cấp cô lên hàng "chị em cây khế" luôn.
Chu Ngọc Hoa đã quên sạch sành sanh việc mình định tới để cho Tô Tiếu Tiếu một "đòn phủ đầu".
Hàn Thành lúc ở thôn Tô gia nếm món thịt kho tàu cô làm đã kinh ngạc một lần, biết tay nghề cô tốt, nhưng món lòng già lần này vẫn khiến anh kinh ngạc không kém. Trong cái thời đại mà được ăn bát mì nước trong đã là xa xỉ, thì mì nấu nước dùng xương ống hầm ăn kèm lòng già kho đúng là không từ nào tả xiết.
Nguyên liệu thời này thực sự quá tốt, mặc dù không có nhiều gia vị như kiếp trước, nhưng nguyên liệu thô ngon làm ra vị cũng khác hẳn. Chính Tô Tiếu Tiếu cũng thấy đặc biệt ngon.
Mấy đứa nhỏ lại càng ăn không ngừng nghỉ.
Lúc về Tô Tiếu Tiếu còn bảo cô ấy mang một bát về cho Triệu Tiên Phong nếm thử.
Tô Tiếu Tiếu làm rất nhiều, Chu Ngọc Hoa cũng không khách sáo, có đi có lại mà. Đồ cô ấy mang sang thực ra không ít, đủ loại rau củ quả và hải sản khô, còn bảo Tô Tiếu Tiếu cứ rảnh là qua vườn nhà cô ấy hái rau mà ăn.
Tiểu Ngư Nhi cũng hoàn toàn bị tay nghề của Tô Tiếu Tiếu chinh phục, chết sống không chịu về nhà, cứ gào lên đòi ở lại làm con trai chú Hàn, làm anh em ruột với Cơm Nắm, còn đòi nhận Tô Tiếu Tiếu làm mẹ nuôi, mai lại đòi ở đây ăn cơm tiếp. Cuối cùng cậu nhóc bị Chu Ngọc Hoa lôi xềnh xệch về nhà.
Theo đúng nghĩa đen, Chu Ngọc Hoa chính là người bạn đầu tiên Tô Tiếu Tiếu có được ở thời đại này. Lấy lòng thành đãi người bao giờ cũng không sai, Tô Tiếu Tiếu tin rằng dùng chân tâm sẽ đổi lại được chân tâm.
Lại một hồi dọn dẹp, gia đình bốn người đun nước tắm rửa xong xuôi đã là hơn chín giờ tối, xấp xỉ giờ đi ngủ của trẻ con.
Trong nhà có tổng cộng bốn phòng, một phòng là kho, một phòng là phòng khách, một phòng là phòng cưới của Hàn Thành và Dương Mai, một phòng dành cho tụi trẻ.
Ban ngày đầu óc mụ mị bảo Hàn Thành giặt hết chăn màn, giờ chỉ còn lại một bộ chăn đệm sạch, chẳng lẽ cả nhà lại chen chúc chung một cái chăn sao?