Thập Niên 70: Mẹ Kế Kiều Diễm Và Các Củ Cải Nhỏ Đáng Yêu

Chương 127

Trước Tiếp

 

Năm nay thôn họ Tô mưa hơi nhiều, công tác gặt hái lúa nước đang ở thế cấp bách. Kỳ nghỉ hè chính là thời điểm "Song Thương" bận rộn nhất trong năm của bà con nông dân, học sinh nghỉ học đều phải xuống đồng phụ giúp, Đại Bảo và Tiểu Bảo mới tám chín tuổi cũng không ngoại lệ, hết ra đồng gặt lại ra sân phơi lúa.


Hai anh em còn xách theo một chiếc giỏ nhỏ, thấy ốc nhồi, lươn, cá trê hay cá diếc là bỏ ngay vào, vận may tốt có khi đầy cả giỏ. Những ngày cao điểm, ngay cả Yêu Bảo mới hơn nửa tuổi cũng bị bế ra đồng, đặt ngồi trên chiếu mát dưới bóng cây cho tự chơi, Đại Bảo và Tiểu Bảo thay phiên nhau trông, đợi người lớn làm xong việc mới cùng về nhà.


Yêu Bảo phần lớn thời gian là do bà nội chăm sóc nên rất bám bà. Bà nội Lý Ngọc Phượng bế Yêu Bảo đi trước, hai anh em Đại Bảo, Tiểu Bảo tung tăng theo sau nhặt bông lúa rơi. Thỉnh thoảng có cơn gió núi thổi qua, mang theo chút hơi mát cho cái mùa hè oi ả, đó chính là khoảnh khắc dễ chịu nhất của người nông dân.


Tiểu Bảo nhặt một bông lúa trĩu hạt, tiếc nuối bảo: "Giá mà cô với các em về được thì tốt biết mấy, chúng ta có thể dẫn Cơm Nắm đi nhặt lúa, đi bắt ốc. Cơm Nắm lúc nào cũng đòi đi bắt ốc ruộng mà."


Đại Bảo nói: "Chẳng phải Cơm Nắm viết thư bảo đang bận làm sổ tay tuyên truyền sao? Cô dượng đều bận, Tết về được là tốt lắm rồi."


Chớp mắt cặp song sinh đã gần tròn tuổi, Lý Ngọc Phượng gần một năm không gặp cháu, bà nhớ con gái vô cùng: "Cô lấy chồng xa, mỗi năm gặp được một lần đã là tốt lắm rồi. Yên tâm đi, lúc nào rảnh tụi nó sẽ về."

 

Sang tháng Tám, các củ cải nhỏ nhà chị Tô có một tháng hè cực kỳ sung túc: sáng lên Ban Tuyên giáo, chiều ở nhà vừa trông em vừa luyện chữ vẽ tranh, chiều tối thì theo ba hoặc chú Trương, chú Triệu đi bơi biển.


Từ khi Tiểu Bánh Trôi cai sữa, Tô Tiếu Tiếu cũng nhẹ người hơn hẳn. Hàn Thành làm cho cặp song sinh bao nhiêu đồ chơi nhỏ, hai đứa bé rất dễ bảo, tự chơi với nhau cũng không thấy chán. Đừng nhìn Tiểu Bánh Bao hay "hổ báo" với các anh, chứ c* cậu thương em gái lắm, chẳng bao giờ tranh giành đồ chơi với em, ngoại trừ đồ ăn ra thì em muốn gì cũng cho, mà Tiểu Bánh Trôi lại là đứa không hay ăn quà vặt, có gì ngon cũng nhường anh một miếng, thế là Bánh Bao lại càng chiều em hơn.


Hai đứa nhỏ chơi trên chiếu, Tô Tiếu Tiếu ngồi bên cạnh đọc sách, thỉnh thoảng liếc nhìn một cái là được. Nếu không phải vì Tiểu Bánh Bao quá nghịch, hễ hở ra là lại đi tóm đuôi mấy con gà Cháo, Phở, Mì, Miến hay hoa hoét trong vườn, thì Tô Tiếu Tiếu còn rảnh tay làm được khối việc khác.


Tiểu Bánh Trôi không thích mấy con gà cho lắm, thậm chí hơi sợ, nhưng cô bé đặc biệt thích thỏ con Xám Xám. Trụ Tử liền để Xám Xám lại đây, Tô Tiếu Tiếu tắm rửa cho thỏ sạch sẽ, lót báo sạch vào lồng nhỏ đặt cạnh Bánh Trôi. Cô bé thỉnh thoảng lại đưa tay sờ lông, kéo tai thỏ là cười híp cả mắt.


Tiểu Bánh Bao thì không tranh thỏ với em, đồ chơi các anh cho nhiều không đếm xuể, nhưng c* cậu lại là "vua phá hoại", đồ chơi nào dễ hỏng là bị c* cậu xé nát hoặc tháo tung, cực kỳ tốn đồ chơi.

 

Trưa nay, ba anh lớn lại được Bộ trưởng Khương đón đi, thường là ăn cơm xong mới về. Hàn Thành cũng không về ăn trưa nên Tô Tiếu Tiếu làm món mì trứng xắt miếng đơn giản ăn cùng hai con nhỏ.


Hai anh em ăn chung một bát, Tô Tiếu Tiếu ăn một bát riêng. Chị cầm hai chiếc thìa, mình ăn một miếng lại đút cho hai đứa một miếng. Bánh Bao ăn nhanh thoăn thoắt, đút cho c* cậu ba miếng thì Bánh Trôi mới nhai xong một miếng.


Tiểu Bánh Bao đã mọc được tám chiếc răng, giờ có thể ăn đồ hơi cứng một chút như mì trứng, tôm cua cá, thịt băm hấp, hay rau củ quả nấu mềm c* cậu đều xơi tất. Tô Tiếu Tiếu chưa thấy cái gì mà c* cậu không thích ăn, đúng là một đứa trẻ dễ nuôi.


Tiểu Bánh Trôi mới mọc bốn chiếc răng, ăn uống vẫn rất thong thả, cứ ngậm trong miệng nửa ngày mới nuốt một miếng. Lúc mọc răng cô bé bị sốt hai lần, lại đúng kỳ chán sữa nên ăn uống không ngon miệng, khuôn mặt vốn thanh tú giờ cằm lại càng nhọn hơn, đôi mắt to như hai hạt nho đen trông càng tròn xoe lanh lợi. Vóc dáng cô bé nhỏ hơn hẳn anh trai, giờ nhìn rõ rệt là "anh trai và em gái".


Tô Tiếu Tiếu lấy khăn lau miệng cho con: "Bánh Bao ăn chậm thôi, em có tranh của con đâu, trong nồi vẫn còn mà, mẹ bảo đảm cho con ăn no căng bụng."


Tiểu Bánh Bao ngậm chiếc thìa mẹ đưa, hai má phồng rộp, đôi mắt tròn xoe chớp chớp nhìn mẹ. Chị véo cái má thịt của con: "Cái thằng quỷ nhỏ này, buông ra nào." c* cậu buông thìa, cố sức nhai rồi nuốt chửng miếng mì trơn tuột, nghiêng đầu làm nũng với mẹ: "Mẹ... ơi~"


Trẻ con thực sự rất biết cách "chữa lành", đám nhỏ nhà này đứa nào cũng đáng yêu hết mức. Tiểu Bánh Bao đôi khi nghịch quá, nếu không vì bộ dạng dễ thương này chắc Tô Tiếu Tiếu đã phát cho mấy roi vào mông rồi, nhưng nhìn cái mặt ấy thì ai mà nỡ ra tay?


Tiểu Bánh Trôi cũng bắt chước anh, nghiêng đầu nheo đôi mắt đẹp nhìn mẹ: "Mẹ... ơi~"


Tô Tiếu Tiếu cúi xuống hôn lên má con gái: "Con phải ngoan ngoãn ăn cơm nhé." Cô bé cắn ngón tay, nghiêng đầu cười "khách khách" với mẹ.


Tiểu Bánh Bao nghe thấy chữ "ăn" là tinh thần lên cao: "Ăn~ mẹ, ăn~~" Tô Tiếu Tiếu lại véo má con: "Cái nhà anh này~~" Nhìn cặp song sinh đáng yêu thế này, Tô Tiếu Tiếu thấy cả ngày ngọt ngào hơn cả ăn mật ong.


Mai là Thất Tịch, các con cũng sắp khai giảng, lại đúng dịp cặp song sinh tròn một tuổi. Hàn Thành hiếm khi được nghỉ phép một ngày, Tô Tiếu Tiếu bảo muốn tổ chức lễ "Thôi nôi - Chọn đồ vật" cho hai bé.


Đám trẻ không hiểu "Tráp chu" là gì, Tô Tiếu Tiếu giải thích: "Đó là khi em trai em gái tròn một tuổi, chúng ta đặt những đồ vật có ý nghĩa hoặc thú vị trước mặt để xem các em thích bốc cái nào. Mỗi thứ đại diện cho một ý nghĩa khác nhau, thường đặt theo bội số của sáu. Ví dụ bốc đồ dùng học tập là đại diện cho hiếu học, lớn lên thành người có học thức. Nếu bốc đồ chơi hay đồ ăn thì không phải là lười biếng đâu, mà là sau này sẽ có phúc khí, được hưởng thụ. Tóm lại đó là những lời chúc tốt đẹp dành cho các em."


Tiểu Cơm Nắm thông minh hiểu ngay: "Thế chúng ta toàn đặt đồ dùng học tập không phải tốt sao? Trong nhà có bút chì, bút lông, tẩy, hộp bút, mực với bàn tính, bảng đen của ba nữa. Chưa đủ thì lấy thêm sách vở của con!"


Tiểu Đậu Bao cũng gật đầu: "Mẹ ơi, con cho mượn cả cặp sách gà con nữa nè~~"


Tô Tiếu Tiếu bật cười, xoa đầu hai con: "Làm thế thì còn gì là ý nghĩa nữa. Đồ dùng học tập phải có, mà đồ ăn đồ chơi cũng phải có, thế mới thú vị chứ."


Cơm Nắm nhìn cậu em mập mạp của mình, lắc đầu: "Thế thì xong rồi, Bánh Bao thấy đồ ăn chắc chắn sẽ vồ lấy đồ ăn, còn em gái thấy hoa chắc chắn sẽ lấy hoa cho xem. Thế thì chẳng có gì bất ngờ cả."


Tô Tiếu Tiếu bảo: "Không sao, chủ yếu là cả nhà tụ tập cho náo nhiệt. Các con đi mời dì Chu, dì Nhã Lệ với bà nội Đôn Đôn sang chơi nhé, bảo mọi người cứ tiện tay mang một món đồ gì đó ở nhà sang góp vui, nhà mình cũng tự chọn vài thứ. Để xem Bánh Bao và Bánh Trôi sẽ chọn cái gì, thú vị lắm đấy!"


Cơm Nắm hiểu ý, vừa ăn tối xong là cùng Đậu Bao chạy đi mời người ngay. Chiếc giỏ tre bà nội đan giờ đã không nhốt nổi Tiểu Bánh Bao nữa, Hàn Thành tranh thủ lúc rảnh làm cho hai con hai chiếc ghế ăn dặm bằng gỗ.


Tô Tiếu Tiếu gợi ý thiết kế dựa trên ghế ăn trẻ em thế kỷ 21, không ngờ anh làm được thật. Tuy tay nghề mộc không quá tinh xảo nhưng bề mặt được mài nhẵn thín, rất vững chãi.


Hàn Thành bế "cục mỡ" Bánh Bao đặt vào ghế, kích cỡ vừa khéo: "Sau này nếu chúng ta không có nhà mà c* cậu cứ chạy lung tung, em cứ lấy dây buộc c* cậu vào đây xem có ngoan không." Tiểu Bánh Bao chưa hiểu lời ba, cứ ngỡ đây là đồ chơi mới nên phấn khích s* s**ng khắp nơi.


Tô Tiếu Tiếu bế Bánh Trôi vào chiếc ghế còn lại, hai "cục bột" trắng trẻo ngồi cạnh nhau trông cực kỳ nịnh mắt. Chị véo má Bánh Bao: "Cái thằng bé này không buộc nổi đâu anh. Chiều qua em vừa đi vệ sinh một lát, c* cậu đã bò ra vặt trụi một nắm lông đuôi của con Hoa Hoa rồi đấy. Có đúng không cái đồ quỷ nhỏ này?"


Gà Hoa Hoa đã là "lão bà bà" năm sáu tuổi, gần đây ít đẻ trứng lại hơi lười, nhưng nó là con vật đầu tiên đám nhỏ nuôi nên rất có tình cảm.


Thực ra mấy con Cháo, Phở, Mì, Cơm cũng vậy, lúc đầu nuôi là để thịt, nhưng nuôi lâu thành quen, cả nhà đều ngầm hiểu là sẽ không thịt chúng.


Hai con gà trống Mì và Miến đã ba tuổi, tốn khá nhiều lương thực, lẽ ra nên lên bàn ăn từ lâu nhưng chẳng ai nỡ nhắc đến chuyện này.


Hàn Thành bảo để vài hôm nữa bàn với đám nhỏ mang Hoa Hoa đi đổi lấy con gà khác, chắc tụi nó sẽ đồng ý thôi. Gia cầm suy cho cùng không phải thú cưng, không thể theo mình mãi được.


Ngày hôm sau là Thất Tịch, sinh nhật tròn một tuổi của cặp song sinh. Cả nhà nghỉ phép, dậy thật sớm. Tô Tiếu Tiếu nướng hai khay bánh bông lan trứng đơn giản bằng lò nướng tự chế, hương thơm nức mũi lan tỏa khắp nhà.


Thực ra thời này người ta không có thói quen tổ chức sinh nhật, người lớn hay trẻ con đều vậy. Nhưng Tô Tiếu Tiếu muốn làm điều gì đó đặc biệt, dù không có bánh kem hoành tráng thì cũng có khay bánh bông lan thơm phức và trò chơi bốc đồ vật.


Gia đình Đôn Đôn, Nha Nha và bà nội đến, Tô Tiếu Tiếu và Hàn Thành đặt hai đứa nhỏ ngồi giữa chiếc giường tre sạch sẽ. Mọi người quây quanh, mỗi người đặt một món đồ lên. Tô Tiếu Tiếu đặt hai bao lì xì của chị và Hàn Thành lên trước, rồi bảo: "Mỗi người chỉ được đặt một món thôi nhé, thứ gì cũng được."


Tiểu Đậu Bao đặt chiếc cặp sách gà con yêu quý nhất lên: "Mẹ ơi, con đặt cái này~~"


Tiểu Trụ Tử đặt miếng ngọc bội bà nội để lại cho mình.


Tiểu Cơm Nắm đặt một bức tranh tự vẽ. Tiểu Ngư Nhi thì "chơi lớn", đặt một quả táo to đùng c* cậu giấu kỹ bấy lâu, vỏ đã hơi nhăn nheo nhưng vẫn rất thơm.


Vợ chồng Triệu Tiên Phong là "gắt" nhất.


Chú Triệu định đặt luôn khẩu súng lục của mình lên, bị dì Chu mắng cho một trận mới chịu để nguyên bao súng vào.


Dì Chu cũng chẳng vừa, đặt hẳn một con dao phẫu thuật còn nằm trong bao. Những người khác thì đặt sách, bút, bàn tính, từ điển... Chẳng mấy chốc mặt giường tre đã đầy ắp đồ.


Cặp song sinh tò mò nhìn đống đồ trước mặt. Tô Tiếu Tiếu và Hàn Thành buông tay ra. Chị bảo: "Bánh Bao, Bánh Trôi, hai con chọn hai thứ mình thích nhất cho mẹ xem nào."


Tiểu Bánh Bao không phụ sự kỳ vọng của mọi người, vừa được thả tay ra là c* cậu bò ngay đến quả táo của Tiểu Ngư Nhi, ôm lấy gặm lấy gặm để.


Cái bộ dạng thỏa mãn ấy làm cả nhà cười nghiêng ngả.


Tiểu Ngư Nhi sướng rơn: "Bánh Bao giỏi lắm!"


Bà nội Đôn Đôn cười móm mém: "Tốt, tốt lắm, sau này Bánh Bao chắc chắn cơm ngon áo đẹp, không lo thiếu ăn."


Cạnh quả táo là khẩu súng của chú Triệu. Bánh Bao chẳng thèm suy nghĩ, tiện tay vớ luôn khẩu súng ôm vào lòng.


Chú Triệu cười lớn: "Khá lắm nhóc con, có mắt nhìn đấy, lớn lên theo chú Triệu đi bảo vệ Tổ quốc nhé!"


Nhưng Tiểu Bánh Bao xem chừng không hài lòng với cái vật không ăn được này lắm, c* cậu tiện tay quăng cái "bộp", quay lại tập trung gặm táo tiếp làm chú Triệu "đứng hình", cả nhà lại được trận cười vỡ bụng.


Tiểu Bánh Trôi thì thong thả hơn nhiều. Cô bé nhìn đống đồ trên giường dường như chẳng ưng cái nào. Tô Tiếu Tiếu gợi ý: "Bánh Trôi ơi, nhiều đồ chơi đẹp thế này mà con không thích cái nào à?"


Cô bé nghe hiểu chữ "thích", quay lại nhìn mẹ, giơ tay đòi bế: "Mẹ... mẹ~~"


Tô Tiếu Tiếu tan chảy con tim, tiếp tục dỗ dành: "Bánh Trôi thích mẹ đúng không? Thế còn đống đồ này? Con không thích à?"


Tiểu Bánh Trôi quay lại, nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi bò đến trước mặt Trụ Tử, nhặt miếng ngọc bội của cậu lên, rồi giơ tay đòi anh bế: "Anh... anh~~"

Trước Tiếp